Ngày
ấy chúng tôi là học sinh cấp hai của trường Đức Linh. Hơn bốn mươi
gương mặt thân thương đă gắn bó với tôi suốt 4 năm trời, cho biết
bao nhiêu kỷ niệm vui buồn của tuổi học tṛ. Lớp chúng tôi rất
đoàn kết, từ việc học cho đến việc chơi. Đặc biệt nữ lớp tôi lại
nghịch hơn nam, bởi v́ đa số nam gia đ́nh ở vùng nông thôn nên các
bạn hiền từ và chất phát, c̣n nữ th́ ở phố nhiều hơn nên hơn ranh
và xí xọn. Tôi là Cẩm Vân, hai người bạn thân là Thúy Liễu và Thị
B́nh, ba đứa chuyên chọc cho thiên hạ cười. Chúng tôi thích phá
thầy, phá cô v́ thế mà Cha Hiệu trưởng gọi ba đứa là “cộng sản”.
Ngài nói: “Cẩm Vân, Thúy Liễu, Thị B́nh, ba tên cộng sản nằm vùng
Đức Linh”.
Tuy
ba đứa tôi là “cộng sản nằm vùng” nhưng thầy cô và cha Hiệu trưởng
thương lắm, v́ chúng tôi được đứng vào hàng ngũ học sinh giỏi nên
có phá cũng không bị phạt. Trái lại các Ngài đi đâu cũng dẫn chúng
tôi theo. Nơi nào có chúng tôi nơi ấy có mùa xuân, không hiểu v́
chúng tôi có khiếu hài hay sao mà mở miệng ra là các Ngài cười,
cười một cách thoải mái như đang xem phim hài vậy. Nhiều lúc tôi
ao ước được sống lại cái thời ấy cho ḿnh quên đi những lo lắng
buồn phiền của cuộc sống thực tại, suốt ngày loay hoay với biết
bao công việc để kiếm tiền nuôi con. Con người tôi trở nên trầm
không c̣n sôi nổi như ngày xưa, ít cười ít nói chỉ biết làm việc
và làm việc thôi.
Trở
lại chuyện lớp tôi. Nhớ một lần vào tháng 10 trời mưa lụt, lớp học
bị dột, chỉ ướt có vài bàn nhưng chúng tôi muốn nghỉ học để đi dẫm
nước lụt nên bày kế múc nước đổ ướt các bàn ghế trong lớp để không
có chỗ ngồi thầy sẽ cho nghỉ. Nào ngờ thầy giám thị phát hiện được
:
-
Ai bày tṛ này?
Cả lớp cùng thưa : Trời mưa dột.
Thầy nh́n lên mái tôn có mấy lỗ trống nhỏ không lư do ǵ ướt cả
lớp . Ngài lại quát to: “vô lư quá..”
Bầy
tṛ tưởng đựơc nghỉ ai ngờ ông Giám thị quái ác bắt cả lớp vào học
với bàn ghế ướt nhem làm áo quần bẩn hết. Lũ con trai cằn nhằn:
tại mấy bà bày đầu, áo quần bẩn lấm lem chiều đồ đâu mà đi học.
Chiều hôm ấy, ông trời cũng thương lớp chúng tôi đổ một trận mưa
như thác lũ, thế là Ninh Ḥa hôm ấy bị lụt. Nhà trường thông báo
cho học sinh nghỉ học. Chao ôi là mừng, cả lớp rủ nhau đi lội nước
lụt một cách thỏa thích. Và thêm một lần nữa cả lớp bị phạt phơi
nắng v́ lư do rủ nhau không đóng tiền học phí. Hồi đó sao chúng
tôi chẳng biết xấu hổ là ǵ trong khi lớp người ta học c̣n riêng
lớp ḿnh th́ bị ngồi phơi nắng thế mà thấy vui, cười giỡn tự nhiên.
Nếu bây giờ mà con ḿnh như thế ấy chắc chắn là phải ăn một trận
đ̣n. Ôi không giấy bút nào mà tả hết chuyện lớp tôi.
Thỉnh
thoảng về quê thăm nhà, đi ngang qua trường làm tôi bùi ngùi nhớ
thầy nhớ bạn, tất cả đă đi vào kỷ niệm…..