Tiếng trống tan
trường như đánh thức đám học
tṛ chúng tôi vội vă ra khỏi lớp, sau hai giờ
Lư hóa cuối năm thật khô khan, chán ngán, toàn những
con số vô h́nh, những công thức hắc ám, khó
ghi vào đầu óc ngu ngơ,vô tội của tôi.
Từng đám học
tṛ lần lượt kéo nhau ra khỏi sân trường,
những chiếc áo dài trắng
thướt tha, tung tăng quyện với những cánh
phượng hồng đang bay lảo đảo
trong gió, mà thoáng nh́n cứ ngỡ các
nàng tiên nữ giáng trần trong buổi chiều tàn.
Trên con đường đất
uốn quanh dẫn tôi về đến nhà, thấp
thoáng hàng phượng vĩ rải
rác trên con đường, đang nặng trĩu những
đóa hoa đỏ thắm, khoe sắc màu trong nắng
chiều, chen lẫn với những chùm búp non màu
vàng vàng, xanh xanh, làm tăng thêm vẻ đẹp cho
con đường. Thầm ước nếu ḿnh là
thi sĩ, tôi sẽ dệt lên những vần thơ
lăng mạng cho vẻ đẹp thiên nhiên đất
trời này. Con đường về nhà bỗng dưng
dài ra, những bước chân tôi như chơi
vơi, hụt hẩng đi t́m những ǵ đang
đánh mất trong tầm tay.
Mỗi năm cứ
mỗi lần hoa phượng nở, như báo hiệu
mùa hè lại về trong tuổi học tṛ, mà lần
này sẽ ghi dấu thật đầy cho niên khóa cuối
cùng của bậc trung học chúng tôi. Rồi mai
đây cổng trường sẽ hững
hờ khép lại, lớp học, bàn ghế với
bảng đen sẽ nằm đó êm đềm
như tiếc nhớ, như chờ đợi ai. Sân
trường sẽ vắng bóng các nàng đứng,
ngồi tụm năm, tụm ba dưới gốc thông
già, những đám cỏ bị vá từng mảng
đất khô, v́ những bước chân mang guốc
của chúng tôi ngày nào cũng dẫm lên đó,
chúng sẽ vươn ḿnh sống lại mịn
màng, mát rượi sau ba tháng hè. Những ngày gần
cuối năm, những quyển lưu bút xinh xinh
được chuyền tay nhau, nhặt cánh phượng
hồng ép vào trang giấy màu xanh học tṛ, tặng
h́nh lưu niệm với những lời chúc tụng
cho tương lai gặp nhiều may mắn, tốt
đẹp c̣n đong đầy những kỷ niệm.
C̣n đâu những
buổi được nghỉ hai giờ sau, tụi
tôi rủ nhau đi ăn chè chuối ở Phong
Ấp. Quán chè nho nhỏ nằm ngoài ngoại ô
thành phố, phải đi ngang qua mấy cánh đồng
lúa, băng qua mấy đoạn đường rầy
xe lửa, thế mà tụi tôi vẫn biết và ṃ
tới, sau này nó đă trở thành quán hẹn của
bọn học tṛ chúng tôi. Nh́n những ly chè
được nấu với chuối "mốc"chín,
khoai ḿ, bột báng, nước cốt dừa, thêm
vài hạt đậu phọng rang trên mặt,
đơn sơ, giản dị thế mà chúng tôi rất
ghiền ăn hoài không ngán. Nhớ những lần
rủ nhau năm, bảy đứa đạp xe lên
quán "Số 1" ăn bánh ướt nóng hổi,
đúc ra ăn liền, mùi mở hành thơm ngon
được thoa lên mặt bánh trắng mướt
mịn màng, điểm thêm vài cọng tôm màu gạch
cua, bên cạnh chén nước mắm được
pha chế kỷ càng, trông thật hấp dẫn, mời
gọi. Bọn học tṛ con gái chúng tôi là thế
đấy, vua ăn hàng vặt và ăn vụng trong
lớp. Nhớ những buổi trại hè cuối năm,
trai gái ngồi quay quần thành một ṿng tṛn lớn,
giữa đống củi hồng đang bập bùng
cháy sáng, thỉnh thoảng có một vài cơn gió
nhẹ thổi tới, ngọn lửa chao lung linh làm
đêm tối trở nên mờ mờ, ảo ảo.
Bài hợp ca "Sáng rừng"mọi ngựi
cùng đồng hát, trong tiếng vỗ tay nhịp
nhàng theo điệu nhạc, ḥa với những
đóm lửa hồng đang tí tách nổ lốp bốp,
reo vui trong bầu trời đêm, mà mới nh́n cứ
ngỡ những chú đom đóm đang bay trong rừng
khuya huyền bí.
Tôi được bạn
bè yêu cầu hát bài "Nổi buồn hoa phượng",
hát không trống, không người đệm đàn,
nhưng giọng hát của tôi vẫn nức nở,
ray rức, như van xin thời gian hăy dừng lại,
để đêm lửa trại này sẽ dài đến
vô tận. C̣n đâu những buổi trưa hè nắng
gay gắt, chúng tôi rủ nhau vô Phong Ấp, con Hoa sống
với bà ngoại trong căn nhà từ đường,
mà chung quanh được bao bọc bởi một
vườn cây ăn trái sum sê, rợp đầy bóng
mát. Tụi tôi như một đàn khỉ phá hoại,
tha hồ chuyền từ cây me, cây ổi, cây khế,
cây xoài, đến cây vú sửa đong đưa những
trái chín, đứa nào cũng ăn no tràn bụng,
rồi c̣n được mang về biếu người
thân trong nhà để thưởng thức nữa…
Nhớ năm đệ tứ tôi đă bắt đầu
là cô gái xuân xanh tṛn mộng, biết làm dáng, biết
dưỡng mái tóc thề và đ̣i mẹ may cho chiếc
áo dài trắng mặc đi học, không muốn mặc"kủn
xếp ly"nữa. Đi học tôi không thích đội
nón, để tóc được tự nhiên bay lất
phất, nhởn nhơ trong gió. Bọn con trai ngồi
phía sau ưa chọc phá chúng tôi, khi th́ kéo tóc dấu
tay, khi th́ cột vạt áo dài, khi th́ khều guốc
dấu. Tôi có tật ngồi học trong lớp
ưa rời chân ra khỏi guốc, một hôm bị
bọn chúng dấu đi một chiếc, tan trường
tôi đứng chờ hoài không thấy ai trả lại,
giận lắm nước mắt tôi bắt đầu
lăn lăn rơi xuống má, mặn cả môi, nhưng
tụi nó vẫn không chịu tha, và h́nh như muốn
chọc cho tôi khóc là phải. Cuối cùng tôi đành
xách một chiếc guốc nọ trên tay và đi chân
đất về nhà, "nhất quỷ, nh́ ma, thứ
ba là mấy ông học tṛ đấy".
Hè về là mùa của
chia tay, xa bạn bè, xa trường lớp, thầy cô.
Tiếng ve sầu đang rên rỉ, nức nở, tạo
thành một khúc nhạc buồn vời vợi, như
nhắc nhở hối thúc chúng tôi mùa thi cũng gần
kề. Nh́n những khuôn mặt thơ ngây, hồn
nhiên của các nàng đang thấp thỏm lo âu cho kỳ
thi tú tài sắp tới, những chồng "cua"cao
ngất, cuốn vạn vật dày cộm đầy
những chữ, những h́nh ảnh ngủ tạng
trong thân thể con người, đang nhảy múa thử
thách chúng tôi trong mấy tháng hè học thi bù đầu,
khờ khạo. Ninh Ḥa thỉnh thoảng cứ vài
đêm lại cúp điện, tôi học bằng
đèn dầu lửa hiu hắt, bên cạnh ly cà phê
mà tôi đă bắt chước những đứa
bạn bảo sẽ làm ḿnh tỉnh ngủ. Thức
đêm, uống cà phê đen nhiều ngày, nên mặt
tôi đă bắt đầu lấm tấm những
đóm mụn dễ ghét, mà mẹ tôi v́ cưng con
gái nên đă mua về vài củ nghệ cho tôi xức,
khỏi thâm da và để thẹo…
Đêm đă về
khuya, mọi người trong nhà đang thả hồn
say sưa trong cơn mộng, ngồi học hoài rồi
cũng mỏi mệt, nhức đầu, tôi nhẹ
nhàng mở cửa sổ nh́n ra ngoài trời về
đêm, cảnh vật bên ngoài cũng đang ch́m
trong không gian bất tận, chỉ c̣n lại vần
trăng tṛn mười sáu, đang đong đầy,
lung linh trên ngọn cây. Trăng mùa hè thật tỏ,
sáng vằng vặc như làm lu mờ đi những
v́ sao đêm, tự nhiên làm ḷng ḿnh chợt đến
chợt đi với những nồi buồn. Rồi
mai đây sau mùa thi, có đứa vinh quang khoa cử,
sẽ chuẩn bị bước vào ngưỡng cửa
đại học, có đứa trợt thi phải
ngồi ôm tủ gạo lại chờ thi đợt
hai, có vài nàng sẽ mặc áo quy vi lên xe hoa về
nhà chồng, có những đứa bạn v́ nhà
nghèo không đủ khả năng đi học tiếp,
phải bôn ba ra đời kiếm việc làm.
Dăm ba thằng bạn
phải giă từ áo thư sinh học tṛ để
lên đường nhập
ngủ, mà trong ḷng phập phồng không biết
ngày mai rồi sẽ ra sao? Ḍng đời như những
toa tàu móc nối, để đưa mỗi đứa
chúng tôi về những con phố khác nhau trong cuộc
sống, khó có cơ hội để gặp
gỡ, chuyện tṛ, hàn huyên, tâm sự…
Giờ ngồi đây
nhớ về ngôi trường cũ ngày xưa,
đang nằm xa tít mù khơi bên kia bờ đại
dương. Nh́n con gái tôi đang trạc bằng tuổi
tôi ngày nào, cũng đang măn khóa nghỉ hè, nó vui
tươi hớn hở, nh́n trên khuôn mặt xinh
xinh, hồn nhiên, tôi đă thấy được
trong nó cả một mùa xuân đang đi về, không
chút ưu tư, muộn phiền.
Không biết nó có
hiểu rằng, mẹ nó đang lang thang t́m về
trong kư ức những năm
tháng c̣n là áo trắng học tṛ, với mái tóc thề
để rẽ ngôi, tung tăng trong sân trường
cũ ngày nào...
Vancouver, ngày 7 tháng
5 năm 2003.
Nguyễn
Thị
Thu
