trang nhà www.ninh-hoa.com   |   trang Thơ và Truyện của Diệp Lan Mai


 

Diệp Lan Mai

 
  Cựu học sinh trường
      Nữ Trung học
        Nha Trang
 Niên khóa 1962-1969

 

 

Truyện

Trên Chuyến Bay Về
    Thăm Quê Hương

 

 


 

                                          

T r ê C h u y ế n  B a y  V ề 
T H Ă M   Q U Ê   H Ư Ơ N G

                                            


Sau khi toàn gia đ́nh sum họp dưới mái ấm gồm đủ 3 thế hệ: cha mẹ, các con và các cháu dù cái Tết Dương Lịch nơi vùng Bắc MỸ – CANADA tràn đầy đầm ấm, hạnh phúc êm đềm vào mùa đông tuyết lạnh.

Tôi chuẩn bị thu xếp hành lư vào va li để về thăm quê hương VIỆT NAM và đón mừng ngày Tết Nguyên Đán Âm Lịch của dân tộc.

Vừa mới 6 giờ 30 sáng, con trai tôi đă sắp xếp hành lư lên xe rồi chở ra phi trường thành phố CALGARY. Khi qua cửa hải quan phải làm đủ các thủ tục cân đo hàng, xét hàng và người xong, tôi được các cô tiếp viên hàng không hướng dẫn vào phi cơ để bay sang phi trường quốc tế tỉnh bang VANCOUVER – CANADA . Tại phi trường này tôi phải chờ 5 tiếng đồng hồ, rồi mới chuyển qua phi cơ A 380 bay về hướng Châu Á thuộc phi trường HONGKONG. Tôi rất may mắn được xếp vào ghế ngồi sát cửa kính gần máy bay. Ngồi trong phi cơ ở độ cao trên 3000 m, tôi có cảm tưởng như ngồi bên trong bụng con chim đại bàng bằng sắt săi cánh tung bay, lượn giữa không gian của bầu trời bao la đầy ánh nắng vàng nhạt. Tôi nh́n ra cửa kính thấy bầu trời trong sáng, có vài đám mây trắng bay lơ lửng bơ vơ, bay ngược lại xuyên qua cánh phi cơ trong trạng thái cô đơn buồn tẻ …

Tôi phóng tầm mắt nh́n xa giữa bầu trời, không định hướng đâu là biên giới, không gian của đất nước Việt Nam, không biết đâu là quê nhà thân thương của chúng ta. Xa xa giữa không gian huyền diệu, tĩnh mịch có vài chiếc phi cơ xuất hiện bay lẻ loi như những con diều lao đao bay về phía bầu trời vô tận …

Tâm hồn tôi bắt đầu lắng động trầm tư tưởng nhớ lại bức tranh hiện thực cách đây 50 năm. Khi tôi đă đọc tập truyện Tây Du Kư của Trung Quốc và cũng được tận mắt xem bộ phim thầy tṛ Đường Tam Tạng đi thỉnh kinh tại nước TÂY TRÚC. Lúc đó tôi say mê, ao ước làm sao như Tề Thiên Đại Thánh biết dùng phép "cân đẩu vân" bay vun vút trên các tầng mây giữa bầu trời bao la. Thật không ngờ hôm nay chính tôi đă toại nguyện với những điều mơ ước năm xưa được cỡi mây, vượt gió ngồi giữa không gian vô tận để bay về thăm quê hương.

Sau khi qua 4 phi trường và qua 3 lần phi cơ, tôi được ngồi trên chuyến bay BOEING 747 của HỒNG KÔNG bay về thành phố SÀI G̉N. Một thành phố trẻ đẹp đang phát triển công nghiệp của ḥn ngọc VIỄN ĐÔNG. Khi máy bay vào không phận bầu trời Việt Nam, ngồi trên phi cơ tôi nh́n thấy núi cao, biển rộng nhiều cánh đồng xanh mát của quê hương làm cho tâm hồn tôi đầy xao xuyến xúc động. Tim tôi đập loạn xạ như muốn vỡ lồng ngực. Niềm vui mừng vô hạn dồn dập như muốn nín thở, lan truyền khắp thân thể tôi khi máy bay vừa hạ cánh an toàn xuống sân bay TÂN SƠN NHẤT. Tôi nh́n thấy lại h́nh ảnh thật của quê hương Việt Nam thân thương trước mặt đang ngập tràn ánh nắng vàng, đẹp đẽ vô cùng như muôn màu, muôn sắc …

Vâng đúng như vậy: "Không nơi nào đẹp bằng h́nh ảnh quê hương tôi …!"

 

                      Diệp Lan Mai
    
                 Canada, 7/2005