Thơ & Truyện: CUNG THỊ LAN             |          www.ninh-hoa.com

Cung Thị Lan

* Nguyên quán Nha Trang, Việt Nam – Là giáo viên, trưởng Hướng Đạo và
cán sự Xă hội.

- Học sinh trường Nữ Tiểu Học Nha Trang
từ 1961-1968.

- Học sinh trường Nữ Trung Học Nha Trang
(sau đổi tên là Nữ Trung Học HuyềnTrân Nha Trang)
từ 1968-1975.

- Sinh viên Cao Đẳng Sư Phạm Nha Trang
từ 1975 đến 1976.

- Tốt nghiệp Cử nhân
Giáo Dục Trẻ (B.A. Early Childhood Education) năm 2004 tại University of the District of Columbia (UDC).

- Tốt nghiệp Thạc sĩ Giáo Dục Trẻ Khuyết Tật
(Master’s degree in Special Education) năm 2010 tại George Mason University (GMU).


Hiện sinh sống và làm việc
tại HOA KỲ.


 

 

 

 

 


Tâm Sự Của

Một Người Viết

CUNG THỊ LAN
 

   

  Một người đàn ông đứng tuổi tâm sự với tôi rằng người vợ đầu của ông và ông ly dị v́ sự phá rối của người chị ruột của ông. Cũng bởi người chị ruột của ông nói xấu vợ ông với ba mẹ của ông mà t́nh cảm của vợ ông với gia đ́nh ông và t́nh cảm của riêng họ sứt mẻ dần. Họ đă bất ḥa, căi vả với nhau rất nhiều lần cho đến khi quyết định chia tay. Ông nói rằng sau khi ly dị, ông nhận rơ sự mâu thuẫn giữa chị dâu em chồng là nguyên nhân của sự đổ vỡ hạnh phúc gia đ́nh ông nhưng ông không hề thố lộ chuyện này với ai. Ông c̣n nói rằng ông không hề trách móc chị ruột của ông bởi v́ ông quan niệm vợ th́ ông có thể kiếm được người khác nhưng chị em ruột hay cha mẹ ruột th́ ông chỉ có một. Ông chứng minh rằng ông đang có đời sống êm đềm, hạnh phúc với người vợ thứ hai của ông trong lúc vẫn c̣n mối quan hệ bạn bè thường t́nh với người vợ đầu tiên, người đàn bà sau khi ly dị cho đến nay vẫn c̣n độc thân.

   Tôi bàng hoàng khi nghe câu chuyện kể v́ điều ông thố lộ hoàn toàn trái ngược với điều ông nói với tôi sau khi coi cuốn sách Hai Chị Em của tôi. Lúc đó, ông nói với tôi rằng ông chưa bao giờ thấy một người em chồng đối với chị dâu như tôi tả. Chau mày nghĩ ngợi nhưng tôi đă điềm tĩnh nói với ông rằng: “Cháu hiểu bác tiết lộ chuyện như thế này với cháu hôm nay do một sự t́nh cờ chớ không ai muốn kể chuyện như vậy với người không phải trong gia đ́nh. Nếu bác ghi lại những điều bác vừa kể với cháu với những chi tiết rơ ràng để chia xẻ những kinh nghiệm mà bác trải qua với người khác th́ người đọc truyện của bác sẽ gọi bác là nhà văn. Khi bác dùng bút pháp đặc biệt làm rơ mục đích câu chuyện và người đọc học hỏi được những điều bác nhắn gởi trong truyện th́ người ta sẽ gọi bác là nhà văn có tài... nhưng cháu biết bác sẽ không viết ra những điều bác vừa mới tâm sự với cháu bởi v́ bác muốn bảo vệ danh dự gia đ́nh của bác. Giống như bao người khác, họ có biết bao chuyện éo le, ngang trái và bi thảm nhưng họ không bao giờ chia xẻ cùng ai cũng chỉ v́ muốn bảo vệ danh dự của chính họ hay những người thân của họ.”

   Ông cười và nói rằng tôi thông minh, lư luận rất đúng. C̣n tôi, tôi đă kết thúc cuộc đối thoại bằng đề tài khác v́ tôi không muốn nói thêm những ǵ ḿnh đang nghĩ quanh chuyện viết của tôi và những vấn đề liên quan. Đó là chuyện bất ngờ ngoài dự định, sở thích không mục đích, và những vui buồn khi tôi trở thành một người viết thực thụ. Những điều mà tôi tâm sự trong những gịng chữ sau đây:

   Tôi đă không hề thích làm văn sĩ ngay từ khi tôi bắt đầu viết những bài tập làm văn trong thời tiểu học. Từ những bài tập làm văn trong năm học lớp Ba như tả cái cặp, con chó, cây chuối, cây dừa, và mẹ của em, tôi cảm thấy viết là một sự g̣ bó, khuôn khổ và mẫu mực. Bài nào cũng loanh quanh trong phạm vi mở bài, thân bài và kết luận. Bài nào cũng tả từ xa đến gần, từ ngoài vào trong, từ ngoại diện đến phẩm chất, từ các xấu đến cái tốt, cái tiêu cực đến tích cực và và bài học lợi ích hoặc ư nghĩa. Vượt qua sự nhàm chán, tôi đă thử phóng viết tự do theo ư ḿnh trong thời gian học trung học. Kết quả là mỗi khi nhận bài trả từ các giáo sư Việt Văn, tôi luôn có một câu phê giống y nhau rằng: “Câu văn dài ḍng, luộm thuộm!”

   Biết làm sao hơn khi tôi không hề thích lối viết ngắn ngủn. Tôi thường có cảm tưởng những dấu phẩy và những dấu chấm là sự nhát gừng của người ngần ngừ không muốn trả lời hay không muốn nói một cách suông sẻ và mạch lạc. Lúc đó, tôi đă tự bảo vệ ḿnh bằng cách không viết ra giấy mà chỉ viết trong đầu. Nếu viết ra giấy th́ chỉ là những tờ giấy trong nhật kư chứ tôi không bao giờ nghĩ ḿnh gửi bài cho bất kỳ Bích Báo hay Đặc San nào. Tôi sợ rằng sau khi đọc thơ văn của tôi, độc giả trở thành nhiều giáo sư Việt Văn với nhiều câu phê b́nh mà tôi từng có: “Văn dài ḍng và luộm thuộm. ”

   Tôi không muốn trở thành văn sĩ /nhà văn c̣n bởi v́ tôi thấy đời sống của nhà văn/ văn sĩ thường bị ṭ ṃ và xoi mói bởi những người xung quanh. Đời sống họ không c̣n được tự nhiên nếu không nói là tội nghiệp: Nhất cử nhất động của họ đều bị theo dơi và phê b́nh. Tôi tự nghĩ tại sao phải đem cái khổ vào thân như vậy? Làm người b́nh thường, không viết văn, không làm thơ, không gửi bài, không ai biết đến tên tuổi th́ đâu phải bị ḍm ngó? Đâu phải giữ kẽ, e dè? Hơn nữa làm văn sĩ hay thi sĩ th́ có được lợi lộc ǵ mà cứ phải viết cặm cụi như làm các bài luận văn rồi chờ các giáo sư Việt Văn “không lương”phê b́nh ? Những người bạn trong lớp C (Ban Văn Chương thời trước năm 1975) chê tôi khùng điên khi nghe những câu hỏi ngớ ngẩn này của tôi. Họ nói thơ văn tô điểm thêm cuộc đời thơ mộng, ghi dấu những kỷ niệm đẹp thời học sinh và làm tươi mát cuộc đời của con người. Hơn thế nữa, khi văn chương lên đến tuyệt đỉnh, văn sĩ, thi sĩ nổi tiếng sẽ được trọng vọng, và tên tuổi của những người này sẽ được lưu danh đến ngàn đời, sao lại nói không thích?

   Nghe lời bạn bè, mặc dù chưa thực sự viết thơ văn chuẩn mực, chưa có thơ văn để gửi cho ṭa soạn nào và cũng chưa được nhà xuất bản nào phát hành sách, tôi đă tưởng tượng ḿnh là nhà văn nổi tiếng, và mơ mộng về những thành công của nhà văn nổi tiếng. Thế nhưng, sau một hồi tưởng tượng và mơ mộng, tôi đă khư khư với ư nghĩ ban đầu là không bao giờ thích làm văn sĩ hay thi sĩ. Nguyên do từ những câu trả lời cho những câu hỏi mà tôi tự đặt cho tôi. Nếu khi c̣n nhỏ tí teo, tôi hỏi mẹ tôi rằng “Má ơi, ai sinh ra má vậy ?”, “Là bà ngoại con chớ ai !”, “ Ai sinh bà ngoại vậy má?”, “Là bà cố!”, “ Ai sinh bà cố vậy má?”, “Là bà sơ !”, “Ai sinh bà sơ vậy má ?”, “ Là bà sít !”, “Ai sinh bà sít vậy má?”, “ Là bà... mà mày hỏi làm ǵ hỏi hoài vậy ?”, “Dạ con muốn biết ai là người đầu tiên trên trái đất này sinh ra má con ḿnh thôi đó mà !”... . th́ lúc bấy giờ, tôi tự hỏi rằng “Nếu ḿnh là nhà văn và được nổi tiếng th́ sao?”, “Th́ mọi người sẽ đọc hết tất cả sách của ḿnh và biết tên ḿnh chớ sao!”, “ Nhiều người biết tên ḿnh, th́ sao?”, “Th́ khi ḿnh chết, tên ḿnh vẫn c̣n sống bởi những người c̣n sống đang đọc sách ḿnh chớ sao!”, “Những người c̣n sống đọc sách ḿnh, nhắc nhở tên ḿnh rồi sao nữa?”, “Rồi những người đọc sách ḿnh hết c̣n nhắc nhở tên ḿnh v́ họ sẽ chết nhưng họ sẽ lưu sách của ḿnh lại cho con họ đọc!”, “Rồi con của những người đọc sách ḿnh chết nữa th́ sao?”, “Th́ con của con của những người đọc sách ḿnh chết đó đọc!”, “Rồi con của con của những người đọc sách ḿnh chết, nghĩa là cháu của những người đọc sách ḿnh chết, chết nữa th́ sao ?”, “Th́ chắt của những người đọc sách ḿnh chết đọc!”, “Rồi chắt của những người đọc sách ḿnh chết, chết nữa th́ sao?”, “Th́ chít của những người đọc sách ḿnh chết đọc !”, “Rồi chít của những người đọc sách ḿnh chết, chết nữa th́ sao?”, “Th́ chút của những người đọc sách ḿnh chết đó đọc!”, “Rồi hết thảy con, cháu, chắt, chít, chút của những người đọc sách của ḿnh chết, chết hết th́ sao ?”, “Th́ không ai biết tên ḿnh cả!”, “ Như vậy có nghĩa là làm nhà văn hay nhà văn nổi tiếng hay không nổi tiếng cũng chỉ là hư danh mà thôi ! Có khi đến đời con của người mê đọc sách của nhà văn nổi tiếng không muốn đọc sách của nhà văn nổi tiếng cùng thời với cha mẹ họ, th́ sự lưu danh sẽ bị cắt đứt một cách ngọt xớt... . thế th́ tại sao ḿnh phải khổ cực viết sách để làm nhà văn làm ǵ ?” Với lư luận như vậy mà tôi không hề viết bài, và không hề gửi bài cho các bích báo của lớp của trường chớ đừng nói chi đến việc tơ tưởng đến các danh xưng văn sĩ hay nhà văn.

  Mặc dù tôi chưa bao giờ nghĩ hoặc chưa bao giờ mơ ḿnh sẽ trở thành nhà văn, văn sĩ hay thi sĩ nhưng tôi thích viết. Tôi đă viết hàng ngày trong đầu ḿnh và ghi lại những ǵ xảy ra trong trí ḿnh những sự việc đáng nhớ và cảm nghĩ của ḿnh trước những sự việc xảy ra quanh tôi. Tôi thường xuyên tâm t́nh với ư nghĩ của ḿnh và ghi lại những ǵ xảy ra trong nhật kư của tôi. Tôi đă giấu kỹ những cuốn nhật kư nhưng có lúc lại muốn chia xẻ ư nghĩ của ḿnh với những người quanh tôi. Tôi nghĩ giá như tôi mạnh dạn cho mọi người biết những ư nghĩ thật của ḿnh, biết những ǵ ḿnh đă trải qua, biết đâu tôi chia xẻ kinh nghiệm của ḿnh cho người có cùng t́nh trạng để họ phản ứng hay hơn tôi, hạn chế những thiệt tḥi mà tôi mắc phải đồng thời có được đời sống tốt đẹp hơn đời sống của tôi. Bản thân của tôi cũng đă học nhiều kinh nghiệm từ những ǵ ghi trong sách vở. Chúng là những người bạn tốt giúp tôi mở mang kiến thức và cho tôi nhiều bài học bổ ích trong việc hiểu biết hoàn cảnh khác biệt của mọi người, thông cảm và tôn trọng sự khác biệt ấy. Tôi đă ứng dụng những kiến thức trong sách vở vào đời sống hàng ngày của ḿnh và nghiệm rằng cuộc sống của ḿnh thành công đối với việc ứng phó với những nghịch cảnh xung quanh ḿnh. Từ kinh nghiệm này, tôi muốn lưu lại những ǵ tôi đă trải qua cho người đọc, mà người gần nhất là các em Hướng Đạo. Tôi đă thực hiện dự định của ḿnh bằng lối viết đơn giản, dễ hiểu và đúng với tŕnh độ đọc tiếng Việt của các em. Tôi muốn biến những cuốn sách của ḿnh là hành trang trong cuộc sống của các em nhưng tôi đă ngần ngừ chuyện phát hành bởi v́ tôi h́nh dung được cảm giác mất mát của ḿnh khi phải tung ra những chuyện tôi giấu kín hàng bao năm trời.

   Là người yêu bí mật, tôi không muốn ai biết những ǵ ḿnh đang giấu kín. Viết về một mối t́nh câm, về một cuộc t́nh đuổi bắt, một sự hoang tàn, một sự tuyệt vọng, một cuộc sống nghèo hèn, sự đối xử không công bằng trong gia đ́nh là niềm đau xót khôn nguôi. Làm sao có thể giải thích cho những người đọc hiểu được tâm trạng của người viết đang trang trải những niềm đau xót trên những trang giấy bằng những giọt nước mắt hơn là mực viết. Làm sao có thể cho mọi người hiểu được sự thố lộ những ǵ có tính cách riêng tư là sự bày tỏ chứ không phải là sự đánh đổi hai chữ nhà văn. Tuy nhiên, sự ra đời nào cũng do số phận và sự an bài của thượng đế. Những bản thảo như những cuốn nhật kư nằm im trong tủ ngỡ sẽ ra đời bất ngờ khi chủ nhân của chúng đi vào chốn vĩnh hằng. Ngờ đâu, chúng đă xuất hiện một cách vội vă. Nguyên nhân v́ em gái ruột của tôi, người mà tôi nghĩ sẽ là người đầu tiên bất ngờ đọc những điều bí mật của tôi sau khi tôi không c̣n trên cơi đời, bị chứng bệnh hẹp cơ tủy xương cổ. T́nh trạng sức khỏe nguy kịch của em gái tôi khiến tôi quyết định phát hành cuốn sách đầu tiên của ḿnh. Sự phát hành không có một sự thuận lợi nào khi tôi đang ở trong t́nh trạng thất nghiệp và không hề quen biết một nhà văn, nhà thơ hay một nhà xuất bản nào ở Hải Ngoại. Có lẽ kỳ vọng và tin tưởng khả năng của tôi, một họa sĩ trong nước, tại Việt Nam, đề nghị sẽ giúp đỡ tôi trong việc phát hành sách. Ngoài chuyện vẽ h́nh b́a sách ông c̣n hết ḷng giúp tôi làm người đại diện kư giao kèo với một nhà xuất bản có uy tín trong nước. Ông nói rằng nhà xuất bản này đă xuất bản rất nhiều sách của miền Nam Việt Nam trước năm 1975 ngay cả những chuyện kiếm hiệp của Kim Dung. Tôi vui vẻ ưng thuận với tâm trạng tin tưởng tuyệt đối vào sự cởi mở và đổi mới trong nước.

   Việc xuất bản cuốn sách đầu tiên tưởng sẽ được tiến hành trong thuận lợi, người đại diện kư giao kèo cho tôi biết là Nhà xuất bản Thông tin Văn hóa, nơi kiểm duyệt các tác phẩm văn chương trong nước, yêu cầu tôi đổi hai chữ Việt Cộng bằng ba chữ Giải Phóng Quân th́ cuốn sách Nha Trang Dấu Chân Kỷ Niệm của tôi mới có thể xuất bản trong nước. Nghe xong những lời này, tôi đă tức tốc yêu cầu người đại diện xóa bỏ hợp đồng với nhà xuất bản mà ông ta đă kư giao kèo. Tôi nói rằng những ǵ tôi ghi lại là những ǵ tôi chứng kiến khi Việt Cộng tấn công Nha Trang vào năm 1975 chớ tôi không hề biết chữ giải phóng quân là ǵ. Trong tâm trạng bàng hoàng, tôi cho ông biết rằng tôi không ngờ có sự thỏa hiệp kỳ lạ giữa nhà xuất bản và bộ phận kiểm duyệt văn hóa thông tin như thế, rồi tôi khẳng định rằng tôi sẽ không bao giờ đổi trắng thành đen. Đến lúc đó, tôi nhận rơ vai tṛ quan trọng của người viết trong sự bảo vệ tính trung thực và cũng từ lúc đó tôi không c̣n có ư nghĩ sẽ giao kèo với bất cứ nhà xuất bản nào trong nước. Để bảo vệ tính trung thực của quyển sách của ḿnh, tôi đă tự phát hành, và phát hành vội vă đến độ không kịp biên tập.

   Những quyển sách của tôi ra đời một cách rất đột ngột nhưng tôi đă cố gắng hết mức trong vai tṛ của người tự xuất bản. Tôi đă cố gắng chuyển chúng đến tay người đọc sớm chừng nào hay chừng nấy v́ ngại rằng sẽ có những cuốn sách với tên ḿnh với những sự việc xảy ra cho ḿnh bằng những tên gọi bịa đặt. Sự cố gắng của tôi nhằm để bảo vệ sự thật nhưng v́ gấp rút, cuốn sách đầu tay của tôi đă có khá nhiều lỗi chính tả. Bất kể nội dung cuốn sách trung thực thể nào, khuyết điểm của phần h́nh thức khiến tôi không hề nghĩ cuốn sách ḿnh được độc giả chấp nhận là một tác phẩm chuẩn mực. Ngạc nhiên thay, tôi đă được sự ủng hộ của rất nhiều độc giả; không những các em Hướng Đạo, mà c̣n là những người có học vị khá cao, các phụ huynh, các trưởng Hướng Đạo, bạn bè và người quen. Họ cho rằng Nha Trang Dấu Chân Kỷ Niệm có giá trị như một tác phẩm lịch sử bởi v́ nó đă trung thực ghi lại những ǵ xảy ra trong những thời gian trước và năm 1975.

   Dù là người mới tập tễnh bước vào khu vườn văn chương, tôi h́nh dung được những phản ứng khác nhau của người đọc đối với các tác phẩm của ḿnh. Tôi đón nhận những ư kiến khác nhau cho kinh nghiệm của ḿnh nhưng tôi đă chán nản khi tôi thấy những thái độ của những người nhạy cảm quá khích hay những lời phán đoán không chính xác về nội dung. Đó là những người chỉ đọc lướt qua vài trang đầu, đọc sơ sài vài trang sách hay không hề đọc chữ nào trong những cuốn sách của tôi. Trong khi tôi đang bỡ ngỡ trước những lời khen về trí nhớ siêu việt, tính trung thực của ng̣i viết của ḿnh th́ tôi thấm thía những phản ứng của vài người bà con cho rằng tôi mạ lỵ danh giá của đại gia đ́nh. Điều này làm tôi cảm thấy nỗi đau của ḿnh to lớn hơn khi thấy rơ tâm ư của một số người. V́ danh giá và danh dự, con người chỉ muốn che đậy những điều tiêu cực, phủ nhận công lư để nuôi dưỡng những bất công tiếp tục diễn biến từ đời này đến đời khác. Sự dửng dưng, lạnh lùng và giận hờn của một số người làm tôi cảm thấy đau xót. Tôi làm sao có thể giải thích cho họ hiểu những nghịch cảnh ghi ra trên giấy là niềm đau khôn nguôi của tôi. Những gịng chữ trên những trang sách của tôi không phải chỉ bằng mực mà với rất nhiều nước mắt. Tôi làm sao nói cho họ hiểu rằng những đứa bạn gần gũi với tôi vào thời niên thiếu đă phán với tôi rằng: “Mày là con nhà văn nương tay!” Như vậy, phải chăng: Viết sách đối với tôi không phải là phương sách chờ đợi một danh xưng, sự giải tỏa hay xoa dịu. Viết sách đối với tôi cũng không phải là h́nh thức nhằm phỉ báng, mạ lư hay bêu xấu cá nhân nào. Thời gian sẽ làm sáng tỏ rằng: Viết sách đối với tôi là một h́nh thức nghệ thuật chuyển tải ư tưởng đến người đọc trong tinh thần khách quan.

   Có lúc, tôi nghĩ rằng người đàn ông có kinh nghiệm bản thân về hậu quả của sự xích mích giữa chị em dâu với chị em chồng nhưng không ghi lại những điều ông trải qua trong sách là người may mắn. Chữ may mắn có vẻ dị hợm khi ông đă mất hạnh phúc gia đ́nh, và con cái của ông đă phải sống trong cảnh xa cha gần mẹ hay gần cha xa mẹ nhưng dù sao ông đă không bị mất t́nh cảm của ba mẹ và các chị em gái của ông. Nhờ tâm huyết bảo vệ danh dự của gia đ́nh, mà ông không bị tẩy chay, biệt lập hay ruồng bỏ bởi những người thân trong đại gia đ́nh của ông. Tuy nhiên, nếu tất cả mọi người trên đời không hề đề cập đến những tiêu cực của những sự việc quanh ḿnh th́ e rằng chúng ta khó ḷng thấu hiểu, thông cảm hay học tập kinh nghiệm trong thế giới không hoàn hảo của loài người.

   Với duyên nghiệp và sở thích, tôi đă tiếp tục viết cho dù những tác phẩm của tôi cho tôi nhiều lời khen tiếng chê của độc giả. Qua b́nh luận của nhiều người tôi nhận thấy rằng hiếm có người đọc kỹ sách của tôi. Có lẽ do thời gian hạn chế nơi xứ người, hiếm có người đọc sách kỹ như đă từng. Ngoài ra, qua những lăng kính màu khác nhau, những lời khen ngợi hay phê b́nh thường là kết quả từ các kinh nghiệm cá nhân hay môi trường cuộc sống mà người đọc trải qua. Hiểu được điều đó, tôi đă không từ nan việc chờ đợi người hiểu rơ điều tôi muốn nhắn nhủ trong những đứa con tinh thần của tôi. Để tạo điều kiện cho độc giả trong nước đọc các tác phẩm của ḿnh, tôi đă gửi chúng vào trang Việt Nam Thư Quán. Dù không được hoa lợi trong việc viết sách nhưng tôi đă được những lời góp ư và bàn luận chân thật của những độc giả sau khi đọc các tác phẩm của tôi. Đă có nhiều lời góp ư của độc giả trong nước làm tôi rất cảm động. Thương cảm nhất là khi tôi đọc lời bàn bạc trong phần góp ư của độc giả rằng “Dù được các tác giả ở Hải Ngoại cho coi sách miễn phí trên mạng nhưng em cũng phải trả tiền giờ cho các dịch vụ vi tính. ” Với câu nói này th́ lợi nhuận có đáng là bao?

   Các tác phẩm của tôi đă giúp tôi ngày càng gặp lại nhiều người thân quen. Sự quảng bá những tác phẩm viết trên hệ thống toàn cầu đă giúp tôi t́m lại nhiều người thân mất liên lạc hàng chục năm. Qua họ, tôi biết được nhiều tờ báo đă lấy và trích đoạn một số bài viết của tôi đăng trên mạng. Điều đó không hề hấn ǵ bởi v́ có nhiều người đọc hết sách tôi trên các trang mạng vẫn ưu ái mua sách ủng hộ tôi. Điều quan trọng là những người thân quen của tôi đều nói rằng họ đă xúc động khi đọc các bài viết của tôi v́ họ t́m thấy sự hiện diện của họ trong ấy. Quan trọng hơn nữa là có lần một độc giả ở California gọi điện cho tôi và thố lộ rằng: “Chị ơi, em cảm ơn cuốn Hai Chị Em của chị. Nhờ cuốn sách này mà đứa con gái em gần gũi em hơn đứa con trai đầu của em. Phải chi em được đọc sớm hơn câu: ‘Buồn thay, mẹ nó v́ quá lo lắng cho kế sinh nhai mà chẳng bao giờ để ư đến niềm ao ước nhỏ nhoi của chị em nó. Trong niềm ao ước nhỏ nhoi ấy, chỉ được mẹ dẫn đi bộ đến biển chơi cũng sẽ là hạnh phúc tuyệt đỉnh của chúng rồi. ’ trước đây em đă áp dụng cách gần gũi con, chớ không bỏ bê nó mà lo kinh doanh. Phải chi em có cuốn sách này sớm hơn th́ em không bị con trai em lợt lạt như bây giờ đâu chị!”

Chỉ có vậy! Cuối cùng tôi đă t́m được người nhận được thông điệp của ḿnh. Thông điệp này không những cho độc giả của tôi mà c̣n chính cho tôi, người viết.

  Với những lời tâm sự này của tôi, tôi hy vọng bạn sẽ viết ra những thông điệp bạn muốn gửi cho người đọc. Mỗi người trong chúng ta đều có những kinh nghiệm khác nhau. Kinh nghiệm san xẻ của bạn sẽ cho người đọc bài học ư nghĩa. Cứ thế, chúng ta sẽ cùng truyền cho nhau các kinh nghiệm khác nhau để cùng xây dựng một cuộc sống hoàn thiện hơn. Nếu bạn chưa từng viết, hăy viết đi. Nếu bạn đă và đang viết, xin hăy tiếp tục, đừng từ bỏ.

  

 

 

 

Cung Thị Lan

Tháng 12/2019

 

    

 

 

 

 

 


 

Thơ & Truyện: CUNG THỊ LAN                |               www.ninh-hoa.com