Truyện: HUYỀN TRÂN CÔNG CHÚA
     Trương Thanh Sơn

   
 

Phần 7 - Kết Luận:

? ˜ { @
 

KẾT.

 

Trong  rừng trúc xanh suốt bốn mùa có một vị sư già ngồi thiền định đă hơn năm năm.

Bao nhiêu lá trúc rơi rụng trên vai áo bạc màu của ngài và cũng bao nhiêu măng trúc từ ḷng đất nẩy lên như những con sóc bao quanh ngài.

Một cơn gió nhẹ lướt qua làm rơi thêm mấy chiếc lá và những giọt sương mới đọng. Từ trên núi Yên Tử một giọt chuông thong thả rơi xuống. Tiếng chuông sâu dài len lỏi trong ṿm lá, quấn quưt trong rừng cây, cho đến khi hụt hơi tưởng chừng tan hết, th́ một giọt khác rơi xuống tiếp sức  làm cho không gian tinh khiết như được lọc sạch.

Thiền sư Trúc Lâm đă chọn khu rừng trúc ở lưng chừng núi làm tịnh thất. Lấy lá trúc làm nhà, lấy thân trúc làm chỗ tựa lưng, ngài sống những ngày thanh tịnh khác xa với cảnh rộn ràng xa mă ở chốn kinh thành. Chẳng phải ngài hành xác hay ép xác, nhưng được ngồi tĩnh lặng dưới những khóm trúc lao xao, trong làn sương sớm và dưới đám mây chiều, ngài cảm thấy như đă bước gần tới cội bồ đề của Đức Cồ Đàm.

Nhờ ngồi ở đây ngài mới ngộ được rằng cây lá cũng biết vui biết buồn, cũng sinh cũng diệt như chúng sinh. Có điều chúng cứ tự nhiên sinh tự nhiên diệt mà chẳng cần ai cứu độ hay giải thoát. Nếu Phật nhiều như cát ở sông Hằng th́ cả khu rừng trúc là cả hằng hà sa số Phật. Phật từ  lúc mới nẩy chồi măng mà chẳng cần ǵ tu luyện!

 

Ngài ngồi đây chỉ dám mong có một điều: vỗ yên cái bể trầm luân trong chính ḷng ngài. Nhưng ngài cũng biết là quá khó. Chỉ cần một cái tin của Huyền Trân là đă thấy trời nghiêng chớp giật. Lại c̣n trí trá lọc lừa. Đất đai th́ giữ rịt lấy như con thú giữ mồi c̣n người th́ đảo điên cướp giật. Cư xử với lân bang như thế th́ chuyện binh đao ngàn đời là không dứt được.

Cứ phải nghĩ ngợi như thế, dù có nằm gối đầu lên cả chục bộ kinh cũng không sao t́m được cơi Chân Như.

Đúng lúc ấy một thí chủ lặng lẽ đến quỳ xuuống trước mặt ngài. Không ngước nh́n, ngài vẫn biết người đó là ai. Ngài nói :

- Ta thực không ngờ mọi sự lại xảy ra như thế.

-  Mọi sự vẫn phải xảy ra như vậy thôi, thưa cha. Có điều con không hiểu được tại sao bao nhiêu bất hạnh lại dồn dập xảy đến cho một người!

-  Có lẽ tại cái nghiệp.

- Nhưng con đă làm ǵ nên nỗi. Và c̣n điều này nữa, ai cho hắn có quyền vùi dập con ?

 -  Không ai cho cả. Cũng là do cái nghiệp mà thôi.

 - Vậy cha lên đây cũng là do nghiệp ?

 - Đúng vậy, giờ ta hỏi thật con, liệu con có muốn nương nhờ

cửa Phật ?

 - Thưa không, đó không phải là nơi chốn dành cho con. Chuông mơ kinh kệ cũng chẳng có ích ǵ đối với một người mà ngay cả chút ánh sáng cuối cùng cũng đă tắt hết rồi như con.

 - Quả thật cửa Thiền tuy rộng mở nhưng lại rất hẹp đối với con. Chính ta cũng chưa cứu được ta huống hồ là cứu được ai. Con có biết hiện giờ ta đang ở đâu trên đường đi t́m Đạo không ?

 - Cha đang quay trở lại đầu đường. Cha chưa bước được bước nào!

 - Đúng đấy, con rất hiểu về đạo pháp dù con chưa một ngày tu luyện. Khi ḷng ta hăy c̣n nôn nao muốn được ôm con như thế này th́ bao năm ngồi thiền cũng chỉ để xa lánh thế sự mà thôi!

     Huyền Trân bước tới gục đầu vào trong ḷng ngài. Hai cha con ôm nhau như hai cây trúc trong một buổi chiều lặng gió. Và đó là lần cuối cùng.

 

Mấy tháng sau, mùa thu năm Mậu thân (1308) ngài viên tịch. Khi các đệ tử đưa ngài đi hoả thiêu, người ta thấy một cây măng trúc đă mọc xuyên qua đùi của ngài.

C̣n Huyền Trân? Nàng vẫn đẹp long lanh như tháp Cánh Tiên giữa phế tích Đồ Bàn. Và vẫn như một búp măng mạnh mẽ moc xuyên qua tim tôi, kẻ 700 năm sau viết nên câu chuyện hư hư thực thực này.

 

 

 

HẾT

 

 

Một vài ghi chú

 

- Trần Khắc Chung tên thật là Đỗ Khắc Chung, có công trong lần đánh quân Nguyên lần thứ hai, được ban quốc tính (Họ của vua). Trải qua bốn đời vua, Khắc Chung có nhiều công nhưng cúng có nhiều tội. Vào đời vua Trần Minh Tông đă xúi giục vua giết Trần Quốc Chân vừa là cha vợ của vua vừa là mộtø tướng tài. Minh Tông nghe lời Khắc Chung bắt giam Quốc Chân ở chùa Từ Phúc cấm không cho ăn uống ǵ cả. Hoàng hậu phải giả cách vào thăm cha, lấy áo nhúng nước mặc vào cho cha uống. Uống xong th́ chết (Theo Việt Nam Sử Lược của Tràân Trọng Kim).

 

- Huyền Trân v́ có mang nên người Chiêm chờ sinh con xong mới hoả thiêu. Nhờ vậy Khắc Chung mới đưa được nàng về. Thiền Sư Trúc Lâm hay được sai đệ tử xuống Thăng Long bảo vua Anh Tông cho 300 thợ thủ công trở về để an ủi người Chiêm. (Theo Thiền Sư Nhất Hạnh trong Thả Một Bè Lau)

 

? ˜ { @

 

Tác giả
Trương Thanh Sơn
Mùa Đông Ninh Ḥa, 2006     .


 

Trang Văn Học Nghệ Thuật của Trương Thanh Sơn


 

        Trở về www.ninh-hoa.com