Truyện: HUYỀN TRÂN CÔNG CHÚA
     Trương Thanh Sơn

   
 

Phần 6:

? ˜ { @
 

Biển êm. Thuyền căng buồm no gió lướt trên sóng như bay. Khắc Chung đứng ở mũi thuyền khoan khoái ưỡn ngực ra thở. Chưa có trận chiến nào chớp nhoáng như cuôc đột kích vừa rồi. Nó rất thầm lặng nhưng hiển hách làm sao! C̣n hơn cả Trần Quang Khải đoạt giáo Chương Dương độ.

Thật là sảng khoái khi đoạt được một giai nhân. Bảo lính đem rượu ra uống, tướng quân cũng muốn mượn hơi men để làm một bài thơ, nhưng nghĩ măi không ra đành chui vào trong khoang đánh một giấc tới sáng.

 Huyền Trân cũng nằm trong khoang. Những sự việc vừa rồi diễn ra quá nhanh cứ tưởng như trong mơ. Không biết ai đă cướp nàng và cướp để làm ǵ. Nhưng khi được quăng lên lưng ngựa và nghe tiếng Đi ! nàng mới biết là được quân Đại Việt cứu thoát. Chắc là mẫu hậu đă cho người làm việc ấy. Có người mẹ nào trên đời này lại để con gái ḿnh bị đem đi thiêu sống mà không t́m cách giải cứu. Nhưng đem nàng về để chết già trong thành Thăng Long th́ thà chết trong ngọn lửa c̣n dễ chịu hơn!

Măi đến khi mặt biển chói ngời v́ ánh mặt trời, Khắc Chung mới thức dậy. Tướng quân giả cách ngơ ngác hỏi:

- Ủa, công chúa sao lại ở đây ?

- Ta là vương hậu.

- Th́ vâng. Nhưng sao vương hậu lại ở trên thuyền của tại hạ

- Ngươi đừng có ỡm ờ nữa được không ?

- Thưa được, tại hạ xin bái kiến vương hậu.

- Ta muốn biết ai đă khiến ngươi làm cái việc cướp giật này ?

- Chính tại hạ. Vương hậu không thấy vui sao ?

- Ta vui thế nào được khi chỗ của ta không phải ở trên chiếc thuyền này.

- Thế vương hậu muốn ở đâu, trên cái giàn hỏa ấy chăng ?

- Đúng, đó là chỗ của ta!

- Nhưng tại hạ không muốn và cả triều đ́nh cũng không muốn th́ sao ? Mạt tướng đă làm hết sức để đưa công chúa về. Sao công chúa không có được một lời cảm ơn ?

- Ta rất bực ḿnh v́ cái sự phá bỉnh của ngươi, sao ta lại cảm ơn?

- Không cảm ơn cũng được, nhưng hăy nhớ là công chúa đang ở trong tay của tại hạ.

- Thế ngươi định làm ǵ ta ?

- Chẳng làm ǵ cả, lúc này chỉ mong công chúa hăy biết rơ cái thân phận của ḿnh.

- Là thân phận ǵ ?

- Một tù nhân!
- Ta là tù nhân của ngươi ?
- Đúng rồi, vương hậu của Chế Mân tức là kẻ thù của tại hạ.

Ước ǵ nàng có thể đâm đầu xuống biển. Bao nhiêu bất hạnh như sóng trào gió giật, nhưng cái nỗi nhục này xem ra quá sức chịu đựng của nàng. Phải như không có đứa bé nàng đă đi theo ngọn lửa cùng chàng.

Đột nhiên nàng cảm thấy đau bụng dữ dội. Cơn đau quặn thắt như muốn bẻ gập người nàng lại. Người nàng tê cóng nhưng mồ hôi tuôn ra ướt dầm. Một tên lính có tuổi đoán chừng là nàng sắp sinh. Quả thực  không ai ngờ được cái t́nh cảnh lạ lùng này. Trên thuyền toàn là đàn ông, nào ai biết phải giải cứu một người đàn bà sắp sinh như thế nào! Lúc xuống thuyền họ chỉ biết mang theo gươm giáo để chém giết, ngựa để chạy thoát cho nhanh, nào ai nghĩ ra được phải đem theo nữ tỳ và cả một bà mụ!

Rất may trên sóng nước chập chùng, họ trông thấy từ xa nổi lên một vệt xanh mờ. Đến gần mới biết là một hải đảo. Chẳng biết của nước nào, nhưng hăy có đảo là được. C̣n hơn để nàng phải sinh ra trên thuyền giữa một bọn đàn ông chỉ biết trố mắt ra mà nh́n!

Đảo nhỏ như một cái chấm trên mặt biển mênh mông. Một vài túp lều nép ḿnh dưới bóng dừa, năm ba đứa trẻ trần truồng mắt trắng dă và những mụ đàn bà đen đúa xấu xí. Không có một cái bến cho thuyền cập vào, bọn lính phải cơng nàng lên bờ. Dân đảo ùa ra xem, líu ríu như chim như chuột. Chẳng phải Chăm, cũng không phải Tàu, có lẽ là ngư dân của Chà và, Maní đă từ lâu trôi dạt đến đây. Chẳng ai hiểu họ nói ǵ, nhưng có đàn bà là được. Một tên lính khum hai bàn tay úp lên bụng, nhăn mặt đau đớn để ra dấu cho họ hiểu là người đàn bà mệt lả này sắp sinh. Một mụ già quắt đến vạch áo xem bụng của nàng rồi bất ngờ vung tay xua bọn đàn ông và trẻ con đi chỗ khác.

Khi chỉ có bọn đàn bà với nhau, bọn họ khiêng nàng vào lều đặt nằm trên một cái sạp làm bằng thân cây dừa. Họ cởi tuột quần áo nàng ra, giăng cả hai chân hai tay như sắp mổ bụng. Thế rồi họ cùng gào lên eo óc như quỷ ma.  Thỉnh thoảng một mụ nhảy lên ḿnh nàng đẩy cái bụng xuống như trẻ con đẩy cát trên biển để xây nhà. Vậy mà rồi nàng cũng sinh được. Có điều đứa bé đă chết ở trong bụng mẹ tự bao giờ!  

Những ngày sau khi sinh, nắng gió và nước biển đă giúp nàng lại sức. Da dẻ tuy đen nhưng là đen ḍn. Ngực nàng như  có hai con chim bồ câu đang tranh nhau ấp trứng.  Nó cứ rung rinh theo mỗi bước chân của nàng. Tướng quân Khắc Chung nh́n măi không chán mắt. Trước sau ǵ nàng vẫn là người mà chàng muốn khát khao độc chiếm. Một hôm, chàng bước vào căn lều dành riêng cho nàng. Chàng nói:

- Thưa công chúa, tai hạ nghĩ rằng đă đến lúc chúng ta nên trở về.

- Về đâu ?

- Về Thăng Long chứ về đâu.

- Không, ta chỉ muốn được ở lại đây

- Với bọn thổ dân mọi rợ ?

- Th́ đă sao !

- C̣n thái hậu ?

- Coi như đă chết rồi!

- C̣n Thái thượng hoàng?

- Cũng vậy!

- C̣n…c̣n tại hạ ?

- Chính v́ ngươi mà ta không muốn về!

- V́ sao công chúa khinh ghét tại hạ như thế ?

- V́ ta không ưa được những người như ngươi.

- Nhưng tại hạ ưa công chúa th́ sao ?

- Th́ đó là việc của ngươi

- Công chúa vẫn c̣n tơ tưởng đến hồn ma của thằng mọi đen ấy sao?

- Đó là chồng ta.

- Nó chết rồi. Đúng là cái quân voi giày ngựa xéo, công chúa cũng đă thấy rồi đấy.

- Tiếc rằng con voi ấy đă nhầm. Kẻ bị giày phải chính là ngươi.
- Thôi đủ rồi. Công chúa cứ đợi rồi sẽ thấy.

Tướng quân giận dữ bỏ ra khỏi lều. Nàng ngồi một ḿnh với bao nỗi buồn như mây trắng lớp lớp đùn lên ở chân trời.

Về ư ? cái kinh thành đó đâu c̣n là chốn quê nhà. Biết bao chuyện tầm phào nhảm nhí sẽ rộ lên khi thấy nàng trở về. Các công nương và các vương tôn sẽ nh́n nàng như thế nào ? Một nửa hay một phần tư con mắt ? Bọn tôn thất chắc hẳn sẽ vỗ đùi reo lên: nàng về rồi kia. Hai châu Ô Rí vẫn c̣n đấy, nào có mất mát ǵ đâu. Có chăng chỉ là một chút trinh tiết, nhưng có ngần ấy mà đổi được cả ngàn dặm vuông là quá hời!

Thế th́ về mà chi! Hăy cứ ở lại đây với những mụ già líu lo như chim chuột, với những đứa bé thoăn thoắt trên những cây dừa nhanh như khỉ, với những cá những tôm những ṣ những ốc.

Ở lại đây với những đêm trăng và cả những đêm mưa băo, những b́nh minh rực rỡ và những hoàng hôn tím buồn.

Ở lại đây với nấm mồ bé xíu của đứa con tội nghiệp chưa được một ngày làm người!

Ở lại đây, được rồi! Nhưng c̣n phụ hoàng th́ sao ? Ngồi kiết già trên núi Yên Tử, ngài có muốn gặp lại đứa con gái bất hạnh của ngài không? Ngài đă đạt tới Đạo chưa? Cái biển khổ mênh mông mà chỉ với một chiếc lá trúc th́ biết đến bao giờ mới vượt qua được?! Ôi, nàng thèm được gặp ngài xiết bao! Vượt qua bao nhiêu thống khổ gắng gượng sống cho đến ngày hôm nay là cũng chỉ được mong gặp lại ngài một lần mà thôi! Nhưng cứ ở măi đây th́ làm sao gặp được ? Vậy là về, phải về !

Nàng vội đi t́m tướng quân và gần như sụp xuống đất năn nỉ để xin được về ngay. Tướng quân cũng chẳng mong ǵ hơn !

Hôm sau thuyền nhổ neo. Dân đảo chất đầy cá khô và dừa lên thuyền. Bọn họ quá yêu công chúa. Nàng cứ như thần tiên mà họ may mắn được thấy trong đời. Nàng cũng yêu họ không kém. Ước ǵ nàng có thể quay lại sống với họ suốt đời. Nàng ứa nước mắt từ biệt.

Trời đẹp. Biển càng đẹp hơn. Bọn cá heo tinh nghịch đuổi theo. Suốt cả ngày dài chúng cứ uốn ḿnh phóng vọt lên rồi nhẹ nhàng rơi xuống. Cứ như chúng đang vẽ những làn sóng, một nửa ở dưới nước, một nửa ở trên không.

Trời và biển như thế này đi thuyền thật tuyệt. Phải như hồi đó Chế Mân đón nàng bằng thuyền, cả chục chiếc cùng căng buồm trắng đẹp biết bao! Đi đường bộ quá nhọc nhằn! Nhưng nếu không trèo đèo lội suối th́ nàng làm sao biết được non sông gấm vóc tuyệt vời, làm sao thấy được Hải Vân quan trùng trùng mây phủ, con sông Hương nước tỏa mùi thơm!

Tối hôm đó tướng quân đến bên nàng. Bọn lính đă dạt ra sau lái và mũi thuyền. Chỉ một ḿnh nàng trong khoang và nàng hiểu điều ǵ sắp xảy ra. Rất b́nh tĩnh, nàng nói:

- Ta chỉ xin ngươi một điều!

- Điều ǵ ?

- Cho ta gặp cha ta trước đă.

- Rồi sau đó ?

- Ta sẽ gặp ngươi.

- Ở đâu ?

- Trên chiếc thuyền này hay một ngọn núi nào đó

- Tại hạ muốn ngay bây giờ.

- Thế là ngươi muốn giết ta!

- Không.

- Ta sẽ gieo ḿnh xuống

- Không.

- Ta muốn…(nàng đứng lên nhưng tướng quân ôm lấy nàng)

- Ta cắn lưỡi ngay bây giờ!

- Không.

Đột nhiên tướng quân sụp xuống dưới chân nàng.

- Tại hạ đă chờ đợi cái phút giây này hàng bao nhiêu năm rồi. Tại hạ không thể chờ đợi thêm được nữa. Hăy cho tại hạ hưởng chút ân ái muộn màng. Công chúa không biết đấy thôi (tướng quân kể lể), đă từng bao nhiêu ngày đêm tại hạ chỉ mơ tưởng đến công chúa. Ngay cả lúc ăn nằm với con mụ ấy tai hạ cũng chỉ nghĩ đến công chúa mà thôi!

Rất sững sờ. Nàng không tin những lời vừa nói đó là của một tướng quân đă từng không hề biết run sợ trước quân Nguyên. Nỗi khinh bỉ cuồn cuộn dâng lên trong ḷng khiến nàng buồn nôn. Với tất cả chán chường, nàng nói:
- Vậy th́ ta chết ngay tại đây !

Nàng nằm vật ra trên chăn nệm đă được giải sẵn. Thoạt tiên tướng quân không ngờ. Chàng nh́n nàng một lúc rồi sẽ lén thập tḥ như một tên trộm vặt cởi lần từng giải yếm. Sau đó khi tin chắc nàng không hề chống cự, chàng liền đổ gục xuống trên người nàng. Kêu khóc. Rên rỉ. Dồn hết bao nhiêu uất hận mê cuồng vào cái hố sâu thăm thẳm. Giờ đây chính chàng mới là kẻ chiến thắng sau cùng. Chàng tận hưởng cái chiến thắng ấy suốt đêm và suốt ngày mặc cho biển bất ngờ đang gầm gừ nổi cơn thịnh nộ.

Đất trời nổi giận chăng?

Hai hôm sau, chiếc thuyền bách chiến của họ nhà Trần đă bị biển ném lên một băi cát ở tận châu Hoan !

 

(Xem tiếp Phần 7)

? ˜ { @

 

Tác giả
Trương Thanh Sơn


 

Trang Văn Học Nghệ Thuật của Trương Thanh Sơn


 

        Trở về www.ninh-hoa.com