Truyện: HUYỀN TRÂN CÔNG CHÚA
     Trương Thanh Sơn

   
 

Phần 4:

? ˜ { @


Đường vào quê chồng ngút ngàn dặm xa. Phải qua bao nhiêu sông, bao nhiêu núi, bao nhiêu đèo. Chỉ một con đường độc đạo c̣n gian nan hơn cả đường vào đất Thục. Lúc đi ngựa, lúc đi xe, lúc ngồi nghiêng ngửa trên bành voi. Không như cái đám mây trắng êm ả mà nàng thường mơ mộng.

Nhưng nàng vẫn không hề than thở. Nàng vẫn kiên nhẫn vượt qua với tất cả can trường của một người con gái họ Trần. Cha nàng đă từng hai lần chiến thắng quân Mông Cổ, nàng không thắng nổi những gian nan khổ cực này sao?

Qua khỏi núi Hàm Rồng, đoàn người phải vượt qua một khúc sông cũng mang tên Hàm Rồng. Đúng là ai khéo đặt tên! Chỉ nghe tiếng gầm thôi là đă thấy lạnh ḿnh. Cả con sông to lớn như bỗng bị một con rồng hả cái họng đen ng̣m ra nuốt gọn. Nước xoáy tít cứ rót măi vào trong cái hang không đáy. Rồi bất ngờ con rồng quẫy mạnh tung bọt lên như đang phun nước. Vô phúc cho con thuyền nào chui vào cái họng của nó!

Rồi những truông dài rú thẳm. Gió gầm rú rượt đuổi nhau như những con quỷ ăn thịt người. Khắp nơi vương văi những đầu lâu, những xương người và xương súc vật trắng xác v́ được gió và cát lau sạch bóng. Đêm nằm nghe gió hú càng thảm thiết cứ như có muôn ngàn oan hồn cùng một lúc khóc than.

Sau một đêm mỏi mệt chỉ vừa mở mắt ra đă thấy núi. Núi chạy theo đoàn người như đám quân thổ phỉ. Ngày phun nắng chói chang, đêm thở hắt ra hơi đá lạnh buốt. Rồi bất ngờ, núi bỗng xoạc chân ra ngáng cả đường đi. Cái chân của nó thọc ra tận biển. Đành phải cố vượt qua cái khớp gối cheo leo của nó. Dưới sâu âm ào sóng vỗ và trên cao mặt trời như bị mắc kẹt ở lưng chừng trời.

Cái nơi ấy sau này được đặt tên là đèo Ngang. Bên này là hai châu Hoan Ái. Bên kia là Ô Rí, cái miền đất nhờ nó mà Chế Mân có được Huyền Trân mà cũng v́ nó nàng phải thân gái dặm trường !

Nước non ngàn dặm ra đi
Cái t́nh chi !

Đúng là chẳng phải t́nh. Chỉ là một cuộc đổi chác, thế thôi !

Đang là buổi chiều. Từ trên đèo một tiếng chim kêu thật buồn. Nó thắm thiết, nó lay lắt gợi nhớ những dặm ngàn lau lách, những chiêm trũng c̣ bay....

Dưói xa kia khói nhà ai bốc lên. Khói thổi cơm chiều phải chăng ? Sao nó đen ng̣m, cuồn cuộn, quằn quại? Nó như nghẹn uất từ ḷng đất trườn lên. Không chỉ một ngọn mà nhiều ngọn. Khói đậm và gắt. Trong khói có lửa lóe lên như những lưỡi kiếm. Dọc đường đi có hàng ngàn ngọn lửa và những con người đen đúa, nhếch nhác, trẻ già bồng bế nhau đứng đợi.

Hóa ra dân Chiêm bỏ cả nơi cắt rốn chôn nhau để đi theo vua của họ. Vương đă dâng đất cho người th́ ở lại mà chi !

Họ đốt nhà !

Họ đốt cả làng !

Họ ra đi trong nước mắt !

Nàng không ngờ số phận đang mở ra cho nàng những cánh cửa thật đau buồn. Dân Chiêm sẽ hờn oán ai đây? nàng hay Chế Mân?  Dù là ai th́ cũng là nỗi đau ngàn năm không nguôi được.

Chưa bao giờ nàng thấy buồn như lúc này. Nàng không hiểu họ kêu khóc những ǵ. Nhưng phải rời bỏ quê hương với những ngọn núi lưng đèo, những ḍng sông cồn băi, rời bỏ những miền thịt da nồng ấm nhất th́ dù Việt hay Chiêm cũng đau nỗi đau như nhau mà thôi! Cái nỗi đau ấy hiện đang xé nát ḷng nàng nên nàng hiểu được v́ sao những đôi mắt bỗng tối sầm khi thấy nàng. Đó là ǵ nếu không phải là oán hận ?

Nàng muốn qua thật mau cái miền đất oan nghiệt này. Nhưng những truông dài, những đầm phá dọc ngang, cứ chằng chịt nối tiếp nhau như một mê cung đi hoài vẫn chưa thoát ra được.

Hai châu Ô Rí là miền đất nghèo cực nhất. Chỉ có gió và cát. Chỉ có sỏi đá và băo tố. Cứ như một khúc xương đă được gặm nhẵn bóng. Đem cái khúc xương ấy mà đổi lấy một cô công chúa xinh đẹp th́ đúng là quá hời!

Một đằng th́ một gái Huyền Trân đáng mấy mươi ! Một đằng th́ có đáng ǵ hai châu Ô Rí xương xẩu ! Xem ra vua Việt và vua Chiêm, người nào cũng thấy ḿnh quá được, chỉ có mỗi ḿnh nàng là chẳng được ǵ ngoài những nỗi nhọc nhằn mà nàng phải chịu đựng.

Ước ǵ lúc này nàng được gặp phụ hoàng. Không phải để oán than mà để được gục đầu vào ḷng ngài. Càng gian nan vất vả nàng càng cảm thấy yêu ngài. Chính ngài đă từng trải qua bao nhiêu ngày đêm cực nhọc để t́m cho nàng cái bến trong mười hai cái bến đục trong rất khó lường của cuộc đời. Ngài đă phải chịu đựng cực khổ xiết bao chỉ v́ nàng!

Sau những ngày nắng cháy đến bỏng họng, đoàn người gặp một con sông nước ngọt và trong hơn cả nước ở giếng Trọng Thủy. Buổi sáng theo làn sương, sông tỏa mùi thơm ngát. Đây là con sông xinh đẹp nhất mà nàng từng đi qua trong đời. Không ai bảo cho nàng biết đây là con sông mà từng đêm các nữ thần vẫn thường rủ nhau xuống tắm.

Ngày hôm sau đoàn người như muốn ngộp thở trước những ngọn núi cứ chồng chất lên nhau đến tận trời. Đoàn người phải nghỉ lấy sức để ngày mai qua đèo.

Giá như không có một người dù sao cũng là chồng ở bên cạnh và giá như chỉ một ḿnh nàng với đám quân hộ tống th́ nào có khác ǵ cảnh Chiêu Quân đi cống Hồ! Trong khi thịt da của đất nước to béo mỡ màng thêm ra, trong khi kho tàng của hoàng huynh đầy thêm v́ những đồ sính lễ, vua và các quan vẫn chưa hết hả hê uống mừng th́ nàng một thân trơ trọi như kẻ lưu đày!

So với bà Trưng bà Triệu nàng đâu có kém phần dũng cảm. Nhưng người ta vẫn cứ trề môi:
- Một gái Huyền Trân đáng mấy mươi !

Phải mất cả một ngày đoàn người mới vượt qua được ngọn đèo lẫn trong ngàn mây mà sau này vua Lê Thánh Tôn gọi là Đệ nhất hùng quan. Mây trắng bồng bềnh như đợi từ trăm năm ùa đến ôm choàng trong những đôi tay mát lạnh. Nàng có cảm giác như đang bay vào cổng Thiên đường.

Khi mặt trời đỏ như một trái hồng chín và to như một cái trống làng trườn lên khỏi mặt biển xanh, nàng thực sự cảm thấy đất trời tươi mới. Đây mới thực là phương Nam ngập tràn nắng gió nhưng cũng rất ph́ nhiêu mầu mỡ. Ḱa là những băi dâu xanh ngút ngàn hứa hẹn biết bao lụa là óng mượt. Những ruộng lúa lắm sắc màu: xanh mướt con gái đương th́, xanh cốm đ̣ng đ̣ng và vàng hây lúa chín đang chờ tay người gặt. Cài giữa ruộng đồng tươi tốt là những vạt đất nâu rịn rịn như da người. Tưởng cằn cỗi hóa ra bền bĩ dẻo dai, tưởng già nua nhưng nồng nàn tươi trẻ. Đất và người nối tiếp nhau chào đón. Bên ni giờ đây là quê chồng c̣n bên nớ là quê mẹ. Chẳng những xa tít dặm ngàn quan ải mà c̣n ngút ngàn trong nỗi nhớ niềm thương! Cái vương quốc của Chiêm vương từ đây cũng là của nàng. Không c̣n những đoàn người nheo nhóc lếch thếch theo sau. Chỉ có những cô gái mảnh dẻ tươi vui không ngớt rải hoa trên đường để chúc phúc cho Chiêm vương và vương hậu. Trong tiếng reo mừng nghe như tiếng chim, nàng không hiểu được từng lời nhưng cảm nhận được ḷng thầm phục ngợi khen.ø Giữa họ, nàng như mới vừa bước xuống từ cơi trời!

Qua hết những nương dâu ruộng lúa, đoàn người như lạc vào một biển mía mênh mông. Mía phủ kín các ngọn đồi, ngập tràn trong các thung lũng rồi trải dài đến tận chân trời. Mía xạc xào trong gió như lau sậy ngan ngát mùi thơm của mật đường. Hai con voi được đăi mía no nê đến nỗi cái bụng vốn đă to lại càng to hơn.

Vậy mà chưa qua hết những miền trù phú. Hăy c̣n một rừng dừa dài đến mấy trăm dặm đang chạy đua cùng với biển. Soi bóng một cách duyên dáng trên tấm gương khổng lồ, những thân dừa nghiêng ngă đang xoè muôn triệu cánh tay che nắng cho người. Chẳng những suốt ngày nàng được giải khát bằng thứ nước tinh khiết ngọt ngon mà tối đến bọn thị nữ lại c̣n đem tắm mát cho nàng. Cả người nàng đắm ch́m trong nỗi đê mê ngọt lịm. Nàng cảm thấy tự tin, rắn rỏi. Nàng đă bắt đầu yêu những ruộng lúa băi dâu, những mía những dừa, yêu những con sông lớp lớp xe guồng, yêu màu biển xanh chói nắng rất đậm đà.

Có điều nàng chưa cảm thấy yêu được Chế Mân. Thật khó đểø yêu một người chỉ v́ nàng mà một phần xương thịt của tổ quốc phải mất đi! Một người như thế, nhiều khi chỉ v́ quá yêu một con chim mồi hay một con dế đá cũng dám đem nàng ra mà đánh đổi. Một người rất chi là bồng bột trẻ con. Nhưng dù sao cũng vẫn hơn một Trần Khắc Chung xấc láo. Cái được ở Chế Mân là chỉ làm mà không nói. Nếu cuộc cưới xin được cho là một canh bạc th́ cái tiếng bạc sau cùng đặt cả hai châu Ô Rí quả là c̣n vang dội đến tận ngàn năm!

Qua hết rừng dừa là sắp tới kinh đô. Dễ chừng đă gần một tháng. Một cuộc rước dâu dặm ngàn vất vả. Khi lắc lư trong xe, khi nghiêng ngửa trên bành voi, khi thong dong trên lưng ngựa, khi êm mát trên con thuyền, nàng không nhớ hết đă qua bao nhiêu đèo bao nhiêu sông bao nhiêu rừng biển. Chỉ biết thịt da đă ngă màu nâu sẩm như vừa được lấy ra khỏi ḷ gốm. Lúc này mẫu hậu mà thấy được chắc lại thêm một lần ngất xỉu. Các công nương chắc phải trốá mắt kinh ngạc v́ nàng đă biến thành một con mọi đen! Nhưng cũng đâu có sao. Nàng tin là ḿnh vẫn đẹp. Chẳng những đẹp mà c̣n săn chắc hơn. Ngực nàng vểnh lên như hai con chim đang ngửa cổ ra hót.

Đă thấy những cổng chào uốn cong h́nh tháp. Đă nghe thơm ngát mùi trầm hương. Tiếng trống paranưng bập bùng như tiếng sấm rền giữa đại ngàn. Rồi Đồ Bàn hiện ra rực rỡ với ngọn tháp đỏ thắm như một trái tim giữa lồng ngực. Hai hàng voi có cả trăm con được phủ vải đỏ và lụa tía quỳ phục trước cổng thành.

Chiêm vương và Huyền Trân đi vào thành dưới đám mây kết bằng hoa sứ và dưới cơn mưa bằng nước thơm. Cả kinh thành từ quan đến dân đều rạp ḿnh chiêm bái. Hai người sóng đôi đến trước ngôi tháp thờ các nữ thần. Một đám vũ nữ ngực trần với xiêm y được dát bằng vàng và kết bằng ngọc đang kể chuyện t́nh yêu cho các vị thần đang ngự trên tháp bằng ngôn ngữ múa huyền bí. Những ngón tay được nối dài bằng các móng vàng cong vút đang quấn quít uốn lượn, những bàn chân đang cong ḿnh nghiêng ngửa, những cái rún biết run rẩy như làn môi... tất cả như bị điệu trống và kèn mê hoặc dưới những cái nh́n nóng bỏng của các vị thần. Trong ḷng tháp linh thiêng, một ngọn lửa màu xanh biếc đang nhảy múa phập phù như lưỡi rắn thần Nara. Một thầy tư tế vận toàn màu trắng đang đọc những câu kinh sấm truyền.

Xong nghi thức tấu tŕnh với các nữ thần, thầy tư tế vừa ŕ rầm niệm chú vừa đến rảy nước thơm lên ḿnh Chiêm vương và vương hậu. Một cuộn chỉ bảy màu được buộc vào tay của hai người. Coi như đă nên vợ nên chồng. Hai người được mời lên kiệu để bọn thị vệ khiêng ra trước cổng thành cho thần dân một lần nữa chiêm bái.

Sau hôn lễ, nàng được đưa vào một cung thất kết toàn lụa quư. Nàng được tắm, được thay xiêm y mới của vương hậu, được nghỉ ngơi để chờ ngày hợp cẩn. Nàng liền ngủ một giấc dài đến những hai ngày đêm. Chưa bao giờ nàng thèm ngủ và ngủ ngon đến thế. Bao nhiêu nhọc nhằn của cuộc hành tŕnh vất vả như đă được giấc ngủ làm cho tiêu tan. Khi thức dậy, nàng ngỡ ngàng nhận ra ḿnh đang đổi khác. Chẳng phải v́ xiêm y hay vàng ngọc trên người mà dường như đổi khác tự trong ḷng. Có một chút là lạ, một chút nôn nao như nỗi đợi chờ.

Nàng lại được bọn thị nữ xông nước thơm, nước thuốc, được xông trầm và xoa dầu bóng. Các móng tay móng chân được cắt tỉa và được gắn thêm những chiếc móng bằng vàng nho nhỏ xinh xinh.

Khi nàng đă hoàn toàn tinh khiết thơm tho, bọn thị nữ cho biết Chiêm vương đang đợi. Nhưng hôm nay nàng có thể không đến nếu chưa muốn. Ở cái xứ đàn bà được các vị nữ thần bảo trợ th́ việc gối chăn là quyền của họ. Nếu họ chưa muốn không một Chiêm vương nào dám ép.

Nàng nghiêng đầu qua vai dấu nụ cười e thẹn. Quả thật trong suốt cuộc hành tŕnh, chưa bao giờ nàng nghĩ đến điều này. Chắc nó cũng xa lạ và mới mẻ hệt như cái miền đất phương Nam này. Nhưng cũng như cuộc hành tŕnh vừa qua, đă muốn là phải đi và đă đi là phải tới. Nàng liền gật đầu để bọn chúng đưa nàng đến nơi phải đến.

Nàng hơi rùng ḿnh khi bọn chúng vẫn cứ để nguyên người nàng tuy rất thơm tho nhưng không quần áo, chỉ khoác lên người một tấm lụa màu tía ! Bọn chúng khiêng nàng trên một cái kiệu không có màn che, đi qua những lối đi lót đá xanh và được thắp sáng bằng những cây sáp ong. Nàng hồi hộp cảm thấy như ḿnh đang được khiêng đi hiến tế. Ngày xưa, người ta cũng khiêng những người con gái trinh nguyên như nàng đem đi cống nạp cho thuỷ thần. Có điều là những người con gái tội nghiệp ấy bị trói chặt chân tay, bị nhét giẻ vào miệng, chết khiếp trước khi chết ch́m trong nước, không như nàng được lâng lâng trong nỗi sợ mơ hồ.

Bọn chúng khiêng nàng vào một sảnh đường có Chế Mân đang ngồi đợi. Chàng cũng vừa được tắm bằng nước thơm, được ướp hương và cũng chỉ khoác lên người một tấm lụa màu tía. Kiệu được đặt xuống trước mặt Chiêm vương như một thức ăn trân quư cho vương ngự thiện. Bọn thị nữ không cần đợi lệnh cũng lặng lẽ lui ra. Một thoáng bất b́nh, nàng đă muốn theo ra. Nhưng vương đă ra hiệu cho nàng cởi tấm lụa trên người chàng. Cứ như một bữa tiệc chỉ có hai người và chàng lịch sự mời nàng dùng trước. Cái máu bướng bỉnh và tính bạo dạn đă khiến nàng nh́n thẳúng vào mắt chàngù. Một chút nín thở, rồi nàng mạnh dạn kéo tuột tấm khăn khỏi người chàng. Rắn chắc như một pho tượng bằng đồng, chàng hiện ra sừng sững như một vách đá. Và nàng khi để rơi tấm khăn xuống sàn, cả sảnh sáng bừng lên như một thác nước dưới ánh trăng.

Đêm ấy, thác chảy qua ghềnh đá và đá nâng đỡ con thác tạo nên một bản t́nh ca bất tuyệt mà các vị thần đều ngẩn ngơ v́ xúc động.

(Xem tiếp Phần 5)

? ˜ { @

 

Tác giả
Trương Thanh Sơn


 

Trang Văn Học Nghệ Thuật của Trương Thanh Sơn


 

        Trở về www.ninh-hoa.com