Truyện: HUYỀN TRÂN CÔNG CHÚA
     Trương Thanh Sơn

   
 

Phần 2:

? ˜ { @

Buổi trưa hôm ấy ngài không dùng ngự thiện mà dùng những thức ăn dân dă cùng với cô con gái yêu. Ngài rất vui v́ công chúa đă hiểu được ngài. Như vậy, cả việc nước và việc nhà cũng đă tạm xong. Như một ngư phủ đă đưa thuyền về bến. Như một nông dân đă gặt xong ruộng lúa chín vàng.

Đất phương Nam ngập tràn nắng gió đă đón tiếp ngài với tất cả nồng hậu của ḷng hiếu khách.

Chiêm vương đă ân cần đưa ngài đi thăm những cánh đồng mía bạt ngàn, tạt vào các ḷ đường xem người ta nấu mật thơm ngạt ngào, xem những guồng nước khổng lồ san sát hai bên sông ngày đêm miệt mài đưa từng giọt nước trong vắt lên tưới mát ruộng đồng.

Rồi qua đêm ở đầm Thị Nại. Những ánh đèn của thuyền câu lung linh như ở thủy cung. Và khi mặt trời thức dậy, những ngọn tháp sáng rực lên như được dát vàng. Từ vua quan cho đến thần dân đều cung kính rạp ḿnh chiêm bái.

Lại c̣n xem đua voi nữa. Những con vật to lớn tưởng lù rù chậm chạp không ngờ nhanh nhẹn chẳng kém ǵ cọp beo. Chúng lao tới như những cơn lốc. Chúng phóng nhanh c̣n hơn cả ngựa hồ của quân Mông Cổ. Kỳ lạ nhất là những chú nài. Mặc cho lũ voi lồng lên như có ai đốt lửa sau đít, bọn nài vẫn cứ vắt vẻo trên ḿnh voi, mồm vẫn toét ra tận mang tai cười rất ngộ nghĩnh.

Đất không giàu lắm, ngựi cũng không thật đẹp lắm, nhưng tất cả cùng sống chan ḥa mộc mạc dưới bóng của các vị nữ thần lúc nào cũng phơi mở bộ ngực tṛn căng như những bà mẹ trẻ đang sẵn sàng cho con bú.

Sau những ngày dạo chơi khắp cả vương quốc, ngài chợt nhận ra vị vua trẻ của đất phương Nam như đă thân thiết với ngài từ lâu. Đến lúc sắp từ biệt, ngài bỗng hỏi:

- Vương nghĩ thế nào về ta ?

- Muôn tâu, ngài là một đại vương uy dũng,

- Chỉ có vậy thôi sao ?

- Và...ngài thật hiền.

- A ha ! Ta cũng thấy vương như vậy.

- Xin cảm ơn đại vương.

- Ta muốn vương làm pḥ mă của ta, được không ?

Quá bất ngờ và sửng sốt, Chế Mân im lặng một lúc lâu để nén xúc động. Vương chưa dám tin cái vinh hạnh ngàn năm có một chỉ dành cho vương.

- Vương cần suy nghĩ sao ?

- Thưa không, tiểu vương xin vâng thánh ư. Tiểu vương quá hạnh phúc đấy thôi.

- Được, ta đă hứa rồi đấy. Năm sau cứ việc sang cầu hôn.

Cái mối lo gan ruột của ngài đă được cởi bỏ như thế. Ngài đă có thể yên tâm lên đường đi t́m Đạo.

Lúc này, tuổi ngài đă gần năm mươi. So với Đức Thích Ca là hơi muộn. Nhưng ngài không phải một ḿnh trong đêm khuya bỏ cả triều đ́nh và trốn vợ con. Ngài đă làm xong những việc lớn trong đời mà số phận hay chướng nghiệp buộc ràng phải trả. Ngài không thể rũ áo ra đi trong khi quân Hung Nô cuồng bạo mấy lần xâm chiếm cơi bờ. Ngài không thể không căm giận khi chúng đốt phá kinh thành, khai quật lăng mộ, giết cả ngựi già và con trẻ. Ngài ngồi yên dưói cội bồ đề được sao khi trăm họ đắm ch́m trong biển máu và nước mắt ? Nếu Phật Thích Ca lỡ sinh vào buổi loạn ly như thế, Ngài cũng không thể bỏ mà đi.

Để tránh cái cảnh triều đ́nh ồn ào đưa tiễn, ngài lặng lẽ cải trang thành một ông già nghèo, một ḿnh lầm lũi đi lên Yên Tử. Ngài âm thầm đi qua những con đường, những bến đ̣, những truông dài dốc ngược, ngài đă gặp những con ngựi mà trước đây trong sắc áo hoàng bào không một ai được phép tới gần. Những kẻ tật nguyền, những người ăn xin, những phú hộ giàu có xênh xang, những đào nương phấn son lấp lánh và cả những tên thảo khấu dám sờ nắn khắp người ngài để t́m kiếm bạc vàng...Họ, cái đám chúng sinh rên rỉ, ồn ào, kệch cỡm, dâm đăng và hỗn láo ấy không ngớt quấy rầy ngài trên suốt đường đi. Nhưng ngài đă không để cho ḷng ḿnh gợn chút ưu phiền. Trái lại, nhờ gặp bọn họ ngài cảm thấy gần với cuộc đời hơn so với lúc c̣n ngồi trên ngai vàng. Cái cuộc đời trần trụi không một chút che đậy tô vẽ ấy mới thực là cái cơi ta bà ch́m đắm trong bể trầm luân mà Đức Từ Phụ và các môn đệ nguyện cứu vớt cho đến hết mới thôi.

Nhưng ngài th́ cứu được ai ngoài chính ḿnh ? Cái biển trầm luân ấy so với cái bể khổ trong ḷng ngài chưa biết cái nào lớn rộng hơn. Trong khi cứu vớt trăm họ khỏi bị d́m trong biển máu, th́ cũng chính v́ ngài mà biết bao sinh linh ch́m nổi ở sông Bạch Đằng và cả Ô Mă Nhi chới với tuyệt vọng giữa biển khơi. Cái cách trả thù không minh bạch làm cho ngài cảm thấy cứ ray rứt măi. Thà chết như Toa Đô chứ chết v́ bị đục thuyền sau khi đă cho về nước, dù là một tên giặc hung ác, Ô Mă Nhi vẫn oán hận ngài. Biết đến bao giờ ngài mới quên được tiếng kêu tuyệt vọng của hắn ?

Lại c̣n tiếng kêu rền rĩ u uất trong ḷng đất của hàng mấy trăm tôn thất nhà Lư ở thôn Đương Lâm ! Những con người vô tội bị Trần thái sư chôn sống cho dù không phải là tội của ngài nhưng vẫn là tội của tổ tông !

Làm sao tát cạn ?

Làm sao lặng sóng ?

Yết đế ! Yết đế !

(Quên đi ! Quên đi !)

Quên được sao ? Yên được sao ?

Càng muốn quên lại càng nhớ, càng muốn yên lại càng động ! Cái bể trong ḷng ngài ngày đêm triều dâng đến cả chục lần ! Đă chắc ǵ câu kinh tiếng mơ ở chùa Yên Tử làm lặng sóng ở ḷng ngài. Biết vậy, nhưng ngài vẫn phải đi t́m Cội Bồ Đề cho dù một trăm năm hay một ngàn năm chỉ bước được có mỗi một bước!

Ngài đi măi, quên mất tháng ngày, cuối cùng ngài cũng đến được nơi muốn đến. Núi Yên Tử trên cao kia đang ch́m trong mây mù thăm thẳm.

Trong khi ḍ dẫm từng bước một trên những bậc đá gập ghềnh có một nữ thí chủ ân cần muốn dắt ngài đi.

- A Di Đà Phật, ta đi được.

- Cha ơi, cha không nhận ra con sao ?

- Có lẽ.

- Cha muốn quên cả con sao ?

- Đâu phải muốn là được.

- Vậy cha đang nhớ tói cái gi ?

- Chẳng nhớ tới cái ǵ cả.

- Vậy cha đi tu để làm ǵ ?

- Để làm cho ḿnh trở thành hạt bụi.

- Và ǵ nữa ?

- Một hạt sương.

- Và…

- Một phần ngh́n ánh sáng trên lưng con đom đóm.

- Hiện giờ cha đang trở thành ǵ ?

- Thành một ông già.

- Nghĩa là chưa trở thành ǵ hết ?

- Chưa !

- Bao giờ thành ?

- Có duyên th́ một ngàn năm.

- C̣n vô duyên ?

- Th́ một triệu năm.

- Ô trời ! Vậy sao cha lên đây làm chi ?

- Để nghe những thứ cần nghe.

- Thứ ǵ, thưa cha ?

- Tiếng chuông.

- Ǵ nữa ?

- Tiếng lá.

- Ǵ nữa ?

- Tiếng gió.

- Và ǵ nữa ?

- Tiếng của không tiếng.

- Là sao ?

- Là không. Không. Và không.

- Để làm chi vậy, thưa cha ?

- Để rơi xuống như một giọt sương và trôi đi như một giọt nước của trường giang vô tận.

- Cha ơi, con cũng muốn được như thế.

- Chưa đâu.

- V́ sao ?

- V́ con cần nghe nhiều thứ cần nghe.

- Thứ ǵ ?

- Tuổi trẻ.

- Ǵ nữa ?

- Nhan sắc.

- Ǵ nữa ?

- T́nh yêu.

- Con không cần !

- Những thứ đó là của con. Không muốn nghe cũng không được.

- Con chưa nghe động tĩnh ǵ hết.

- Rồi con sẽ nghe khi ánh trăng trong đêm khuya vào tận giường con. Khi con đứng một ḿnh trước gương và nhận ra ḿnh rất đẹp. Nhiều lắm, mọi lúc, mọi nơi, mọi giờ, mọi giấc. Thôi con về đi. Ta rất cảm ơn con.

- Cha ơi, con thương cha quá. Con tưởng như cha đang tự hành hạ ḿnh!

- Không đâu, ngồi măi trên cái ngai vàng ấy mới là tự hành hạ ḿnh.

- Cha không tiễn con về quê chồng sao ?

- Có hoàng huynh của con và cả triều đ́nh.

- Cha ơi, con muốn được ôm cha để từ biệt.

Ngài gật đầu. Công chúa ôm choàng lấy phụ hoàng trong đôi tay run rẩy. Nàng khóc ướt hết cả ngực áo của ngài.

Và ngài, bất chợt cũng rơi nước mắt !

(Xem tiếp Phần 3)

? ˜ { @

 

Tác giả
Trương Thanh Sơn


 

Trang Văn Học Nghệ Thuật của Trương Thanh Sơn


 

        Trở về www.ninh-hoa.com