Truyện: HUYỀN TRÂN CÔNG CHÚA
     Trương Thanh Sơn

   
 

Phần 1:

? ˜ { @

Thành Thăng Long vào thu. Trời xanh như chưa bao giờ xanh như thế. Gió heo may chỉ làm cho những chiếc lá vàng đẹp hơn lên chứ không tàn nhẫn ném chúng xuống mặt đường như những cơn gió bấc lạnh buốt. Điện Diên Hồng đón vua Nhân Tông trong cảnh đất nước rất thanh b́nh.

Ngài vừa đi thăm chơi nước Chiêm trở về. Hẳn là có biết bao điều vui. Cứ trông nét mặt tươi tắn hồng hào của ngài là đủ biết. Ngài nói:
- Hỡi các khanh, ta báo cho các khanh một tin vui. Cái miền đất phương Nam xinh đẹp mà ta vừa sang thăm chơi sẽ là quê chồng của con gái ta.

Giá như ngài bảo Thoát Hoan đang quay trở lại hay Ô Mă Nhi sống dậy từ ḷng biển cũng không làm cho các quan kinh ngạc bằng!

Qua hai cuộc chiến khốc liệt với quân Hung Nô, ngài đă trở thành vị thần chiến thắng. Mỗi lời nói sáng đẹp của ngài như châu ngọc luôn nở hoa trong tim của trăm họ. Hôm nay những lời vàng ngọc ấy vẫn nở hoa, nhưng là hoa xương rồng ! Nghe như có hàng trăm cây gai nhọn làm nhức buốt thịt da. Cả điện Diên Hồng nín lặng. Chỉ có một người dám hé mở ḷng ḿnh cho ngài thấy những giọt máu ứa là đức vua Anh Tông.

- Muôn tâu thánh thượng, chẳng lẽ ngài muốn Huyền Trân trở thành một Chiêu Quân ?

- Dĩ nhiên là không. Nước Chiêm không phải là rợ Hồ và ta đâu có phải là Hán Vũ đế. Không ai ép buộc được ta. Ta chỉ muốn gây t́nh ḥa hiếu để dẹp bớt binh đao mà thôi.

- Muôn tâu thánh thượng, ta có binh hùng tướng mạnh. Đến cả Thoát Hoan c̣n phải chui vào ống đồng và Toa Đô phải bị chém th́ sá ǵ một Chiêm quốc bé nhỏ mà phải đem lá ngọc cành vàng của nhà họ Trần gửi gắm như một con tin ?

- Không phải con tin mà là một vương hậu.

- Gần như quá vội v́ quá xúc động, nhà vua quên mất hai tiếng muôn tâu, buông thơng một câu nghe như một lời dè biểu:

- Vương hậu của một nước man di nào có hơn ǵ thê thiếp của bọn Mường Mán !

Trăm quan nghe nhà vua nói thế đều run sợ cúi đầu, mặc dù người nào cũng thấy như chính ḷng ḿnh thốt ra. Nhưng Thái thượng hoàng rất uy dũng mà cũng rất nhân từ. Chính ngài đă cởi áo hoàng bào đắp lên đầu Toa Đô nên với nhà vua c̣n trẻ người non dạ, ngài chỉ ôn tồn:
- Ta biết khanh rất thương em. Nhưng khanh hăy nhớ, ta cũng rất yêu con gái ta. Trong cuộc Nam du vừa rồi ta nhận ra một điều, ấy là cái miền đất tưởng là man di mọi rợ, người ta tôn trọng đàn bà xiết bao !

Đức vua Anh Tông bàng hoàng biết ḿnh vừa có lỗi. Nhớ ngày nào say rượu ngủ quên không cùng các quan nghênh đón, lập tức ngài cho xa giá về lại Thiên Trường, phải nhờ đến Đoàn Nhữ Hài làm cả một bài biểu tạ tội mới được ngài tha thứ. Nhà vua vội vàng nhu thuận để làm đẹp ḷng ngài.
- Muôn tâu thánh thượng, thần không dám căi mệnh. Nào các quan, hăy cùng ta chúc mừng thánh ư.

Trăm quan cùng tung hô vạn tuế. Nhưng tiếng vàng tiếng sắt, tiếng đục tiếng trong, tiếng cao tiếng thấp không rền vang một nhịp thấu tận trời xanh như ngày nào các bô lăo cùng hô Quyết chiến !

Quả thật cái tin công chúa Huyền Trân sẽ lấy Chế Mân làm chồng như một tảng đá từ trời cao rớt xuống hồ Tây. Muôn ngàn con sóng ấm ức vẫn cứ dội đập măi.

Việc làm đầu tiên của Trần Khắc Chung khi về đến phủ đệ của ḿnh là rút kiếm ra chém tuốt hàng bao nhiêu cây cảnh. Những tùng những bách, những mẫu đơn hải đường chẳng hiểu v́ sao mới hôm qua c̣n được nâng niu từng chiếc lá từng cánh hoa, giờ bị tàn phá không một chút thương tiếc.

Nhựa cây tuôn trào như máu nhưng không phải là máu màu đỏ nên vị tướng quân trẻ tuổi vẫn chưa nguôi được cơn cuồng nộ. Ừ phải như tay và chân hay đầu Chế Mân rơi xuống chân ḿnh. Phải như thế mới hả giận. Chế Mân ! Chế Mân ! Tên mọi phương Nam sao dám động đến ta ? Mà Thái thượng hoàng mới già nua lẩm cẩm làm sao ! C̣n ai hơn ta xứng đáng làm pḥ mă ?

Nỗi hờn căm ấy cứ nung nấu măi trong đầu không cách ǵ vọt ra được thành lời nên lũ cây vô tội vẫn cứ bị tiếp tục thảm sát. Bọn gia nhân lúc đầu c̣n thập tḥ nh́n trộm, giờ hài hùng trốn biệt. Trên thềm chỉ c̣n mỗi một ḿnh lăo phu nhân đứng chết lặng. Một lúc sau bà mới nói được:
- Đấy không phải là cách xử sự của một bậc đại trượng phu mà là của một đứa bé hờn dỗi. Ta không ngờ tướng quân của nhà họ Trần lại có thể bạc nhược như thế !

Nhận ra giọng nói trầm nhưng rất sắc của phu nhân, Khắc Chung ném kiếm xuống đất đến quỳ dưới chân bà. Tướng quân nói như khóc:
- V́ sao Thái thượng hoàng đem con gái yêu của ḿnh gả cho bọn mọi ? Cả kinh thành Thăng Long này ai không biết Huyền Trân sẽ là của con !

- Nhưng có đấy một người không thèm biết !

- Người đó là ai ?

- Công chúa !

- Sao mẹ biết ?

- V́ ta là đàn bà và là mẹ của con. Ta rất buồn khi phải nói với con rằng, công chúa không thể lấy con làm chồng!

- Mẹ không nên sỉ nhục con thêm nữa!

- Không. Ta chỉ muốn nói một người như con có thể lấy bất cứ ai ngoại trừ công chúa.

- V́ con là họ Đỗ chăng ?

- Cũng có thể dù con đă được ban quốc tính. Nhưng trước hết một người như công chúa sinh ra không phải để bị chiếm đoạt. Với những người như thế không chỉ có muốn là được !

- Thế cần điều ǵ nữa ?

- T́nh yêu!

- Ôi, t́nh yêu (cười nhạt), mẹ không thấy con yêu nàng điên cuồng như thế này sao ?

- Không !

- Thế th́ như thế nào mới gọi là yêu ?

- Ta không rơ lắm. Nhưng ta cảm nhận những ồn ào phá phách không phải là t́nh yêu. Với một người đàn ông t́nh yêu là cả một bí mật. Không ai khám phá ra được điều đó ngoài người đàn bà duy nhất mà họ đang yêu.

- Nhưng sao mẹ dám chắc công chúa không yêu con ?

- Con cũng biết đấy, không ai cưng chiều công chúa bằng Thái thượng hoàng. Nếu biết công chúa yêu con th́ nhất định ngài đă không hứa gả cho Chế Mân.

- Nhưng nàng cũng đâu có yêu Chế Mân.

- Bây giờ th́ chưa. Nhưng sau này có thể sẽ yêu. C̣n với con, mẹ nghĩ là không bao giờ !

- Con chưa thấy một người mẹ nào lại nguyền rủa con trai ḿnh một cách thậm tệ như mẹ !

- Ta không nguyền rủa con. Ta chỉ muốn nói những điều ta biết về con. Chính v́ cái tính thô bạo ầm ĩ của con chỉ đưa tới những tai ương không lường trước được. Ta khuyên con nên từ bỏ cái mộng ước làm pḥ mă không xứng hợp với ḿnh. Con đang điên cuồng v́ không đoạt được cái ḿnh muốn chiếm đoạt chứ không phải v́ yêu. V́ vậy, ta xin con đừng hành hạ lũ cây cối tội nghiệp của ta nữa !

Nh́n những cành nhánh ngổn ngang, hoa lá vương văi như vừa trải qua một cơn băo, tướng quân cảm thấy hơi ân hận.

- Con xin lỗi mẹ !

- Con có biết rằng con đă chém hằng bao nhiêu nhát vào ḷng ta không ?

- Con thật đắc tội !

- Từ khi cha con mất, cây cỏ đă trở thành bạn quư của ta. Lá hát cho ta nghe, hoa nở cho ta ngắm. Từng đêm ta nghe chúng lớn lên. Từng ngày ta nghe chúng chuyện tṛ. Vậy mà con cư xử với chúng như quân Nguyên cuồng bạo. (bà khóc). Ta là mẹ, dù con có thể nào ta cũng phải dằn ḷng mà yêu thương. Nhưng với một người con gái, cũng may công chúa không chứng kiến cảnh này, con biết đấy, làm sao yêu con được !

- Con biết tội nhiều rồi. Con xin lỗi mẹ. Con sẽ cho người thu dọn chăm sóc để chúng xinh tươi như trước.

 

Tướng quân d́u phu nhân vào nhà. Một lúc sau tướng quân trở ra, nhặt kiếm lên nh́n phớt qua rồi kê vào gối bẻ đôi.

Năm ngày trước, tại phủ Thiên Trường Khâm Từ hoàng thái hậu cũng đă phải ngất xỉu khi nghe Thái thượng hoàng báo tin sẽ gả Huyền Trân cho Chế Mân. Như một nhát kiếm đâm suốt qua ngực bà. Quân Mông Cổ từng thiêu rụi thành Thăng Long, ngay cả lăng mộ họ Trần bị tàn phá cũng không làm cho bà đau đớn bằng.

Làm sao lại đưa con vào nơi hùm sói ấy ?

Làm sao lại rước lấy cái nhục gả con cho Mường Mán ?

Sao không gả cho các ông hoàng tôn thất họ Trần ?

Nghiêm huấn của Trần thái sư quên mất rồi sao ?

 

Khóc lóc. Vật vă. Van nài. Nhưng Thái thượng hoàng vẫn không hề lay chuyển. Ngài nói:

- Cả kinh thành Thăng Long này tràn ngập họ Trần. Người họ Trần cứ măi lấy nhau, sinh ra một lũ họ Trần đă bắt đầu bạc nhược, đốn hèn. Nào Trần Kiện, nào Trần Ích Tắc và biết bao ông hoàng bà chúa chỉ muốn hàng giặc để giữ lấy cái vương tước tôi đ̣i! Những bức thư ô nhục của bọn họ đựng đầy cả một cái tráp. Nếu ta không cho hủy đi th́ đă có biết bao nhiêu kẻ phải cúi gầm đầu xuống chứ đâu dám ngẩng mặt lên mà xưng là con cháu họ Trần !

Thái hậu vẫn ấm ức:

- C̣n Trần Khắc Chung. Trẻ. Tài. Đă hết đâu mà phải gả cho bọn mọi phương Nam !

- Trẻ. tài, nhưng không có tâm th́ chỉ là đại họa. C̣n bọn mọi phương Nam, ta đă thấy rồi. Bọn họ c̣n muốn giàu có hơn ta. Nhưng cái điều ta thấy hài ḷng nhất là họ rất kính yêu ta nên chắc chắn họ cũng sẽ yêu quư con gái ta. Không như ở đây, Thái sư đă nhốt đám con gái họ Trần vào trong một cái chuồng kết đầy hoa cứ tưởng là ân sủng thực ra cũng chỉ là một đám cung tần !

 

Thái hậu đành lui vào hậu cung. Bà biết quá rơ, một khi ngài đă quyết là không đất trời nào lay chuyển được. Chợt nhớ ra công chúa đi chơi đến mấy ngày mà vẫn chưa về, bà lẩm bẩm:

- Cứ như con trai không bằng !

 

Đúng lúc ấy, một con ngựa trắng tuyệt đẹp thong thả gơ những chiếc móng trước cổng thành. Một viên hạ quan vội vàng đến đón dây cương từ tay công chúa. Nàng xuống ngựa, nhảy chân sáo lên tam cấp. Phụ hoàng dang hai cánh tay chờ sẵn cho nàng sà vào ḷng.- Phụ hoàng ơi, con nhớ phụ hoàng quá !

- Ta cũng rất nhớ con.

- Phụ hoàng đi chơi đến những chín tháng cơ đấy ! Lâu ơi là lâu !

- Ừ, cả một đời ta mới được đi chơi xa một lần. Tiếc là không có con.

- Thích lắm phải không cha ?

- Ừ, thích lắm. Có quà cho con đấy.

- Quà từ phương Nam chắc lạ lắm.

- Ừ, một tượng nữ thần bằng trầm hương thơm phức.

- Để đeo vào người như một cái bùa hộ mệnh, phải không cha ?

- Gần như vậy. Chính Chiêm vương Chế Mân gửi tặng con.

- Chế Mân, cái tên nghe cũng hay hay. Không như A Bát Xích, Ô Mă Nhi, nghe đau nhói cả ruột gan !

- Nếu cái điều mà ta sắp nói là một món quà, th́ hăy c̣n một món quà nữa cho con đấy.

- Là ǵ ạ ?

- Là chồng tương lai của con.

- Chồng của con ? Là ai ?

- Chế Mân.

- Trời, xin phụ hoàng đừng đùa con !

- Ta không đùa. Đó là một chàng trai đẹp như một pho tượng.

- Nhưng con không muốn lấy một pho tượng, cũng chẳng muốn lấy ai làm chồng. Con chỉ muốn theo phụ hoàng lên Yên Tử. Phụ hoàng biết không, con vừa từ trên ấy trở về. Cái tiếng chuông giữa đất trời cao rộng nghe thật diệu kỳ !

 

- Trở thành vương hậu của Chiêm quốc, con sẽ là chủ nhân của hàng trăm ngôi tháp xinh đẹp. Ở đó không có tiếng chuông ngân nhưng có tiếng gió rền rĩ trong ḷng tháp nghe như tiếng đất trời thầm th́ giao ḥa.

- Trời ơi, vậy ra phụ hoàng lấy cớ tuần du để đi t́m pḥ mă ?

- Cũng gần đúng như vậy.

- Con không hiểu nổi phụ hoàng đang thương hay đang ghét con!

- Rất thương con ạ ! Trên đời này ta chưa yêu ai bằng yêu con !

- Yêu con mà đày ải con vào chốn đầy cọp beo ma quái. Con nghe nói ở đó người và thú sống chung trong những cái hang ăn sâu vào tận ḷng núi !

- Đó là những lời đồn nhảm. Chính ta đă ăn ngủ giữa kinh thành Đồ Bàn xinh đẹp chẳng kém ǵ Thăng Long. Khi ta đến và khi ta đi có hàng trăm con voi quỳ phục dàn chào.

 

- Nhưng đó là một miền gió cát băo bùng.

- Nhưng cũng là một miền đất tinh khôi xinh đẹp. Những ngọn tháp cả trăm năm rồi vẫn đỏ rực trong nắng và sóng vỗ miên man ở đầm Thị Nại.

- Nghe phụ hoàng nói con phải tin là xinh đẹp. Con biết phụ hoàng rất vừa ư. Nhưng c̣n mẫu hậu th́ sao ? Dễ ǵ mẫu hậu chịu để con làm dâu xứ người, mà lại là cái xứ thường ngày mẫu hậu vẫn khinh ghét.

- Đúng vậy, mẫu hậu chỉ muốn con quanh quẩn trong cái kinh thành này thôi. Nghĩa là không lấy chú th́ cũng phải lấy cháu, không lấy anh th́ cũng phải lấy em mà thôi !

- Ôi chao, cái họ hàng này sao mà rối rắm như tơ ṿ ! Ước ǵ con được sinh ra từ một ḍng họ b́nh thường, con sẽ lấy một người chồng cũng b́nh thường, làm ruộng hay chăn tằm dệt lụa cũng được. Con cái của con sẽ rong chơi chạy nhảy trên đường làng. Lớn lên chúng có thể đói, có thể nghèo, nhưng không ai bắt buộc chúng phải lấy lẫn nhau như cái họ kỳ cục của nhà Trần này!

 

- Ngày trước ta cũng đă từng nghĩ như con vậy. Nhưng rồi vẫn không thể làm khác được. Cái ngai vàng đợi sẵn chính là số phận nghiệt ngă đă dành cho ta. Đó là cái cỗ xe vương giả mà ta phải kéo một cách nhọc nhằn. Ta đă kéo suốt trong bao nhiêu năm để cho cái ḍng họ này vẻ vang đi vào lịch sử. Giờ mệt mỏi quá rồi, ta trao lại cho hoàng huynh của con.

- Thế c̣n con ?

- Con chẳng phải kéo cái ǵ cả. Dẫu có muốn cũng chẳng ai cho. V́ vậy con có thể đào thoát khỏi cái qui luật khắc nghiệt của tổ tông bằng cách lấy chồng xứ người.

- Lấy chồng để đào thoát! Nghe ra thật lạ lùng!

- Nhưng chỉ có làm thế mới t́m được tự do, t́m thấy đất trời tươi mới và những con người mới.

- Mới như thế nào, thưa cha ?

- Da nâu bóng, mắt trong veo. Không quỵ lụy, không cúi luồn.

 

 Không mật ngọt đầu môi mà rắn rít trong ḷng!

- Đó là xứ sở của hồn nhiên ?

- Và cả chân thật nữa.

- Ước ǵ ở đó con sẽ mới như vừa được sinh ra. Con sẽ bỏ lại sau lưng cả một tuổi thơ bầm dập binh đao, cả những khúc sông loang máu giặc và nghẽn xác thù.

- Đúng, con sẽ bỏ lại hết và chỉ mang theo mỗi một trái tim mà thôi!

- Nhưng đă từ lâu trái tim con dường như rất lạnh lẽo.

- Không hề ǵ. Ở cái miền mênh mông nắng gió ấy, trái tim con sẽ nồng ấm tươi vui trở lại.

- Và phụ hoàng nghĩ rằng con sẽ hạnh phúc ?

- Không phải nghĩ mà là tin. Nhất định con sẽ hạnh phúc.

Một thoáng trầm tư. Một thoáng lưỡng lự. Sau cùng nàng nói:

- Thưa phụ hoàng, nếu đó là một cuộc đào thoát dịu êm, th́ con xin vâng. Con cảm thấy quá ngột ngạt ở cái kinh thành chật hẹp này rồi. Chưa biết mai sau thế nào, nhưng con cũng xin cảm ơn cha.

- Ta cũng cảm ơn con, con gái ạ.

(Xem tiếp phần 2)

? ˜ { @

Tác giả
Trương Thanh Sơn


 

Trang Văn Học Nghệ Thuật của Trương Thanh Sơn


 

        Trở về www.ninh-hoa.com