Trương Huyền Trường

   "CHAT"  VỚI MA

(Một câu chuyện hoàn toàn không có thật)
 

Thuở bé tôi sống trong một căn nhà nhỏ ngay sau rạp hát Vĩnh Hiệp. Cha tôi là người quét rạp nên tôi tự cho phép ḿnh coi rạp hát như nhà của ḿnh. Tôi đă từng chạy nhảy, nô đùa trong rạp, đánh kiếm với bạn bè trên sân khấu và khi có gánh hát đến th́ tha hồ xem cải lương. Gọi là gánh hát nhưng tôi có thấy ai gánh gồng ǵ đâu. Là người đầu tiên đứng đón mỗi khi gánh hát xuất hiện tôi chỉ thấy mấy chiếc xe tải chất đầy những phông màn, rương gỗ cùng với mấy anh quân sĩ kiêm người dọn cảnh mặc áo thun quần đùi đứng lố nhố.

Cái huyện nhỏ Ninh Ḥa của tôi bỗng chốc cũng trở nên rộn ràng khi chiếc xe huê kỳ chở đào kép chính đến. Cùng với những đứa trẻ ḿnh trần đầu khét nắng trong xóm Vĩnh Phú, tôi đă chen lấn để được nh́n thấy tận mắt những Thanh Thanh Hoa, Út Bạch Lan, Ngọc Hương sang trọng, ḷe loẹt son phấn cũng như những Minh Chí, Việt Hùng, Thành Được, Tấn Tài mặc áo sơ mi chim c̣, đầu chải brillantine bóng láng.

Sau mấy ngày đêm bỏ học bỏ hành, quên ăn quên ngủ để cho gánh cải lương ru hồn vào những giấc mộng vàng lâm ly, ai oán, tôi buồn héo hắt nh́n chiếc bánh xe tải lăn tṛn, đưa gánh hát ra đi trên con đường gió bụi.

Rạp hát bây giờ thật vắng vẻ và hoàn toàn thuộc về tôi. Nếu không phải đi xem hát , chẳng ai vào rạp hát bao giờ, huống ǵ rạp này nổi tiếng có ma. Người ta bảo trong đêm khuya vẫn đột nhiên có tiếng hô "quân sĩ", "dạ". Có người c̣n quả quyết chính mắt họ nh́n thấy hai bộ xương trắng hếu cầm kiếm đánh nhau
 trên sân khấu tối thui.

 Chính trên cái sân khấu đầy âm khí này tôi đă
 từng được anh tôi cho tham gia nhiều lần cầu
 cơ. Chẳng cần Computer, anh tôi chỉ cần một
 tờ giấy khổ rộng vừa là bàn phím vừa là màn
 h́nh. Trên bàn phím này anh tôi viết 25 chữ
 cái cũng những chữ thường dùng như "có "
 "không " , "thăng , giáng", "nam, nữ"...."mủi
 tên " được gọi là Cơ là vật quan trọng nhất.
 Cơ phải được làm từ gỗ ván ḥm và nếu là ván
 ḥm của một cô gái đồng trinh th́ cơ sẽ vô
 cùng linh ứng.

www.ninh-hoa.com

Cùng tác giẢ:


Nắng Hàng Cau
Ma Nào Đáng Sợ
"CHAT" Với Ma 
Thơ Đèo...Ḅng 

 


Để nối mạng anh tôi sắp một đĩa bánh ngọt, một ly nước trước bàn phím rồi thắp nhang và khấn bài thơ sau đây:

"Hồn ai nương cơi tâm linh

Hồn ai vất vưỡng một ḿnh tha ma

Hồn ai không cửa không nhà

Hồn ai quạnh quẻ như là mồ côi

Xin về chứng giám ḷng tôi

Chút duyên hạnh ngộ đôi lời tâm giao

Rồi hồn đi măi nơi nào

Ḷng tôi ghi tạc những câu tâm t́nh

Sau khi đọc xong bài thơ nối mạng anh tôi cùng hai người bạn đặt ngón trỏ của bàn tay phải lên ba góc của con cơ. Giờ phút chờ đợi có một hồn ma nào đó nhập vào con cơ thật rùng rợn. Bỗng con cơ nhúc nhích và bắt đầu di chuyển. Khi đầu nhọn của con cơ trỏ vào chữ "giáng" anh tôi dỏng dạc hỏi "ai đó" cơ chạy đến chữ "ma". Tóc tôi bắt đầu dựng ngược. Anh tôi hỏi tiếp " Xin hồn cho biết tên". Cơ trả lời bằng cách chạy đến từng mẫu tự. Được phân công làm thư kư tôi cầm bút ghi từng mẫu tự và tôi đă ghi được cuộc tṛ chuyện như sau:

-Tên tôi là Lan Phương

-Hồn là nam hay nữ?

- Nữ

- Bao nhiêu tuổi?

- Mười bảy

- Sao chết sớm thế ?

- V́ yêu

- Yêu ai ?

- Không nói đâu

- Hồn chết lâu chưa ?

- Mười năm rồi

- Sao chưa đi đầu thai?

- Chết oan, chưa tới số

- Hàng ngày hồn làm ǵ ?

- Ngâm thơ t́nh

- Hồn thích bài thơ nào nhất ?
 

-"Ḷng ta chôn một khối t́nh
  T́nh trong giây phút mà thành thiên thu
  T́nh tuyệt vọng, nỗi thảm sầu
  Mà người gieo thảm như hầu không hay
  Hỡi ơi người đó, ta đây
  Sao ta thui thủi đêm ngày chiếc thân
  Dẫu ta đi trọn đường trần
  Chuyện riêng há dễ một lần hé môi..."
 

- Cám ơn. Bài thơ hay lắm. Ngoài việc đọc thơ hồn c̣n thích làm ǵ?

- Thích xem cải lương

Trời ơi thật là khủng khiếp. Khi tôi ngồi trong rạp biết đâu chiếc ghế trống bên cạnh có hồn ma cô gái này đang ngồi!!!

Bỗng con cơ chạy thật nhanh như én liệng rồi cuối cùng nó đậu lại ở chữ "thăng" chúng tôi hiểu rằng hồn đă "bye"

Đó là một trong những chatter dễ thương.
Có lần xuất hiện một hồn nam nói năng thô lỗ.

- Hồi c̣n sống hồn làm nghề ǵ?

- Say

- Tại sao chết?

- Say

- Hồn muốn ǵ ?

- Rượu

- Rồi cơ chạy lảo đảo và không thèm trả lời bất cứ câu hỏi nào nữa .

Anh tôi tức giận quát:
- Say dữ vậy cha nội ?

Rồi anh tôi xách con cơ nhúng vào thau nước lạnh gần đó. Sau khi được vớt ra và lau sạch, Cơ bắt đầu trả lời nghiêm chỉnh các câu hỏi.

Tôi nhớ nhất lần chúng tôi làm quen được một tiên ông. Gặp tiên tôi bớt sợ và lần đầu tiên tôi dám "chat'"

-Thưa tiên ông, kỳ thi tiểu học sắp tới con có đậu không ạ?
- Rớt.

Tôi run run hỏi tiếp

-Tại sao ? con chưa đứng chót lớp lần nào ?
-Tại v́ con hay ngắt đầu con dế cắm vào cây nhang rồi ngoáy vào mũi mấy con dế khác.

Tôi biết lỗi và rơm rớm nước mắt hứa:
- Con xin chừa

Tiên ông ngâm nga:
-"Ở hiền gặp lành
Ở ác gặp nạn
Hăy lo tu tâm
Mệnh trời đổi khác."

Đă hơn ba mươi năm qua rồi. Rạp Vĩnh Hiệp đă không c̣n trên bản đồ của phố huyện Ninh Ḥa. Các cô Kim Chưởng, Ngọc Hương, các ông Minh Chí, Việt Hùng đều đă qua đời. Đứa bé năm xưa chạnh ḷng nhớ mông lung mỗi khi bươc chân về phía bên kia cầu Dinh.

 

T r ư ơ n g   H u y ề n   T r ư ờ n g
             4/2005



 


trở về trang nhà www.ninh-hoa.com

 1