TÔI, CẬU BÉ

Cậu Bé

 

  

   

        Vâng, đúng là tôi trong hồi kư của em vừa đăng tải trên

www.Ninh-Hoa.com. Cậu bé hằng đêm hay ngồi dưới bên cạnh gốc cây bông giấy màu đỏ ngày ấy nh́n em học bài, vụng dại nhưng liều lĩnh gởi em những ḍng thư yêu thương thuở ấy.

 

     V́ lư do nhạy cảm và tế nhị, tôi đă xin phép em được đăng lời tâm sự này trong trang của em để viết lời tạ lổi. Đó cũng là lời tôi xin giải thích v́ sao “ cậu bé” lại xuất hiện không đúng nơi như vậy.

 

     Cuộc đời mỗi con người đều có một số phận riêng. Tôi và em cũng không ngoại lệ trong cuộc đời này. Và số phận đẩy đưa tôi và em mỗi người về một hướng khác nhau để rồi những tháng năm trong phần đời ít hơn c̣n lại ngồi ngậm ngùi tiếc nhớ những ǵ đáng ra cả hai có quyền được nhận, được hưởng những niềm vui và hạnh phúc.

 

     Tôi không trách em đă gởi gắm những nỗi đau của đời ḿnh và cả mối t́nh đầu ngắn ngủi nhưng đầy nước mắt của cả hai chúng tôi lên trang Web. Đó là quyền tự do của mỗi người và riêng em, trong tận cùng nỗi đau em đă phải gánh chịu một ḿnh trong nhiều chục năm qua cho đến lúc về chiều khi số phận nghiêng ngă cuộc đời em, với mong muốn được nói lên nỗi ḷng của ḿnh, cho tâm hồn thanh thản như lời em tâm sụ ở những trang cuối cùng bài viết. Có thể ít nhiều ảnh hưởng đến cuộc sống của em và cả tôi nữa nhưng tôi vẫn đồng ư cho em được nói lên điều này.

 

     Đọc những gịng cuối cùng hồi kư của em tôi không khỏi ngậm ngùi cho số phận một con người. Cô gái xinh đẹp ngày nào tôi yêu ( và nhiều người nữa đă yêu) lại chịu một số phận đớn đau như vậy. Những sự thật về cuộc đời em qua tập hồi kư này tôi mới biết được, em chưa bao giờ thổ lộ cho tôi tất cả những khổ đau ấy có lẽ một phần em lo ngại tôi phải bận tâm về em. Tôi không muốn cảm ơn em về điều này nhưng thật sự nó đă đem lại cho tôi biết t́nh yêu em dành cho tôi lớn lao như thế nào. Những năm tháng cùng cực ấy em một ḿnh chịu đựng, không muốn ai chia sẻ dù biết rằng tôi có đủ điều kiện để chia sẻ cùng em. Nó làm tôi ray rứt trong những đêm dài khi đọc những gịng em viết.

 

     Những năm về trước, khi chúng tôi đă t́m lại được với nhau, vẫn biết em có một cuộc sống không vui vẻ lắm nhưng đă dứt khoát từ chối cho tôi được gặp em. Tôi đă sai lầm khi ch́u theo ư em để rồi không t́m đến, để tận mắt nh́n thấy những ǵ em đang chịu đựng, đang một ḿnh chơi vơi giữa cuộc đời nghiệt ngă ấy. Tôi tự trách ḿnh không chịu hiểu hết về em để cùng em vượt qua những khó khăn lúc ấy, không t́m gặp em sớm hơn nữa dù biết rằng em đang sống một ḿnh ở nơi cao nguyên xa xôi dù vài ba năm tôi vẫn thường đi về để hỏi thăm mọi người và biết thông tin của em.

 

     Phải chăng là mặc cảm của tôi ngày ấy. Những lúc có ư định t́m gặp em, h́nh ảnh ngày xưa lại hiện về trong tôi. Kư ức chiếc xe Jeep có ông trung úy cầm lái đến bên cạnh em trong buổi chiều tan học và những con người lịch sự, lớn tuổi và giỏi giang hơn cậu học tṛ bé con ngày ấy, cứ ám ảnh mỗi lần tôi có ư định đi qua ngọn đèo Phượng hoàng t́m em. Vậy là như một số phận trớ trêu, tôi và em cứ chạy đuổi theo nhau hoài trọn ba mươi lăm năm.

 

     Những chi tiết về chuyện t́nh của tôi và em tuy ghi lại không đầy đủ lắm nhưng tất cả đều sự thật. Tôi khâm phục trí nhớ của em, em bảo là do ghi lại trong nhật kư nhưng có lẽ đúng một phần thôi. V́ tôi biết những năm sau này em không có đủ thời gian để làm việc đó và theo tôi nghĩ, em ghi lại cũng chẳng để làm ǵ khi mà cuộc sống như cơn sóng dữ ập vào đời em hết đợt này đến đợt khác, không dứt.

 

          Tôi vẫn dỏi theo cuộc đời em từ lúc vội vả bỏ đi, những tháng năm ấy tôi hay quay về Dục Mỹ nhưng không đến gặp em, để biết em vẫn đi bên cạnh cuộc đời này và cuộc sống của em có luôn được hạnh phúc hay không. Ngày em nhận lễ hỏi của người ta, mặc dù không đứng trước cổng nhà em như anh chàng si t́nh nào đó đă làm nhưng ngày ấy tôi cũng có mặt tại Dục Mỹ để đưa tiễn một mối t́nh, đó là lúc trái tim tôi vỡ tan. Gần một năm sau tôi quay lại nơi ấy, nh́n một Dục Mỹ hoang tàn đổ nát không có em. Tôi với tấm thân tàn tạ, rách nát quay trở về mang theo h́nh bóng em và rồi hai năm sau, chậm chân hơn nữa bước người khác đă đưa em đi mất. Chỉ hai năm thôi, tháng bảy năm bảy bảy khi ở rừng về tôi vào Dục Mỹ t́m thăm, chỉ mong nh́n được em sống trong hạnh phúc là đủ cho tôi vui, lúc đó mới biết em đang sống với một người chồng trí thức từ thành phố về ḷng tôi vui lắm v́ biết em không phải lấy người đàn ông không yêu kia. Nhưng trong ḷng rất buồn v́ có lẽ em đă quên tôi. Biết bao lần tôi đứng nh́n hạnh phúc của em rồi trở về với ḷng buồn nặng trĩu. Hai lá thư gởi đi trước đó như ḥn sỏi ném vào biển khơi, em không trả lời thư một phần có lỗi của tôi nhưng cho đến bây giờ tôi cũng không thể tha thứ cho em đă như vậy. Tôi trở về thành phố của ḿnh và bắt đầu một cuộc sống vô định trong suốt ba năm liền, cuối cùng quyết định lập gia đ́nh sau ba năm rong chơi với vài cuộc t́nh vội vă. Tôi bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn khác. Không mơ màng lang thang t́m chút nắng vàng, không đi trong những chiều mưa bay, không làm những ḍng thơ, những đoạn văn lăng mạn viết tặng cô gái nào đó nữa. Tôi làm người chồng gương mẩu, làm người cha tuyệt vời biết vun đắp cho hạnh phúc gia đ́nh và từ bàn tay trắng làm nên sự nghiệp. Chuyện t́nh ngày xưa cố quên đi v́ nghĩ rằng em đang có một gia đ́nh hạnh phúc, một tổ ấm tuyệt vời bên cạnh người chồng giàu có và học thức. Tôi mặc cảm v́ không được như em. Nhiều lần đến thăm Dục Mỹ, chờ đến đêm đứng bên cạnh nhà thờ nh́n vào tổ ấm của em mà mơ ước, buồn cúi đầu.

 

          Năm chín lăm biết tin chồng em mất, một thoáng hoảng hốt tôi có ư định t́m gặp em và trong một lần dừng bước dưới chân đèo cùng con gái, tôi đă nói với con rằng bên kia ngọn đèo này có người phụ nữ đang sống ở đó, người mà ngày xưa Ba đă yêu. Tôi kể chuyện t́nh của ḿnh cho con nghe bên gịng suối ấm. Con gái hơi ngạc nhiên v́ không thể tin Ba ḿnh đă từng có mối t́nh lăng mạn như vậy và vẫn nhớ cho đến bây giờ. Con gái hỏi tôi có muốn gặp lại cô ấy không, tôi đă không ngần ngại gật đầu. Con gái có vẻ buồn nhưng nói Vậy Ba cứ đến thăm. Một thoáng ngần ngừ rồi lại thôi, trong tôi hiện về chiếc xe Jeep đi bên cạnh em trong buổi chiều tan học năm xưa, ba ngày trước khi tôi bỏ đi.

 

     Năm năm sau đó, năm hai ngàn tôi quyết định gọi cho em. Và trước khi gọi là những lời nhắn thăm ḍ gợi cho em nhớ lại một chút t́nh ngày cũ và thật không ngờ em chưa bao giờ quên.Chỉ là lời thăm hỏi b́nh thường như những người bạn lâu ngày gặp lại. Không hy vọng được nghe lời em nói thật lâu với tôi, chỉ mong được nghe giọng Huế ngày xưa một vài lời cũng đủ cho tôi ấm ḷng rồi. Tôi đă nghe giọng nói run run của em từ bên kia, hối hả, có chút giận hờn.

 

     Những tháng năm sau này tôi vẫn âm thầm đi theo em nhưng biết về em không nhiều lắm cho đến khi đọc được những gịng tâm sự này của em khiến tôi chao đảo những tháng ngày qua. Không ngờ cuộc sống của em bi đát như vậy. Tôi cũng không găp lại bạn bè nhiều v́ ở cách xa mọi người. Năm hai ngàn lẻ tư chị Thủy gặp và khuyến khích tôi viết bài gởi đăng nhưng tôi đă khất lần. Không phải v́ tôi không muốn mà bởi v́ trước đó tôi có đọc trên trang web ninh-hoa.com bài thơ của một người bạn cũ viết về em với những lời thơ không vui lắm. Tôi giận cô ấy và “ghét” luôn trang web cô ấy đă đăng bài thơ này., Tôi xin trích đăng lại:

          ……….

          c̣n ǵ. Đọc thư hơn mười

 

          lần, cồn cào, chấn động, trốn

          vào chăn, lục t́m, nhắm mắt

          mất ngủ. 3giờ khuya đám

          bạn lớp C lủ lượt chạy

         

          Tôi kêu lên ơi ơi

          A! nhỏ H mắt to

          A! con BN móm hiền

          A! nhỏ NL tḥ mặt

 

          Xinh bên quạt vàng óng

          a!a!a! chồm dậy lấy

          lá thư VN bật sáng tắt

          cả đèn, mở to bốn mắt

 

          Nh́n thật kỷ khuôn mặt một

          bà già 60 – hai hốc

          mắt sâu, cánh tay khô, mảnh

      ngực héo, miệng cười ngơ ngác

 

          Run hơi thở gấp, lật ra

          sau thấy ghi tên NL, tôi

          điếng lặng khóc cô nữ sinh

          áo trắng chết không kịp trối.

     Tôi không b́nh luận về cách “rải “ chữ trong bài thơ v́ cảm thấy ḿnh không đủ khả năng để làm được như vậy. Tú Xương có sống lại cũng bái cô ấy làm Sư mẫu th́ tôi đây nghĩa lư ǵ. Chỉ có ư định trích dẫn lại cho mọi người đọc chơi thôi. (Có thể xem trong Đặc san xuân 2004, bài thơ với tựa đề đại loại thương tiếc một cô nữ sinh)

 

     Cuộc đời của em khổ đau như vậy có đáng cho người đời châm biếm? Nếu cô bạn kia thật ḷng đau xót cho người bạn gái của ḿnh như vậy có nên làm một bài thơ vô hồn, diễn tả một thân xác tiều tụy, khốn khổ v́ phải đơn độc chống lại bao sóng dữ của cuộc đời. Người làm thơ luôn có tâm hồn, dù là làm thơ châm biếm nhà thơ cũng mong muốn đem lại cái đẹp cho đời chứ không ai nỡ đem thân phận một con người khốn khổ ra đùa cợt như vậy. Tôi giận dữ khi biết bài thơ ấy viết về em mà tác giả là người đă từng học chung với em một lớp. Tôi thương em nên không cho em biết về bài thơ này, măi đến hôm nay, sau chín năm khi em nói lên nỗi niềm cuộc đời ḿnh, tôi đă đọc hết bài thơ ấy cho em nghe v́ biết rằng em đă quá miễn nhiễm với nỗi đau rồi. Thêm một tí đau nữa có có sao đâu, phải không em. ( em không có Internet nên không biết ǵ và ngay cả hiện tại những bài viết của em được đăng tải, được mọi người đón nhận em cũng chỉ nghe nói lại qua bạn bè thôi, em đang viết rất nhiều bài nữa và sắp đến những bài ấy sẽ được đăng, nhưng em không có hạnh phúc được cảm nhận niềm vui khi nh́n bài ḿnh trên  (www.Ninh-Hoa.com)

 

     Mọi chuyện trên đời này sắp đặt sẵn rồi. Em cam chịu nỗi đau đời ḿnh và với cái số phận sắp sẵn ấy tôi mất em để rồi tôi và em cùng chơi tṛ đuổi bắt, té nghiêng ngửa trên đường đời. Cám ơn em t́nh yêu dành cho tôi, cám ơn những ngày đẹp nhất trong đời tôi đă có em, cám ơn “thành phố” em ở đă cho tôi những tháng ngày được yêu thương. Cám ơn ngôi trường tôi và em cùng ngồi học và cám ơn cô giáo hướng dẫn đă xếp đặt cho tôi ngồi sau người con gái, để ngửi được mùi thơm bồ kết từ tóc em.

 

          Bài viết của em chắc chắn sẽ đi theo tôi suốt những năm tháng c̣n lại trên đời này, tôi sẽ mang theo nó để đến bất cứ nơi đâu về sau nữa. Tôi mang theo mối t́nh tuyệt đẹp như cổ tích nhưng đầy nước mắt của tôi và em măi măi.

Trong những gịng cuối em viết có những chữ NẾU.. Tôi thật sự cảm động v́ những lần NẾU ấy xảy ra có lẽ tôi và em đỡ vất vả t́m nhau hoặc ít ra cũng an ủi cho em và tôi thật nhiều. Nếu ngày ấy em và tôi”đi bụi” ở Nhatrang không cải nhau v́ những chuyện không đâu.. Nếu ngày ấy tôi không trông thấy ông trung úy lái xe Jeep đến trường. Nếu ngày ấy, mùa hè năm bảy tư sau khi về thăm Dục Mỹ trở vào Cam ranh, tôi không ngồi bên cạnh một cô gái ôn bài cho kỳ thi sắp đến, mà quay vào đơn vị của ḿnh để xem em tŕnh diễn bài múa Vọng cố đô, để được gặp em. Và trước đó nếu tôi không yêu vội để phải bị Ba ḿnh cho“đi đày” vào cái vùng núi xa thành phố, nơi có em cùng gia đ́nh lưu lạc về đây ..

 

     Tôi chỉ muốn nói với em rằng tôi luôn tin có một kiếp sau. Một nơi mà những người yêu nhau có thể đến được với nhau hoặc có xa nhau cũng nhớ đường t́m về. Một nơi không có sự đố kỵ ganh ghét nhau mà chỉ c̣n những con người biết yêu thương.

 

     Em và tôi bây giờ mỗi người đều có hướng đi riêng và đă đi gần xong con đường của ḿnh. Chỉ c̣n biết ngoảnh đầu lại mà tiếc cho những tháng ngày ngắn ngủi đẹp nhất. Tôi cầu mong cho em được một cuộc sống yên b́nh bên cạnh những ǵ tốt đẹp c̣n lại trong em, quên đi những đắng cay của quá khứ, hiện tại và cả tương lai nữa.

Không c̣n b́nh minh lên với em nữa những sẽ là những hoàng hôn êm đềm măi măi.

                                                                            

                          

   

CẬU BÉ

Tháng Sáu, hai ngàn mười hai   


 

 

 

                                      

Trở về Trang Chuyện Đó Đây

 

 

Trở Về Trang Nhà - www.ninh-hoa.com