N Ỗ I   N H Ớ   K H Ô N G  T Ê N

T h i ê n   H ữ u

 

                                                          Thời gian tựa cánh chim bay
Qua dần những tháng cùng ngày
T́m đâu mùa cũ êm vui
Nhớ thương cũng hoài mà thôi

                        Cung Tiến

Lần đầu tiên nghe bài Thu Vàng năm 15 tuổi tôi thầm nhủ người viết bài hát này hẳn c̣n trẻ lắm, nếu không ông đă không hiểu được nỗi "nhớ nhớ buồn buồn với chán chường" chỉ v́ mấy chiếc lá vàng rơi giống ...ḿnh. Bệnh nhớ của Cung Tiến h́nh như càng ngày càng trầm trọng. Đến Nguyệt Cầm, Hoài Cảm  ông  có triệu chứng "cuồng điên v́ nhớ".

Ông Phạm Duy th́ không nhớ điên nhớ cuồng nhưng trong cơn sầu nhớ, ông tỏ ra là một người khá đăng trí. Trong bài Nha Trang ngày về, khi đang "ngồi trên băi khuya khóc người t́nh" ông bỗng thấy ḿnh hóa thành một con ốc bị vùi sâu vào hố sâu sầu nhớ. Ông cầu viện "Dă tràng ơi sao lấp cho vơi sầu này" .

Có lẽ ông đă quên mất rằng Dă Tràng là kẻ lấp biển dở nhất xưa naỵ

"nhọc nhằn mà chẳng nên công cán ǵ"

Nhờ đến gă th́ biết đến chừng nào sầu mới vơi đi được???

Ông Trịnh Công Sơn có vẻ sáng suốt hơn. Mỗi khi có ai hỏi ông nhớ ǵ về những mối t́nh đă qua, ông tuyên bố "coi như phút ấy t́nh cờ "  (Nguyệt Ca)
 

Các nhạc sĩ có nhưng kiểu nhớ kiểu quên thật đa dạng  c̣n các văn thi sĩ th́ sao? Có lẽ tôi phải mở Thi Nhân Việt Nam để xem các ông Huy Cận, Hàn Mạc Tử, Lưu Trọng Lư "nhớ" ra sao? Nhưng sao lại là những người quá nổi tiếng  mà thật xa lạ với ḿnh.

Sao tôi không vào Ninh-Ḥa.com để xem thử các bạn tôi thương nhớ ra sao???

  Vào trang của Đường Hào tôi chú ư ngay đến câu:

               "Nhớ lần đứng dưới gốc dừa chờ ai"

Ở Việt Nam hiện có một bài hát rất được ưa chuộng tên "Dáng đứng Bến Tre". Bài hát bắt đầu như sau "ai đứng bên bóng dừa ... Có phải người c̣n đó..." Đường Hào quả là am hiểu những ǵ là thời thượng ở VN.

Nguyễn Văn Thành th́ dồn hết thương nhớ cho những cây cầu, sau khi làm những câu thơ năo nùng cho cầu Sắt Thành xàng qua cầu Dinh:

Hoàng hôn phủ xuống đă lâu
Sao anh thất thểu dựa cầu sông Dinh

Sau khi đi Paris về Thành kể lại những điều thật thú vị về những cây cầu bắt qua sông Seine. Thành xứng đáng nhận danh hiệu "Bạn của những cây cầu"

Anh Quốc Minh th́ từ Washington vẫn luôn nhớ về một người bạn nào đó ngồi trong quán bà Chói.  Ngồi trong quán bà Chói đích thị là để ăn quà vặt...Nỗi nhớ của Anh Quốc Minh thật giản di..Tuy nhiên đó cũng là nỗi nhớ siêu bền v́ nếu tôi nhớ không lầm quán bà Chói hiện hữu rồi biến mất cách đây tới gần nửa thế kỷ !!!

Nổi nhớ hao tốn sức lao động nhất là nỗi nhớ của Tường Hoài

"Buồn t́nh lên non t́m nhớ
Bỏ quên dưới phố vần thương
"

Có lần tôi hỏi: "Tường Hoài phải trèo non lặn suối vất vả thế chỉ để t́m nỗi nhớ sao?"

Tường Hoài đáp: "đâu có mỗi khi về tôi lại vác theo một cây củi đấy chứ"

Vào trang của Dương Tấn Long tôi lại buồn bă đi ra, hắn mẫu mực quá. Ngoài vợ hắn chẳng nhớ đến ai bao giờ. Theo tôi nhớ vợ là nỗi nhớ tẻ nhạt nhất.

Cho nên tôi đi t́m Quan Dương, hy vọng t́m được một điều ǵ khác thường. Và tôi đă t́m đúng hướng.

"Khi không tôi bị trời hành
Mỗi ngày nhớ riết người dưng thành ghiền
"

  Nhớ người dưng chứ không phải vợ ḿnh nhất định là một nỗi nhớ không tẻ nhạt. Tuy nhiên hậu quả của điều này không phải là không ghê gớm.

"Ngày em theo kẻ không quen
Thẩn thờ tôi với trụ đèn ôm nhau"

Xin những người mà tôi  "rất nhớ " và nhắc đến trong bài viết này lượng thứ nếu tôi nghĩ sai về các bạn. Để cảm ơn tôi chép tặng các bạn mấy câu thơ của Họa sĩ Lê Thiết Cương

"Ánh trăng là ánh sáng của bóng tối.
Đó là thứ ánh sáng không chỉ nh́n thấy
Kư ức không phải là quá khứ
Nó là lớp phù sa đọng lại sau khi cơn lũ thời gian đă qua đi”

 

      Thiện Hữu
(học sinh cũ Đức Trí)