CHUYỆN ĐỜI TỰ KỂ

Thái Thị Nhung

 

  

      

   

Thưở nhỏ, cuộc sống đối với tôi là một bức tranh đẹp.  Ngày ấy, gia đ́nh tôi rất nghèo.  Mẹ tôi buôn bán củ cải muối, c̣n cha tôi đạp xích lô.  Tuy nhà nghèo nhưng tôi thấy rất vui và hạnh phúc v́ được sống trong t́nh yêu thương ấm áp của mẹ.  Tôi thường vẽ trong đầu ḿnh những bức tranh tuyệt đẹp về gia đ́nh.  Tôi mơ ước có một mái ấm xinh xắn, xung quanh nhà là vườn cây cảnh xanh tươi.  Ngày ngày, sau những giờ làm việc mệt nhọc và căng thẳng, gia đ́nh chúng tôi cùng quây quần bên nhau tṛ chuyện vui vẻ trong mái ấm ấy.  Chồng tôi sẽ là người cha gương mẫu, c̣n các con tôi luôn ngoan ngoăn và vâng lời.  Chúng tôi sẽ cùng nhau yêu thương và chăm sóc mẹ già.  Mơ ước ấy thật tầm thường và nhỏ nhoi đối với nhiều người nhưng đối với tôi là cả một giấc mơ.

Hồi cấp một, tôi là một cô bé hồn nhiên, vô tư, hay mơ mộng, thích phát biểu trên lớp, thích pha tṛ, làm hề bằng những cử chỉ, dáng đi ngộ nghĩnh để cả nhà cùng cười.  Nhưng sự hồn nhiên, vô tư ấy không c̣n nữa khi cái chết ập đến cướp mất ba tôi.  Năm tôi 11 tuổi, cha tôi bị tai biến mạch máu năo mất đi để lại mẹ tôi và sáu anh chị em tôi. Kể từ đó, tôi trở nên trầm tính và ít nói hẳn, tôi không c̣n cười nói và đùa giỡn như trước, dường như tôi hiểu được nỗi đau mất cha và nỗi nhọc nhặn của mẹ.  Tôi không thể quên được nét mặt lo âu, khắc khổ của mẹ trong những buổi chiều buồn, mẹ ngồi một ḿnh nét mặt suy tư, miệng lẩm nhẩm, tính toán các chi phí trong gia đ́nh, tiền thuê nhà, chuyện buôn bán lời lỗ v. v…Chính v́ thế, từ nhỏ tôi đă sớm ư thức được việc phải làm thêm để phụ mẹ đóng tiền học phí.

Mỗi kỳ nghỉ hè là cơ hội cho tôi kiếm tiền.  Tôi đi lột tỏi thuê, cắt hành thuê, lặt ớt thuê …cho hàng xóm.  Mỗi ngày được dăm ba ngàn, hết ḱ nghĩ hè cũng được cả trăm ngàn, đủ tiền mua sách vở và đóng học phí.  Mẹ tôi rất vui khi thấy tôi luôn ngoan ngoăn, chăm chỉ và học giỏi.  Nhập học, tôi không c̣n thời gian để đi làm thuê nữa.  Để có tiền đóng quỹ lớp, mua sách vở, photo tài liệu, mua dụng cụ học tập…tôi luôn có cách riêng của ḿnh là nhịn ăn sáng.  Bây giờ tôi mới hiểu chính điều đó đă làm cho tôi bị đau bao tử và gầy yếu xanh xao.  Nhưng lúc đó tôi không quan tâm lắm đến sức khỏe của ḿnh, tôi luôn cố gắng học thật giỏi để mai sau mẹ tôi có cuộc sống sung sường hơn, an nhàn hơn, không c̣n phải lo âu, chạy ăn từng bữa nữa.

Niềm mơ ước ấy theo tôi lớn dần qua năm tháng.  Năm tôi học lớp 12, chuẩn bị vào Đại học, một bước ngoặc quan trọng trong cuộc đời th́ mẹ tôi lại bị tai biến mạch máu năo liệt nửa người, không c̣n khả năng đi lại.  Nguyên nhân của căn bệnh cũng từ cái nghèo mà ra, mẹ tôi đă được Bác sĩ khuyên bệnh cao huyết áp phải theo dơi điều trị và uống thuốc đều đặn.  Nhưng v́ không có tiền nên trong người có mệt mỏi, khó chịu đến đâu mẹ cũng dấu, không dám than văn với các con.  Là con út trong nhà, tôi rất quấn quít với mẹ.  Trước khi mẹ bị tai biến, tôi đă nhận thấy được những dấu hiệu của bệnh ở mẹ : mẹ hay quên, chân đi có vẻ khập khểnh, miệng hơi méo, tay tê…Nh́n thấy mẹ như vậy, tôi sợ quá, đă khóc ̣a.  Tôi khóc v́ tôi biết được mẹ đang bị bệnh rất nặng nhưng v́ không có tiền nên không ai quan tâm.  Anh chị tôi thấy vậy đưa tôi vài chục ngàn, thế là hai mẹ con tôi d́u dắt nhau đi khám bệnh.

Sau đó v́ không có tiền để theo dơi và uống thuốc liên tục nên mẹ phát bệnh nặng hơn và bị liệt.  Tôi buồn vô kể, tôi thầm trách ḿnh đă không quan tâm đến mẹ hơn và trách cả cái nghèo.  Tôi c̣n nhớ lúc ấy mọi người khuyên : “Con gái không cần phải học nhiều, nghĩ học đi, đi buôn bán kiếm tiền sướng hơn, người ta học xong ra trường thất nghiệp đầy . ” Tôi nhất quyết không nghe theo, tôi nghĩ chỉ cần ḿnh cố găng học thật giỏi th́ nhất định ra trường sẽ có việc làm thôi.  Trong nhà chỉ có mẹ là ủng hộ tôi đi học, c̣n anh chị tôi ai cũng nghĩ học sớm để đi buôn bán.

Ngày ngày, tôi vẫn chăm chỉ đi học.  Ngoài thời gian đi học, thời gian c̣n lại tôi dành hết cho mẹ.  Việc tấm rửa, giặt giũ, đút cơm, tiểu tiện của mẹ tôi đều do tôi lo hết.  Sáng nào rảnh tôi đều d́u mẹ ra công viên tập đi.  Một cô gái ốm yếu như tôi d́u mẹ đi rất mệt và nặng nhọc, v́ đường chợ th́ đông đúc, rất khó đi nhưng tôi vẫn kiên tŕ, tôi vẫn mong một ngày nào đó sẽ chữa lành bệnh cho mẹ.

Ngày tháng trôi qua, tôi vào Đại học, tôi đậu hai trường Đại học kinh tế và Cao Đẳng Sư Phạm.  Tôi chọn Đại học kinh tế v́ tôi thích kinh tế hơn. Việc học đối với tôi luôn suôn sẻ, thuận lợi.  Tôi được giảm học phí 50% do thuộc diện xóa đói giảm nghèo.  Học ḱ nào tôi cũng được học bổng loại khá, giỏi nên chuyện học phí tôi có thể tự trang trải được, không phải lo lắng nhiều.  Điều đó khiến tôi an tâm hơn v́ có thể vừa học, vừa chăm sóc mẹ.

Nhưng nỗi đau lớn nhất trong đời một lần nữa lại xảy ra với tôi. Khi tôi học cuối năm thứ hai của Đại học th́ mẹ tôi đă qua đời. Tôi c̣n nhớ như in ngày ấy, trong pḥng cấp cứu, Bác sĩ báo tin : “Người nhà nên chuẩn bị, bệnh nhân sẽ không thể qua khỏi đêm nay”.  Tôi đă khóc như mưa, tôi cứ đứng bên giường mẹ khóc măi, khóc măi…. quên cả ăn uống.  Khi thấy mẹ họng cứng lại, sắp nghiến răng, tim tôi như ngừng đập, tôi sợ hăi lấy tay giữ chặt hàm mẹ không cho nghiến răng cho tới khi mẹ được đưa lên xe cấp cứu trở về nhà. Và mẹ đă chết trên đường về nhà.

Mẹ mất, tôi chán nản, mất phương hướng, tôi không c̣n động lực để học nữa.  Ngày ngày trôi qua đối với tôi thật nặng nề.  Vào lớp, tôi chẳng buồn nói chuyện với ai, tôi chỉ thích ngồi một ḿnh.  Tôi không biết ḿnh học để cho ai và để làm ǵ khi mẹ không c̣n nữa. V́ từ trước đến giờ tôi không bao giờ nghĩ ḿnh học là v́ tương lai và sự nghiệp của ḿnh cả, tôi chỉ nghĩ ḿnh học là để sau này có việc làm, có thu nhập cao, có thể lo lăng chăm sóc cho mẹ, có thể mua nhà cho mẹ theo như nguyện vọng của mẹ mà thôi.  rTôi c̣n nhớ lúc sống, mẹ thường hay hỏi tôi : “ C̣n bao lâu nữa con mới ra trường hả con ?”.  Mẹ cứ hỏi như thế, câu trả lời của tôi là : “ C̣n ba năm nữa mẹ ạ. ” Rồi “ C̣n hai năm nữa “…cứ thế.  Mẹ đă lo lắng, sợ rằng không thể chờ đến ngày tôi ra trường.  Khi c̣n sống, mẹ luôn là động lực giúp tôi cố gắng học.  Mỗi khi tôi thi đạt điểm cao 9, 10 điểm về khoe với mẹ, mẹ mừng đến rơm rớm nước mắt.  Những lúc ấy tôi yêu mẹ vô cùng và càng nhũ phải cố gắng học hơn.

Sức học của tôi giảm hẳn, học ḱ ấy tôi không được học bổng. Kết quả học tập giảm sút, tôi bắt đầu nh́n lại ḿnh và quyết tâm sẽ cố gắng tiếp tục học.  Tôi biết mẹ sẽ không vui nếu biết tôi bỏ bê việc học.

Năm 2002, tôi tốt nghiệp ra trường.  Tôi t́m được việc làm trong công ty nước ngoài, một công ty hàng đầu Việt nam.  Điều này làm tôi rất tự hào với người thân và bạn bè.  Tôi ngỡ rằng từ nay cuộc đời tôi sẽ tươi đẹp như một bức tranh. Nhưng…không ngờ…

Một năm sau, tôi phát hiện ḿnh bị suy thận măn tính.  Một căn bệnh nan y, không có lọai thuốc nào có thể chữa trị được.  Y học hiện đại chỉ có thể làm chậm tiến tŕnh của bệnh, chứ không thể chữa khỏi hẳn.  Khi biết ḿnh bị bệnh, tôi đă khóc rất nhiều.  Mỗi lần tái khám về, các chỉ số creatinin…tăng lên thể hiện chức năng của thận ngày càng suy giảm, nghĩa là bệnh càng nặng thêm là tôi lại khóc.  Tôi khóc cả ngày hôm đó.  Tôi luôn tự hỏi kiếp trước ḿnh đă làm ǵ nên tội mà kiếp này tôi phải gánh chịu hết nỗi bất hạnh này đến nỗi bất hạnh khác.

Sau một năm rưỡi điều trị, bệnh của tôi đă qua giai đọan cuối, phải chạy thận nhân tạo để duy tŕ cuộc sống.  Tôi đă không thể chấp nhận được sự thật khủng khiếp ấy.  Tôi chạy đôn chạy đáo khắp nơi để t́m thầy trị bệnh.  Dù sức tàn, lực kiệt, tôi vẫn không từ bỏ một tia hy vọng nào dù là nhỏ nhoi.  Được một người quen cho biết ở Hà Nội có ông Cụ có thể trị khỏi bệnh suy thận bằng phương pháp khí công, thế là anh em tôi d́u dắt nhau ra Hà Nội.  Nghĩ lại, tôi thấy ḿnh quá mạo hiểm v́ lúc ấy tôi đang chạy thận nhân tạo được 2 tuần lễ, cơ thể tôi c̣n rất yếu, chưa ăn uống được nhiều, và thường bị chóng mặt do thiếu máu. Vậy mà, tôi đă bỏ chạy thận nhân tạo để đi ra Hà Nội, tôi không biết rằng cái chết đang cận kề.

Sau hơn hai tháng ngoài Bắc, số tiền dành dụm được mà chúng tôi mang theo đă cạn kiệt, anh em tôi đành quay về.  Người tôi gầy nhom, xanh xao từ 46 kg khi trở về chỉ c̣n 38 kg v́ chất độc trong cơ thể đă quá nhiều, tôi không ăn được, mỗi bữa chỉ ăn được hai muỗng cơm không hơn.  Một ngày sau khi trở về, tôi gần như đi không nỗi nữa, tôi có cảm giác chân tay tê tê và người muốn mê mang v́ chất độc đă lên đến năo. Tôi nghĩ ḿnh sẽ chết nếu gia đ́nh không đưa đi cấp cứu kịp thời.

Vào viện, tôi thiếu máu trầm trọng, phải truyền máu mới có thể chạy thận nhân tạo được.  Các anh chị làm việc cùng công ty đă thay phiên nhau đến hiến máu cho tôi. Tôi thật sự xúc động và nguyện sẽ khắc ghi trong tim ḷng biết ơn sâu sắc trước những t́nh cảm tốt đẹp mà các anh chị đă dành cho tôi.  Trong những lúc tôi đau khổ nhất, tuyệt vọng nhất và khó khăn nhất, anh chị luôn ở bên tôi an ủi, động viên và giúp đỡ rất nhiều về mọi mặt vật chất lẫn tinh thần.  Chính t́nh yêu thương của mọi người đă giúp cho tôi có đủ nghị lực để tiếp tục sống và sẵn sàng đối mặt với bệnh tật.

Hiện nay, tôi vẫn đi chạy thận nhân tạo điều đặn một tuần 3 lần.  Ngày ngày tôi vẫn chăm chỉ làm việc, tôi vẫn lạc quan và yêu đời.  Dẫu cho những khó chịu, mệt mỏi của căn bệnh luôn hoành hành cơ thể.  Dẫu cho cuộc sống hiện tại vẫn c̣n khó khăn, thiếu thốn.  Dẫu cho tiền chạy thận nhân tạo vẫn c̣n thiếu trước, hụt sau.  Và…dẫu biết rằng có thể tôi sẽ không c̣n sống đến ngày mai.

Nói vậy v́ tôi luôn cố giữ cho ḿnh có tinh thần lạc quan và yêu đời để tiếp tục sống, c̣n sâu thẩm trong ḷng tôi là một nỗi buồn không bao giờ dứt.  Làm sao tôi không đau buồn cho được khi thấy bệnh nhân chạy thận nhân tạo hăy c̣n rất trẻ tuổi, trạc tuổi như tôi vừa cười nói khi năy giờ đă ra đi.  Cuộc sống đối với chúng tôi thật mong manh.  Thật ra, chạy thận nhân tạo không phải là một phướng pháp hữu hiệu lắm. Trong lúc chạy thận thường xảy ra các trường hợp tụt huyết áp, tăng huyết áp hoặc tụt đường huyết quá mức…có thể gây tử vong bất cứ lúc nào nếu không cấp cứu kịp thời.

Làm sao tôi có thể vui cho được khi những đau đớn, mệt mỏi của căn bệnh luôn hoành hành trong cơ thể.  Những đau đớn, mệt mỏi đó chỉ có những bệnh nhân chúng tôi mới có thể thấu hiểu hết.  V́ vậy, mỗi khi đi chạy thận, gặp nhau chúng tôi thường than văn với nhau : hôm nay người này than chướng bụng ăn không vô, người kia than tiêu chảy, ngày mai người nọ than mất ngủ, đau nhức trong xương, ù tai, đau đầu, nóng sốt do viêm phổi…đó là hàng loạt các biến chứng của bệnh mà chúng tôi phải chịu đựng.

Làm sao tôi không đau ḷng cho được khi chứng kiến các bệnh nhân cùng số phận với ḿnh lần lượt ra đi.  Để có tiền chạy thận, họ đă bán từ căn nhà này đến căn nhà khác, từ mảnh vườn này đến mảnh vườn khác.  Đó là những bệnh nhân có ruộng vườn, nhà cửa để bán, c̣n những bệnh nhân không có ruộng vườn, nhà cửa th́ sao ? Họ đành phải bỏ chạy thận nhân tạo, cam chịu cho chất độc hoành hành trong cơ thể, vật vă cho đến chết, bỏ lại người thân và gia đ́nh trong nỗi đau khổ khôn nguôi.  

 

Thái Thị Nhung

SàiG̣n, 2010

tt.nhung@prudential.com.vn


 

 

 

                                      

Trở về Trang Chuyện Đó Đây

 

 

Trở Về Trang Nhà - www.ninh-hoa.com