NHỰT  KƯ  NGÀY VỀ -  Dương Tấn Long

Kỳ 1



 

Thứ sáu - 11/03/2005.

Tôi có mặt ở ga xe lửa Ḥa Hưng lúc 22h. Lần nữa về Ninh Ḥa dự đám giỗ. Ba tôi mất ngày mùng 5 tháng hai âm lịch, cái ngày không quên ấy một phần v́ ngày xấu (mùng năm, mười bốn, hăm ba) của hệ thống ngày giờ kiểu ta. Mùng 5 tháng 2 năm nay rơi vào ngày thứ hai 14/03 dương lịch. Những chuyến về quê gần đây tôi đều chọn mua vé tàu nhanh E (Express) này. Giá tàu E đắt nhất trong các loại phương tiện giao thông, chỉ thua giá vé máy bay. Tất nhiên tôi luôn muốn có được chiếc giường để ngon giấc một đêm, muốn như vậy phải mua vé trước 3 ngày. B́nh quân giá vé giường nằm gấp 3 lần vé xe đ̣, gấp đôi vé ngồi các tàu S hoặc SN. Đây là loại tàu mà trong "sông Dinh qua thi ca " kỳ 10 tôi có đề cập - chạy nhanh nhất của hành tŕnh Bắc – Nam : - 30 giờ. Lư do chính để chọn tàu E không phải v́ tôi muốn đi nhanh, càng không phải chơi ngông để tốn tiền, nhưng v́ giờ khởi hành của nó tại ga Sài G̣n rất khuya :- 23h. Cứ lo mọi việc, đến giờ ngủ, lên tàu, làm một giấc đến sáng, khoảng 5h20 đến Nha Trang. Mới đây có thêm tàu SE (Super Express!) chạy Bắc – Nam:- 29h. Chỉ cần cho những người đi đường dài muốn rút ngắn thời gian. Đi Nha Trang chẳng nên chọn tàu này v́ vừa đắt tiền vừa khởi hành vào 14h40. Một yếu tố nữa là không tin tưởng với xe lửa xứ ta chạy ở tốc độ cao như vậy. Tàu S hầu như ghé tất cả các ga với thời lượng ê hề v́ tránh tàu, th́ tàu E chỉ ghé 2 ga với thời lượng ngắn ngủi: Mương Mán 1 phút, Nha Trang 3 phút. Như vậy ngành Hỏa Xa có ưu ái cho khách đến Nha Trang. Nói cách khác là tầm cở của thành phố Nha Trang hơn các đô thị miền Trung khác.
 


 

Như mọi khi, tôi nhờ Dương Công B́nh đưa ra ga bằng Honda. Hai đứa thường đi sớm một chút, ghé quán nước trước nhà ga, lai rai vài chai bia, tán gẫu cho đến trước giờ tàu chạy chừng 20 phút mới vào. Hôm nay không uống bia mà dùng nước ngọt v́ trước khi đi, B́nh mời tôi dự bữa cơm gia đ́nh nhân ngày giỗ bà già. Hai thằng đă "lễ nghĩa" mấy lon 33. Có người bạn đồng hương gần nhà đôi lúc cũng được việc và thú vị. Hành trang về quê của tôi rất gọn, tất cả trong một ba lô. Mặc chiếc áo khoác dày v́ nghe ngoài ấy trời trở lạnh. 22h40 vào sân ga. Chỉ c̣n duy nhất tàu này. Khách đông nhưng người đưa tiễn không nhiều v́ đă khuya. T́m đến toa của ḿnh, tôi chưa vội bước lên mà đứng nh́n khung cảnh sân ga, xem thế thái nhân t́nh ra sao, mong t́m chút cảm giác sống. Nhiều người hối hả v́ sợ trễ. Tàu E chạy rất đúng giờ. Tôi không thấy cảnh tượng như nhà thơ Nguyễn Bính đă nói :"…Những chiếc khăn màu thổn thức bay/ Những bàn tay vẫy những bàn tay/ Những đôi mắt ướt t́m đôi mắt/ Buồn ở đâu hơn ở chốn này".

Trời se lạnh, 20h50 chỉ c̣n vài khách và nhân viên phục vụ đứng bên dưới. Chợt nhớ bài hát "Tàu đêm năm cũ" với giọng ca năo nuột Thanh Thúy. Pḥng nằm giữa toa, có 6 giường, 3 tầng. Tôi nằm tầng giữa, bên cạnh là một thanh niên. Tầng dưới là hai cô gái trẻ, rất xinh, chào hỏi vài câu xă giao rồi ai nấy nằm im. Giường trên: 2 cô gái người ngoại quốc nằm dài như ngủ từ lúc nào. Một cô nằm sấp với trang phục đơn giản, hớ hênh làm xốn xang cả mắt. Du khách nước ngoài thích đi du lịch Việt Nam bằng xe lửa. Lên các toa giường nằm thường gặp các vị được gọi là "Tây Ba Lô" này. Sau vài phút mở hệ thống điều Ḥa, nhiệt độ trong pḥng xuống lạnh. Tôi vội kéo chiếc mền che kín ngực, can đảm lắm cũng chỉ dám kéo tới cổ v́ những chiếc mền loại "đại chúng" này cứ nghe mùi ngai ngái, khó ngửi nên không dám kéo qua khỏi cằm... Đem theo mấy cuốn sách và vừa mua tờ báo để lên tàu đọc nhưng mắt cứ nặng ch́nh chịch…

 

Thứ bảy 12/03/2005.

Tôi đă ngủ một giấc dài, thật say. Giật ḿnh tỉnh lại không biết mấy giờ, tàu đang tới đâu?. Mấy lon bia buổi tối giúp ngủ ngon nhưng chính nó là thủ phạm đánh thức tôi lúc này. Tôi vẫn nằm bất động, chiếc đèn trần vàng nhạt, tiếng x́nh xịch xe lửa đều đặn, không quá ồn. Một vệt sáng xuất hiện rồi ập vào ô cửa sổ, tôi ngoái nh́n. Thấy ngôi nhà nhỏ bên đường với ánh đèn neon sáng mờ giữa trời đêm - Ga Suối Cát. Người trực đêm gầy guộc đứng trên sân ga, tay cầm chiếc đèn hiệu, bóng đổ dài theo tàu đi qua. Cảm một nỗi buồn hiu hắt - Tàu đang qua Cam Ranh, như vậy khoảng hơn 4 giờ. Thấy tức trong bụng nhưng rất ngại phải trèo xuống đi t́m WC, t́nh trạng vệ sinh trên tàu kém, đành phải nín chịu thêm. Nằm suy nghĩ mông lung về những cuộc hội ngộ sắp tới, việc tổ chức đám giỗ ông già, và những chuyện phải làm khác...

Cuối cùng rồi cũng phải rời khỏi giường. Giật ḿnh v́ không thấy đôi giày dưới sàn, sợ rằng bọn chôm chỉa thừa lúc ḿnh ngủ say tha đi mất, dù tàu này ít có chuyện ấy xảy ra nhưng tinh thần cảnh giác luôn làm ḿnh phải nghĩ đến ?!. Loay hoay t́m kiếm đôi giày từ dưới gầm giường của hai cô gái giờ này rất ngại nhưng không cách nào hơn. Mở cửa pḥng, ánh sáng đèn neon từ hành lang ùa vào. Tiếng kéo cửa làm một cô gái trở ḿnh, hơi phiền một chút nhưng thức giấc lúc này có thể chấp nhận được…Đi xuống cuối toa, loạng choạng v́ tàu lắc lư. Cảm giác ngại vào WC lại đến …nhưng sau đó rất nhẹ người. Quay lại pḥng, tôi không muốn leo lên giường nằm lại, nh́n vào xem chiếc ba lô có c̣n không ?!. Không thể ngồi tạm ở giường các cô gái giờ này. Đành đứng nơi hành lang, áp mặt sát ô kính cửa sổ nh́n ra ngoài. Trời vẫn tối chập chùng, răi rác ánh đèn. Bất chợt thấy ḿnh sai lầm khi đưa ra quan điểm như ban đầu là chọn tàu chạy đêm mới đúng. Cái lư lẽ của người đi du lịch không phải vậy. Đoạn đường Sài G̣n - Nha Trang có nhiều cảnh đẹp mà ch́m suốt trong bóng đêm th́ c̣n quan sát, thưởng thức được ǵ. Đă lâu rồi tôi không có dịp ngắm cảnh dọc tuyến xe lửa này. Bây giờ cảnh vật chắc có nhiều thay đổi. Tựa đầu vào ô kính mà ḷng cứ mong trời sáng. Thấy chút ánh sáng nơi chân trời, cảm giác nôn nao. Có lẽ tàu gần đến Diên Khánh – quê ngoại của tôi. Đi đường bộ th́ Cây Dầu Đôi ở Ngă Ba Thành là dấu hiệu, c̣n đi xe lửa không biết phải nh́n dấu ǵ. Loáng thoáng những dáng núi thấp và thưa dần in trên nền trời. Như vậy gần đến Nha Trang, đă hơn 5h. Có vài người đi lại trên hành lang...

Tàu về ga Nha Trang trễ hơn 10 phút. Tiếng loa thông báo về chuyến tàu cứ vang vang giọng quen thuộc. Hành khách xuống Nha Trang đă chuẩn bị sớm v́ tàu chỉ ngừng 3 phút, tất cả đứng sẵn ở cửa toa. Khách xuống ga không nhiều v́ đây là tàu Bắc - Nam, đa số khách đi Nha Trang bằng tàu SN, khởi hành lúc 18g và đến Nha Trang sau tàu E. Bước ra cửa ga với một rừng tài xế xe ôm, taxi chào đón, giọng mời mọc, lôi kéo rất đặc trưng Khánh Ḥa. Tôi về nhà đứa em ở xóm B́nh Khê, phía sau ga bằng xe ôm, tuy gần nhà nhưng xa ngơ, phải đi một ṿng. Đường phố Nha Trang buổi sáng sớm thứ bảy thật êm đềm, thoáng đăng . Đă sống ở Sài G̣n th́ dễ thấy khung cảnh yên ả của phố biển.

Mỗi lần về quê, tôi luôn ở lại Nha Trang chơi 1 ngày. Chọn thứ bảy hoặc chủ nhật để bạn bè, người thân dễ gặp gỡ, đón tiếp, ăn chơi. Ngủ 1 đêm rồi sáng sớm 6h theo chuyến tàu lửa địa phương về Ninh Ḥa. Chọn cách đó để đi Ninh Ḥa an toàn, rẻ tiền, đúng giờ, mặc dù có chút bị động. Đi đông người th́ thuê taxi: lịch sự, hiệu quả, muốn đi lúc nào cũng được. Đi xe đ̣ về Ninh Ḥa rất cực, bến dời ra Đồng Đế, xe vắng khách chạy ḷng ṿng chờ đợi. Đến Ninh Ḥa xe không vào được thị trấn v́ bến nằm ở ngă ba trong.
 


 

Buổi sáng nơi đây tôi vẫn thích ngồi quán cà phê dọc bờ biển. Mặc dù Nha Trang hiện nay có nhiều quán nước sang trọng, nội thất đẹp, cà phê ngon, giá không đắt…Tôi thường ngồi ở quán Bốn Mùa, đối diện khách sạn Nha Trang Lodge. Nơi đây có cảnh quan đẹp, không khí trong lành, ngồi tâm sự với bạn bè, ngắm trời biển không ǵ bằng. Việc phục vụ, giá cả, chất lượng thức ăn uống của Bốn Mùa chẳng có ǵ đáng kể, nếu không muốn nói là kém. Nhiều người tiếc cho sự đầu tư không tương xứng này.

6.30h. Ngồi ở nhà thằng em Dương Tấn Thành, một thành viên trong tổ sửa chửa đường sắt với chiếc xe sửa chửa hoàn toàn tự động được ngành hỏa xa VN trang bị 2 chiếc với giá mỗi chiếc cả triệu USD. Chiếc xe này thay thế hầu hết công việc của phu đường sắt. Các nhân viên chỉ ngồi trên xe theo dơi qua computer và nhấn nút. Chiếc xe phía nam phụ trách từ Đà Nẵng trở vào Sài G̣n nên nó cứ theo xe công tác xa nhà suốt. Biết tôi về nó xin nghỉ phép sớm để cùng đi về Ninh Ḥa dự giỗ. Thăm hỏi vu vơ vài ba chuyện, đợi 7h đi uống cà phê, ăn sáng. Đánh răng vội, cũng chẳng cần phải thay đổi xiêm y. Chiếc áo khoác trên người có bị lạc quẻ v́ Nha Trang không c̣n lạnh, tôi vẫn giữ nguyên. Người bạn đầu tiên tôi thường nghĩ đến để gọi là Liên Quang Hiệp. Một thằng bạn đẹp trai, dễ tính, Ḥa đồng. Hiệp con nhà Kim Thành ở Ninh Ḥa, là bạn học ở Trần B́nh Trọng, sống và làm ăn ở Nha Trang đă lâu. Chưa dám điện v́ sợ đánh thức vợ con, chứ làm phiền nó th́ chẳng sao. Chưa bao giờ thấy nó từ chối, dù có ngái ngủ vẫn trả lời – Tao ra liền. Vẻ mặt và cung cách th́ hiền khô nhưng nó đă từng làm huấn luyện viên trưởng đội tuyển vơ Taekwondo Khánh Ḥa với đai đen 5 đẳng. Đi chơi với nó rất an tâm. Có lần tôi hỏi – khi bị tấn công bằng dao th́ sao? Nó trả lời - Bỏ chạy !

 

Dương Tấn Long
(đón đọc tiếp kỳ 2)

 


 

 

Đọc :      Kỳ 1     Kỳ 2      Kỳ 3     Kỳ 4     Kỳ 5     Kỳ 6    Kỳ 7    Kỳ 8    Kỳ 9

                  Kỳ 10    Kỳ 11    Kỳ 12    Kỳ 13   Kỳ 14   Kỳ 15 (Hết) 

 

        Trang Văn Thơ của Dương Tấn Long