NHỰT  KƯ  NGÀY VỀ -  Dương Tấn Long

Kỳ 5



 

Liên đi, chúng tôi rời Bốn Mùa sau đó ít phút. Đă đến lúc phải về nhà Tấn Thành để chuẩn bị đi Ninh Ḥa. Chúng tôi sẽ đi bằng taxi. Tấn Sơn về Ninh Ḥa để góp mặt với gia đ́nh cho trọn t́nh nghĩa, chơi vài giờ rồi quay lại Nha Trang để tối lên xe lửa vào Sài G̣n, ngày mai đi công tác Hà Nội. Ngại hậu quả của tai nạn tàu lửa hôm qua ở Huế chưa giải quyết xong sẽ ảnh hưởng đến giờ tàu chạy, Sơn nhờ người đổi lại vé, v́ đă lỡ mua vé khứ hồi tàu E ở Sài G̣n! Trả vé phải chịu mất 10% nhưng an tâm. Lo rằng không ăn được giỗ, mà lỗ cả bữa cày. Sơn mua lại vé tàu địa phương SN.

9h45. Xe rời Nha Trang. Cùng đi có gia đ́nh Dương Tấn Thành. Lẽ ra ngày mai Thành đi Ninh Ḥa bằng chuyến xe lửa sáng, nhưng v́ Sơn ra Ninh Ḥa và quay lại trong ngày nên Thành kêu các con đi về thăm quê nội rồi cùng vào, hôm nay chủ nhật các cháu không đi học. Taxi loại 7 chỗ ngồi, giá thuê 200 ngàn/chuyến, đi nhiều người nhưng vẫn thoải mái, lịch sự. Có thể thương lượng với tài xế, ra Ninh Ḥa chờ đợi rồi quay lại Nha Trang, trả thêm một ít tiền. Tài xế chỉ trả cho hăng tiền lượt đi. Có lợi cả đôi bên.

Chúng tôi muốn xem tuyến đường mới nên yêu cầu xe chạy dọc theo bờ biển. Con đường này tương lai sẽ chạy đến Lương Sơn mà không phải qua đèo Rù Ŕ. Du khách đi Ninh Ḥa bằng tuyến này sẽ ngắm được một vùng bờ biển dài, một bên núi rất đẹp. Tuyến đường bộ mới mở ven biển từ Cam Ranh về Nha Trang cũng có cảnh thiên nhiên tuyệt vời không kém. Kết hợp các tuyến này cùng với đường biển cũ, Nha Trang - khánh Ḥa sẽ là một xứ du lịch cảnh biển không chê vào đâu được. Ngày trước đường biển Nha Trang chỉ 7 km, tương lai sẽ gấp nhiều lần như vậy. Một cặp t́nh nhân mới quen mà chở nhau đi hết con đường ấy sẽ trở thành chồng vợ ! Đẹp, hấp dẫn và lăng mạn như thế!

Xe chạy vượt qua Ḥn Chồng, đến gần Đồng Đế rẽ trái, theo con lộ nhỏ ra quốc lộ 1 v́ tuyến đường chưa làm xong. Đến chân đèo Rù Ŕ, tôi vẫn có cảm giác lo sợ như ngày nào. Không quên được lời dặn ḍ trong Xứ Trầm Hương: " Rù Ŕ đường uốn chữ chi/ Anh đi cho khéo kẻo có đi không về ". Bây giờ xe hơi qua đèo chỉ chạy 1 chiều ra. Xe từ Ninh Ḥa vào chạy theo nhánh đi Ngă Ba Thành. Tránh được hiểm họa ngược chiều. Con đường Quốc Lộ 1 làm xong vài năm nay rộng răi, phẳng ĺ. Những chiếc xe đ̣ chạy ngược chiều vù vù thấy phát khíếp. Đường càng tốt, xe chạy càng nhanh, tai nạn càng thảm khốc!

       

Hơn 10h. Chợt nhớ chương tŕnh tác giả - tác phẩm của đài FM Khánh Ḥa. Rất may mắn v́ taxi có trang bị audio. Mở máy, nghe ca nhạc chẳng thấy dính líu ǵ tới chương tŕnh H́nh Phước Liên nói. Điện tới Liên để hỏi chính xác giờ phát nhưng máy cúp không gọi được. Đành nói chuyện phiếm và ngắm cảnh ven đường. Mọi thứ đổi thay quá nhiều.

Xe qua khỏi Ngọc Diêm. Hai bên đường ao đ́a mênh mông. Chạy dài ra đến Ninh Ḥa. Hơn 15 năm trước là một vùng ngập mặn đầy cây bần, cây đước vô tích sự. Từ ngày con tôm lên ngôi đă biến tấc đất khu vực này thành tấc vàng. Đất được san ủi, phân chia, mua bán. Một giai cấp mới xuất hiện, làm giàu từ đất nhưng không phải “địa chủ“ mà là "đ́a chủ". Dải đất hoang trở thành nơi đầy sức sống, nhộn nhịp, lều trại lô nhô. Có thể nói như người xưa: “thương hải biến vi tang điền”!. Những người muốn làm giàu nhanh đă mất nhiều công sức, tiền của, thúc cho con tôm mau lớn. Con đói chưa chắc đă có ăn, vợ đau không vội ǵ có thuốc, nhưng con tôm ấm đầu, biếng ăn một chút “đ́a chủ“đă sốt vó lên. "Kí ca kí cóp cho cọp nó xơi". Từ nơi này, không ít người tán gia bại sản. Mùa trước lên voi, mùa sau liền xuống chó. Một việc đầu tư không ít tiền bạc nhưng sự thành bại lệ thuộc quá nhiều vào trời đất. Nhiều vùng ven biển của Ninh Ḥa như Ninh Lộc, Ninh Ích, Ninh Hà, Ninh Phú, Ninh Diêm... hoặc cả miền Trung cũng thế. Một phong trào nuôi tôm rầm rộ. Thất bại, "đ́a chủ" chẳng màng chăm sóc, ḍm ngó đến cơ ngơi. Nh́n bờ thửa khu nuôi tôm hoang tàn như chiến địa. Một thời mấy ông rất siêng đi ngủ đ́a. Mấy bà nhà không những lo sợ mất tôm mà mất cả ông. Nay không c̣n tôm nữa, mấy ông về lo ao nhà. Kinh tế thất bại nhưng t́nh cảm lại tốt lành !

10h20 Anh em đang nói chuyện vu vơ, chợt nghe phát thanh viên của đài FM giới thiệu chương tŕnh "tác giả - tác phẩm". Về nhạc sĩ H́nh Phước Liên. Tôi yêu cầu tài xế taxi mở volume lớn hơn. Tất cả im lặng chờ nghe, chút xao động với t́nh huống bất ngờ. Vào đầu là phần giới thiệu sơ lược thân thế sự nghiệp. Liên sáng tác trên 200 bài hát. Bài "Năm 2000 của chúng em” được Hội nhạc sĩ VN chọn là một trong 50 bài hát thiếu nhi hay nhất thế kỷ. Bài này được thiếu nhi hát nhiều trên các chương tŕnh truyền thanh, truyền h́nh cả nước những năm trước 2000. Tôi biết bài này trước khi biết tên tác giả. Bài "Ngôi nhà chúng ta" được đưa vào sách giáo khoa lớp 8 môn âm nhạc. Bài "Ơi con sông Dinh" được bầu chọn là bài hát được nhiều người ưa thích cuả Khánh Ḥa....

Đài chọn bài "Ơi con sông Dinh" giới thiệu đầu tiên. Dù đă quá biết bài này tôi vẫn có cảm giác lạ. Không phân định được hay, dở, chỉ c̣n biết sung sướng. Một vài đoạn nghe Tấn Sơn lẩm bẩm hát theo. Có lẽ giai điệu bài hát kích hoạt đúng vào nguồn hứng và bài "tủ" cuả Tấn Sơn. Tôi vội gọi điện cho chị Hoa (Phạm Dạ Thủy). Điện reo dài nhưng chủ nhân không chịu mở máy, hai lần không xong đành gọi điện thoại bàn. Người nhấc máy lại là thầy Trần Hiến, phu quân cuả chị Hoa. Chào thầy, nói lư do và xin được gặp nữ sĩ. Đúng là “cơm áo không đùa với khách thơ". Thi sĩ Phạm Dạ Thủy đang vật lộn với cơm áo nên không thể theo dơi chương tŕnh, mặc dù đă được H́nh Phước Liên điện báo trước đó. Chị Hoa tiếp điện thoại nhưng nghe không hào hứng. V́ đang bận dạy tại gia, nhưng lư do chính là chiếc máy nhà không mở được đài FM. Niềm vui mất đi một chút!. Đến bài "Nhớ quê", H́nh Phước Liên nói rơ xuất xứ bài hát: "...đây là ca khúc được phổ từ bài thơ cùng tên của nhà thơ Phạm Dạ Thủy. Bài thơ viết tặng cho các bạn người Ninh Ḥa trong Hội thân hữu ở Sài G̣n. Trong đó riêng tặng hai bạn Dương Tấn Long và Dương Tấn Sơn. Long và Sơn hiện đang có mặt ở Nha Trang, có lẽ giờ này đang ngồi trên taxi về Ninh Ḥa..." Nghe đến đây thấy ḿnh rơi vào trạng thái khó tả, quá đổi bất ngờ, đầy kịch tính. Tấn Sơn và Tấn Thành ngồi yên lặng, chắc cùng tâm trạng. Tuy vậy tôi lại tiếc nuối khi nghĩ đến tác giả bài thơ "Nhớ quê"!. Điện một lần nữa th́ vô duyên quá! không c̣n kịp. Đành chia xẻ niềm vui với chú tài xế taxi trẻ tuổi.

- Em có theo dơi chương tŕnh ca nhạc không ?
- Dạ có. Vừa rồi bạn em nhắn tin kêu mở đài nghe chương tŕnh này.

Tôi lại ngạc nhiên, đầy thắc mắc:
- Em có biết nhạc sĩ H́nh Phước Liên ?
- Dạ biết, thấy lên ti vi hoài.
- Những người mà nhạc sĩ H́nh Phước Liên vừa nhắc là bọn anh đây.
- Dạ

Chú tài xế dạ một tiếng rất vô tư rồi im lặng. Thằng con của Tấn Thành lên tiếng: "Bác Liên đâu có nhắc tên ba con". Cả hội tức cười.

Bài hát được bắt đầu khi xe qua cầu Cháy gần Thuận Mỹ. Rất thú vị v́ người hát là Kim Khánh, ca sĩ mà tôi ái mộ, đă hết lời khen ngợi trong "sông Dinh qua thi ca” kỳ 2. Không ngờ lần nữa tôi được nhắc điều này.

Mỗi khi về thăm Ninh Ḥa, lúc xe vào thị trấn, tôi thường tích cực quan sát cảnh vật. Lần này, v́ chăm chú nghe bài hát, đắm ch́m trong cảm xúc nên mặc dù xe đă vào đường Trần Qúi Cáp thị trấn Ninh Ḥa, tôi chỉ miên man, không nh́n xác thực h́nh ảnh ǵ. Đến khi Kim Khánh lơi đi câu hát cuối cùng : "...Nhớ quê mấy độ buồn ta khóc, lời trôi lênh đênh trên sông mưa...." Lời hát lập lại hai lần nhẹ dần rồi chấm dứt... Tôi về thực tại. H́nh ảnh chợ Dinh hiện ra. Xe chạy lướt qua chợ cũ, ngẫng lên đă thấy cầu Dinh. Tôi chỉ kịp nói với tài xế taxi quẹo phải theo con đường Nguyễn Trường Tộ về Xóm Rượu. Trước mặt là ngôi chùa Huệ Thành Hội Quán mới xây, trông nguy nga, mỹ miều nhưng đầy xa lạ. Bức tường khá dài của chùa dọc theo đường Nguyễn Trường Tộ, ngày xưa dân xóm Rượu gọi là "Thành Chùa", bên trong có cây phượng vĩ, bây giờ đơn giản như bức tường công sở. Phải chi nhà thiết kế để ư một chút, cho vài họa tiết, kiểu đ́nh chùa th́ hài ḥa hơn. Con đường Nguyễn Trường Tộ tráng nhựa thẳng tấp, hai bên nhà cửa lô nhô, hầu như mới xây hoặc sửa chữa lại mặt tiền. Một số nhà cũ nền thấp hơn mặt đường khoảng 4 –5 tấc. Con đường bây giờ không những được nâng cao về tính sử dụng mà c̣n để chống nước tràn mùa lụt. Vùng đất trống, trủng thấp bên trái bờ sông Dinh, từ hăng nước đá Chấn Phát đến trường Đức Trí nhà cửa xây cất gần hết. Cái nơi như là bao lơn của Xóm Rượu, để nh́n trời, trăng, mây, nước. Có thể gọi đó là sân chơi tuổi thơ của tôi: - nơi đá banh, đánh lộn, bắt cá, thả diều, tắm sông... Về xóm xe chạy chậm, nhưng tôi không xác định được nhà ai.?! Thoáng một chốc đă đến nơi. “...Con đường này tôi đă quen đi lại lắm lần, nhưng lần này tự nhiên tôi thấy lạ... ".

*Để đáp lại những ưu ái của thi sĩ Phạm Dạ Thủy, nhạc sĩ H́nh Phước Liên, và t́nh cảm của người Ninh Ḥa, Dương Tấn Sơn đă thực hiện một cd chỉ với 2 bài hát "ơi con sông Dinh" và "Nhớ quê". Sơn đă nhờ nhạc sĩ Thanh Huy và Hữu Thạnh phối âm, mỗi bài làm hai phối khác nhau, thành 4 bản. Sơn đă in 100 cd để làm quà cho Hội thân hữu và người Ninh Ḥa. Để nghe hai ca khúc trên, chúng ta có thể truy cập vào hai đia chỉ sau:

http://members.lycos.co.uk/duonggia/oiconsongdinh.html
http://members.lycos.co.uk/duonggia/nhoque.html

Xin mời độc giả quay về với t́nh tự quê hương, trên tinh thần cây nhà lá vườn.

 

 

Dương Tấn Long
 
(xem tiếp kỳ 6)

 


 

 

Đọc :      Kỳ 1     Kỳ 2      Kỳ 3     Kỳ 4     Kỳ 5     Kỳ 6    Kỳ 7    Kỳ 8    Kỳ 9

                  Kỳ 10    Kỳ 11    Kỳ 12    Kỳ 13   Kỳ 14   Kỳ 15 (Hết) 

 

        Trang Văn Thơ của Dương Tấn Long