NHỰT  KƯ  NGÀY VỀ -  Dương Tấn Long

Kỳ 3



 

Thật bất ngờ! Anh Vơ Lâm Phi cùng gia đ́nh vào nhà hàng. Tôi, Cảnh, Hoàng, Hà rời khỏi bàn đến chào. Hai người ở bàn khác cũng đến. Với cương vị như anh, những nhà đầu tư, các doanh nhân hoặc các viên chức cấp dưới phải tỏ vẻ trân trọng chẳng có ǵ ngạc nhiên. Tôi với anh là chỗ thân t́nh. Anh Phi và vợ con vào ngồi một bàn riêng ở cuối pḥng. Anh Vơ Lâm Phi không xa lạ. Cái tên ấy đă có mặt trong danh sách học sinh Trần B́nh Trọng của www.ninh-hoa.com khá lâu rồi - Người Ninh Đa, học Ban Pháp văn trường Trần B́nh Trọng, niên khoá 1962 – 1968, khối lớp của chị Phạm Thị Hoa (Phạm Dạ Thủy), anh Dương Công Quan (Quan Dương): những "danh nhân" của ninh-hoa.com. Học Đại Học Sư Phạm Sài g̣n, ra làm nhà giáo, nhưng trở thành người có chức quyền cao. Chuyện đời không ai ngờ.

5 phút sau, một người đàn ông trung niên bước vào, đưa tay chào anh Phi, quay lại chào Cảnh rồi vào ngồi chung bàn với chúng tôi. Dường như quen Cảnh và được hẹn trước. Sau những giới thiệu qua lại, tôi nhận tấm namecard và được biết :
- Tiến sĩ, Bác sĩ Trương Tấn Minh. Anh Minh người Ninh Diêm - Ninh Ḥa, tuổi không quá 55. Tôi nhủ thầm - Lại người Ninh Ḥa !. Gặp thầy vơ nói chuyện vơ thuật, gặp thầy thuốc lại phải nói chuyện bệnh tật, không sao. Ḿnh thuộc loại đa hệ nên chẳng ngại đề tài nào. Hôm nay không vướng bận điều ǵ, ai tới đâu ḿnh tới đó. Tập đoàn khách sạn không bỏ lỡ cơ hội về một sự trợ giúp, hợp tác y tế khi hoạt động. Với tiêu chuẩn khách sạn 5 sao, việc phục vụ khách phải toàn hảo. Trong đó có vấn đề sức khỏe. Quan trọng lúc khách gặp bệnh cấp tính. Phải nhanh chóng, kịp thời. Những yêu cầu của ông chủ khách sạn được anh Tấn Minh hứa hẹn sẵn sàng. Nghe thăm hỏi về t́nh h́nh y tế, anh Minh như bắt trúng tần số, thao thao bất tuyệt về các chương tŕnh y tế tỉnh nhà: Những hợp tác với các tổ chức y tế thế giới, tổ chức từ thiện, các nhà tài trợ. Nào là xây dựng bệnh viện, trạm xá, trang thiết bị y tế. Nào là vi tính hóa, điều tra dịch bệnh, thống kê, quản lư theo dơi bệnh nhân qua mạng. Nào là đào tạo, tuyển dụng. Nâng khả năng điều trị các loại bệnh nan y như ung thư, tim mạch .v.v. Một số công tŕnh đă và đang thành hiện thực. Trương Kỉnh từ Cam Ranh về cũng ráp vào. Tấn Minh vẫn làm chủ diễn đàn. Ghi nhận một nổ lực và tâm huyết của vị Bác Sĩ. Rất tốt đẹp nếu quê nhà làm được những điều như vậy.

Tôi biết cuộc tọa đàm đă vượt mức yêu cầu. Thính giả là vơ sư, kỹ sư, kiến trúc sư và các "Doanh sư" chứ có phải nhân viên ngành y tế!! Nhiều người nhấp nhỏm, lơ đễnh. Trần Đức Cảnh dường như về pḥng, mới quay lại bàn. Nh́n thấy anh Phi xong bữa điểm tâm, tôi rời chỗ, bước đến bàn anh. Kỉnh ngỡ ngàng v́ mới biết Xếp có mặt trong pḥng. Kỉnh bước sau tôi qua chào. Anh Phi với giọng thân mật :

- Long về hồi nào?
- Dạ , sáng nay.
- Ủa , có đi chung với Dương Công Minh ?
- Không. Anh Công Minh có về đây à?

Hôm qua anh đi công tác ra nhà máy đóng tàu Huyndai, ghé Ninh Ḥa gặp Minh. Dạo này nó bệnh quá!. Đi đứng phải có bác sĩ theo, anh em nhậu ở nhà thằng Ái dưới Hà Thanh, nó chỉ ngồi uống nước trắng.

Tôi thắc mắc không biết chuyện ǵ xảy ra ?! Tại sao anh Công Minh về Ninh Ḥa vào lúc này? lại có bác sĩ đi theo?!!. Mặc dù biết t́nh trạng sức khỏe của anh mấy tháng nay có vấn đề về huyết áp và tim mạch. Đă cấp cứu 2 lần ở bệnh viện Thống Nhất và Chợ Rẫy. Đang trong thời kỳ theo dơi, điều trị . Tôi nói vui:

Ảnh uống nhiều quá rồi th́ phải nghỉ bớt cho người khác uống chứ. Anh có nghe anh Minh nói về đây mấy ngày, có việc ǵ không ? ảnh đang ở Ninh Ḥa hay Nha Trang?

Anh không biết, h́nh như nó c̣n ở Ninh Ḥa.

Chợt nhớ một việc anh Phi c̣n nợ tôi: tháng 9 /2004, khi tôi và anh Lê Lầu từ Sài G̣n về để trao học bổng cho học sinh vừa đậu Đại học, theo chương tŕnh "Quỹ khuyến học Ninh Ḥa". V́ thời gian về quá gấp, mà chương tŕnh đă vạch là 8h lễ diễn ra. Chúng tôi đi xe đ̣ về Nha Trang rất sớm, quyết định ghé nhà anh Phi mượn chiếc Honda để về Ninh Ḥa cho kịp. Khi ngồi uống cà phê ở pḥng khách, thấy trong tủ sách có bộ "Địa Chí Khánh Ḥa", ḷng mừng khấp khởi. Thật ra tôi được người bạn có tham gia viết địa chí nói đă lâu và cho biết anh Phi là người chủ tŕ việc biên soạn. Khi nghe tin này tôi đă mê mệt. Chắc chắn đó là những dữ liệu mới, toàn diện của Khánh Ḥa. Tôi muốn có được bộ sách này đồng nghĩa với ư muốn www.ninh-hoa.com sẽ có thêm nhiều số liệu về quê nhà. Tôi nghĩ thầm:- Vinh Hồ mà có sách này trong tay th́ như Quan Công được Thanh Long Đao!. Không bỏ lỡ cơ hội, tôi đặt ngay vấn đề với anh Phi : Giúp xin được mua, nếu cho càng tốt. Anh hứa sẽ giải quyết. Sau đó chúng tôi đi gấp và quên cho đến nay. Nhắc lại điều này anh Phi lên tiếng :

- Ờ chết, anh Quên.
- Anh mà không lo được chuyện này, em chẳng biết nhờ ai. Em rất cần nó !

Anh Phi ra chiều suy nghĩ, lẩm bẩm:
- Bây giờ... đứa nào...
Anh cầm cellphone và gọi cho ai đó. Qua câu chuyện tôi vẫn chưa thấy tín hiệu lạc quan. Anh lại hẹn lần nữa.

10h. Có một người vào gặp anh Phi bàn việc đi đâu đó. Tiếp xúc tôi biết anh tên H người Hà Thanh - Ninh Đa. Tôi lại ghi nhận: người Ninh Ḥa ! Anh Phi và vợ con rời nhà hàng. Kỉnh xin rút v́ bận việc. Anh Tấn Minh cũng nối gót. Chỉ c̣n tôi, Thành, Hiệp, Cảnh và 2 doanh nhân. Ngồi một chút, cả bàn lao xao xoay trở, muốn giải tán. Dương Tấn Thành từ đầu đến giờ vẫn là thính giả trung thành, chợt nói khẽ với tôi và Hiệp: - Bích nghỉ phép đi Sài G̣n chơi rồi!. Lại chuyện người đẹp. Không ngờ lúc đội h́nh lộn xộn Thành đă nhanh chân đi hỏi! Ai cũng có vẻ uể oải, nghe tin ấy không buồn hỏi thêm. Tơ tưởng đă tiêu tan. Được biết khách sạn Quê Hương có sân tennis, nhiều quan chức chơi ở sân này. Các doanh nhân đóng đô ở đây cũng có lư do.

Bước ra khỏi nhà hàng, trong khi chờ Thành lấy xe, tôi điện cho anh Công Minh. Anh đang ở Ḥa Thuận, Ninh Ḥa. Cùng đi với bác sĩ Văn phụ trách y tế trường. Về thăm nhà, ngày mai vào Nha Trang và vào Sài G̣n. Anh nói không thể ở lại dự đám giỗ. Chiều nay xuống thăm nhà Xóm Rượu. Anh Minh con người Bác, ăn học ở nhà tôi từ nhỏ. Học Đức Trí và Trần B́nh Trọng khóa 63-69. Học Đại Học khoa Học Sài G̣n ra trường làm giáo viên. Hiện là Hiệu phó trường Dự Bị Đaị Học ở Sài G̣n. Nhóm bạn Ninh Ḥa của anh xuất thân là những nhà giáo như: Vơ Lâm Phi, Bùi Ráng, Lê Lầu, Hồ Ngọc Minh, Phạm Đông Ḱa, Nguyễn Sương...cùng với các chiến hữu khác như Nguyễn Đ́nh Chương, Vơ Đ́nh Mười, Nguyễn Ái...rất thâm t́nh, uống khỏi chê, tửu lượng kinh hồn. Tôi thỉnh thoảng tham dự nhưng chỉ xách dép. Anh Lầu thường nói đùa :- trước th́ làm thầy giáo nhưng bây giờ là thầy...chạy. Ư anh nói rằng chuyện nhậu và nhiều chuyện khác không ai địch lại. Nhưng anh quên một điều rằng các thầy thuốc cũng bắt đầu muốn chạy các thầy...! Tôi có thể điểm danh khoảng một nửa cao thủ này hiện là khách quen của các pḥng mạch!!! Đă biết nghe lời bác sĩ.

10h45 Thành chở tôi về, ghé sạp mua tờ báo. Tôi ghiền đọc, dù đi đâu, ở đâu vẫn không rời tin tức. Chỉ cần vắng báo một ngày là thấy ḿnh như xa lạ với thế giới hiện tại. Bây giờ Nha Trang có đủ loại báo, Sài g̣n có th́ Nha Trang có, ngay trong ngày. Một số nhật báo có bộ phận ấn loát ngay tại Nha Trang.

Về đến nhà buông mọi thứ nằm dài. Rong ruổi từ tối qua đến giờ thấy thấm mệt. Cầm báo đọc vội mấy cái tít thời sự. Tấn Thành hỏi tôi nghe nhạc? Một gợi ư đúng lúc và có lư. Giờ này đọc báo là gắng sức. Thành giới thiệu trường ca "Con đường cái quan". CD này do thằng em trai từ Mỹ gởi về Tết vừa rồi. Tôi lại bất ngờ. Từ sáng đến giờ ngoài đường đă có nhiều bất ngờ, bây giờ lại thêm điều này. Trường ca "Con đường cái quan” của Phạm Duy đă lâu tôi không nghe, cũng không sở hữu. Mặc dù tôi có không ít hơn 300 dĩa nhạc. 1973 nghe bạn Vũ Quốc Thắng hát và sau đó nghe Phạm Duy phổ biến trên TV tôi chịu ngay. Nhóm chúng tôi thường lấy một vài khúc trong trường ca làm nhạc sinh hoạt và hát rất hào hứng. Cách đây 10 năm, đi săn đĩa nhạc, gặp CD này nhưng không vừa ư v́ âm thanh mono, thu lại từ băng nhạc cũ. Sau đó gặp một CD khác, nhưng là nhạc không lời do Duy Cường phối âm rất vừa ư. Tôi nghĩ rằng sẽ đến lúc Phạm Duy ghép 2 phần lại với nhau để cho ra một ấn phẩm hay hơn. Nghe Thành giới thiệu tôi muốn nghe liền. Vẫn là giai điệu cũ, như những ǵ đă biết. Tôi nằm nghe trường ca trong đê mê của hoài niệm, buông hẳn những lư tính, chỉ c̣n cảm giác chập chùng dịu êm, đắm ch́m vào t́nh tự xưa cũ. Giọng Thái Thanh đạt những cung bậc làm đầu óc thăng hoa...Ru tôi ngủ lúc nào không hay!

12h. Chợt nhớ Nguyễn Công Lư: là Tiến Sĩ ngữ văn, giỏi Hán Nôm và văn học Phật Giáo. Hiện dạy ở Đại Học Quốc Gia Sài g̣n. Quê Ninh Quang, là bạn học ở trung học đệ nhất cấp. Đệ nhị cấp học chung với Nguyễn Xuân Nam, Trần Thị Minh Nguyệt. Học Đại Học Sư Phạm Sài g̣n, về dạy ở Ninh Ḥa, Đại Học Tây Nguyên và Cao Đẳng Sư Phạm Nha Trang. Cuối cùng có mặt ở Sài G̣n gần năm nay. Học vị và ngành học của Lư ở VN chỉ đếm trên đầu ngón tay. Vợ con, nhà cửa c̣n kẹt ở Nha Trang. Một cảnh 2 quê, đầu tắt mặt tối, cày cuốc tích cực để cuối tuần về Nha Trang thăm vợ. Thỉnh thoảng không về được, buồn t́nh t́m tới tôi tâm sự. Lư mắc bệnh nghề nghiệp – nói nhiều. Đôi lúc lạc đề rất sôi nổi, nhưng gặp bạn cố tri nghe nhiều không biết chán. Lời vàng ư ngọc của đại sư dễ mấy ai được nghe. Lư như pho sách sống, cần hoặc bí điều ǵ trong lănh vực văn chương, thơ phú sẽ được giải đáp ngay. Hôm nay tôi có mặt ở Nha Trang không lư do ǵ không liên lạc với bạn ḿnh:

Long đây, về Nha Trang rồi, chuẩn bị tiết mục ǵ đây?

Mới về hả, chiều đi, để tui nghiên cứu chương tŕnh, kiếm mấy thằng ngồi đâu đó. 4 giờ liên lạc lại.
- Ok.

14h. Hôm qua ở Sài G̣n bận quá không truy cập internet. Tôi nhờ Thành chở ra một điểm thuê máy để checkmail, đọc www.ninh-hoa.com và xem tin tức. Các điểm cho thuê máy ở Nha Trang đều quảng cáo : ADSL, đường truyền tốc độ cao! Nhưng vào Yahoo th́ ́ ạch, chờ phát sốt. ADSL VN chỉ ưu tiên cho trang nội địa. Có 1 mail trong inbox - www.ninh-hoa.com giới thiệu bài của tuần lễ 11/3/2005-18/3/2005. Thấy bài thơ "Nói với sông" của ḿnh xuất hiện, rất vui. Đọc bài của anh Nguyễn Văn Thành viết về trường Đức Trí tôi hiểu ư. Xuất phát từ một mẩu tin quê nhà và một gợi ư của tôi khi hay tin bà Lượng, chủ quán bánh xèo nổi tiếng ở Xóm Rượu qua đời. Anh Thành cố khều tôi một cái bằng cách nhắc đến tên ba tôi. Dân gian VN có câu "chưởi cha không bằng pha tiếng". Là dân Ninh Ḥa nên có "pha" bao nhiêu tiếng cũng ra màu Ninh Ḥa, cho nên "chưởi cha" lại quan trọng. Nhưng trái lại, tôi rất cảm động khi anh Thành nhắc đến đúng tên ông già ḿnh. Lần nào cũng vậy, mở trang www.ninh-hoa.com ở quê nhà luôn có cảm giác kỳ lạ.

 

Dương Tấn Long
 
(Đón đọc kỳ 4)

 


 

 

Đọc :      Kỳ 1     Kỳ 2      Kỳ 3     Kỳ 4     Kỳ 5     Kỳ 6    Kỳ 7    Kỳ 8    Kỳ 9

                  Kỳ 10    Kỳ 11    Kỳ 12    Kỳ 13   Kỳ 14   Kỳ 15 (Hết) 

 

        Trang Văn Thơ của Dương Tấn Long