NHỰT  KƯ  NGÀY VỀ -  Dương Tấn Long

Kỳ 15



 

Bức thư dài gần hai trang, được viết trên giấy học tṛ, bằng bút mực, nét đậm nhạt khá đẹp. Địa chỉ nhận thư là gia đ́nh cô Sáu (em kề ba tôi). Nội dung thăm hỏi gia đ́nh, vài tâm sự và xin "tiếp tế". Thư tuy không dài, nhưng qua những sự kiện và nhân vật bác tôi đề cập, làm tái hiện một quá khứ lầm than của gia đ́nh ông nội. Đó là giai đoạn 1945 - 1954.

Thời gian giữa thập niên 90, ba tôi bị những chứng bệnh già, thường có mặt ở Sài G̣n để chữa trị. Đó là dịp tôi t́m hiểu về lịch sử gia đ́nh. Ba tôi kể rằng:

...Sau 1945, cuộc chiến đấu chống Pháp của nhân dân ta vào giai đoạn khốc liệt. Pḥng trào Việt Minh lớn mạnh. Vài ba tháng quân Pháp ruồng bố về các làng quê Ninh Ḥa. Đời sống nông thôn bất an và gian khổ...

Một lối thoát có tính định mệnh cho gia đ́nh ông nội, là việc cô Sáu lấy chồng chợ Dinh: - Cô tôi là con gái lớn, một hai tuần được ông nội giao việc mang những nông phẩm, hoa trái xuống chợ Dinh bán, rồi mua những thứ thiết yếu về gia đ́nh. Một ngày 1947, cô Sáu gánh trái cây đi qua ḷ bánh kẹo gần tiệm hủ tiếu ông Tù, có một chàng trai họ Trần người Triều Châu làm công nơi ấy chọc ghẹo, tỏ t́nh. Việc ấy tái diễn vài ba lần, cô tôi về kể lại ông nội. Thế là t́nh duyên sớm đến với Cô ở tuổi 18. Sự kết hợp ấy cho ra đời 4 nguời con mang hai ḍng máu, nửa Tàu nửa Ta. Năm 1957, khi sinh Trần Cảnh Hùng, cô bị "băng huyết” không cứu chữa được, đă sớm ĺa đời ở tuổi 28. Sự nghiệp c̣n lại là tiệm bánh kẹo Lợi Hanh nổi tiếng ở Ninh Ḥa sau này.

Ai đă sống ở Ninh Ḥa trước 1975, đă ăn hoặc thấy những phong bánh in bọc giấy kiếng màu hồng, dạng như phong pháo Từ Châu, nếu không phải của Hiệp Hưng Sài G̣n th́ đó là của Lợi Hanh Ninh Ḥa. Những sản phẩm bánh kẹo loại phổ thông, rẻ tiền bán ở các quán của làng quê Ninh Ḥa ngày ấy hầu như từ ḷ Lợi Hanh. Tiệm Lợi Hanh gần cầu Dinh, đối diện với đầu đường Nguyễn Trường Tộ đi xóm Rượu.

Trở lại thời kỳ tăm tối giữa năm 1950. Một trận càn của quân Pháp về Ninh B́nh để truy bắt những người kháng chiến. Việt Minh thứ thiệt như bác Bốn th́ trốn mất. Giặc Pháp quay sang bắt nhiều thanh niên làng B́nh Trị, Ḥa Thuận, trong đó có ba tôi và cô Bảy (tiệm may Việt Tân). Cô Bảy bị giam một năm rưởi ở lao ông Cọt khi tuổi 18. Ba bị nhốt ở Ba-ti-dông (bataillon), một nơi chuyên giam giữ để tra khảo. Ba tôi thời thanh niên ốm yếu. Qua ḷ Ba-ti-dông không quá 6 tháng được trả ra như một thây ma. Ba nói bọn thẩm tra rất dữ dằn, cứ nửa đêm dựng đầu dậy đánh đập, tra hỏi. Kinh hoàng nhất mỗi khi lính Pháp bị Việt Minh "làm thịt" ở đâu đó, th́ y như rằng chúng về Ba-ti-dông lôi vài tù nhân đi G̣ Quít bắn trả thù. Ngày Ba ra khỏi trại giam chỉ lết được tới gốc me, gần ngơ lên ga xe lửa, nằm thoi thóp. Rất may, một người quen đi qua thấy và d́u về nhà cô Sáu chữa trị, tá túc. Kể từ đó, ba tôi không dám về làng, ở phụ làm bánh kẹo với cô Sáu và thuê nhà bà Chín (mẹ ông Đành) ở xóm Rượu.

Cũng trong thời gian này, chú thứ tám là Dương Tấn Lộc bị chứng đau bụng đem xuống nhà thương, vài ngày sau th́ mất, được chôn ở khu đèo Bánh Ít.

Một trận ruồng bố khác, giặc Pháp vẫn không bắt được bác Bốn nên chúng tra tấn bà Nội, nghĩ rằng chỉ có mẹ mới biết con ḿnh ở đâu. Truy không ra, chúng đánh đập bà dă man, rồi phá gỡ ngôi nhà, mang sang làng B́nh Trị làm cái điếm canh. Thế là "tan đàn xẻ nghé". Ông nội phải bỏ làng, dắt díu hai người con c̣n lại là Dương Tấn Thưởng và Dương Thị Cưởng (vợ dượng Lương Đ́nh Phổ, chủ tiệm may Lâm sau này) xuống Ninh Ḥa. Một nửa nương tựa cô Sáu, một nửa theo Ba về xóm Rượu. Bà nội sau trận đ̣n thập tử nhất sinh, đem xuống nhà thương ông thầy Hà cấp cứu, hơn một tháng sau chết ở xóm Rượu và an táng ở g̣ Muồng. Ông nội được dân Ḥa Thuận gọi là ông Chín, người biết chữ Nho của làng. Sau vụ mất nhà, mất vợ, ông làm đơn vào tỉnh thưa kiện măi nhưng chẳng tới đâu!

Tháng 4/1951, giặc Pháp bắt bác Bốn ở Lổ Bèo trên Giồng Đền. Chúng đưa về Ba-ti-dông, rồi khám lớn Nha Trang đến Đà Lạt rồi khám Chí Ḥa Sài G̣n.

Bức thư của bác Bốn được viết trong bối cảnh như trên. Chẳng biết thế nào má tôi lại giữ nguyên vẹn đến bây giờ. Tôi nói đùa với Tấn Thọ đem cất trong tủ sắt v́ là những kỷ vật vô giá.

Tôi c̣n giữ một kỷ vật quí giá khác của bác Bốn, với bút tích cách đây 70 năm. Đó là cuốn sách “Ấu Học Luân Lư” do ông Đỗ Thận biên sọan 1915, theo cách của Giám đốc Đông Dương học chánh Henri RUSSIER. Lời tựa do Hoàng Cao Khải viết. Sách có 100 bài, 4 chương: Dạy trẻ khi ở nhà, ở trường, ở ngoài, khi thôi học. Tuy chịu ảnh hưởng của chương tŕnh giáo dục Pháp nhưng chi tiết, nội dung bài viết rất Việt Nam và nhiều tính nhân bản. Một lần về Nội, tôi thấy cuốn sách này, bèn "chộp" ngay mang vào Sài g̣n. V́ bác Bốn kư tên lúc 12 tuổi nên tôi xác định được thời điểm trên là năm 1935 (sinh 1923). Tôi chợt nghĩ: - vào cái thời nghèo khó, nơi làng quê hẻo lánh như thế, cuốn sách như một kỳ quan. Và nó tồn tại qua bao loạn lạc, đổi dời nên là một báu vật.

15h10. Tôi sửa soạn lên đường. Hành lư vừa đầy ba lô. Khi c̣n khỏe mạnh Má hay gởi bánh tráng, nem chua cho tôi và làm quà cho vài người khác. Dù ở xóm Rượu nhưng Má vẫn thích bánh Diên Khánh, v́ đậm đà và có lẽ thêm chút thiên vị. Hai thứ đặc sản ấy nặng và cồng kềnh nên tôi rất ngại "tay xách nách mang". Nhưng hôm nay không có nó lại thấy thiếu vắng một điều ǵ?!

15h35. Biết tôi sắp đi nên Má trở dậy và Thọ cho lên xe lăn ngồi ở pḥng khách. Tôi ra vẻ đơn giản, dơng dạc lạc quan chào Má ra đi và hẹn ngày về. Bà gật đầu, không khóc như những lần trước. Tôi bất ngờ. Chi bằng trưa nay khi từ nhà Nội về, gặp Bà nh́n tôi ú ớ muốn hỏi điều ǵ, tôi không hiểu, lên tiếng thắc mắc: – "có phải má hỏi con vừa đi đâu về hay chừng nào đi Sài g̣n phải không?", Bà khóc ̣a làm tôi lúng túng và vội trả lời luôn hai ư của câu hỏi trên, Bà nín lặng.

Tôi nhờ Tấn Thọ lấy Honda đưa lên ga xe lửa. V́ nghe nói đường Vơ Tánh đang làm nên muốn xem thế nào. Xe chạy vào "đường luồn Cây Thị” lởm chởm đá. Dăy nhà bên trái giải toả nhiều hơn bên phải, mỗi bên lùi vào khoảng 2m. Được biết lộ giới đường Vơ Tánh khi hoàn tất là 10m, một con số tối thiểu của những loại đường đô thị, vậy mà bao nhiêu năm mới đạt tới. Nhưng chẳng biết sẽ làm được tới đâu v́ kinh phí quá ít, khoảng 1.5 tỉ (kể cả tiền bồi thường giải tỏa). Với qui mô đường này, kể cả hệ thống thoát nước, vỉa hè, không tính chi phí bồi thường giải tỏa nhà, phải tốn khoảng 2.5 tỉ.

Thấy vậy chứ con đường cong quẹo, dài khoảng 450m ấy rất chiến lược đối với trung tâm thị trấn. Có đi qua chợ Dinh dịp Tết mới thấy tầm quan trọng của nó. Chẳng biết ngày trước cây thị nằm chỗ nào và gây ấn tượng ǵ mà người Ninh Ḥa tôn vinh như vậy, mặc dù tên đường là Vơ Tánh. "Xóm nhà lá" Cây Thị cũng lắm nhân tài, mỗi khi đi qua tôi luôn nhớ đến những “danh nhân” có mặt trên www.ninh-hoa.com như Trần Thị Minh Nguyệt, Quan Dương, Nam Kha, Dương Alpha, Đường Hào.v.v.

Bất ngờ gặp bạn Trần Đức đang đứng chỉ huy thầy thợ đập phá, sửa chữa nhà. Không biết đoạn đường này nắn chỉnh thế nào mà từ nhà Đức đến nhà ông Mười Trúc bị giải tỏa khá nhiều, mất khoảng 1/3. Tôi cứ ngỡ đường Vơ Tánh sẽ phóng thẳng ra đường sông Cạn (sông cầu Trạm cũ), phía sau các nhà Thái Thị Trực - Trúc Thọ - Tiến Mỹ - La Lợi. Như vậy sẽ hợp lư và thuận tiện giao thông. Không ngờ khi làm đường sông Cạn trước đó, đất được phân nền bán sạch nên đành chịu bí lối. Bây giờ vẫn có ngơ thông ra đường sông Cạn và xóm Mới nhưng chỉ là "tiểu lộ"!

Sau khi chào hỏi, tôi nói Đức chụp h́nh kỷ niệm. Chàng khoái trá cầm cây thuốc Basto đưa lên, tôi chụp liền mấy pô. Đức có biệt danh “Tám xỉn”. Với cái tên gợi cảm như vậy, người nghe hiểu ngay sở trường của chàng. Nhà Đức đối diện nhà anh Khâu Minh Khôi, có anh lớn là Nhựt, Bổn...Đức bảnh trai, máu văn nghệ, đàn giỏi, hát hay. Lứa lớp tôi nhưng đi lính vào 1972, khi học hết đệ tứ. Tuổi 50, chưa vợ, bất cần đời nên anh Tám hay xỉn là vậy. Nết nhậu dễ thương, được nhiều bạn rượu ái mộ. Năm 1972, t́nh cờ nghe Đức hát bài "Nhớ mùa hoa tím", tôi hâm mộ và biết tài chàng từ đó.

Cách đây 2-3 năm thỉnh thoảng gặp Đức, v́ Dương Công B́nh lôi kéo vào Sài G̣n nuôi tôm. Vùng đất mới khai phá là những cù lao gần lưu vực các sông lớn như sông Ḷng Tàu, sông Nhà Bè, mà cụ Đồ Chiểu từng nhắc - “Giặc Tây đánh đến Cần Giờ”. Tuy thất trận tan tác ở ao đ́a quê nhà, nhưng đến Cần Giờ th́ khí thế như "giặc Tây". Với kinh nghiệm và kiến thức nuôi tôm của Đức, Công B́nh xem như ông cố vấn, các kỹ sư chăn nuôi phải kính nể?!. Mọi việc rất ổn và đơn giản, chỉ cần có bạn và chất xúc tác gốc -OH là Đức an tâm công việc. Mặt trận Cần Giờ có các đồng hương như anh Dương Miên, bạn Vơ Phê, Dương Công B́nh và mấy "sai vặt viên" khác từ Ninh Ḥa vào. Mùa đầu trúng đậm nên lạc quan. Mùa 2 thất bát tạm lây lất. Nhưng "thành sự tại thiên" nên mùa 3 phe ta tháo chạy không manh giáp. Trời hại đă đành. Mỹ kiện bán phá giá, Tây lo dư lượng kháng sinh!. Giá tôm "rớt" thê thảm. Đức lại "rớt" về Ninh Ḥa! Hôm nay gặp Đức trong cảnh nhà cửa tơi tả nhưng chàng vẫn lạc quan, yêu đời và hẹn một ngày "hành Phương nam".

15h50. Tôi có mặt ở ga xe lửa. Vé mua dễ dàng. Nghe nói tàu vào không đúng giờ. Hai ngày qua đều trễ khoảng 30 phút. Giờ tàu chạy vẫn c̣n bị ảnh hưởng bởi tai nạn xe lửa ở Lăng Cô, dù là tàu địa phương.

16h. Cửa sau nhà ga đă mở. Hành khách chưa ai vội bước ra sân v́ nắng gắt. Nhiều người vẫn ngồi ở các quán nước phía trước và các băng ghế pḥng đợi. Tôi chợt nhớ việc chụp h́nh nên bước vội ra sau. Tàu vào trễ là cơ hội tốt. Đă có vài người đợi tàu ngồi tránh nắng dưới bóng cây. Sau khi quan sát những mục tiêu cần ghi vào ống kính, tôi vượt qua thửa ruộng để chụp cận cảnh một phế tích và từ đó chụp toàn cảnh mặt sau ga. Đến gần công tŕnh, tôi đi quanh, ngắm và t́m góc nh́n đẹp cho tấm h́nh. Dường như đây là pháo đài, nằm sát bên đài nước. Dấu vết chiến tranh c̣n in rơ trên các vách tường. Khu vực ga có những đặc điểm địa lư nên qua hai cuộc chiến tranh luôn là chiến tuyến.

Những vật trong tầm ngắm của tôi c̣n có cái Đờ pô (nhà chứa đầu máy xe lửa), Lô cốt. Đờ pô vẫn đứng trơ gan cùng tuế nguyệt. Tôi ví nó như ông già 80, gối chân đă rệu ră, chưa biết sụp đổ lúc nào. Những công tŕnh trên đă hoang phế từ lâu, chẳng ai bận tâm. Nó hiện diện cô đơn bên lề thời đại.

Tôi thích bức h́nh toàn cảnh mặt sau ga v́ đă gắn được Ḥn Hèo và có cả lô cốt góp mặt. Nó đúng là "made in Ninh Ḥa". Rất may mắn, kỳ này về quê vào mùa lúa nên nhiều bức h́nh có màu xanh ruộng đồng. Khu vực ga cũng vậy, được những bức h́nh rất tươi mềm.

16h25. Xe lửa vào trễ 25 phút. Có 2 toa dành cho ga Ninh Ḥa. Xe ngừng 5 phút, hành khách lại chen lấn! Tôi t́m dăy ghế bên trái để yên tọa v́ hướng mát. Bất ngờ gặp nhân vật đă một thời gây xôn xao trên www.ninh-hoa.com.

Nếu bạn đọc của www.ninh-hoa.com thường theo dơi guestbook sẽ thấy một bức tin ngày 09/10/2003, trang 33 có nội dung: Wow, web ninh-hoa.com được design cool ghê!^!^, nhưng phần trao đổi ư kiến c̣n "nghèo nàn" (xin lỗi, tôi chỉ nói thẳng thôi!) các bạn hăy vào đây tham khảo nha:http:// ptthnguyentrai.tk.phần diễn đàn, nếu cảm thấy ok(!)ḿnh sẽ freeinstall tặng ninh-hoa.com 1 diễn đàn giao lưu như thế! ḿnh mong rằng web về miền đất Ninh Ḥa của chúng ta sẽ kết hợp mật thiết với nhau cùng phát triển!(^!^). Chào tạm biệt và hẹn gặp lại. Bức thư viết từ Sài g̣n, tên người gởi: Dương Gia.

Chắc chắn với nội dung như vậy, webmaster không để yên, tôi phải ra tay trước, copy vào lưu trữ của ḿnh. Nửa ngày sau, bức thư trên bị loại khỏi guestbook. Tôi liên lạc với www.ninh-hoa.com để hỏi sự t́nh, nhưng các anh chỉ đón ṃ chứ không biết tác giả là ai. Sự việc chẳng có ǵ nghiêm trọng, nhưng ai có quan tâm sẽ thấy chút khó chịu.

Cữ cà phê quán cóc đầu hẻm, sáng chúa nhật sau đó, tôi kể cho Dương Công B́nh nghe sự việc. Những chuyện lan man hôm ấy B́nh cho biết, có đứa cháu đang học ở Sài G̣n, mê vi tính và biết thiết kế web. Nó hay lui tới nhà chị Dương Thị Khoẻ ở Chợ Lớn để sử dụng computer. Tôi chợt nghĩ:- hay là chàng họ Dương này.?!?!. B́nh cùng nghi vấn như tôi. Thế là bữa cà phê sớm kết thúc, hai đứa vào nhà chuẩn bị đi Chợ Lớn. Trước khi đi, tôi mở bức thư cho B́nh xem và chép vào một đĩa mềm (floppydisk) mang theo.

Lần đầu đến nhà chị Khỏe, không lạ nhưng đă quá lâu không gặp. Sau khi chào hỏi, B́nh ba điều bốn chuyện với chị, tôi t́m cớ ngồi vào ghế trước máy vi tính. B́nh giới thiệu - máy mua second hand, tốt và rẻ. B́nh giả vờ nhờ tôi xem thử (v́ B́nh là người mua). Máy khởi động xong, bấm explore rồi tools và find. Hộp thoại có dấu nháy hiện lên, tôi chỉ chờ có vậy để nhập tên “duong gia”. Không mấy khó khăn để t́m những tập tin (files) hay thư mục (folders) nằm trong máy. 30 giây sau đă rơ Dương Gia là ai. T́m được “mật khu” của Dương Gia, khám phá một số điều. Bấm vào folder có tên "nguy-hiem", tôi click một file và thấy nguy hiểm thực! Màn h́nh cứ liên tục hiện lên một show, tắt hoài không dừng, đành phải cắt power. Hai lần như vậy, tôi nghĩ đây là một dạng virus. Khởi động máy lần nữa, tôi copy bức thư mang theo cho vào một folder của Dương Gia, như một thông báo, rồi tắt máy. B́nh ngồi bên chứng kiến từ đầu đến cuối, tôi đưa vài nhận xét cảnh báo. B́nh cảm nhận được vấn đề nên bắt đầu “tâm sự” với chị Khỏe.

Vốn "mê tín" www.ninh-hoa.com, v́ có mặt của anh Dương Công Quan và những người thân quen khác. B́nh quan trọng hóa vấn đề, ra giọng bực bội, gay gắt. Chị Khỏe phân bua v́ không biết việc làm của đứa cháu. Chưa thỏa măn, B́nh điện thoại về Ninh Ḥa mắng vốn Dương Công Dân là ba của Dương Gia. Nghe B́nh đối đáp với anh chị có hơi nặng nề, tôi khuyên b́nh tĩnh. Tôi th́ không bi quan v́ thoáng nghĩ một hướng khác, lại thấy thú vị khi sớm khám phá "vụ án" như thám tử. Sau đó tôi tường thuật chuyện này cho www.ninh-hoa.com và thừa nước đục hù dọa: “coi chừng hacker xâm nhập, đánh xập www.ninh-hoa.com đấy. Hacker Việt Nam không thua kém bất cứ nước nào đâu nhé”. Anh Hào đồng t́nh và hơi ngán.

Thời gian sau, tôi nhờ B́nh liên lạc hẹn gặp Dương Gia có việc. Thực t́nh tôi muốn tiếp xúc để xem “đối thủ” của www.ninh-hoa.com thế nào:

Cao, đẹp trai, dễ mến. Tính cách thư sinh v́ đang “cơm cha, áo mẹ, công thầy”. Tên thật Dương Quốc Ân. "Chàng tuổi trẻ vốn ḍng hào kiệt", muốn thể hiện khí phách ḍng họ qua cái tên Dương Gia rất kêu. Khẩu khí như vậy nên đừng ngạc nhiên Ân xem "trời" www.ninh-hoa.com bằng vung. Dĩ nhiên Ân chưa biết những người thực hiện trang Web là bậc cha chú, kể cả Quan Dương là ông nào?!

Tuy “ăn chưa no” nhưng tôi không nghĩ Ân “lo chưa tới,” nếu không muốn nói Ân đă vượt xa chính ḿnh. Dù đang học năm thứ 1, ngành Điện trường Cao Đẳng Công Nghệ nhưng rất mê tin học nên Ân lấn sâu vào lănh vực này không thua một người chuyên nghề.

Tinh thần của www.ninh-hoa.com là "Ninh Ḥa xưa" th́ Dương Gia cho ra www.ninhhoa.today.tk để nói về “Ninh Ḥa nay". Nhớ thầy cô, trường lớp có ngay web của trường Nguyễn Trăi www.ptthnguyentrai.tk. Để kêu gọi cứu giúp trẻ thơ bệnh tật của Ninh Ḥa, Dương Gia cho ra đời http//:larach.us.ms. Tôi nhờ Ân làm "Quĩ khuyến học Ninh Ḥa" th́ có http://khuyenhocninhhoa.us.ms. Để phổ biến 2 bản nhạc “Nhớ quê" và "ơi con sông Dinh" Ân đă sẵn sàng với:
http://members.lycos.co.uk/duonggia/nhoque.html
http://members.lycos.co.uk/duonggia/oiconsongdinh.html

Có lần Ân quảng cáo một software về quản lư mạng do Ân thực hiện, nhờ tôi giới thiệu tới những người có nhu cầu.

Những việc “đại sự” trên hầu như Ân làm một ḿnh và không đặt nặng chuyện tiền bạc! Rất tiếc những website trên đă không c̣n tồn tại v́ những lư do và hoàn cảnh riêng của nó. Trong đó có vấn đề kinh phí, phối hợp, đổi thay và sự quan tâm chưa đúng mức của những người hữu trách...

Tôi đánh giá cao Ân không những ở khả năng chuyên môn mà c̣n ở tính phục vụ xă hội, cụ thể cho quê hương Ninh Ḥa. Ân làm được chuyện mà nhiều người có đủ điều kiện hoặc đă thành danh chưa làm được. Ngay từ đầu tôi đă có ư khai thác và phát huy mặt tích cực này. Khi "Quĩ khuyến học Ninh Ḥa" h́nh thành, tôi đă nghĩ đến Ân và xin cấp một học bổng để Ân an tâm học tập, có điều kiện thực hiện “nhiệm vụ cao cả” cũng như thiết kế một website cho Quĩ.

Nhưng chẳng hiểu v́ sao Ân đă nghỉ học về Ninh Ḥa, lo kinh doanh Internet shop?! Ân là người đi tiên phong trong việc phát triển Internet ở Ninh Ḥa. Hoàn cảnh không cho phép tiếp tục con đường học tập và làm chuyện "đại sự" nhưng công việc hiện tại của Ân cũng rất ư nghĩa và bổ ích.

Hôm nay gặp Ân trên xe lửa là một kỳ ngộ. Chú cháu ôn lại một vài chuyện đă qua với một chút luyến tiếc. Chụp với Ân vài pô h́nh lưu niệm.

Măi nói chuyện nên không để ư xe lửa đang tới đâu. Khi âm thanh x́nh xịch chợt vang rền và sụp tối, tôi mới biết tàu đang qua hầm Rọ Tượng. Chút tiếc nuối v́ không được nh́n đồng ruộng, làng xóm, núi đồi của miền quê Phong Ấp, Thạch Thành, Thuận Mỹ, Mỹ Lợi...Một lần nữa tôi lại ra đi.

Lời Cuối

Ban đầu tôi định viết ngắn, đơn giản, chừng 5 - 7 kỳ, nhưng khi bắt tay vào th́ có quá nhiều ư tưởng phát sinh. Sẽ thiếu sót lớn nếu không đề cập, đi sâu trong dịp này, nên "nhựt kư" đă biến thành "tạp lục kư". "Nhựt kư ngày về" bắt đầu từ tháng 3/2005, được 15 kỳ, kéo dài gần 10 tháng và kết thúc vào những ngày cuối năm thật ư nghĩa.

Thông qua những sự việc, cảnh vật, con người, lịch sử, địa danh, thời sự...kể cả những chuyện riêng tư gia đ́nh, tôi muốn gởi đến người Ninh Ḥa xa xứ những tâm tư, t́nh cảm, thổn thức, nhắc nhớ, nh́n lại, hiểu biết, đánh giá, lư lẽ về nhiều mặt của Ninh Ḥa.

Xin cám ơn những lời khen ngợi, động viên, góp ư giúp tôi đủ sức mạnh lặn lội, sục sạo, dọc ngang, xuôi ngược trên mảnh đất quê nhà rất kỳ thú nhưng không kém phần vất vả. Xin mượn hai câu thơ của cụ Nguyễn Du để kết thúc loạt bài này:

Lời quê chắp nhặt dông dài
Mua vui cũng được một vài trống canh

 

Dương Tấn Long
Sài G̣n cuối Đông Ất Dậu –1/2006

 

 


 

 

Đọc :      Kỳ 1     Kỳ 2      Kỳ 3     Kỳ 4     Kỳ 5     Kỳ 6    Kỳ 7    Kỳ 8    Kỳ 9

                 Kỳ 10    Kỳ 11    Kỳ 12    Kỳ 13   Kỳ 14   Kỳ 15 (Hết)

 

        Trang Văn Thơ của Dương Tấn Long