NHỰT  KƯ  NGÀY VỀ -  Dương Tấn Long

Kỳ 11



 

V́ thi rớt đệ thất nên tôi phải đi ṿng qua Bán Công một năm rồi về Trần B́nh Trọng. Dù chỉ một năm, tôi đă là học tṛ của thầy Hiến, thầy Sơn. Chị Huyền Chiêu quê xóm Rượu nên có quan hệ xóm giềng. Biết chị Hoa qua các hoạt động văn học của Ninh Ḥa. Nhưng vai vế tôi chỉ là học tṛ và em út nên có những khoảng cách nhất định trong các quan hệ xă hội ấy. Từ ngày có Hội Thân hữu Ninh Ḥa - Dục Mỹ, tôi có điều kiện, vinh hạnh được tiếp xúc với thầy cô và các anh chị em Ninh Ḥa nhiều hơn, nhờ các cuộc liên hoan tất niên hoặc giao lưu khác ở Sài G̣n. Nhưng đặc biệt, khi có www.ninh-hoa.com th́ những thông tin, hiểu biết về nhau được chan ḥa, rộng mở. Tôi thăm gia đ́nh chị Hoa rồi chị Chiêu v́ những cơ duyên như vậy.

Nhà cửa, gia phong của chị Huyền Chiêu có lẽ nhiều người Ninh Ḥa biết. Bản thân là một cô giáo có nhan sắc, dạy Anh văn của trường Bán Công một thời, đủ tỏa sáng để nhiều người ngưỡng mộ. Tổ ấm riêng của chị, tôi được biết khi c̣n ở ngôi nhà mua lại của bà Bố sau trường Đức Trí, trên con đường vào nhà anh Nguyễn Văn Thành. Sau này tôi ngạc nhiên khi biết gia đ́nh chị về ở ngôi nhà số 207 Trần Quí Cáp, Vĩnh Phú, gần ngă ba đi cầu Sắt. Nhà mặt tiền, gần chợ Ninh Ḥa rất có giá! Ai làm chủ một cơ ngơi như vậy đều đáng nể! Mừng sự ăn nên làm ra của gia đ́nh nhà giáo.

18h10. Đây là lần thứ 4 tôi thăm nhà chị Chiêu. Mỗi lần ghé đều gặp Trương Tiểu Dung - con gái cưng của thầy cô, đang loay hoay bên khách hàng trang điểm. Dung vừa lập gia đ́nh vài tháng nhưng vẫn hiện diện với gia đ́nh và cai quản cái "mỹ viện" khiêm tốn này.

Có lẽ đây là gia đ́nh có nhiều cây bút tham gia www.ninh-hoa.com nhất, đến 4 người. Thầy Sơn là giáo viên dạy Văn nên chuyện văn thơ, vui đùa với chữ nghĩa không khó. Bút pháp lăo luyện, giọng điệu dí dỏm, phóng khoáng. Chị Chiêu không kém, đă viết rất đều tay với những hoài niệm, kư ức tuổi thơ hồn nhiên, chân thực nhưng ư vị. V́ chung xóm nên người và cảnh mà chị nhắc trong bài, tôi biết khá nhiều nên là một độc giả nhiệt thành và đồng cảm. Trương Tiếp Trương - cậu con trai độc đáo, có ư tưởng lạ nên bài viết của Trương tuy ngắn nhưng ẩn chứa, gợi tả những điều đáng suy ngẫm. Tiểu Dung xuất hiện mấy bài rồi lo chuyện chồng con nên không c̣n tha thiết nghiệp "văn chương”. Gia đ́nh chị c̣n xuất hiện trên trang Web với vài bút danh khác.

Gặp chị Chiêu ngoài những thăm hỏi chuyện quê hương, xóm làng, c̣n lại là bài vở, chuyện sinh hoạt www.ninh-hoa.com. Nhớ một lần ghé thăm, thấy tôi cầm máy h́nh, chị không ngần ngại nhờ tôi chở đến chùa Nam Ḥa Phật Đường, gần cổng xe lửa B́nh Thành, chụp h́nh cho bài viết về chùa. Thật vinh hạnh! giúp chị Chiêu là giúp trang Web. Đây cũng là dịp để viếng thăm nơi này. Tôi thấy chị chuẩn bị những nội dung cho bài viết và phỏng vấn vị sư trù tŕ rất bài bản, chu đáo. Với khả năng và tâm huyết, chị Chiêu - thầy Sơn là những cộng tác viên quí báu của www.ninh-hoa.com.

18h50. Nói lời chia tay, chị Chiêu đưa tôi cuốn sách, nhờ mang vào Sài g̣n cho Hà Thu Thủy. Đó là tập thơ "Trời ra giêng" của Điềm Ca (Phạm Đông Ḱa) gởi tặng. Lật vào trong, đọc lời đề tặng ngắn, trân trọng, với bút pháp bay bướm, chữ kư rất “thần”, tôi chợt nhớ chàng thi sĩ gầy nhom mà cười thầm.

Biết anh Phạm Đông Ḱa từ trước 1970, v́ là bạn với anh Dương Công Minh ở Trần B́nh Trọng. Lúc học đệ lục, thấy tên hai anh cùng viết một bài văn đăng trên đặc san Xuân của trường mà “thán phục”. Nhớ năm 2003, nhân một cuộc tiệc ở nhà Dương Tấn Sơn, khi được biết anh Ḱa có mặt ở Sài g̣n, mời anh đến dự. Gặp lại sau gần 30 năm tôi vẫn nhận ra ngay, nhưng thấy anh hom hem và gầy quá! Có thể anh là người mẫu của Phạm Duy trong bài Về Miền Trung: "Ôi quê hương xứ dân gầy, ôi... ". Thi sĩ cứ măi "...Ru với gió/ Mơ theo trăng và vơ vẩn cùng mây" nên chẳng thiết tha ǵ cuộc sống hiện thực, văn thơ đă gặm nhấm hết thịt da của ḿnh. Mắt anh kém đến không ngờ. Bạn Lê Lầu, Dương Công Minh, Nguyễn Đ́nh Chương đứng trước mặt nhưng anh chẳng nh́n ra, nghe giới thiệu, mới biết là ai. Anh mặc áo sơ mi bỏ trong quần nhưng không "chỉnh tề", v́ chẳng biết bỏ những ǵ trong áo mà lùng thùng một bụng. Đúng là tác phong của nghệ sĩ! Tôi tức cười, đầy thắc mắc nhưng không dám hỏi. Thỉnh thoảng anh cứ đưa tay sửa những vật trong áo. Thấy lạ anh Lầu khều nhẹ:
- Có ǵ quư giá mà giấu kỹ trong áo vậy? Tiền bạc nhiều đưa đây giữ cho!.
- Có ǵ đâu, mấy cuốn sách ấy mà.
Tưởng ǵ chứ đi nhậu mang sách vở theo làm ǵ cho nặng bụng, bỏ một bên ai lấy mà sợ.
Được cơ hội tôi ṭ ṃ hỏi tới:
- Sách ǵ mà nhiều vậy, cho xem được không?
Anh Minh cười kh́, đưa tay sờ bụng, anh Ḱa cứ ấp a, ấp úng, chân t́nh:
- Có mấy tập thơ .... đem tặng tụi mày...

Nghe câu trả lời ấy, các anh chợt im lặng, ngỡ ngàng, không biết đang suy nghĩ ǵ, riêng tôi bất ngờ xúc động. Một chút tội nghiệp và cảm mến. Thi sĩ chỉ có tấm ḷng và thơ làm quà. C̣n ǵ ư nghĩa, quư giá hơn! Tiệc hôm đó gần 20 người nhưng chỉ có 3 người được tặng thơ là tôi, anh Lầu, anh Minh, mỗi người 2 tập. Trông dáng vẻ không nhiều sức sống, nhưng khi đề tặng vào tập thơ mới thấy hết sinh lực của chữ nghĩa và phần hồn của anh.

Như Vinh Hồ, Điềm Ca là nhà thơ của làng Điềm Tịnh, rất "chân quê" nhưng không kém lư lẽ và hiện đại, mạnh ở thể loại Đường luật. Đă có 6 tập thơ xuất bản: Ngàn Hương (1994, in chung với Vinh Hồ), Gánh Hoàng Hôn (1998, in chung với Hải ly), Sông Tạnh (2001), Trăng Quê (2001, nhiều tác giả), Mưa Nguồn, Trầm Tích, Chim và Rêu (2003, in chung với Hồ Tịnh Vinh Điềm, TP. Hoàng Điềm) và Trời Ra Giêng (2004).

Cầm tập thơ Điềm Ca gởi tặng Hà Thu Thủy mà chạnh ḷng. Tôi không khỏi thầm khen Hội trưởng của ḿnh. Thu Thủy khéo léo, ân cần, cởi mở, có các mối quan hệ hữu hảo với đồng hương. Tôi đă từng nhận một số tập thơ của thi sĩ Ninh Ḥa qua tay Hà Thu Thủy như: Tường Hoài, Nam Kha, Phạm Trị, Phạm Duy Tân! V́ nhà của Thu Thủy là một quán nước nên các thân hữu, thi hữu Ninh Ḥa thích ghé đến. Được tiếp đăi tử tế, uống nước miễn phí, được nhiều tin tức quê nhà .v.v. c̣n ǵ vui vẻ, sung sướng hơn. Không biết có thi sĩ Ninh Ḥa nào đă cảm xúc, làm thơ tặng "Cô hàng cà phê" như nhạc sĩ Canh Thân.

19h. Về xóm Rượu. Đèn phố, nhà chập choạng. Con đường Nguyễn Trường Tộ trở nên ngắn và xa lạ. Suưt nữa chạy vượt qua khỏi nhà ḿnh. Nếu không có trường Đức Trí chắc tôi “việt vị” rất nhiều.

Xóm làng thấy vắng bóng người. Nhớ ngày xưa dọc con đường Nguyễn Trường Tộ, phía bên phải là những bức tường thấp, dày, xây để chắn nước lụt. Cứ mỗi chiều tối, già trẻ bé lớn ra ngồi trên các bức tường để tṛ chuyện, tâm t́nh, tán gẫu, đùa nghịch...hoặc ngắm nh́n, trêu chọc người qua đường. Kể cả những người nhà bên phía đối diện cũng tập trung nơi đây. Con đường chật hẹp, gập ghềnh khi ấy như sân nhà, kẻ ngồi người đứng. Ngày đó nhiều gia đ́nh không có TV, chẳng lư do hoặc thú vui ǵ để cầm chân họ trong nhà khi cơm chiều xong. Những đêm hè nhiều người ra ngồi hóng mát đến khuya. Đêm trăng tiếng cười nói ŕ rào đây đó, dọc theo con đường về xóm Rượu. Sinh hoạt ấy tạo được đặc điểm và sinh khí xóm làng về đêm. T́nh cảm và "tri thức" tuổi trẻ xóm Rượu một phần được h́nh thành nơi những bức tường đó. Với tôi, những kỷ niệm nơi ấy không phải lúc nào cũng đẹp mà có cả những "đau buồn", v́ nhiều lần bọn trẻ tụ tập, đồng thanh kêu tên ông già tôi dậy trời đất hoặc hợp ca bài "Huyền sử ca một người mang tên Quốc" để trêu chọc gia đ́nh v́ những đố kỵ, nhà tôi chỉ đóng cửa chịu trận. Tuổi thơ ngày ấy nghe cha mẹ bị kêu tên "đau khổ" biết dường nào!

Hiện tại đường được nâng cao, mở rộng, xe chạy nhanh, nhiều đoạn tường không c̣n tồn tại, vô t́nh tạo một ngăn cách, thay đổi nếp sinh hoạt của người dân nơi đây. Sự đổi thay nào cũng có được và mất. Tôi nhạy cảm với những đổi thay này.

Cả nhà đang xem TV ở pḥng khách, Có lẽ mọi người đang chờ tôi về ăn cơm. Má ngồi xe lăn nh́n tôi, dường như bà muốn hỏi điều ǵ. TV đang chương tŕnh thời sự. Lại chuyện tai nạn tàu lửa ở Huế. Nguyên nhân đă rơ: Chiếc hộp đen cho biết vận tốc tàu lúc tai nạn là 79km/h, trong khi qui định của đường sắt khi chạy qua đoạn ấy chỉ được 40km/h, vượt 72%!. Nh́n cảnh công an đọc lệnh bắt và tài xế xe lửa đưa tay vào c̣ng mà thấy cuộc đời ngang trái. Nếu tài xế cẩn trọng, đưa tàu và hành khách vượt cả ngàn cây số, đến nơi chốn an toàn là hoàn thành sứ mệnh, có thể được tôn vinh. Nhưng chỉ một chút tắc trách, để xảy ra tai nạn, làm thương vong nhiều người th́ tích tắc trở thành một tội đồ! Người tài xế đăm chiêu, vô cảm, không một phản ứng.

Sáng nay đang lu bu với giỗ tiệc, có mẫu tin nhắn vào cell phone của tôi: "vẫn c̣n sống à". Và một cuộc điện khác từ Sài g̣n cũng với nội dung trêu chọc tương tự và hỏi thăm chuyến đi về Nha Trang của tôi. Tai nạn xe lửa trên đă gây nhiều dư luận xấu và ảnh hưởng của nó mang tầm vóc quốc gia sẽ c̣n kéo dài nhiều ngày nữa.

Bụng đói nhưng không buồn ăn, có lẽ do thấm mệt sau một ngày cật lực. Cơm dọn sẵn, thịnh soạn v́ thức ăn của giỗ tiệc c̣n nhiều. Cơm nước xong, tôi ngồi vào chiếc bàn dài nói chuyện với gia đ́nh. Chiếc bàn bằng gỗ hương, có 6 ngăn mà lúc nhỏ được cha mẹ phân chia anh chị em ngồi học, vẫn c̣n tốt và bóng loáng. Một buổi tối êm đềm với gia đ́nh, không muộn phiền chung quanh. Bóng đèn néon không đủ sáng cho tôi cảm giác buồn ngủ. Người ta nói: “lạ chỗ khó ngủ”, nhưng không hiểu v́ sao, về với ngôi nhà thơ ấu của ḿnh tôi thường ngủ rất ngon...

 

Dương Tấn Long
(đón xem tiếp kỳ 12)

 


 

 

Đọc :      Kỳ 1     Kỳ 2      Kỳ 3     Kỳ 4     Kỳ 5     Kỳ 6    Kỳ 7    Kỳ 8    Kỳ 9

                 Kỳ 10    Kỳ 11    Kỳ 12    Kỳ 13   Kỳ 14   Kỳ 15 (Hết)

 

        Trang Văn Thơ của Dương Tấn Long