NINH H̉A, CẢM XÚC CỦA TÔI
Nguyễn Y Lang
Cựu Nữ sinh Trường Nữ Trung học Nha Trang, NK: 63-69
 

      

   
Ảnh: Sử Xương Hải - 6/2010

 

Tôi sinh ra và lớn lên ở Nha Trang nhưng Ninh Ḥa không hẳn xa lạ với tôi bao nhiêu. Thời tôi dạy học ở Vạn Ninh, hàng tuần tôi đi về ngang qua Ninh Ḥa suốt hơn hai năm. Và dù có nhiều lần dừng chân tạm nghỉ hoặc ghé qua các quán ven đường Quốc lộ để mua ít nem chua về làm quà, tôi vẫn chỉ là người khách qua đường của miền đất hiền ḥa và mượt mà như vóc dáng cô gái e ấp tuổi xuân th́.

 

Ngày xa xưa đó, Ninh Ḥa với tôi tuy biết chỉ là biết nhưng sau này mỗi khi ai nhắc tới địa danh đó, trong tôi lại có cảm giác nghe như rất đỗi quen thuộc và gần gũi. Phải chăng nơi chốn ấy đă in sâu vào tiềm thức ?

Có lẽ phần lớn từ h́nh ảnh của người tôi yêu thương đầu đời là chàng học tṛ khôi ngô chuyển vào Nha Trang từ Ninh Ḥa và ngôi nhà của gia đ́nh người ấy là căn biệt thự tọa lạc bên phải nơi dốc đường lên Ga Ninh Ḥa.

 

Hôm nay, tôi có dịp trở lại Ninh Ḥa, không phải để làm người khách lạ như xưa mà là với một công việc hẳn hoi : tôi đi dạy lớp nghề tại một Xă của Ninh Ḥa.

 

Hơn 30 cây số đường đi tới điểm hẹn, dưới ánh nắng chói chang, lộng gió của ngày chớm hè ” Nam non “, ḷng tôi thật háo hức và miên man đầy ắp niềm vui cùng những băn khoăn: các học viên của Xă Ninh Trung.  (tôi được biết là Xă mới được thành lập, nằm giữa Ninh Thượng và Ninh Đông).

 

Tôi h́nh dung, lát nữa đây, trước mặt tôi là những học viên chưa hề quen biết với nhiều lứa tuổi khác nhau cả nam lẫn nữ... Tôi h́nh dung, các học viên ấy hẳn có nhiều kỳ vọng nơi tôi và điều h́nh dung rơ nét nhứt trong tôi, các học viên ấy, họ là những người chân chất như miền đất hiền ḥa tự thuở nào với ruộng đồng, với vườn tược, với nương rẫy đúng nghĩa bán mặt cho đất, bán lưng cho trời.

 

Các học viên của tôi sẽ được tôi hướng dẫn từ lư thuyết tới thực hành nấu ăn mà danh từ hoa mỹ hơn một chút gọi là ẩm thực hay cụ thể hơn là dạy làm đầu bếp.

Đúng vậy, tôi tới Ninh Trung với các học viên của tôi, với vai tṛ hướng dẫn nấu ăn mà tự nơi tôi có một mong muốn : các học viên, họ có thể nấu một vài món ăn lạ miệng cho người thân, cho gia đ́nh, cho bạn bè và tôi tin rằng, trong số các học viên của tôi sẽ có nhiều người trở thành những đầu bếp có tiếng tăm từ tay nghề lẫn cả phong cách.

 

Những buổi học ban đầu, tôi nghe những câu hỏi rất thật t́nh hổng biết ǵ ! hoặc nh́n những thao tác c̣n lọng cọng, luống cuống của các học viên, tôi như chơi vơi nửa nỗi niềm cảm thông nửa nỗi niềm trách nhiệm gắn bó quyết tâm. Rồi từng bài học qua, nơi các học viên đă có nhiều ánh mắt sáng lên khi thực hành giỏi, những khuôn mặt hớn hở tươi cười khi đựơc nếm, được thưởng thức những món ăn lạ miệng mà tôi nghĩ chưa bao giờ họ được nếm qua. Ḷng tôi thật vui, hănh diện pha lẫn một chút hạnh phúc v́ họ. Cảm xúc đó măi theo tôi trong suốt các chặng đường về.

 

Rồi đây trong thời gian tới, tôi c̣n có thêm những học viên của các Xă khác và của Thị trấn Ninh Ḥa. Đó là niềm vui và hẳn nhiên tôi cũng có dịp biết rơ hơn về con sông Dinh, cầu sắt, chợ Dinh, Ga Ninh Ḥa với những chuyến tàu ngày đêm cùng với các địa danh khác với những kỷ niệm thời thơ ấu của người ấy mà tôi được nghe kể.

Ninh Hoà ơi ! Ninh Trung ơi ! tôi xin cám ơn nơi đă cho tôi những điều mà ở thành phố chúng tôi không có, một cuộc sống b́nh dị, một tấm ḷng hồn nhiên chân chất, một cái ǵ đó mà tôi cảm thấy gần gũi và rất đổi thân thương.

 

Hăy cứ giữ vậy ! giữa muôn vàn lao lung của cuộc đời...

.

 



 
YLANG
Tháng 6/2010


 

 

Vườn hoa Văn học Nghệ thuật của Nguyễn Y Lang 

 

 


 

        Trở về www.ninh-hoa.com