NGƯỜI PHẤT C

Nguyễn Phan Lê

                                           
                                            


"Tôi sinh ra đời dưới một ngôi sao xấu", câu này thật đúng với tôi v́ tôi hay gặp vận xui. Đi xin việc làm, tôi bị kẹt xe phải trễ giờ phỏng vấn. Đi mỗ tôi gặp lúc thành phố bị cúp điện. Viết thư tỏ t́nh đúng lúc người yêu sắp đi lấy chồng. Đến nơi công quyền, thấy mặt tôi là các quan chức cứ muốn lên giọng. Thế nhưng tôi vẫn luôn tin rằng cuộc sống rồi sẽ tốt đẹp mỗi lần tôi nhớ đến vận may đă đến với tôi một lần hồi tôi c̣n rất nhỏ.

Năm đó, tôi khoảng bảy tuổi. Nhà nghèo anh em đông, mẹ phải tần tảo buôn bán suốt ngày ngoài chợ không có thời giờ để mắt tới chúng tôi. Một buổi sáng, anh tôi, năm đó khoảng 10 tuổi bỗng có sáng kiến dẫn tôi đi cọp xe lửa từ Ninh Ḥa vào Nha Trang chơi. Lần đầu tiên vào một thành phố lạ, hai anh em mặt mũi lem luốc, áo quần luộm thuộm, măi mê đi lang thang khắp nơi quên cả giờ về. Khi đặt chân đến ga Nha Trang, chúng tôi hoảng hốt thấy tàu đă từ từ chuyển bánh. Như một phản xạ, anh tôi nhảy phóc lên cầu thang, tay bám chặt thang vịn. C̣n tôi lúp xúp chạy theo tàu một cách tuyệt vọng. Tâm trạng của tôi lúc đó thật hoảng loạn. Nhảy lên tàu đang chạy th́ thật quá sức của tôi. Ở lại một ḿnh giữa một thành phố xa lạ th́ thật là kinh khủng. Bỗng lúc đó tôi nh́n thấy trên sân ga một người đàn ông đội mũ két trắng trên tay cầm một lá cờ. Ông ta đưa tay lên phất cờ và thổi một hồi c̣i khẩn cấp. Phép mầu hiện ra. Chiếc tàu nặng nề, dài ngoằn đang hăm hở lao về phía trước bỗng từ từ ngoan ngoăn dừng lại một cách khó tin.

Thật là điều kỳ diệu. Cả một chiếc tàu đă phải dừng lại để đón một đứa bé lem luốc đi cọp vé là tôi đường hoàng bước lên tàu.

Tôi không nhớ mặt, biết tên người đàn ông phất cờ ngày hôm đó. Ông ta chắc cũng không ngờ rằng hành động của ông ta làm sáng lên trong suốt cuộc đời tôi một niềm tin rằng điều thiện vẫn ẩn khuất đâu đó trong cuộc đời này.

 

Nguyễn Phan Lê
Ninh Ḥa, 28/9/2006

 


 

        Trở về www.ninh-hoa.com