LÀM SAO "LỚN" ĐƯỢC VỚI
MỘT NỀN GIÁO DỤC YẾU KÉM

Nguyễn Phan Lê

                                           
                                            

Nhớ lại chuyện tôi đi học ở một trường đ́nh cách đây 50 năm. Gọi là trường đ́nh v́ làng nghèo quá. không xây nổi trường nên trẻ em học ké ở một gian trống của đ́nh làng. Thầy giáo của chúng tôi chỉ có bằng tiểu học nhưng đối với chúng tôi, nhân cách của ông là một bài học lớn. Chỉ có hai quyển vở, một cây bút cán gỗ và những lời dạy bảo của thầy mà sao chúng tôi cảm thấy thật hạnh phúc v́ được làm học tṛ, được thấy ḿnh càng ngày càng hiểu biết hơn, tốt đẹp hơn. Những câu cách ngôn như ”Đói cho sạch, rách cho thơm", ”Giấy rách phải giữ lấy lề", ”Gần mực th́ đen, gần đèn th́ sáng" sao cứ theo chúng tôi suốt cả đời. Thầy chẳng soạn giáo án, chẳng sợ thanh tra. Nay thầy kể chuyện trong ”Quốc Văn Giáo Khoa Thư". Mai thầy đọc cho nghe những mẫu chuyện trong "Tâm hồn cao thượng" Thầy chẳng có "phương pháp sư phạm" nhưng thầy thương yêu học tṛ thật sự và nhất là không bao giờ rao giảng những điều không có thật. Cuối năm tṛ nào học giỏi th́ lên lớp, tṛ nào học dở th́ ở lại học tiếp. Thầy ung dung thanh thản chẳng sợ ǵ ai. V́ yêu thầy, kính thầy, tin thầy nên chúng tôi luôn sống với ḷng tự trọng để được xứng đáng là học tṛ của thầy. Có thể chúng tôi không trở thành anh hùng nhưng chúng tôi không làm điều vô liêm sĩ.

Niềm tin vào người thầy, niềm hạnh phúc được đến trường sao ngày nay nhiều nơi thật hiếm có. Trường th́ to, thầy th́ bằng cấp cao mà sao t́nh thầy tṛ ngày nay thật nhạt nhẽo.! Nếu làm một cuộc điều tra th́ sẽ thấy thế hệ tương lai của đất nước chán chường, mệt mỏi biết bao trong giờ học tiếng Việt. Tôi cho rằng đây là thất bại lớn nhất của ngành Giáo Dục. Hàng năm có biết bao thanh niên bước vào đời với tâm hồn trống rỗng, thiếu niềm tin. Báo chí đă nói quá nhiều về những điều tệ hại trong xă hội, gây ra bởi những tâm hồn trống rỗng không yêu nổi giờ học tiếng Việt.

Nước Việt Nam ta chỉ có thể lớn lên được với một nền giáo dục đúng nghĩa bắt đầu từ t́nh yêu đất nước, ư thức công dân, đề cao ḷng chính trực, căm ghét sự dối trá. Nền giáo dục ấy không có ǵ quá tốn kém, quá khó khăn đến nổi phải tốn hàng ngàn tỉ đồng để liên tục thay đổi chương tŕnh, làm mỏi mệt biết bao thế hệ con người.

 

Nguyễn Phan Lê
(Ninh Ḥa, Khánh Ḥa )

 

 


 

        Trở về www.ninh-hoa.com