NHỮNG ĐÊM TRẮNG

(Truyện Lịch Sử)
KHUẤT ĐU
 


 

      

 

Đêm cuối của chàng

 

 

 

Chiều 16 tháng 6, 1930, Nguyễn cùng 12 tử tội được đưa ra ga Hàng Cỏ để lên Yên Bái. Tiếng xích sắt khua loảng xoảng trên sân ga. Khi người cuối cùng bước lên tàu, 13 cái cùm sắt nặng nề liền ngậm chặt những ống chân tong teo, các cửa sổ bị đóng sập bít bùng, đạn được lên ṇng, lưỡi lê được tuốt trần.

 

Bị canh giữ cẩn mật như thế, nhưng được gặp lại bạn bè, đồng chí sau những tháng ngày biệt giam, nên ai cũng vui.

Một người nói, “các anh trên ấy chắc đang ra ga đón ḿnh”.

Người khác nói, “ḿnh chưa biết cái máy chém nó ra làm sao?”

“Th́ sáng mai khắc biết. Nó như cái dao trong các tiệm thuốc bắc, nhưng to hơn!”

“Bậy nào, nó là máy mà, không biết nó chạy bằng ǵ?”

“Ước ǵ ḿnh được chém bằng cái máy mà cách mệnh Pháp đă dùng để chém vua Louis 14. Thế mới đă!”

“Ít ra Đảng Trưởng của ḿnh phải được như thế chứ. Phương diện quốc gia mà”

Lúc đó một cố đạo mang thánh giá đến từng người để rửa tội, Nguyễn liền nói lớn, “chúng tôi nào có tội ǵ mà rửa!”. Rồi anh đọc mấy câu thơ ngắn bằng tiếng Pháp, có nghĩa rằng:

“Chết v́ Tổ Quốc

Chết vinh quang

Ḷng ta sung sướng

Trí ta nhẹ nhàng”.

 

Dù sao, cái cảnh những tử tội nói cười trong toa vẫn có vẻ “tây”và văn minh hơn cảnh Huấn Cao và đồng tù khiêng một cái gông dài, nặng ra pháp trường, một cảnh rất chi là “tàu” và luộm thuộm.

 

Con tàu giống như một con sâu khổng lồ, mở to hai con mắt sáng quắc, hú những tiếng chói tai trước khi lao vào đêm tối. Phó Đức Chính không dấu nổi xúc động, nói “Anh Học à, phải chi bọn tôi chiếm được Yên Bái và các nơi thành công, th́ đoàn tàu này rất vẻ vang v́ đă đưa anh và tổng bộ lên mừng chiến thắng”. “Rồi sẽ có một đoàn tàu dài như vậy, Nguyễn nói, chẳng những một đoàn mà nhiều đoàn để mừng nước nhà độc lập”.

 

Ga Yên Bái đông đặc lính khố xanh, khố đỏ và lê dương. Mười ba tử tội, lại bị tống vào ngục tối. Trong hơi lạnh của núi rừng trung du, sau nhiều đêm thức trắng, Nguyễn đánh một giấc ngon lành cho đến khi bị dựng dậy lúc 5 giờ.

Nhưng bên ngoài, có một người không ngủ được đang âm thầm ngồi chờ sáng. 

 

 

Đêm cuối của nàng

 

 

 

Người đó không ai khác, chính là cô Giang.

Ngay khi biết tin chồng bị đưa lên Yên Bái, cô đă đáp xe lửa đi theo hút. Cùng một đoàn tàu với Nguyễn, nhưng không cách ǵ đến gần được. Cô đành giấu những quả tạc đạn dưới đáy thúng.

Sáng hôm ấy, cô định ném vào pháp trường để giải cứu cho chồng. Nhưng ba ṿng lính, ken dày. Một con kiến cũng không chui lọt.

 

Cô, lúc này biến ḿnh thành một bà già người Mán, và cũng biến tim ḿnh thành đá, yên lặng một cách dũng cảm, đứng nh́n các đồng chí và chồng ḿnh, từng người một bước lên máy chém. Những tiếng hô Việt Nam muôn năm mạnh mẽ vang lên. Sau mỗi tiếng hô là một cái đầu bị lưỡi dao rộng và nặng như tấm phản rơi xuống cắt đứt.

 

Đă mười hai tiếng hô và 12 cái đầu rời khỏi cổ. Đến lượt ḿnh, anh chỉ yêu cầu được rít một hơi thuốc lào.Trong màn khói xanh xanh cay mờ, Nguyễn nh́n thấy cụ bà người Mán mặc áo váy sặc sỡ kia chính là Mẹ của đứa con anh sắp được sinh ra. Rất dơng dạc, anh hướng về phía nàng, hô từng tiếng một: Việt Nam muôn năm, như nhắn nhủ hăy cố sống để sinh và nuôi con. 

 

Rời bỏ pháp trường, nàng thay đồ, giả dạng một người đàn bà miền xuôi. Nàng về Thổ Tang, lạy cha mẹ chồng, rồi ghé thăm cái quán, nơi hai người đă có lần vào nghỉ chân, uống một bát nước chè. Tối hôm ấy nàng ngồi một ḿnh lặng lẽ giữa đồng. Đây là đêm dài nhất của đời nàng.

 

Đêm thật hoang vu, chỉ có những ngôi sao lặng lẽ mọc lên trên nền trời cao rộng. Nàng mở giỏ lấy một vuông vải trắng, chít khăn tang cho chồng. Cái đầu với mái tóc tóc húi cua và cái thây không đầu của chồng hiện rơ như có thể đưa tay ra sờ được. Đây là lúc không c̣n phải giữ ǵn, không c̣n là đá, không c̣n là giá băng, giờ chỉ là nước và nàng ̣a khóc. Nàng khóc như cả đời chỉ được khóc một lần này.

 

Tôi phải làm ǵ? Khẩu súng thiêng c̣n đây và tôi nhứt định phải giữ lời thề. Em tiếc là không được chết cùng anh. Nhưng em sẽ theo anh, dù chậm một ngày. Chúng ḿnh sẽ lại về đền Thượng. Sẽ lại chiêu binh măi mă dưới suối vàng để phục quốc. Nhưng liệu có nên giữ lời thề khi trong tôi hăy c̣n một mầm sống mạnh mẽ đ̣i được sinh ra? Tôi có quyền ǵ mà không cho nó được sinh ra. Dường như trong bốn tiếng Việt Nam muôn năm, tôi nghe như, “hăy sống nuôi con”!

 

Hăy sống nuôi con! Đúng rồi, tôi phải sống để sinh con tôi, tôi phải sống., tôi phải sống để nuôi con tôi. Lớn lên, nó sẽ trả thù cho cha, sẽ tiếp bước giành cho được độc lập. Tôi tin con chúng tôi sẽ thành nhân và cả thành công.

 

Nhưng tôi sẽ sống làm sao giữa muôn ngàn ḍi bọ, tôi trốn ở đâu giữa muôn trùng vây bủa, tôi giả dạng làm sao để qua mắt lũ diều cú? Nếu một ngày chúng tóm được tôi, làm sao tôi chịu được nhục, rồi tôi cũng sẽ như chị Tâm, sẽ phải nuốt cả một giải thắt lưng dài mà thôi!

 

Đêm càng khuya, sự vật vă giữa sống để sinh con và chết theo chồng khiến nàng phờ phạc. Chưa bao giờ, nàng cảm thấy cô đơn trơ trọi như lúc này. Con ơi, mẹ phải làm sao đây? Chắc phải đem con theo cùng mẹ, đợi kiếp sau, khi nước nhà độc lập, mẹ con chúng ta sẽ lại lên làm người. Chắc phải vậy thôi. Không sinh con ra là có tội, nhưng sinh con ra mà không bảo vệ được con, tội lại càng nặng hơn.

 

Rồi đêm cũng tàn và ngày đến. Đă nghe thấy tiếng người gọi nhau ra đồng, tiếng móng guốc của trâu ḅ gơ trên đường đất. Có kẻ đă biết nàng về lạy bố mẹ chồng. Chỉ trong vài giờ, thậm chí là vài phút lũ mật thám như ruồi nhặng sẽ t́m tới.

 

Nàng đứng lên, rũ cỏ dại bám trên áo quần, lấy gương ra soi mặt, sửa lại tóc, cho rạng ngời vẻ đẹp Việt Nam, để xứng đáng là phu nhân của một Đảng Trưởng.

Anh ơi, anh đă từng nói: được chữ trung th́ mất chữ hiếu, giờ em giữ được lời thề với anh th́ mang tội giết con.

Không c̣n kịp nữa rồi, con ơi, xin tha tội cho mẹ.

Nàng kê súng vào màng tang và bóp c̣!

Đúng lúc ấy mặt trời mọc lên, ánh sáng đầu tiên đă kịp rắc một lớp phấn hồng lên người nàng. 

 

 

1/12/2012

Kỷ niệm 110 năm ngày sinh của Nguyễn Thái Học

 

Nơi ấy, bây giờ chỉ là một ngôi mộ trơ trọi như thế này đây!

 

 

 Mộ cô Giang nằm giữa cánh đồng
làng Thổ tang,

 

_________________________

 

Ghi chú: Ngoài việc hư cấu như trong tiểu thuyết, những nét chính về Nguyễn Thái Học và Nguyễn Thị Giang, tác giả dựa theo tác phẩm Nguyễn Thái Học của Nhượng Tống. Đây là nén hương của kẻ hậu sinh kính dâng lên hai vị anh hùng.

 

 

 



 
KHUẤT ĐẨU
05/11/2010


 

 

 


 

 Trở về www.ninh-hoa.com