C H I Ế C  L   R Ơ I

Chiếu   Hiện

 

N l bước khắp mọi nẻo đường đề tm cầu hạnh phc. N cảm thấy mệt mỏi, chn nản, c đơn, tuyệt vọng. N khng c g kể cả gia đnh, bạn b cũng xa lnh n. Đời khng cho n g cả. N khng cn niềm tin ở chnh mnh, n khng thể cất bước trn đường cn lại. N tủi thẹn, chn chường v cảm gic đầy bi quan. N ng qụy trn cnh đồng, nằm trn nấm mồ xanh, sau lưng l g hoang, trước mặt l bi tha ma, xung quanh gi thổi o ạt, cảnh vậy xc xơ, trời chiều thm nảo nề ảm đạm. N lả đi v bước vo một thế giới xa xăm, c lẽ n đang mơ đến một nơi mờ mịt v cng!

V thế n cứ mi ra đi v chưa bao giờ dừng lại; để rồi hm nay, trong tuyệt vọng n trở về, trở về với chốn qu nơi n đ lớn ln. Nhưng n đu biết, n vẫn thấy lạc loi giữa vng đất quen thuộc m lạ lng ấy. N vẫn cho mnh l người lữ thứ xa qu, l g hnh khất cần nơi tr ẩn qua đm.

Hong hn đ phủ, gi lại thổi v mạnh dần, trời đ chuyển thnh mu xm, cảnh vật thm mờ ảo, đu đ những tiếng chim lẻ đn khắc khoải, những con c lại rt ln từng hồi bi cảm nảo nề đến th lương, lm cho cảnh vật như chm dần trong hư v tuyệt vọng. N tỉnh lại nhưng khng đủ sức để tm nơi tr ẩn, n ng mnh trn nấm mồ hoang, mặt nhn ln bầu trời, nhn những cnh l lắc lư, những cnh cy trơ trọi chỉ cn xương v da cng những chiếc l rơi. N đu biết n đang nằm trn mnh mẹ, người mẹ tội nghiệp đ sống trong bệnh tật, m la, cực khổ đến những ngy cuối đời.

Mẹ n đ khc nhiều về n, b chết trong mỏi mn v đợi n trở về, b thường đứng đầu lng v dỏi trng những chốn trời v tận xa xăm, nơi ấy b biết c dấu chn của đứa con yu qu m b mong được gặp lại. B đ đợi như thế từ ngy ny qua ngy khc, cho đến một chiều kia trời giăng my, mưa đổ xuống v b ra đi trong cơn mưa chiều. Người ta chn b ngay đầu lng để thỏa lng của b, để b c thể thấy khi n trở về. N ngờ đu hm nay lại nằm trn mnh mẹ như đ từng nằm khi mới sinh ra.

Rồi gi vẫn thổi, cnh l vẫn đu đưa, cảnh vật v khng gian lộ ln vẻ điu linh của khoảnh khắc chuyển mnh giữa hong hn v sập tối, mọi vật như hỗn độn, bng đen đ chuyển mnh, chỉ cn lại những tia sng lập le mờ nhạt v những tiếng ku v định. N cảm thấy hoang mang, hoảng loạn đến tột đỉnh. N muốn vng dậy, gầm ln một tiếng để xua tan tất cả nhưng khng thể, n chỉ cn đủ sức thoi thp v quan st những g quanh n. V rồi cảm gic ớn lạnh kia cũng tan biến, n khng cn g để sợ, n cảm thấy phấn khởi, hạnh phc, yu đời hơn bao giờ hết. N lại nhn bầu trời, nhn từng chiếc l rơi v niềm hn hoan v tận dng tro trong lng n; như chợt hiểu ra điều g, miệng mĩm cười, mắt le ln nh sng, nhn xuyn qua tất cả, n lại thấy từng chiếc l rơi v mắt dần khp lại, khp lại cng mn đm, mọi vật đ chm trong bng tối, hư v.

N đ đi vo giấc ngủ ngn thu nhưng n biết rằng đ khng phải l sự chấm dứt, khng phải l sự lạnh lng của ai on bi thương m giấc ngủ kia chnh l cuộc hnh trnh vĩ đại nhất m n thực hiện được trong suốt cả cuộc đời, l khc khải hon của ngy trở về, cũng như chiếc l vng rơi kia khởi đi trong im lặng v trở về trong đất mẹ c liu để cho đời sự sống, cũng như mẹ n chết đi vẫn để lại thảm cỏ xanh cho n nằm lc trở về. V hm nay, n lại trở về, trở về với lng mẹ để rồi lm một cuộc hnh trnh mới cho sự ra đi.

 

 

  Chiếu Hiện