TÔI CÓ LỖI VÀ TÔI BẤT LỰC

Cậu Bé

 

  

   

Nghe tin em đột quỵ ḷng tôi đau lắm. Dù chỉ là một cơn đột quỵ nhẹ thôi, nhưng nó cũng báo hiệu điều không vui cho em và cho tôi.

Tôi nhận tin mà xót xa. Ngày làm tuần lần thứ sáu cho Mẹ, em đă đă ngă gục trước cổng chợ khi mua đồ về cúng Mẹ. Trong khoảnh khắc em rơi vào ba cơn mê mà không biết, lần cuối cơn mê ập đến nhanh khi em dựa vào chiếc xe máy và thân thể em đổ gục xuống đường để rồi trên g̣ mà ngày xưa xinh đẹp có vết cắt ngang. Cánh tay bầm tím.

Vậy mà sáng mai, khi đường phố vẫn c̣n trong yên lặng, mọi người đang trong giấc ngủ ngon, em đă bừng tỉnh lúc ba giờ sáng, trở ḿnh rồi ngồi dậy chuẩn bị cho một ngày mới.

Ngày mới của mọi người bắt đầu bằng những nụ cười. C̣n em tôi bắt đầu bằng những lo toan. Nếp nhăn dài thêm năm tháng, em đánh mất nụ cười để không kịp nhớ ḿnh đă vượt qua bao cơn sóng dữ. Bởi một phút qua đi với em thật b́nh thường trên những ngọn sóng vô t́nh ấy. Em bị sóng vùi dập nên quen rồi.

Tôi hỏi em lúc ấy:

-Em ngủ ngon không?

Giong em run run:

-Dạ, em ngủ ngon. Nhưng đau lắm!

-Hôm nay nghỉ đi em, cần phải đi khám thôi.

-Trưa em sẽ nghỉ sớm rồi đi cũng được. Em làm được mà.

Tôi nghe em nói “ làm được mà” ḷng tôi thắt lại. “Làm được mà” lẫn lộn với tiếng rên khe khẽ của em như vết cắt vào trái tim tôi.

 

Tôi bất lực nh́n em em trôi giữa cuộc đời mà không làm được ǵ nhiều cho em. Giữa khuya nghe tiếng em thổn thức nho nhỏ nhưng với tôi như tiếng thét của cơn băo sắp qua.

Xót thương cho đời em tôi cũng chỉ biết gục đầu.

Hai hôm sau gọi cho tôi lúc ba giờ sáng, em cười:

-Em hết đau rồi anh. Khỏe thật rồi, anh đừng lo cho em nữa.

-Anh có lo cho em được ǵ đâu?

-Có mà. Anh lo cho em nhiều lắm. Cầu mong cho anh luôn được mạnh khỏe ,em mừng.

-Ừ, anh vẫn mạnh khỏe đó thôi. Có đau yếu ǵ đâu mà em lo.

-Th́ em nói vậy. Nhưng em vẫn cứ lo.

Tôi chọc em:

-Vậy sao hồi đó không chờ thêm một tháng mà vội đi lấy chồng?

Mỗi lần tôi nói vậy thế nào em cũng buồn:

-Anh nhắc hoài.

-Anh xin lỗi. Chọc em xí để trời mau sáng thôi. Đừng tức nữa nghe em.

-Tức cả đời rồi chừ tức chi nữa anh.

Những mẫu đối thoại của tôi và em mỗi sáng thường như vậy. Em làm việc c̣n tôi ngồi trong pḥng riêng của ḿnh gọi cho nhau. Em mang earphone nên cũng không ảnh hưởng công việc của ḿnh.Tiếng soong chảo, ly tách va chạm nhau, tiếng than nổ lốp bốp, những âm thanh vang lên nơi quán nhỏ em thuê buôn bán, theo sóng điện thoại để đến nơi căn pḥng tôi ở đă trở nên quen thuộc. Những âm thanh ấy thật gần gũi với tôi biết chừng nào. Mỗi sáng tôi vẫn biết em ở đó, xoay ṿng như con vụ để lo cho công việc của ḿnh . Tôi h́nh dung ra em, dáng gầy chạy lên chạy xuống nhưng miệng vẫn cười vui khi biết tôi luôn ở bên em.

Mỗi sáng tôi biết ai đă đứng trước quán khi em mở cửa. Những kẻ say có thể làm liều bất cứ điều ǵ nhưng em vẫn không sợ v́ biết tôi đang ở bên em.

Mỗi sáng có ai đó nằm dài chắn ngang lối em bước ra để đốt lên ngọn lửa cho nồi phở của ḿnh mau sôi. Tôi dặn em cẩn thận, đóng cửa lại vào nhà và nói nhỏ nhẹ để người say tỉnh lại và nhường bếp ḷ cho em.

Mỗi sáng nghe tiếng em thở mạnh, tôi biết em hôm nay không được khỏe. H́nh dung lúc đó em như người say, chệnh choạng lê từng bước chân khi khuôn mặt em tím lại, bắt đầu cho cơn huyết áp hạ.

Tôi sợ lắm khi giọng nói ngập ngừng:

-Anh đừng lo lắng. Em không sao mà. 

Tôi có lỗi và tôi bất lực.

 

   

CẬU BÉ


 

 

 

                                      

Trở về Trang Chuyện Đó Đây

 

 

Trở Về Trang Nhà - www.ninh-hoa.com