Trang Thơ và Truyện của Bùi Thanh Xuân                 |                  www.ninh-hoa.com

BÙI THANH XUÂN

Cựu Học sinh
Trung Học Ninh Ḥa

Niên Khóa:
1971-1972 lớp 9/2
1972-1973 lớp 10/B

Hiên sinh sống tại
 Quận Hải-Châu, Đà Nẵng

 


 

 

 

 

 

 

Thằng Bé
Mặt Xanh
BÙI THANH XUÂN

 

 

 

PHẦN BỐN

 

Đêm đó cô về thao thức, cố nhớ lại một ít tiếng Anh đă học, mong lần sau gặp người đàn ông ấy nói vài câu xem sao. Thao thức cả tiếng đồng hồ, cô bật cười một ḿnh “ Sao ḿnh không nói chuyện với ông ấy bằng tiêng Hoa, ngu quá.?” Một chuyện thật đơn giản mà cô phải mất mấy ngày để suy nghĩ, có lẽ do bị hành hạ nhiều năm nên trí nhớ của cô không c̣n minh mẫn nữa.

 

Hai ngày sau cô gặp lại người đàn ông ấy trước cửa hàng cũ đó. Cô chào ông ta rồi như ra hiệu để ông ta hiểu, cô cần nói chuyện. Bước ra đứng nép bên hông cửa hàng chờ ông ta. Khi thấy ông ấy bước đến cạnh ḿnh, cô nói ngay:

-Tôi là người Việt Nam.

Ông ta hỏi hỏi lại bằng tiếng Hoa với cô:

-Cô  bị bán qua đây phải không? muốn được giải thoát không?

Hương gật đầu:

-Nhưng bằng cách nào?

-Cô hăy chờ. Tôi sẽ t́m cách giải thoát cho cô.

Ông ta nói một cách nghiêm túc. Nh́n vẽ mặt ông ta, Hương nghĩ ông ấy là một con người lương thiện. Từ nét mặt, cử chỉ cho đến giọng nói của ông không lộ điều ǵ là bất lương hết. Hương nghĩ như vậy và quyết định trao số phận ḿnh cho con người xa lạ này. Dù không muốn tin nhưng cô cũng đặt hết niềm hy vọng vào canh bạc này. Nếu không may gặp phải kẻ bất lương, cô cũng chỉ là nô lệ như trước là cùng. Liều mới hy vọng thoát ra khỏi cái địa ngục ấy được.

 

Sau lần nói chuyện đó, Hương và người đàn ông xa lạ đó c̣n trao đổi với nhau nhiều lần nữa. V́ không có thời gian và điều kiện gặp gỡ trao đổi với nhau lâu, Hương chỉ kể cho ông ấy nghe vắn tắt hoàn cảnh của ḿnh, bị hăm hiếp rồi bị bán qua đây như thế nào và cuộc sống của cô hiện nay ra sao. Ông ấy nghe với một sự chăm chú đặc biệt, và hứa sẽ t́m cách giải cứu cho cô thoát khỏi địa ngục ấy.

 

 Cuộc giải thoát kỳ diệu xảy ra sau đó hơn một tháng với điều kiện Hương chỉ được đem theo đứa con gái nhỏ và phải trả số tiền gọi là phí. Một số tiền không lớn nhưng với Hương là điều rất khó. Cô có được một nửa số tiền đó sau gần mười năm  phục vụ cho cha con ông chồng già nhờ những lần đi chợ, cô đă dấu đi một ít tiền, chờ một ngày t́m cơ hội trở về.

 

Nhiều đêm trằn trọc suy nghĩ, theo dơi nơi cất dấu tiền bạc của ông chồng. Cuối cùng cô cũng biết được chiếc ch́a khóa không lúc nào rời khỏi tay ông ta. Cơ hội may mắn cũng đến . Một hôm, ông chồng để quên ch́a khóa ở nhà trong một lần đi ăn tiệc nhà người quen. Hương chụp ngay lấy cơ hội hiếm hoi ấy, tra ch́a khóa vào tủ để t́m chiếc nào đúng là của nó. Xong cô đem ra đầu phố làm ngay chiếc ch́a thứ hai. Xâu ch́a khóa cô đem về đặt vào chỗ củ. Đến khi ông chồng già trở về, t́m được xâu ch́a khóa, vội vàng mở tủ ra xem lại tài sản của ḿnh. Tất cả mọi thứ vẫn c̣n y nguyên đó, ông thở phào nhẹ nhơm mà đâu biết rằng cô vợ trẻ khôn ngoan của ḿnh đă làm thêm một chiếc ch́a khóa khác. Vậy là Hương tạo thêm niềm tin cho ông chồng già. Ông ta nghĩ rằng cô đă an phận với cuộc sống xa quê, chấp nhận sống chung với người chồng già cho đến cuối đời ông. Tuy vậy, không v́ thế mà ông mất cảnh giác lần nữa. Đi đâu cũng nhớ mang theo chiếc ch́a khóa bên người cho chắc.

 

Lần hội ư cuối cùng cũng đến. Người đàn ông hay chuyển hàng quyết định chốt lại ngày giải thoát cho cô. Đến gần ngày đă định, cô lấy hết can đảm mở tủ nằm ngay trong pḥng của ông chồng già. Buổi sáng hôm đó ông chồng già mặc dù ho sù sụ v́ bị cảm sau cơn mưa, ra ngoài như thường lệ, ông con trai đang hú hí với người phụ nữ kia. Hương rón rén vào pḥng ông chồng rồi mở tủ, cẩn thận nhón hai xấp tiền dày, sau đó đặt ngay ngắn những xấp tiền c̣n lại vào chỗ cũ, đè lên xấp giấy báo mà cô đă cắt sẵn, chuẩn bị để thay thế cho số tiền cô sẽ lấy cắp,  nếu ông chồng già bất thần mở ra kiểm tra cũng khó mà phát hiện được. Cô lấy thêm một chiếc ṿng và một sợi dây chuyền vàng để trong cái hộp sắt, bỏ vào túi. Cả ngày hôm đó và suốt đêm Hương hồi hộp, lo sợ điều không hay sẽ xảy đến khi không nghe tiếng ho sù sụ của ông chồng già đang nằm ở pḥng bên. Cô làm sao có thể lường hết mọi điều có thể xảy ra nếu bất thần ông chồng già bật dậy, mở tủ kiểm tra tài sản của ḿnh. Có lẽ ông ấy đang mê man ngủ cũng nên. Nhưng rồi mọi chuyện trôi qua lặng lẽ khi ánh sáng sớm mai lọt vào khung cửa sổ. Hương thở phào nhẹ nhỏm. C̣n vài tiếng đồng hồ nữa thôi, cô sẽ thoát ra khỏi đây thôi. Cô tin người Cha thân yêu đang ở bên cạnh để phù hộ cho cuộc đào thoát này.

 

Hương thoát ra khỏi nhà một ngày cuối tháng sáu, sau buổi chợ b́nh thường như mọi lần cô trở về nhà dẫn theo đứa con gái bốn tuổi, khi ông chồng vắng nhà. May mắn là hôm đó ông bị cảm nằm trong pḥng, ho sù sụ. Sau khi vào pḥng hỏi ông ta có cần ǵ không, cô trở ra  mang theo đứa con biến nhanh khỏi nhà trong lúc ông con trai đang làm ǵ đó với người giúp việc ở nhà trên.

 

Một tuần sau Huơng có mặt ở biên giới Việt Trung, sau mấy ngày di chuyển và nghỉ lấy sức. Hương cảm ơn ân nhân của ḿnh, rồi theo một người Việt Nam luồn lách đường rừng vượt biên giới trở về với mảnh đất quê hương ḿnh. Ân nhân người đồng bào ḿnh là một phụ nữ đă đưa cô đến đồn biên pḥng Việt Nam, cô kể hết sự việc cho những người có trách nhiệm ở đây. Hai ngày sau, theo chỉ dẫn của các cán bộ biên pḥng, Hương đón xe về lại quê ḿnh, đem theo số tiền lấy được của ông chồng già. Coi như tiền ông phải trả cho cô sau mười năm phục vụ. Hương không hề ray rứt về việc này. Tuy vậy, cô rất đau ḷng khi phải bỏ lại đứa con trai chín tuổi bên kia biên giới. Hy vọng, những người ruột thịt của nó sẽ nuôi nấng nó lớn khôn, thành người hữu ích và có trái tim nhân hậu như người đàn ông đă cứu cô thoát khỏi cái địa ngục đó.

 

 Cuộc đời Hương  gặp may mắn rất nhiều trong cơn hoạn nạn. Cô may mắn rơi vào một gia đ́nh chưa phải là ghê gớm lắm. Họ sống trong thành phố chứ không phải là vùng nông thôn. Người chồng tuy già yếu nhưng chưa phải là con người mất hết nhân tính. May mắn gặp một người đàn ông có tấm ḷng nhân đạo, giúp cô vượt thoát khỏi địa ngục của đồng bào ḿnh. Cô may mắn hơn hàng ngàn cô gái đang ở đâu đó trong những vùng rừng núi hay thôn quê nghèo khổ. Ngày ngày vắt kiệt sức ḿnh làm nô lệ cho lũ người không ra người. Một đám ác thú th́ đúng hơn. Sau này về đến nhà Hương mới biết được điều này. Cô thầm cám ơn vong linh người cha của ḿnh đă phù hộ cho cô gặp nhiều điều may mắn trong lúc hoạn nạn như vậy.

 

Huơng kể tiếp:

Khi trở về cô mới hay Mẹ ḿnh đă chết dưới bàn tay tàn độc của ông chồng hờ. V́ muốn bịt hết các đầu mối về chuyện đă hăm hiếp rồi bán cô qua biên giới cho bọn buôn người. Từ đầu câu chuyện, Mặt xanh ngồi ôm gối, lưng dựa vào tường nhà mà không ngồi trên chiếc ghế vợ tôi kéo đến để sẵn. Có lẽ nó đă quen như vậy rồi, nên tôi cứ để yên cho nó. Bỗng nó ngước mặt lên, nh́n ra đường rồi nói, phải chú ư lắm mới nghe rơ:

-Thằng cha đó ác lắm!

Tôi hỏi:

-Nó ác như thế nào?

Mặt xanh bắt đầu kể, giọng nói run run không rỏ ràng. Tôi phải chắp nối những câu nói của nó mới hiểu được nội dung câu chuyện.

 

Buổi tối cuối cùng nó được nh́n thấy Mẹ là một thân thể đầy máu. Bà đă tắt thở đầu nghẹo sang bên, hai chân tḥng xuống nền nhà. Bên cạnh là thân thể nát nhừ như băm  của ông chồng hờ mẹ ḿnh, một đống thịt nhầy nhụa màu đỏ ám ảnh Mặt xanh nhiều tháng ngày sau đó.

 

Hôm ấy, trời xui đất khiến thế nào mà người anh trai quay về th́nh ĺnh, một điều khó lư giải được. Sáng hôm đó cậu thức dậy thật sớm, chuẩn bị cho một ngày làm mới, bỗng dưng cảm thấy bồn chồn trong ḷng, bứt rứt một cách khó hiểu. Người nóng ran và đầu như tiếng ve kêu bên trong. Cậu quay về như thôi thúc của người Cha, có lẽ linh hồn người Cha thúc dục cậu phải quay về. Cậu ra đón xe và chiều hôm đó có mặt trong sân nhà ḿnh.

 

Vừa bước vào sân, bỗng nghe tiếng kêu như khục khặc, tiếng chân đạp vào vách nhà phát ra từ trong pḥng của Mẹ. Một linh tính không hay, người anh trai đạp cửa xông vào, trông thấy mẹ nằm sóng soài trên giường nên đă hiểu ra mọi chuyện. Người đàn ông vụt chạy ra ngoài. Không suy nghĩ, cậu bước nhanh đến bên gốc cây, nơi chiếc xẻng đang dựng ở đó, cầm lên và phóng chiếc xẻng vút theo người đàn ông. Thân ḿnh ông ta đổ gục xuống trên nền đất. Ḷng căm thù khiến cậu không c̣n kịp suy nghĩ, cầm lấy chiếc xẻng rồi thẳng tay vụt lên đầu, lên lưng thân thể con người đang nằm sấp mặt. Cậu ta vụt hàng chục nhát xẻng như vây như băm miếng thịt trên cái thớt. Lúc này, Mặt xanh cũng chạy vào pḥng mẹ, nh́n thấy bà, cậu  vội chạy đến ôm xác mẹ khóc rống lên. Hàng xóm nghe tiếng la hét vội chạy qua và lát sau th́ công an xă đến. Cậu anh trai bị c̣ng tay đưa đi ngay.

 

Mặt xanh không c̣n ai thân thuộc nữa. H́nh ảnh người mẹ đầy vết máu và cái xác nát nhừ của người đàn ông kia đă ám ảnh Mặt xanh trong mấy tháng sau đó. Cậu bé được hàng xóm cưu mang, cho ăn cơm hàng ngày, nhưng v́ quá sợ hăi h́nh ảnh kinh hoàng đó nên một thời gian sau đă bỏ nhà ra đi. Người anh trai bị tuyên án hai mươi năm tù.

 

Mặt xanh lang thang khắp nơi. Bắt đầu từ con đường làng ra đến quốc lô, cậu ngất xỉu nhiều lần v́ đói. Đến đâu cũng được người ta cho ăn. Thực ra, những người đi đường trông thấy cậu bé ngất xỉu nằm trên hè hay cạnh gốc cây, thương hại họ mua cái ǵ đó cho cậu ăn. Thỉnh thoảng được một gia đ́nh nào đó thương t́nh đem về nuôi và cho ăn uống nhưng rồi cũng chỉ đôi ba ngày, cậu lại bỏ đi. Đi măi, đón xe từng chặng, rồi bị đuổi xuống v́ không có tiền. Lại lang thang trên những nẻo đường, nhờ vào ḷng thương hại của người khác mà sống. Cậu không có khái niệm ngày tháng và nơi ḿnh đang ở.  Nhiều người thấy thương cho tiền, ai cho, cậu nhận nhưng tuyệt đối không xin ai bao giờ.

 

Rồi một lần trên chuyến xe vào nam, không đủ tiền để trả, Mặt xanh bị vất xuống giữa đỉnh đèo Hải Vân. Đêm đó đói lă trên đỉnh đèo mây lạnh, cậu nằm bên vệ cỏ đến giữa khuya, có ánh đèn xe tải chiếu sáng thân thể ốm yếu của cậu bé . Xe dừng lại và một người đàn ông bước xuống, bế thốc cậu lên xe, choàng kín lại bằng chiếc chăn người lái xe mang theo, ủ ấm cho cậu, cho cậu ăn hai cái bánh quy mà họ mang theo lúc đó. .

 

 Mặt xanh không c̣n nhớ ḿnh đă được ai cứu lúc ấy, nhà người ân nhân ấy ở đâu, chỉ c̣n mang máng mơ hồ rằng, đó là một ngôi nhà đầy những loại thùng giấy chất đầy nhà. To nhỏ đủ loại, nó giống như một loại hàng hóa cần được vận chuyển đi đâu đó. Cậu thấy vài người khuân hàng lên xe, trong đó, người đàn ông cứu cậu có lẽ là chủ nhà. Cậu nhớ ngôi nhà ở gần Chùa, ngay trước th́ đúng hơn. V́ tiếng chuông buổi sáng hôm đó ngân lên măi trong tâm trí của Mặt xanh. Nhà ông ấy có hai đứa con gái nhỏ trạc tuổi ḿnh và đứa con trai liếng thoắng. Bà vợ nói giọng Huế, nhanh như chim hót nên Mặt xanh cũng không rỏ Bà ấy nói những ǵ. Loáng thoáng như muốn cho cậu ở lại nhà họ, cho cậu học hành và sau này kiếm công việc cho mà làm. Có lẽ do họ ít con trai nên muốn Mặt xanh ở lại với ḿnh.

 

Hai hôm sau, trong đêm mê hoảng với giấc mơ Mẹ nằm chết trong gian pḥng cùng với đống thịt bầy hầy của người đàn ông, lại ám ảnh Mặt xanh. Trời vừa hừng sáng, cậu bỏ nhà người ân nhân ấy ra đi lang thang khắp nơi, bắt đầu cho một cuộc sống không nhà lần nữa…

 

Hương ngước mắt lên nh́n vợ chồng tôi mĩm cười:

-Em cứ nghĩ sẽ không bao giờ c̣n thấy mặt em trai ḿnh nữa. Vậy mà lại có một ngày như hôm nay. Em mừng vui lắm. Mai em sẽ về lại quê ḿnh. Ở đó mọi người đối xử với nhau rất tốt. Em mang ơn những con người quê mùa, chân chất quê em nhiều lắm.

Vợ tôi năy giờ ngồi im lặng lắng nghe cô gái kể chuyện, lần đầu tiên lên tiếng hỏi:

-Con gái em để đâu mà em đi được?

-Dạ, hàng xóm đùm bọc mẹ con em. Từ ngày về đến nay em có làm được ǵ đâu chị. Lang thang khắp nơi t́m nó- Cô chỉ Mặt xanh.  Ở đâu có tin là em đi ngay, không do dự. May mà nhờ có số tiền em lấy cắp của ông ấy chứ thôi không biết lấy đâu ra.

-Em có nhớ đứa con c̣n để lại bên đó không? Có nghe tin ǵ về nó không?

Hương ngập ngừng một lúc:

-Dạ, em nói thật chị nghe. Từ ngày về được Việt Nam, ngày đêm em mong sao t́m được em trai ḿnh. Đôi lúc cũng có nhớ đến con nhưng rồi cũng không c̣n thời gian để mà nhớ được nhiều. Đành nuốt nước mắt thôi chị.

-C̣n nhà cửa của em thế nào, mấy anh em bỏ đi hết, ai trông nom?

-Dạ. Nhà làm ǵ c̣n, chị. Tan hoang hết rồi. Mănh đất trống trơn. Khi em về, chính quyền thương t́nh cất lại cho em mái nhà tranh nhỏ ở tạm thôi.  Định t́m được Thái về rồi em sẽ cất lại cái nhà khác. Tiền em cũng c̣n được kha khá nên không lo lắm.

Vợ tôi có lẽ muốn biết nhiều hơn nữa về cuộc sống của Hương nên hỏi tiếp:

-Vậy rồi em tính công ăn việc làm của ḿnh sau này thế nào?

-Dạ, có lẽ em sẽ mở một quán nước hay tiệm may ǵ đó. C̣n việc làm của Thái em chưa tính được. Phải chữa bịnh cho nó đă. Bạn bè hồi đi học được tin em về, chúng nó muốn giang tay giúp đỡ nhưng em chưa thể nhận được. – Hương cười bẽn lẽn- Dạ, có người đàn ông gần bốn mươi tuổi muốn cưu mang mẹ con em, nhưng em chưa trả lời được ǵ. T́m ra Thái rồi mới tính ǵ th́ tính.

 

Anh ấy là anh trai của bạn học em, vợ chết cách đây khá lâu rồi. Bạn bè em bây giờ Kỷ Sư, cử nhân hết rồi chị. Chúng nó góp vốn thêm cho em làm ăn. Ngày đi học em là hoa khôi của lớp nên bạn bè nhiều lắm- Hương cúi đầu cười xấu hổ.

Vợ tôi nghe Hương nói cũng cười theo;

-Em đẹp lắm, duyên dáng nữa. Thôi, bây giờ đă trở về, thoát cơn hoạn nạn rồi, cố gắng mà làm ăn. Chị chỉ có lời khuyên em nên sáng suốt chọn cho ḿnh một con đường chân chính mà sống. Cẩn thận với cạm bẩy ngoài đời nhé. Nếu em không xinh đẹp, chị cũng chẳng khuyên em làm ǵ.

Nói xong vợ tôi đi lên lầu, lát sau đem xuống hai tờ giấy bạc màu xanh, đưa cho tôi:

-Anh làm quà cho chúng nó.

Tôi cầm hai tờ tiền ấn vào tay Hương;

-Đây là chút quà của anh chị, em nhận lấy.

Hương đưa tay đón nhận, cô cầm luôn bàn tay vợ tôi, mắt rơm rớm:

-Ôi! Em không nghĩ anh chị lại tốt đến như vậy. Cám ơn anh chị nhiều lắm.

Tôi lên tiếng:

-Thôi, bây giờ cũng đă chiều tối rồi, hai em ở lại đây ăn cơm với anh chị. Coi như buổi tối chia tay với cậu bé..Mặt xanh, nhé.

Hương nh́n tôi ngạc nhiên:

-Sao là cậu bé Mặt xanh, hở anh.

Tôi mĩm cười giải thích cho cô hiểu:

-Th́ em thấy đó. Có ai biết nó tên ǵ đâu, hỏi ǵ nó cũng không nói. Mười năm rồi, nó vẫn vậy. Không có ǵ thay đổi hết. Hiếm hoi lắm anh mới nh́n thấy nụ cười. Mặt nó xanh xao nên đặt Mặt xanh để mà có tên gọi, vậy thôi.

Hương tŕu mến nh́n vào mặt em ḿnh:

-Tội cho em của chị quá.

 

Chị em Hương chia tay vợ chồng tôi tối hôm đó. Tôi quên mất một điều cần phải biết là tối đó họ ngủ ở đâu. Điều này khiến cho vợ chồng tôi cứ ray rứt măi không thôi.

Có lẽ bây giờ chị em họ đang sống vui vẻ ở nơi làng quê nào đó ngoài kia, nơi mùa lũ đang về cuồng nộ, cuốn phăng những mái nhà đơn sơ. Những thân phận con người nghèo khổ, yếu đuối đang chống chọi lại cơn hung hăn của thủy thần.

Tôi nghe tiếng thở dài của vợ tôi bên cạnh. Có lẽ đang cùng một ư nghĩ như tôi lúc này. Và ngoài khơi kia cơn băo đang tung hoành dữ dội.

Tôi cầu mong cho hai em được yên b́nh, linh hồn người Cha luôn ở bên các em. 

 

 

Vừa đánh máy xong những gịng cuối cùng, định gấp laptop lại và đi uống cà phê sáng. Ngước mặt nh́n ra ngoài, Mặt xanh đă đứng đó từ bao giờ. Tôi vẩy tay gọi cậu bé vào nhưng nó quay mặt nh́n xa xăm, nơi cuối con đường, không vào mà cũng chẳng trả lời.Khuôn mặt vô cảm.

Tôi có ư định nói chuyện với nó, biết đâu t́m hiểu thêm một vài điều ǵ đó hay hay để viết thêm vào câu chuyện của ḿnh, nhưng không thực hiện được, thôi vậy.

Mặt xanh trong câu chuyện của tôi là nhân vật hoàn toàn có thật. Tôi biết nó đă lâu lắm rồi, có lẽ cũng gần mười năm nay khi nó chỉ là một cậu bé khoảng mười tuổi. Nó gần như là “ khách hàng” thường xuyên của gia đ́nh tôi. Sáng nay khi con gái tôi đem cho nó mười ngàn, nó bỉu môi và giựt ngay rồi quay lưng đi.

Thật ra thằng bé rất hiền lành. Tôi chưa bao giờ được hân hạnh nghe nó nói chuyện nên mù tịt về thân thế của nó. Chỉ đoán rằng nó đâu từ ngoài Bắc lưu lạc vào đây thôi.

Chuyện nó chết đi sống lại cũng có thật. Hôm đó những người nghèo nhưng có ḷng tốt đă đến nhà tôi quyên tiền lo ma chay. Nhưng rồi bỗng dưng nó sống lại và cứ như thế, mỗi sáng đứng trước hiên nhà tôi nh́n lên trời hoăc phóng cặp mắt ngái ngủ về cuối đường như t́m kiếm ai đó. Chính cái nh́n của nó tạo cảm xúc cho tôi viết lên bài văn này.

Ngoài nó là nhân vật chính, những người khác và không gian chỉ là hư cấu. 

 

 

HẾT

                                      

 

 

BÙI THANH XUÂN

Đà Nẳng, tháng 11/2012

 

 

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Bùi Thanh Xuân                |                 www.ninh-hoa.com