Trang Thơ và Truyện của Bùi Thanh Xuân                 |                  www.ninh-hoa.com

BÙI THANH XUÂN

Cựu Học sinh
Trung Học Ninh Ḥa

Niên Khóa:
1971-1972 lớp 9/2
1972-1973 lớp 10/B

Hiên sinh sống tại
 Quận Hải-Châu, Đà Nẵng

 


 

 

 

 

 

 

Thằng Bé
Mặt Xanh
BÙI THANH XUÂN

 

 

 

PHẦN HAI

 

Thái, tên thằng mặt xanh, sinh ra trong một gia đ́nh có ba anh em, hai trai một gái. Nó là con trai út. Ba Mẹ nó trước đây là công nhân trong một nhà máy ở một tỉnh Bắc miền trung. Ba nó mất trong một tai nạn lao động khi nó vừa được tám tuổi.

 

Nhà nó ở trong thành phố phía bắc, anh em được ăn học đàng hoàng dù gia đ́nh không khá giả lắm. Đồng lương công nhân của Ba Mẹ nó cũng chỉ đủ nuôi sống gia đ́nh và cho cả ba anh em nó đi học.

 

Khi Ba nó mất, thằng anh lớn mới học đến lớp mười một, c̣n chị nó đang dỡ dang lớp chín. Chị nó là một cô gái nhỏ nhắn xinh đẹp, dù mới vừa học xong lớp chín nhưng cũng có nhiều chàng trai lớp trên theo đuổi, tán tỉnh. Hương, tên chị nó có dáng người cao, nước da trắng lại thêm học giỏi nữa luôn được thầy cô và bạn bè quư mến.Hôm đưa tang Ba nó, chị em nó ôm nhau khóc ngất. Nhiều lần mọi người phải kéo chị nó lên từ dưới huyệt đang lấp đất.

 

Trong nhà Hương được Ba thương yêu nhất v́ em là con gái. Hương cũng thương yêu người Cha của ḿnh đă cực khổ lo cho ba anh em được ăn học. Từ ngày Ba mất, ba anh em cảm thây hụt hẩng nhiều,học hành sa sút. Không c̣n chổ dựa tinh thần nữa bởi Mẹ nó ít quan tâm đến con cái người cha.

 

Một năm rưởi sau Mẹ nó bắt đầu có những biểu hiện của người đàn bà thiếu trách nhiệm với gia đ́nh, bà thỉnh thoảng vắng nhà mà không hiểu v́ lí do ǵ. Nghe phong thanh hàng xóm nói rằng bà chạy theo một người đàn ông đă có vợ ở thành phố về đây làm việc trong một công tŕnh xây dựng nào đó. Họ gặp nhau trong nhà nghĩ những ngày bà không đi làm việc hoặc những đêm mưa vắng người qua lại ngoài đường. Cơm nước mấy anh em tự lo lấy. Tiền bạc mẹ đưa cũng không đủ chi tiêu chợ búa nên cuối cùng anh chị nó quyết định nghỉ học để đi làm kiếm tiền. Chỉ ḿnh nó được đến trường mỗi ngày. Anh trai nó nh́n Mẹ và người đàn ông ấy với vẻ trách móc. Một thời gian sau bỏ nhà  lên Hà nội kiếm việc làm, nghe đâu cũng chẳng có việc ǵ ổn định, ai kêu đâu làm đó, làm ǵ cũng được miễn có cái ăn qua ngày. Cô chị đáng lẽ đă học lớp mười, phải dừng lại đi làm phụ việc trong một quán cà phê gần nhà, lo luôn việc cơm nước cho mẹ và em trai. Hương bây giờ đă là một cô gái phỗng phao, xinh đẹp. Nhờ vậy mà quán cà phê nơi cô giúp việc luôn đông khách. Những cậu bé choai mới lớn đến quán ngồi đồng thỉnh thoảng gầm gừ với mấy ông lớn tuổi, đa t́nh nh́n xoáy vào cô bé như con hổ nh́n chú thỏ.

 

Kể đến đây Mặt xanh bỗng ngưng bặt, tôi hỏi ǵ nó cũng không trả lời. Nó nh́n ra ngoài trời, những hạt mưa rơi tóe nước trước khi loang rộng trên nền hiên. Tôi để yên cho thằng bé suy tư, không đánh thức nỗi đau của nó nữa, tạm thời là như vậy. Câu chuyện nó vừa kể đau thương quá, tôi biết nó đang ngấm nỗi đau vào ḷng nên tôn trọng mà không dám hỏi thêm lời nào. Vợ tôi đem lên cho nó tô cơm vừa mới nấu xong. Nó cầm tô cơm, khuôn mặt vô cảm, không một lời cám ơn. Mặt xanh ăn một cách ngon lành, uống hết ly nước tôi đưa rồi dứng dậy nh́n tôi như muốn nói lời cám ơn. Quay lưng bước ra ngoài không chào từ biệt.

 

Hai ngày sau tôi mới gặp lại nó. Thật bất ngờ là hôm nay khuôn mặt nó trông rạng rỡ, vui vẻ hơn. Bộ áo quần cũng sạch sẽ hơn trước. Bất ngờ hơn nữa là nó đi cùng với một cô gái khoảng gần ba mươi tuổi, dáng người cao thanh thoát nhưng vẫn không dấu được nét khắc khổ nơi khuôn mặt trái xoan của ḿnh. Mặt xanh đi trước c̣n cô gái rụt rè theo sau lưng. Cậu bé bước vào nhà nh́n tôi cười:

-Chị gái..

Tôi khẻ gật đầu chào cô gái, kéo ghế cho cả hai chị em ngồi xuống:

-Ô, vậy là em có chị  đấy nhé!

Rồi xoay qua phía cô gái:

-Em ở đâu vào thăm nó vậy?

-Dạ, em đi t́m nó cả năm nay, bây giờ mới gặp.

Tôi ngạc nhiên:

-Tại sao đă bao năm nay em không đi t́m nó? Em ở nhà vào đây t́m hay sao?

-Dạ, em đă đi nhiều nơi , vào nam ra bắc t́m kiếm nhưng không gặp. Không biết nó ở nơi đâu.Đây là lần thứ hai em vào đến đây, hai ngày trước em đến khu vực này hỏi thăm và t́m ra nó. Nó nói quư gia đ́nh anh chị lắm, muốn đưa em đến để cám ơn.

-Có ǵ đâu em. Ba mẹ em vẫn c̣n ngoài đó chứ?

Cô gái nghe nhắc đến cha mẹ, khuôn mặt bỗng chùng xuống, cúi đầu nói nhỏ:

-Da, chết rồi.

Tôi hối hận đă hỏi một câu không nên;

-Anh xin lổi! Em vẫn chưa có gia đ́nh hay sao?

-Dạ, có ..mà chưa, anh.

-Anh không hiểu?

Cô gái bắt đầu kể tiếp câu chuyện mà mấy ngày trước đây Mặt xanh đă kể cho tôi nghe ...

 

Một hôm mẹ nó quyết định đưa người đàn ông xa lạ về sống chung trong ngôi nhà chật hẹp của ḿnh. Bà không c̣n làm việc nữa mà về nhà lo chuyện cơm nước cho người đàn ông xa lạ này. Tuy không vất vả nhờ có mẹ về làm việc nhà nhưng hoàn cảnh sống của hai chị em không khá ǵ hơn. Mẹ ít khi tṛ chuyện với hai con, những lúc có người đàn ông về nhà là bà ở riết trong pḥng với ông ta. Hai chị em ngồi ăn cơm với nhau, nh́n nhau chỉ biết nuốt nỗi buồn vào ḷng. Cả hai cũng ít nói chuyện với nhau v́ Hương c̣n phải đi làm kiếm tiền về đưa mẹ. Thỉnh thoảng hai đứa mới nói với nhau vài câu, rồi thôi.

Nét đẹp, xinh xắn của Hương cũng không vượt khỏi cặp mắt của người đàn ông đang sống với Mẹ ḿnh.

 

 Hương càng ngày càng xinh đẹp hơn, cô ít nói nhưng vẫn không mất đi nét đẹp con gái mới lớn. Một sự quyến rủ kỳ lạ mà người đàn ông kia không cưởng lại được. Đôi lần ông t́m cách tiếp cận với Hương nhưng chỉ nhận được cái nh́n lạnh lùng, khinh bỉ của cô gái. Hương càng tỏ thái độ xa lánh, ông ta càng t́m cách xích lại gần. Một hôm, đi làm về mệt mỏi,Hương vừa bước chân vào nhà, đi thẳng ra sau, ông ta đi đến bên cạnh Hương, chạm nhẹ thân ḿnh vào bộ ngực đầy đặn lúc Hương xoay người định bước ra khi nghe tiếng chân của ông ta sau lưng. Cái va chạm như vô t́nh ấy khiến Hương rùng ḿnh và cảnh giác đề pḥng.

 

Cái đụng chạm nhẹ ấy cứ ám ảnh người đàn ông. Nó lâng lâng, tê dại dù ông cũng đă gần chạm ngưỡng năm mươi.

 

Ông ta lắm tiền nên từ đó có một suy nghĩ khác. Quyết định dùng đồng tiền mua chuộc đứa con gái của người vợ hờ. Đầu tiên là những xấp vải đắt tiền đem về bảo mẹ cô gái may áo cho con mặc. Bà mẹ Hương không hiểu được ư đồ sâu xa của ông ta, đă đem xấp vải ấy đưa cho Hương và nói cho biết là của ông ta tặng. Hương lúc đầu từ chối nhưng sau đó cũng nhận để khỏi bị mẹ la rầy. Khi bộ áo quần bằng vải lụa may xong, Hương mặc vào trông thật duyên dáng, hấp dẫn. Ông về nhà trông thấy liền đến bên Hương, nói:

-Cháu mặc bộ áo quần này đẹp lắm. Muốn ǵ, chú sắm cho nhé.

-Cám ơn. Tôi chẳng cần ǵ của ông hết!

Hương đáp lại, không thèm nh́n vào mặt ông ta.

Ông ta kiên nhẫn:

-Cháu đừng nên làm ở quán cà phê đó nữa, lương ít lại mang tiếng lắm. Nếu muốn lên thành phố kiếm việc th́ nói với chú .

Hương bỏ đi, không thèm trả lời.

Một tháng sau, ông chồng hờ của mẹ Hương đem về chiếc xe máy Trung quốc, ông nói với bà:

-Cho con Hương nó dùng đi làm.

Bà mẹ tưởng ông chồng hờ tốt với con ḿnh nên mừng lắm. Hương nh́n chiếc xe máy rất thèm nhưng cô không dám nhận. Hương rằng ḿnh chưa biết đi.

Một hôm, mẹ cô có việc phải về bên nhà ngoại. Chiều đi làm về, Hương đă thấy ông chồng hờ của mẹ đang ngồi đọc báo ở nhà trên, cô cảm thấy có điều bất an,rón rén định quay trở ra nhưng rồi cũng chẳng biết đi đâu nên bước thẳng xuống bếp, đem gạo ra vo, nấu cơm chiều cho thằng em về ăn. Vừa mở nắp thùng gạo, chợt nghe tiếng thở mạnh sau lưng ḿnh, Hương quay lại nh́n đă bị ông ta ôm chặt. Hương vùng vẩy, la hét nhưng người đàn ông năm mươi tuổi, sức khỏe cường tráng này vội bịt miệng cô lại, bồng thốc lên rồi đặt cô trên chiếc giường mà ông ta và mẹ cô hay nằm.

 

Mọi chuyện xảy ra quá nhanh và bất ngờ khiến cô gái như rơi vào vực thẳm. Tối hôm đó cô nằm hoài trong pḥng. Mẹ cô có hơi ngạc nhiên khi thấy con gái không nấu ăn, nghĩ là cô đau hay sao đó, nhưng cũng không một lời hỏi han. Bà ta xuống bếp nấu cơm, rồi vội đi t́m ông chông hờ của ḿnh khi không có ông trong nhà. Bà nghĩ có lẽ ông ta đi theo tán tỉnh người đàn bà nào khác trong xóm khi ḿnh vắng mặt.

 

Sáng hôm sau Hương thức dậy sớm, cả người đau nhức, mệt mỏi ê chề, vội vả đi đến quán cà phê làm việc như không có chuyện ǵ xảy ra. Cô không muốn nói cho mẹ biết v́ sợ bà sẽ không tin, chắc là vậy v́ cô biết Mẹ ḿnh đă bị người đàn ông kia hút hồn rồi. Biết đâu bà lại nói cô đặt điều để bà đuổi người đàn ông đó ra khỏi nhà. Nghĩ vậy nên tốt hơn là im lặng.

 

Mọi chuyện cứ tưởng như vậy rồi dừng lại và qua đi. Nhưng người đàn ông không chịu dừng lại ở đó. Ông ta biết cô gái không dám nói với mẹ ḿnh nên ông càng rắp tâm làm chuyện đồi bại lần nữa. Ông ta suy nghĩ rất nhiều, làm sao có thể đưa cô gái đi nơi khác,ra khỏi căn nhà này, khuất tầm mắt kiểm soát của bà vợ hờ mới hy vọng chiếm đoạt được cô gái mơn mỡn hằng ngày cứ như trêu ngươi trước mắt ông. Chỉ có đưa cô gái đi xa mới làm cho ông thỏa măn thú tính của ḿnh hơn. Ông ta thủ thỉ với bà:

-Bà này, con Hương nó phục vụ quán như vậy không tốt lắm đâu. Đàn ông nhiều người nḥm ngó rồi con bé cũng hư thôi. Làm ở đó không bao nhiêu tiền, hay là cho nó ra Hà nội kiếm việc ǵ nhàn nhă mà lại nhiều tiền hơn phải hay không.

Bà mẹ Hương nh́n ông ta :

-Nó ra đó biết làm ǵ bây giờ, không khéo lại hư hỏng nhiều hơn th́ có.

-Bà nói vậy chứ con gái quê ra đó đứa nào cũng hư hay sao? Biết bao cô gái trở nên nỗi tiếng, kiếm tiền về nuôi cha nuôi mẹ, xây nhà cao cửa rộng, sướng cả đời. Cứ ru rú ở cái vùng quê này biết khi nào khá được.

-Nhưng..

-Bà phải nh́n xa trông rộng chứ. Tôi thương nó như con nên mới nói với bà, lo lắng cho nó. Ra đó làm việc thời gian, kiếm tấm chồng thành phố có phải nở mày, nở mặt với làng xóm không?

-Nghe anh nói tôi cũng muốn nhưng biết ai d́u dắt cho nó ra đó chứ?

-Anh em tôi ngoài đó thiếu ǵ. Việc đó để tôi lo. Bà chỉ việc thuyết phục, giải thích cho nó hiểu là được rồi.

Vậy là hằng ngày Hương được mẹ gieo vào đầu những viễn cảnh sung sướng trong ngày mai sau. Nào là ra thành phố sẽ đổi đời, kiếm tiền nhiều mà đỡ nhọc sức, nào là sau này kiếm được người chồng thành phố về cho làng xóm nể phục…

 

Ban đầu Hương phản đối quyết liệt ư định đó của mẹ. Cô nghĩ, ḿnh c̣n thằng em trai nhỏ nữa, cô đi xa lấy ai lo lắng cho nó, ai cơm nước cho em hằng ngày. Cô không tin tưởng ở người mẹ đa t́nh của ḿnh sẽ làm được việc ấy một cách chu toàn. Hương sợ bỏ em lại sẽ làm cho nó khổ sở, không ai bênh vực, an ủi mỗi khi bị mẹ la mắng vô cớ, hoặc bị sai làm những công việc không phải của con trai.

 

Ngày này qua ngày khác, cả tháng trời như vậy Hương cứ bị mẹ phân tích, nhồi nhét những niềm vui, hạnh phúc ảo vào đầu ḿnh. Cô im lặng lắng nghe mà không có phản ứng ǵ. Ông chồng hờ của mẹ cô thấy vậy càng xúi giục bà mạnh mẽ hơn nữa. Bà mẹ cứ nghĩ ông ta có ḷng tốt thật sự với gia đ́nh bà, nếu ông này xấu xa, có ư đồ ǵ đó th́ đâu có muốn con gái bà đi xa. Hơn nữa để cô con gái xinh đẹp hừng hực thế kia trước miệng mèo, biết đâu có chuyện không hay xảy ra, bà biết đối phó làm sao. Bà ta nghĩ như vậy nên ra sức thuyết phục con gái.

 

Thuyết phục hoài không được Hương, bà mẹ bắt đầu đay nghiến con gái. Thấy mặt cô bước vào nhà, bà mẹ lại mắng chó chửi mèo rồi lôi cô ra mắng nhiếc. Nào là đồ ngu, chổ sướng mà không biết t́m đến. Nào là đi làm thuê không bao nhiêu tiền, c̣n để cho mấy thằng đàn ông nḥm ngó, sờ nắn. Bà cứ ra rả như vậy khiến Hương cuối cùng không gượng được nên phải gật đầu đồng ư. Hôm nghe tin bà vợ hờ báo tin cho biết cô con gái chịu ra Hà nội làm việc, ông chồng hờ vui mừng ra mặt, ông ta nói cho cho bà biết cô con gái sẽ làm việc ở đâu trên thành phố. Ông ba hoa đủ thứ chuyện để cho bà tin.

 

Hôm sau ông nói với bà rằng để ông ra Hà nội liên lạc với mấy người bà con trước rồi về đón Hương ra sau. Ông đi ba ngày mới quay trở về, nói với bà:

-Tôi đă kiếm được chổ làm cho con bé rồi. Vài ngày nữa sẽ đưa nó ra đó. Bà bảo nó chuẩn bị hành lư, tôi đưa nó đi.

Cách nói của ông ta như người chồng có trách nhiệm trong gia đ́nh khiến bà vợ hờ cảm thấy an ḷng. Bà đâu biết rằng đằng sau những lời nói và ánh mắt kia là một cạm bẩy mà chính bà đă góp phần không nhỏ trong việc đẩy con gái ḿnh vào miệng cọp. Tối đó bà sốt sắng thúc dục con gái chuẩn bị hành lư, sáng mai qua bên quán cà phê xin nghỉ việc và lấy tiền lương của ḿnh rồi về nhà để ngày hôm sau theo ông chồng hờ lên phố.

Hương cảm thấy điều chẳng lành trong chuyến đi này nhưng cô không có quyền lựa chọn. Cô định phản đối chuyện đi cùng với ông ấy, định kể rơ chuyện đă bị ông ta cưỡng hiếp, nhưng không đủ can đảm để nói với mẹ. Hương sợ mẹ chửi mắng cô đặt điều này nọ. Có nói ra cho mẹ biết chắc ǵ bà đă tin cô, nên thôi, lẳng lặng sắp xếp áo quần mà nước mắt ngắn, dài

Đến tối hai chị em Hương ngồi ôm nhau khóc, cô nhắn nhủ em trai cố gắng tự lo cho bản thân ḿnh, đừng làm phiền mẹ mà bị la rầy, bị đánh đập. Cố gắng học hành để sau này ra đời dễ kiếm việc làm, đừng như anh trai phải đi làm thuê cuốc mướn khổ cực lắm. Hương nói chuyện với em trong nước mắt, như chuyến đi này chị em cô sẽ mất nhau măi măi, không c̣n nh́n thấy nhau nữa.

Sáng hôm sau ông chồng hờ của mẹ cô chở cô ra quốc lộ đón xe về Hà Nội. Ông ta có vẻ hồi hộp sao ấy nên suốt đoạn đường, thỉnh thoảng lại nhấp phanh dù chẳng cớ ǵ cản trở trước mặt. Mỗi lần như vậy Hương ngă chúi về phía trước, dù đă cố gượng người nhưng cũng phải tựa vào tấm lưng hộ pháp của ông ta, ngực cô áp sát vào tấm lưng như cái lưng ḅ ấy. Hương muốn lợm giọng v́ phải ngửi cái mùi khó chịu từ thân thể con người ông ta.

 

Lên Hà nội, Hương được đưa vào một khách sạn hay pḥng trọ ǵ đó cô không c̣n nhớ rơ lắm. Ông ấy đi đâu đó đến trưa mới quay về, mang theo hai hộp cơm và hai chai nước. Khi ăn cơm xong Hương không c̣n biết ǵ nữa. Mọi thứ như lờ mờ trước mắt cô. Nó bềnh bồng, chao đảo pha một cảm giác lâng lâng rồi lịm đi, mê dần. Cô cảm thấy như ḿnh nhẹ nhàng rơi giữa hai bên sườn núi. Hai vách núi như gần sát nhau. Cô ngước mắt nh́n lên cao, mây trắng trời. Cô bềnh bồng lướt đi với gió, xa xa kia là thảm cỏ xanh mướt. Rơi măi, rơi măi cho đến khi chạm vào mặt tảng đá lạnh dưới khe núi, người mệt nhừ. Thân thể  như bị một tảng đá nặng đè lên người. Cô thiếp dần dưới sức nặng của tảng đá.

 

Cô thiếp đi như vậy không biết trong bao lâu. Khi tỉnh cơn mê là lúc cô nghe tiếng người nói x́ xào đủ âm ngữ. Một thứ ngôn ngữ là lạ mà chưa bao giờ cô nghe thấy được. Ngồi phía sau thùng xe tải cùng với hai người đàn ông Trung quốc, ṛng rả hai ngày mới đến một thành phố xa lạ, cô không biết là thành phố nào, nằm ở đâu bên trong đất nước Trung quốc. Cô la hét khi bắt đầu lờ mờ hiểu ra mọi chuyện, một bạt tai ngay trên khuôn mặt đẩm nước mắt. Cô hoa mắt, lảo đảo và gục xuống sàn xe. Mũi dao nhọn sắc, lạnh lùng kê sát vào cổ, tứa máu. Hương nấc nghẹn trong cổ họng, không âm thanh nào được thoát ra nơi cuống họng của cô.

 

 Hương được bàn giao lại cho nhiều người nữa, qua nhiều chặng đường, ngủ lại nhiều nơi và không biết bao nhiêu người đàn ông đă dày ṿ thân xác cô bé  tội nghiệp trước khi được đưa về một ngôi nhà khá khang trang của một người đàn ông khác, người đàn ông cuối cùng trên chặng đường nô lệ. Người đàn ông mà sau này cô phải gọi là chồng, trông c̣n già hơn người cha của cô lúc c̣n sống nhiều, đáng để cho cô gọi bằng ông.

 

Hương về làm vợ cho một ông già sáu mươi tuổi ốm yếu, xấu xí, vợ chết mấy năm trước.

 

Cả tháng trời Hương không nói một lời. Thật ra có muốn nói ǵ cũng không được v́ cô biết chẳng ai hiểu ḿnh nói ǵ.

 

Những ngày đầu Hương c̣n chống cự quyết liệt mỗi khi thấy ông già mở cửa pḥng bước vào ôm chầm lấy cô. Nhưng sau đó, không c̣n sức lực để chống cự nữa, vậy là buông xuôi. Hương để mặc cho lăo già muốn làm ǵ thân xác ḿnh th́ làm, mặc kệ lăo. Hương như người vô hồn, chỉ c̣n là cái xác ră rời đau đớn. Đau đớn để cuối cùng không c̣n biết đau là ǵ nữa, cô thiếp đi. Trong cơn mơ hoảng loạn, Hương thấy Cha ḿnh hiện về đứng nh́n cô đau đớn, khuôn mặt đầy máu ḥa lẫn nước mắt, chảy xuống từng giọt, rơi ướt trên mặt cô. Cô nh́n thấy người chồng hờ của Mẹ đứng bên ngoài cửa, nh́n cô với đôi mắt hung dử của loài sói, hai tay cầm lưởi hái của thần chết.

 

 

Xem PHẦN 3

                                      

 

 

BÙI THANH XUÂN

 

 

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Bùi Thanh Xuân                |                 www.ninh-hoa.com