Trang Thơ và Truyện của Bùi Thanh Xuân                 |                  www.ninh-hoa.com

BÙI THANH XUÂN

Cựu Học sinh
Trung Học Ninh Ḥa

Niên Khóa:
1971-1972 lớp 9/2
1972-1973 lớp 10/B

Hiên sinh sống tại
 Quận Hải-Châu, Đà Nẵng

 


 

 

 

 

 

 

Thằng Bé
Mặt Xanh
BÙI THANH XUÂN

 

 

 

PHẦN MỘT

 

Tôi gặp nó hằng ngày. Nó t́m đến tôi th́ đúng hơn, sáng nào cũng vậy.

 

Đă nhiều năm rồi, cứ mỗi sớm ra ngoài trở về nhà mở cửa, đă thấy nó đứng ngay trước hiên như pho tương, hai tay chắp sau lưng, mặt hướng về một nơi xa xăm nào đó trông có vẻ như bất cần mọi thứ trên đời. Khi th́ nh́n về phía cuối đường, nhưng cũng có lúc ngước mặt lên trời như t́m kiếm v́ sao chiếu mệnh . Vào lúc b́nh minh lên, ánh nắng ban mai đă choàng hết không gian, làm sao nó có thể t́m thấy ngôi sao của ḿnh, tôi nghĩ vậy. Riêng nó đang suy nghĩ ǵ lúc ấy, tôi không biết. Hoặc có thể nó đang ngước nh́n cái vô h́nh nào đó trên ngọn cây cao kia, khuôn mặt không hề biểu cảm vui mừng, tức giận hay buồn phiền nào. Đố ai biết được những ǵ đang xảy ra trong cái đầu bù xù của nó.

 

Khuôn mặt nó xanh xao, thêm một chút vàng nên tôi hay gọi nó là cậu bé mặt xanh.Thực ra, trông nó tuổi cũng kha khá rồi, đâu cũng phải trên hai mươi. Nhưng nh́n thân h́nh khô quắp của nó nên tôi gọi nó là cậu bé. Tên nó là ǵ, không ai biết. Nó đến từ đâu, bao nhiêu tuổi chẳng ai rỏ. Nó như một “khách hàng” quen thuộc của gia đ́nh tôi. Hằng ngày nh́n thấy nó đứng trước sân, thế nào vợ con tôi cũng cho nó tiền, thỉnh thoảng lại gọi nó vào nhà, đem cho nó một cái ǵ đó, khi th́ cơm, có lúc bánh ḿ. Vậy là nó đâm ra quyến luyến gia đ́nh tôi.Đôi lần tôi muốn khám phá con người bí ẩn kỳ lạ của nó, nhưng rất khó tiếp cận được tâm hồn khép kin, ẩn chứa trong khuôn mặt vô hồn. Hiếm hoi lắm mới nh́n thấy nụ cười nở trên khuôn mặt xanh xao kia.

 

Tính t́nh nó hiền lành đến mức mà nhiều người cho rằng nó giả chết để xin tiền người khác. Nhưng tôi không cho như vậy, v́  biết quá rỏ nó từ nhiều năm nay rồi.

 

Trời rét buốt, nó vẫn phong phanh chiếc áo sơ mi mỏng manh, mấy cúc áo rơi đâu hết chỉ c̣n lại một hạt, chỉ vừa đủ để níu hai vạt áo lại với nhau. Mùa đông nó khoanh hai tay trước ngực, ôm chặt trái tim ḿnh như sợ bị đông cứng.

 

Mùa hè nó lại mặt cái áo lạnh dày trục của ai đó cho, kéo sát cổ áo kín mít như sợ nắng lùa vào nơi da thịt đen nhèm bẩn thỉu của nó.

 

Nó chỉ xuất hiện vào buổi sang, c̣n chiều th́ không bao giờ tôi nh́n thấy mặt. Có lẽ nó chia địa bàn để hoạt động hay sao ấy. Chiều có lẽ nó đi nơi khác để xin ăn. Nhiều buổi tối tôi cố đi t́m xem nó ngủ ở đâu nhưng khó mà t́m được. Nó phát âm bằng giọng địa phương nào chẳng ai biết v́ có bao giờ nghe nó nói ǵ đâu. Không xin xỏ ai, chỉ đứng yên như trời trồng, vậy rồi ai cho đồng nào hay đồng nấy. Mà không phải nhà nào nó cũng đến, nhiều gia đ́nh thấy nó lại hay xua đuổi v́ cho rằng mới sáng sớm đă đến ám, đem lại xui xẻo cả ngày. Riêng gia đ́nh tôi, nó như một người quen thân, chưa cho ǵ là nó cứ đứng hoài như vậy, giống các vị Sư khất thực ôm b́nh bát đi khắp nơi, thỉnh thoảng dừng lại trước một ngôi nhà hay  ngoài lề đường để tín đồ, đạo hửu hay những người tâm đức cúng dường.

 

 Có những ngày mưa băo nó không đến được, bỗng dưng tôi cảm thấy như thiếu đi một phần của cuộc sống hôm đó. Lại bồn chồn lo lắng cho thân phận nó.

 

Nó không xin ai đồng nào, ai cho th́ lấy nhưng khi nhận được đồng tiền, chẳng bao giờ nghe nó cám ơn ai. Có khi đưa tay ra giật mạnh tờ giấy bạc như sợ người ta lấy lại.

 

Một ngày, tôi không thấy nó đứng trước nhà nữa. Hai ngày, ba ngày.. cả tuần cũng chẳng thấy bóng dáng nó đâu.

Hơn một tuần sau, có người vào nhà xin quyên góp tiền để làm ma chay cho nó. Có lẽ căn bệnh xanh xao vàng da, ăn không đủ no, mặc không đủ ấm khiến nó mắc nhiều căn bệnh đă quật ngă nó khi mùa đông mới bắt đầu. Tôi cảm thương cho số kiếp con người nó, không mái ấm gia đ́nh, người thân cho đến giờ phút cuối cùng. Không riêng tôi, mà cả khu xóm tôi ở đều cảm thương cho nó, mọi người chung tay vào chuẩn bị lo cho nó một đám tang thật đầy đủ, ấm cúng để tiển linh hồn nó về nơi nó đáng được ở. Nơi có những người thân yêu đă rời xa, hay hất hủi nó.

Mọi thứ đă chuẩn bị xong xuôi, vài người có tấm ḷng  đến bệnh viện chờ nhận đưa ra nhà xác th́ bỗng giựt ḿnh khi Bác sỹ thông báo nó vừa mới tỉnh lại sau một thời gian ngắn trái tim nó ngừng đập. Điều kỳ diệu hay nó chưa thoát được số phận? Có lẽ nợ trần gian nó chưa trả hết nên c̣n phải quay lại thanh toán cho đời để được ra đi thanh thản?

 

Chẳng ai hiểu được v́ sao. Một vài người vui mừng nhưng cũng không ít người chép miệng. Họ buồn cho nó phải tiếp tục kéo dài cái số kiếp hẩm hiu, đau khổ trên cỏi đời này. Thà ra đi thanh thản như vậy, trả lại cuộc đời khổ đau này cho trần thế để đón nhận một kiếp khác, nhẹ nhàng hơn.

 

Một tháng rưởi sau, tôi lại thấy nó đứng ngay trước nhà ḿnh, hai tay khuân một thanh sắt dài, rỉ sét của ai đó đă cho nó đem bán. Mỏi tay, nó lại h́ hục kéo lê thanh sắt, rồi như không c̣n sức nữa, nó dừng ngay bên lề đường khi tôi vừa chạy xe về, trông thấy tôi, nó nhoẽn miệng cười. Đây là nụ cười đầu tiên nó dành cho tôi. Hai hàm răng vàng xanh như màu da trên khuôn mặt nó. Tôi hơi lợm giọng khi nh́n vào nó, nhưng cũng cố đáp trả lại nụ cười. Tôi hỏi:

-Em mệt lắm phải không?

Nó lắc đầu không trả lời câu hỏi của tôi nhưng lại tiếp tục mĩm cười. Tôi cố tránh nh́n khuôn mặt nó. Gọi nó vào nhà ngồi nghỉ cho lại sức, tôi muốn t́m hiểu về nó.

Mọi người nói với nhau là nó bị câm nhưng tôi th́ không tin. Nó biết lắng nghe, biết cười khi người ta chọc nó, chắc chắn nó không thể câm được. Thường th́ câm đi đôi với điếc, ông trời đă sinh ra như vậy rồi.

Tôi mang lên cho nó lon nước ngọt, khui ra rồi đưa tận tay cho nó:

-Em uống đi cho khỏe.

Nó không dám đến bên chiếc ghế mà ngồi bệt xuống đất, tựa lưng vào tường, đưa tay ra đón nhận lon nước ngọt, ngước mắt nh́n tôi như muốn nói lời cảm ơn. Tôi hỏi;

-Tối em về nhà ngủ phải không?

Nó lắc đầu.

-Vậy tối em ngủ ở đâu?

Nó lại lắc đầu. Tôi nh́n nó muốn nổi khùng :

-Anh hỏi em tối về ngủ ở đâu?

Không thèm nh́n tôi, nó cúi đầu nh́n vào bức tường, Tôi mặc kệ, không hỏi nữa. để nó ngồi đó, đi làm công việc của ḿnh.

Trời bắt đầu đổ mưa giông bên ngoài. Cơn mua xối xả đổ xuống thật bất ngờ. Tôi chạy lên lầu đóng lại mấy cánh cửa sổ, xong xuống dưới nhà định đem mấy chậu lan treo phía sau đem vào bên trong. Chợt nh́n ra ngoài đường, thằng mặt xanh đang cố gắng kéo thanh sắt đi. Tôi chạy ra níu nó lại:

-Em chờ cho qua mưa đă.

Nó nh́n sững vào mặt tôi, lắc đầu.

-Thôi vậy nhé. Em bán cho anh thanh sắt này, bao nhiêu anh trả.

Cầm tay nó kéo vào nhà, tôi móc túi lấy đưa cho nó năm chục ngàn, nó nh́n tôi rồi lại lắc đầu. Tôi không hiểu ư nó như thế nào, nghĩ nó chê ít tôi đưa thêm tờ bạc mười ngàn nữa. Nó lắc đầu không chịu cầm lấy, rồi trả lui cho tôi tờ bạc ban đầu, lẳng lặng ngồi xuống chổ lúc nảy nó dựa lưng vào tường. Con gái tôi đem ra cái khăn lau mặt, đưa nó:

-Lau đi cho khô, coi chừng cảm đó.

Nó lí nhí trong miệng:

-Cám ơn!

Trời đất! đó là câu nói đầu tiên tôi được nghe từ cái miệng méo xệch, không cảm xúc. Một giọng nói không rỏ Bắc hay Nam, nó lơ lớ như của người miền núi.Tôi mang chiếc ghế nhỏ đến ngồi trước mặt nó:

-Em có đói bụng không? Anh lấy cái ǵ cho em ăn nhé.

Nói rồi tôi vào mang ra cho nó cái bánh ngọt mà vợ tôi thường mua để sẵn trong tủ lạnh. Nó cầm lấy không lời cảm ơn nhưng trong đôi mắt nó có giọt nước đang nhẹ lăn xuống má.

Tôi bắt chuyện:

-Sao em không về nhà mà đi lang thang như vậy?

Nó lắc đầu.

-Ba Má em bây giờ ở đâu?

Nó nh́n như xoáy vào mặt tôi, im lặng. Thêm vài giọt nước nữa trong đôi mắt nó. Chậm răi cắn từng miếng bánh, có lẽ nó sợ ăn nhanh sẽ không c̣n nữa. Nh́n nó ăn như vậy, tôi nghĩ nó đă cảm nhận được cái đói từ lâu rồi. Không vội vả như những người mới bắt đầu cảm nhận cái đói, mà từ từ từng chút một, ngon lành.

Chờ cho nó ăn xong, tôi bắt đầu gợi chuyện:

-Em nói cho anh biết. Gia đ́nh em ở đâu?

Mặt xanh tu một ngụm nước, xong gục đầu xuống hai gối. Tôi tiếp tục hỏi:

-Em cho anh biết Ba Mẹ ở đâu để anh liên lạc giúp em.

Nó ngước nh́n tôi thật lâu, hai mắt buồn sâu thẳm, rồi lắc đầu nói nhỏ:

-Xa lắm.

-Xa là ở đâu?

Nó chỉ tay về hướng Bắc. Vậy là tôi biết điều bí mật đầu tiên của nó.

-Em không muốn quay về nhà sao?

-Không!

Chút hơi thoát ra từ cổ họng, nó trả lời cụt ngủn như đứa bé mới tập nói, tôi phải cố gắng lắm mới nghe được. Con gái tôi hỏi;

-Em không có cha mẹ sao?

Nó cúi gằm mặt xuống, má trái tựa trên đầu gối:

-Không.

-Ai cũng có cha mẹ. Sao em nói là không? – tôi nói.

Nó trả lời :

-Không biết.

-Em muốn t́m gặp cha mẹ không?

Nó lắc đầu, miệng th́ thào:

-Mẹ chết rồi.

-C̣n bố th́ sao?

-Cũng chết rồi.

-Ông bà, cô d́ chú bác?

-Chết hết rồi.

Tôi phát cáu:

-Anh chị em th́ sao?

-Chết..

-Chết, chết, chết..ai cũng chết. Tôi nhăn mặt.

Tôi nh́n nó hồi lâu rồi đứng dậy, không muốn hỏi nó ǵ thêm nữa. V́ có hỏi nó cũng nói “chết rồi” nên vô ích thôi. Trời bắt đầu tạnh hạt.Tôi mang ra cho nó hai cái áo và một cái quần củ của ḿnh:

-Tối về thay đồ đi nhé.

Nó dạ trong cuống họng rồi đứng dậy, ra ngoài kéo thanh sắt lúc năy. Tôi chạy ra :

-Anh mua cho em cái này- tôi chỉ thanh sắt- Để lại cho anh, bao nhiêu tiền?

Nó đưa hai ngón tay. Tôi rút tờ năm chục ấn vào túi áo nó:

-Được rồi, anh trả cho em hai chục. C̣n ba chục cho em.

Nó nhoẽn miệng cười, quay lưng bỏ đi không thèm cám ơn người đă mất công nói chuyện với nó trong buổi chiều mưa.

 

Sáng hôm sau không thấy nó đứng trước nhà chờ tôi về. Có hơi thắc mắc một lúc rồi cũng quên đi. Biết bao công việc cần phải làm, th́ giờ đâu để nghĩ đến thằng mặt xanh này. Lo lắng một lát nhưng rồi thôi, nó không tồn tại trong đầu tôi lâu..

Tháng này trời hay đổ mưa dông buổi chiều, thường là ba ngày liên tiếp như vậy. Kinh nghiệm từ Mẹ mà tôi nghe được từ lúc nhỏ. Thường sau cơn dông, mưa lớn bắt đầu nhẹ hạt đi là cơn mưa rả rích kéo dài. Nh́n không gian u ám giữa chiều Thu thấy chán ngán. Tôi ra quán cà phê ngồi ngắm mưa rơi như thời trai trẻ. Ḍng người và xe cộ qua lại đông đúc sau cơn mưa dông, họ vội vả bù lại khoảng thời gian đă mất v́ trú mưa.

Bên kia đường, thỉnh thoảng vài bóng người khép nép, len lỏi dưới mái hiên chật hẹp. Tôi nhận ra Mặt xanh đang ngồi co ro bên thềm cửa hàng đồ điện đă đóng kín cửa. Hai tay ôm chặt đôi chân gầy g̣ của ḿnh, đầu nghiêng trên hai gối, mắt nh́n xa xăm không chớp. Có lẽ nó lạnh. Chiếc áo đang mặc trên người là của tôi cho hôm qua, chưa bẩn lắm.

Tôi định gọi nó, nhưng nghĩ thôi, chắc ǵ nó đă nghe mà qua đây ngồi với tôi để uống ly sửa nóng.

Tôi trả tiền rồi đứng dậy, băng qua bên kia đường đến bên cạnh nó, hỏi:

-Sao em không về mà ngồi ôm gối ở đây?

Nó nghe tiếng tôi nói, ngước mắt lên nh́n, nhoẽn miệng cười.

-Anh ngồi nói chuyện với em nhé.

Nó gật đầu, tôi ngồi cạnh nó, nhưng vẫn giữ một khoảng cách hơi xa. Thật ḷng mà nói, tôi ngại mùi hôi từ cơ thể nó, mùi hôi ấy có thể làm tôi buồn nôn.

-Tối nay em ngủ ở đâu?

Nó nhỏ nhẹ:

-Dạ, trước siêu thị..

-Không sợ muổi đốt sao?

Nó lắc đầu

-Không lạnh?

Nó lại lắc đầu

-Em có biết, nói chuyện với người lớn là phải trả lời cho đàng hoàng không?

Nó nh́n tôi, có lẽ nó ngạc nhiên v́ câu hỏi mà nó chưa từng nghe. Không ai bắt nó phải lể phép khi nói chuyện. Có nói với ai câu nào đâu mà lễ phép với không lễ phép.

-Em kể cho anh nghe chuyện của em được không?

Đôi mắt nó nh́n xoáy vào tôi. Điều này có lẽ làm nó ngạc nhiên nhiều hơn câu hỏi trước. Nó lẩm bẩm:

-Không thích.

-Cứ kể cho anh nghe đi. Có người thông cảm với ḿnh cũng vui chứ em.- Tôi khích vào trái tim nó.

-Lâu nay không ai tṛ chuyện với em hết phải không?

-Dạ..không.

-Vậy anh với em nói chuyện với nhau nhé.

-Da..

-Anh hỏi em trả lời. Nếu câu nào khó th́ em lắc hay gật đầu cũng được.

-Dạ..

Tôi nh́n nó rồi hít một hơi dài:

-Nhà em có nhiều anh em không?

Nó lắc đầu.

-Ba Mẹ em làm ǵ?

-Không biết.

-Anh biết em nhiều năm rồi, vậy em bỏ nhà đi từ năm mấy tuổi.

-Từ nhỏ.

-Từ nhỏ là mấy tuổi?

Nó trả lời cộc lốc:

-Mười một, mười hai tuổi,

-Lúc nhỏ em có đi học không?

-Lớp bốn..

-Tại sao em nghỉ học?

-Không biết.

-Ba Mẹ không cho em tiền đi học sao?

-Không..mà có..

-Rồi sau này?

-Họ bắt nghỉ .

Bất ngờ tôi hỏi :

-Em bao nhiêu tuổi rồi?

-Không biết..

Tôi nhẩm tính:

-Anh biết em khoảng mười năm, em ở nhà khoảng mười hai tuổi. Vậy năm nay em cở hai mươi hai tuổi rồi, đúng không?

-Không biết.

-Em tự kể cho anh nghe chuyện của em nhé. Anh muốn biết, được không em -Tôi cố nói với nó bằng một giong thật nhẹ nhàng.- Anh thấy em không như những đứa trẻ lang thang khác. Anh biết đời em có ǵ ẩn khuất không vui bên trong con người em. Ḿnh nói chuyện cởi mở với nhau nhé. Biết đâu anh có thể giúp được em ǵ đó.

Nó lấy chân chà chà dưới nền xi măng. Một lúc lâu mới hỏi tôi:

-Biết làm ǵ?

-Anh nói rồi. Biết đâu anh có thể giúp được em điều ǵ đó. Em cứ kể tự nhiên như anh là anh trai của em nhé.

Trời bỗng đổ mưa thật lớn, tôi nắm tay mặt xanh kéo đứng lên:

-Em qua nhà anh ngồi kẻo lạnh.

 

 

Xem PHẦN 2

                                      

 

 

BÙI THANH XUÂN

 

 

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Bùi Thanh Xuân                |                 www.ninh-hoa.com