Trang Thơ và Truyện của Bùi Thanh Xuân                 |                  www.ninh-hoa.com

BÙI THANH XUÂN

Cựu Học sinh
Trung Học Ninh Ḥa

Niên Khóa:
1971-1972 lớp 9/2
1972-1973 lớp 10/B

Hiên sinh sống tại
 Quận Hải-Châu, Đà Nẵng

 


 

 

 

 

 

 

SÀI G̉N DU KƯ
BÙI THANH XUÂN

 

Tranh: Họa sĩ Phi-Ṛm
 

 

 

 

 Tháng tư về.

 

 Nghe con gái thủ thỉ :

    - Đi Saigon chơi không Ba ?

    - Thiệt không ?

    - Quyên nghỉ phép, Ba đi với Q cho vui. Lo cho Ba từ A tới Z, Chịu không?

 Lời con gái nghe dễ thương chi lạ, làm sao có thể từ chối đươc chứ.

    - Khi nào đi, con?

    - Cuối tháng, Ba chuẩn bị nghe.

    - Ok, nhứt con.

 

 NGÀY THỨ NHẤT

 

    Tôi đến thành phố Hạ vàng của Nguyễn quang Lộc ḷng lâng lâng vui sướng chi lạ. Nghỉ ngơi cho lại sức sau chuyến bay tôi tận dụng ngay thời gian, bước ra khỏi khách sạn lang thang trên đường phố Saigon chiều tháng tư.

     Khói chiều.

 

     Không phải khói lam chiều trên những mái nhà tranh, len lỏi trên những ngọn cây cao làm ngẫn ngơ bao tâm hồn lăng mạn những buổi chiều về. Đây tôi nói về những luồng khói ph́ pḥ tuôn ra từ những ống pô xe máy, ô tô to, nhỏ đang chen chúc nhau trên những con đường phố Saigon.

 

    Người từ thành phố khác đến như tôi cứ run rẫy, vụng về, nhảy nhót trên vỉa hè, không biết phải đi cách nào cho đúng. Mỗi xăng-ti-met vỉa hè là không gian riêng của ai đó. Họ tự cho ḿnh cái chủ quyền trên những xăng-ti-mét ḿnh chiếm dụng, mặc kệ khách bộ hành muốn đi thế nào, tùy.

 

    Tôi trở lại Saigon sau bảy năm, vẫn vậy. Ồn ào, náo nhiệt, hối hă. Con người, xe cộ và cả những sô nước bẩn vèo ra đường. Lách trái, lạng phải, nhảy lên, tuột xuống không biết bao nhiêu lần mới đi hết con đường Lê thị hồng Gấm, lên vỉa hè sợ đổ bàn đổ ghế mà xuống ḷng đường lại sợ xe máy nó “tai” cho một phát uổng phí mấy ngày rong chơi. Nghĩ vậy nên quay về khách sạn gọi cho bạn :

 

    - Thân ơi! tui đến Saigon rồi nghe ông.

    - Ông đón ta-xi đến tui đi. Đang chữa bịnh cho chị Thủy không đón ông đươc.

 

    Cái lư do này th́ tôi đành chịu thua. Nhờ tiếp tân khách sạn goi dùm ta-xi, tôi bước đến mở cửa xe như người Saigon sành điệu, leo lên đóng cửa xe nghe cái ‘cơp’.

 

    - Về đâu, chú?

    - Kinh dương ‘zương’

    Giả giọng miền nam tôi dơng dạc trả lời không do dự. Nghe nói mấy Sir ta-xi Saigon thấy khách lạ là tha hồ chạy ḷng ṿng, chặt chém. Nên sợ.

    - Số mấy, chú?

    - Hẽm hai bốn. Chữ bốn tôi phải cong lưỡi, chu miệng mới phát ra được cho nó giống âm điệu nam bộ. Nửa tiếng sau mới đến con đường mong đợi, lái xe hỏi tôi:

    - Hẽm hai bốn ở đâu biết không, chú?

    - Chịu khó t́m dùm. Em hỏi, tui biết hỏi ai?

Chạy thêm một đoạn, xe quay đầu sang phía bên kia đường.

    - Đây rồi chú.

    - Em cho xe ‘zào’ hẽm, số bốn bảy.

    - Dạ.

Người Saigon nói nghe ngọt xớt.

Xe dừng lại trươc nhà Thân, tôi hỏi tài xế :

    -‘Nhiu’, em?

    - Dạ, chú nh́n đồng hồ. Hai ‘chăm’ sáu, chú.

 Trời đất, rút ví trả tiền tôi nghĩ thầm, mới có mấy năm trở lại Saigon đă bị chặt một nhát. T. ra đón tôi trước cửa, hai đứa mừng rỡ bắt tay nhau.

T chỉ qua bên kia đường :

    - S. nó chờ ông hai ngày rồi chưa chịu về.

 Tôi xoay lại nh́n, cũng vừa lúc chiếc ta-xi phóng vụt qua cái vèo. Tôi nh́n theo, hai ‘xị’ sáu cùng mười gói kẹo mè xững loại một mang vào làm quà vèo theo chiếc ta-xi mà tiếc ngẫn ngơ.

     Ngôi nhà của Thân xây dựng khang trang với bốn tầng lầu và hai mặt tiền nằm khá xa trong hẽm lớn. Cũng là nơi khám chữa bệnh. Buổi chiều tôi đến, Thân đang bận rộn với khá đông bệnh nhân, trong đó có chị Thủy nhưng cũng ra chào đón và tiếp cha con tôi. Ngồi một lúc tôi nói với Thân:

- Tôi ngồi chơi với Si và chị Thủy, Thân vào làm việc tiếp đi.

- Vậy nhé. Xong việc, ḿnh cùng về chị Thủy chơi.

    Đến nhà chị Thủy trời cũng đă tối, ngôi nhà vẫn như trước đây nhưng củ kỹ hơn. Bước chân vào nhà tôi hơi khựng người lại khi nh́n lên bàn thờ nh́n thấy bức chân dung của Bố chị, bên cạnh là chân dung của Hà thu Liên, người bạn tôi năm nao đặt trên bàn thờ. Nh́n tấm ảnh của Liên, tôi rưng rưng xúc động. Thắp nén nhang cho bạn, cắm vào lư hương mà bàn tay run run.

 

    Chị Thủy mở máy và mọi người cùng nhau hát Karaoke, trừ tôi và Thân. Thật bất ngờ khi giọng ca “trẻ” có “tương lai” của S. cất lên mọi người im lặng lắng nghe. Không ngờ S. có giọng ca hay như vậy. Tôi nói đùa :” Ông mà tham gia Viêtnam Got Talent lần này vào chung kết chắc.”

    Chín giờ tối, từ giă mọi người ḷng lâng lâng chi lạ.

    Đêm đầu tiên ở Saigon, tôi ngủ ngon.

 

 NGÀY THỨ HAI

 

 Tôi có thói quen thức dậy sớm để đi chơi thể thao buổi sáng nhưng vào đây đă bảy giờ mắt vẫn c̣n ríu lại. Tám giờ hơn mới bước ra khỏi khách sạn, băng qua bên kia đường vào quán cà phê kéo chiếc ghế mây ngồi xuống bên vỉa hè ngă tư Kư con, Lê thị hồng Gấm.

     - Dạ ,chú dùng ǵ?

     - Một sữa đá, ít cà phê.

 Chưa uống được nửa ly, con gái gọi;

    - Sáng nay có mục chi không, Ba?

    - Ba đến Y Dược khám bịnh, con đi đâu không?

    - Ba đi cho sớm, chờ đông lắm. Quyên đi với bạn.

 Tôi gọi tính tiền:

    -‘ Nhiu’, cháu.

    - Dạ, năm chục.

 Ly cà phê nửa xị. Nơi thành phố của tôi uống được sáu ly, về than với con gái:

    - Trong này thứ ǵ cũng đắt, con.

    - Ăn chơi mà sợ mưa rơi, Ba. Cứ thoải mái đi, đừng bận tâm nghe Ba.

   

    Đi khám tổng quát tại Bệnh viện đại học Y Dược, tôi được Thân giúp đỡ mới hoàn thành xong các “tiết mục” trong ṿng hai tiếng đồng hồ.

 

    Ba giờ chiều, một lần nữa tôi liều cuốc bộ đi thăm chợ Bến Thành. Len lỏi giữa những bàn ghế, thúng mũng trên đường Lê thị hồng Gấm tôi lănh ngay một sô nước rửa vào căp gị ốm yếu tội nghiệp. Không có lời xin lỗi dành cho tôi, lặng lẽ quay về khách sạn tắm rửa, thay áo quần rồi lại bước ra chọn con đường Kư Con mà đi. Đang phất phơ, nghe tiếng xe máy gầm sau lưng, phóc một cái tôi nhảy lên vỉa hè, ngă chúi nhụi vào cái bàn máy may đang để sát vỉa hè của ai đó đang may tấm bạt to đùng. Một chú tóc dài ngang vai, cầm cái kéo nhọn hoắc chạy đến:

- Hai lúa…hử!

- Không…chú. Xin lỗi, tui…tám lúa! Tôi lắp bắp, mặt xám ngoét.

    Rồi cũng được đứng trước ngôi chợ nổi tiếng. Loay hoay măi bên này mà không biết phải làm sao để băng qua đươc bên kia, cuối cùng đánh liều bước xuống đường, len lỏi giữa vô cùng xe cộ ngược xuôi. Lúc đó trông tôi giống như con cừu non lạc giữa đàn ḅ di cư trong rừng thưa châu Phi.( cái này tôi xem trên TV)

 

    Tôi, một công dân lương thiện sống trong thành phố một triệu dân. Môt phần mười trong số dân đó là người Đà Nẵng chính gốc. Tôi ở trong cái số một trăm ngàn đó, vậy mà đến Saigon vẫn cứ…quê.

 

    Trở về ngồi uống café với người bạn làm báo Kinh tế, Nguyễn quang Lộc gọi:

- Anh ở đâu, em đến?

   

    Bạn từ giă về để tôi ngồi tiếp chuyện Lộc. Hai anh em nói chuyện văn chương và nhiều chuyện trên đời. Tôi cảm nhận Lộc, một tâm hồn lớn trong con người trẻ tuổi.

    Thân gọi: “ Đến café Rita, nhé”. Lộc chở tôi ngoằn ngoèo trên những đường phố Saigon ồn ào, mù mịt khói xe.

    Thật bất ngờ với một buổi tối café tuyệt vời. Vợ chồng T. Hoa từ Suối tiên chạy xe máy bốn chục cây số đến cùng chúng tôi.Tôi cảm kích trước tấm ḷng của bạn dành cho ḿnh. Lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau nhưng không hề bỡ ngỡ, bởi chúng tôi có chung một kỷ niệm, thời đi học dưới mái trường Trần b́nh Trọng Ninh Ḥa. Chị Thủy nh́n chúng tôi cười vui như ngày c̣n đi học, sung sướng lắm.

 

    Đêm thứ hai ở Saigon, tôi nở nụ cười trước khi đi vào giấc ngủ.       

 

 

    NGÀY THỨ BA

   

    Đón ta-xi đến nhà Thân. Đây là lần thứ năm tôi đi về hướng quận sáu nên bắt đầu khôn hơn sau chuyến đi đầu tiên bị chặt đau điếng. Lên xe tôi rút điện thoại ra giả bộ bấm bấm, chọt chọt ra vẻ tỉnh như ruồi. Cứ thế mấy ông ta-xi đưa tôi đến đúng địa chỉ không sai một mét. Tôi hí hững thầm trong bụng, Đố mấy chú lừa đươc anh đây lần nữa.

- “ Nhiu”?

- Trăm rưỡi, chú.

    Trưa, Thân vừa chữa bịnh cho chị Thủy xong, chúng tôi cùng rủ nhau ra quán uống café và ăn. Một buổi trưa thật vui vẻ và nhiều t́nh cảm mà chị Thủy và Thân dành cho tôi, đó thật sự là điều bất ngờ và hạnh phúc. Xin phép mọi người cho tôi được mời buổi cơm trưa này, tôi nói với Thân :

- Hôm nay X.mời, Ông lịch sự với tui một lần trong đời đi. Cho tui được trả tiền trưa nay nhé.

Thân cương quyết :

- Ông là khách, mai mốt tui ra Đà Nẵng, ông lo.

Lên ta-xi đưa từng người về nhà, c̣n lại tôi và S. Hai đứa quyết định đi SUỐI TIÊN thăm vợ chồng T.H. Luôn tiện tôi đến thăm thằng bạn học thời phổ thông ở Đà nẵng, hiện đang sống gần đấy. S.nói nên đi xe buưt cho đỡ tốn kém, tôi hơi do dự v́ lỡ đến đó mấy ông ta-xi chặt không phải một như lần đầu mới đến Saigon mà bảy nhát chắc tôi…xỉu. Tài xế ta-xi trấn an :

- Hai chú đừng ngại. Đến B́nh Dương hơn ba “ chăm” thôi.

Tôi nghe vậy hơi yên tâm :

- Ok, chơi luôn.

    Một thằng Long Khánh, một thằng Đà Nẵng ngồi ta-xi rù ŕ ôn chuyện cũ. Thỉnh thoảng tôi chồm người lên liếc nh́n cái đồng hồ tính tiền, chữ số cứ lướt đều, lướt đều. Khi con số vượt qua năm trăm, huyết áp tôi bắt đầu tăng theo, dụi mắt bảy tám cái để nh́n lại cho rơ hóa ra không phải. Không phải năm mà là sáu, trời ạ. Tim tôi chừ đánh theo vũ điệu mang h́nh chữ Z.

    Đến Suối tiên, xe ṿng ra phía sau. S. bấm máy gọi cho P. :

- Đến rồi. Ông ra đón nhé.

    P. áp tải chiếc ta-xi về đến tận cổng nhà. Nh́n đồng hồ tính tiền nổi bật con số bảy xị mốt, mắt tôi như nh́n thấy đủ loại sao trên trời dù buổi chiều Suối Tiên nắng chang chang.

 T.H từ trong bước ra đón chúng tôi.

Ngôi nhà của bạn rất đẹp, vừa mới xây xong trước tết nên c̣n mới cứng. Tôi một ṿng tham quan ngôi nhà, mừng cho bạn.

    Uống xong ly nước cam vắt T.H mời, tôi gọi cho thằng bạn :

- Hê lô, mi. Đang ở gần mi đây. Chạy đến đương…số…nhé !

    Mười lăm phút sau V. đến ( tên thằng bạn Đà Nẵng ). P. kẹp chai rượu rủ cả bọn ra quán cho mát mẽ khiến T.H chưng hửng. Hơi ái ngại nhưng tôi không thể không đi theo được. P chọn một quán gần bờ sông, gió riu riu mát mẽ thật nhưng nh́n chai rượu P. đem theo cái đầu tôi nóng ran.

    Bốn tiếng đồng hồ ngồi chịu trận với ba thằng bạn học cũ. Riêng P. và V. găp nhau tuy mới lần đầu nhưng khắt khít, vui vẻ như cá găp nước. Hai ông này nhanh chóng ḥa tan với nhau như sô đa ḥa với rượu. Trên trời, dưới đất đủ thứ chuyện, tôi nghe bên này lọt qua bên kia, không hiểu hai ổng nói cái ǵ.

 

 Tôi bị kẹp giữa hai thằng bạn học lâu ngày mới găp, chịu trận đến đây là quá đủ nên đứng dậy ra quầy, gọi con bé tính tiền : “ Nhiu”, bé ?

    Đứng chờ năm phút, con bé phán :

- Bảy trăm tám , chú.

Tôi rút ví lấy hai tờ” lá mít”, mỗi tờ năm trăm, tay run rẩy đưa cho cô bé. Không một giọt rượu nào mà sao mặt tôi nó phừng phừng.

    Không uống mà say bốn tiếng đồng hồ, bốn con tôm, bốn lon sô đa. Đi đứt tám xị.

    Quay lại bàn, hai ông P và S. đang “ cương” nhau. Vừa lúc L. gọi đ/t cho tôi

- Alô..

- …

- Không nghe được chi hết. Hai ông đang căi nhau, chờ xí ra ngoài đă.

Tôi cầm máy đi ra trước quán. L. nói như hét vào tai tôi :

- Hai ông đó nói cái ǵ mà ồn quá vậy?

Cái vành tai tôi muốn rớt ra ngoài,

- Vô lại L. nghe cho rơ đi !

Tôi do dự :

    - Thôi. Có chi mô mà nghe.

    - Cứ vô đi. L. ra lệnh.

    - Ừ, th́ vô.

Cầm máy đến ngồi cạnh ông P. Tôi hơi chột dạ…

 

    Cuối cùng rồi cũng lôi được ba ông bạn ra khỏi quán. V. chở S. ra quốc lộ đón xe về Long khánh, c̣n tôi được P. quăng lên sau xe. Ra đến Quốc lộ tôi khong c̣n b́nh tĩnh nữa:

    - Lạy ông, cho tui xuống đón ta-xi về..

    - Ông cứ yên tâm ngồi yên, tui chạy chậm thôi, đừng lo. Không đưa ông đi đến nơi th́ cũng phải …về đến chốn chứ.

- Không nón bảo hiểm Công an phạt răng, ông?

- Khỏi lo, đến ngă ba tui mua.

    P. mua mũ bảo hiểm thật, tôi vùng vằng :

    - Ông cho tui đón ta-xi về, phiền ông lắm.

    - Phiền ǵ đâu. Tôi chở ông đến cầu Saigon rồi đi đâu, tùy ông.

    Tôi đuối lư. Ngồi sau xe chỉ dám thở nhè nhẹ như sợ hơi thở của ḿnh làm lạc tay lái thằng bạn. Tư thế luôn nghiêng về bên phải để chuẩn bị… phóng. Xe máy, xe tải, ta-xi, đầu kéo như một đống hỗn loạn, nhích lên từng xăng ti met một. P. cho xe chạy vào cái đống hỗn độn ấy như để thách thức thần kinh của thằng tôi. Hơi nóng, mùi khen khét phả vào mặt làm cho tôi muốn xỉu. Cái bánh xe to đùng như cọ sát vào vai khiến tôi phải rùng ḿnh. Nó to đến nỗi bốn thằng như tôi có thể nằm lọt phủm nhẹ nhàng. Lạnh sau gáy, nóng trong đầu. P vừa nhích cho xe chay lên vừa quay đầu thao thao bất tuyệt mà tôi có nghe được ǵ đâu. Chẳng biết cái cầu Saigon cứu tinh của tôi đang ở nơi mô, nh́n qua vai P. mà thăm thẳm đường về.

 

    Thoát ra đươc bầy khủng long container P. chạy như bay, tiếng gió qua tai vù vù như sấm chớp. Tôi co rúm người, lỡ leo lên lưng cọp rồi thôi th́ …phú cho trời!

    Thoáng thấy chiếc có đèn hiệu trên mui, tôi đâp vai P.

- Ông đón dùm ta-xi. Cho tui xuống đây đươc rồi. Phiền ông quá.

- Gần đến cầu Saigon rồi, tôi chở ông đến nhà ông B. chơi tí.

- Thôi, tui quen chi ổng mà găp. Rứa ông chạy đến cầu Saigon rồi cho tui xuống nghe. Tôi nhỏ nhẹ với P.

- Đến nhà ông L. chơi đi. Nhà L. đó..đó,.. vô hẽm..đó..

- Thôi, thôi. Ông cho tui về với …con ! Tội tui ông ơi!

Cuối cùng rồi tôi cũng thoát được P. với nửa lít cồn trong người. Bước xuống xe, bắt tay cám ơn P. đă tiếp đón và hẹn ngày gặp lại. (gặp như ri lần nữa chắc tôi.. chết) Tôi thở phào nhưng tấm thân gầy guộc nhẹ nhơm của tôi liêu xiêu trên đôi chân như muốn khuỵu xuống. Hai đầu gối đánh vào nhau nghe lốp cốp.

 

 

    NGÀY THỨ TƯ

 

    Ngủ li b́ đến tám giờ sáng.   

Suốt đêm mơ màng như đang bay trên những con quái vật container. Mơ thấy chúng đang đối đầu nhau gầm gừ, chuẩn bị sáp lá cà, rồi lao vào nhau. Cuối cùng những con yếu đuối hơn bỏ chạy như ma đuổi.

    Chiều ra quán café ngồi đợi bạn, tôi thầm th́ một ḿnh. Đâu cũng không bằng nhà minh.

     Tôi muốn đến nhà Thân chơi nhưng lại ngại ảnh hưởng đến công việc của bạn. Muốn ngồi với Thân nhâm nhi ly café hơn là ngồi với những ông bạn khác nốc bia như nước lă. Tấm ḷng của Thân với mọi người lớn quá. Có đến nhà thăm mới hiểu được cái khó khăn của gia đ́nh bạn. Thân một ḿnh nuôi mười đứa con mà đứa nào cũng vào được Đại học, không phải cha mẹ nào cũng có thể làm được điều đó như Thân. Làm một thầy thuốc khá nổi tiếng nên được nhiều người t́m đến, có thu nhập nhưng cuộc sống gia đ́nh không khá giả lắm như mọi người nghĩ. Mấy ngày đến chơi, tôi nhận thấy Thân quá nhiệt t́nh tiếp đón, điều này ảnh hưởng không ít đến công việc của Thân.

 

    Đ/t réo liên tục.

    Mấy đứa bạn Đà Nẵng vào đây làm việc rủ nhậu. Nhớ đêm hôm trước, đ/t reo, thân tôi run lẫy bẫy. Tự thầm th́ như nhắn với bạn. Em xin !

    Một đêm ngủ ngon.

   

    NGÀY THỨ NĂM

 

    Ngày cuối.

    Tôi nhớ nhà, nhớ cái cái thành phố của tôi như trẻ con.

    Chị Thủy gọi :

- Trưa về chị ăn cơm nha X. Có cô Đ., T.H, Thân và Thành nữa.

- Dạ, mười giờ em đến.

 

    Đi thăm con cô bạn trong hội cầu lông ở Đà Nẵng mổ dạ dày bị nhiễm trùng tại bệnh viện Chợ Rẫy xong lội bộ về nhà chị Thủy, cặp gị muốn văng ra ngoài. Gặp T.H định có vài chuyện tâm sự th́ Thân đến. Chị Thủy lui cui làm cơm dưới bếp, ưu tiên cho ba đứa tôi ngồi nói chuyện với nhau.

 

    Buổi cơm trưa nhà chị Thủy thật ấm cúng, mọi người cùng ôn lại chuyện ngày xưa, nhớ lại từng kỷ niệm nhỏ nhất. T.H kể ngày đi học được nhiều chàng “để ư” nhưng tuyệt nhiên không nói ǵ về ngày đó có yêu ai không, có dành trái tim ḿnh cho ai đó? Tôi không rơ lắm v́ ngày đi học tuy cùng “lứa” nhưng T.H không cùng “hệ” với tôi nhưng tôi có ư nghĩ rằng H. đă chôn kín một chuyện t́nh, phải vậy không H.?

    Thân kể về chuyện t́nh yêu với một người con gái tên H. ở Dục Mỹ. Hai người yêu nhau nhưng v́ chuyện học, Thân phải vào Nhatrang nên đành ngậm ngùi chia tay nhau.” H. qua đời nhiều năm trước”, T. bùi ngùi nói.

    B.Đ.Nam say sưa với t́nh yêu dành cho một kiều nữ tên K. Chuyện t́nh của N. tôi biết rất rơ v́ ngày đó hai thằng chơi chung với nhau. N. chết mê, chết mệt cô nàng với bài ca bất hủ riêng N. “NẾU MỘT NGÀY”.Mỗi đêm lên quán café Dung mọi người bị tra tấn v́ bài hát này cả chục lần. Sau này tôi và N. đi lính cùng một khóa và cùng đi thi tú tài IBM đầu tiên, tôi may may mắn hơn N. trong kỳ thi năm đó.

    Riêng chị Thủy, chẳng ai biết được ngày đó chị có yêu ai không v́ chúng tôi là lứa đàn em của chị, nhưng tôi biết chắc sau lưng chị ngày ấy ít nhất cũng…tiểu đoàn.

    C̣n tôi, thằng học tṛ lăng mạn.”Chỉ biết yêu thôi, chẳng biết ǵ.”

 

    Gần đến giờ ra sân bay, ḷng tôi bồi hồi xúc động nh́n mọi người trong luyến tiếc, muốn được ngồi lại thêm tí nữa để nói những điều mà tôi chưa kịp nói với mọi người. Rằng tôi sẽ nhớ lắm. Tôi xin phép mọi người ra về. Qúa vội vă tôi quên mất hai điều. Thắp cho Liên nén nhang và từ giă Thành, chồng Liên.

 

    Năm giờ ba mươi. Ba cha con yên vị trong ḷng chiếc máy bay, cô tiếp viên hàng không thông báo:

- V́ thời tiết xấu, máy bay sẽ cất cánh sau mười phút nữa…

    Không phải mười phút như đă thông báo mà đến hai tiếng đồng hồ ù tai v́ tiếng ŕ ŕ của động cơ máy bay mới nghe được tiếng cô tiếp viên :

- Cơn băo vừa đi qua thành phố nên máy bay không thể cất cánh được…

    Trời đất, cơn băo vừa đi qua trên đầu mà tôi nào có biết. Hèn chi thấy máy bay nó cḥng chành. Thôi đành quay về lại khách sạn.

 

    Chị Thủy gọi điện thoại liên tục, lo lắng cho cha con chúng tôi. Chị sợ tôi phải bay vào cơn băo rồi biết đâu…không có ngày gặp lai. Tội cho chị quá!

    Vừa ra khỏi công sân bay được đoạn ngắn thấy một em Vinasun bị ông da sấu đè tức thở. Tài xế đưa hai tay chống trời c̣n hai ông khách wớ làng kêu cứu. Ta-xi chạy ḷng ṿng t́m đường thoát, tài xế vừa chạy vừa liếc trên cao, sợ mấy ông xà cừ bật gốc bất tử. Cuối cùng rồi cũng về lại được khách sạn.

    Cha con đội mưa tuôn vào khách sạn như ba con mèo ướt.

 

NGÀY THỨ SÁU

 

    Cả đêm thấp thỏm, chập chờn v́ sợ trể chuyến bay trở về. Ba giờ sáng thức dậy , bấm điện thoại, nghe Khánh Ly hát Phôi pha của Trịnh.” Thôi về đi…”

 

    Tôi quay về mang theo nhiều niềm vui, tấm ḷng của chị Thủy, bạn bè và một chút buồn.

 

    Sáu giờ sáng.

   Tôi chào tạm biệt Ḥn ngọc viễn đông.

 

 

 

                                      

 

 

 

BÙI THANH XUÂN

Đà Nẵng, 07 tháng tư 2012

 

 

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Bùi Thanh Xuân                |                 www.ninh-hoa.com