Trang Thơ và Truyện của Bùi Thanh Xuân                 |                  www.ninh-hoa.com

BÙI THANH XUÂN

Cựu Học sinh
Trung Học Ninh Ḥa

Niên Khóa:
1971-1972 lớp 9/2
1972-1973 lớp 10/B

Hiên sinh sống tại
 Quận Hải-Châu, Đà Nẵng

 


 

 

 

 

 

 

ÔNG SÁU LƯ
BÙI THANH XUÂN

 

 

(Viết theo lời gợi ư của con trai Sáu Lư)

 

PHẦN HAI

 

Lư không qua uống cà phê suốt nữa tháng sau đó. Anh muốn thử thách trái ḿnh như thế nào nếu một mai không có được Lựu dấu yêu. Anh cũng muốn thử thách trái tim cô gái hàng xóm có thực sự nhớ đến ḿnh hay không? Lư làm điều này v́ quá yêu thương Lựu và thật ḷng muốn biết rơ cô có t́nh cảm với anh thật ḷng hay không thôi. Nhưng thật không dễ chút nào trong suốt thời gian tự thử thách này.

Một ngày, rồi ngày thứ hai, thứ.. Cả tuần hôm đó Lựu không thấy Lư qua ngồi trên chiếc ghế thường ngày. Cô bần thần như muốn cảm. Không biết ḿnh có nói ǵ với anh ấy hôm d́u anh về trong cơn say không? Không biết anh giận Lựu điều ǵ mà không bước qua ngồi nơi chỗ cũ. Lựu như nóng ran trong người, lười biếng trả lời những câu hỏi của đám khách si t́nh đang dơi theo đôi mắt ướt của cô. Lựu như muốn khóc. Cô lắng tai nghe mọi điều xảy ra bên kia ngôi nhà sát vách để nghe ngóng có ǵ xảy ra với anh không? Lạy trời đừng có điều ǵ không hay xảy ra với anh. Lựu thầm van vái như vậy và cầu mong cho anh b́nh yên.

Trong suốt thời gian Lư nằm dài trong căn pḥng của ḿnh, nghe nỗi nhớ nhung gặm nhấm trái tim. Anh không chỉ quanh quẩn trong nhà, không bước ra khỏi cánh cửa lúc nào cũng mở rộng. Anh ghét cái cửa này chi lạ, đáng lẽ nó nhỏ hơn tí nữa để anh dấu ḿnh trong cô đơn phải hay hơn không.

Qua chiều chủ nhật, vừa đúng một tuần không gặp mặt nhau, Lựu không c̣n kiên nhẫn được nữa, ra đứng trước hiên nhà thập tḥ nh́n qua bên hiên nhà hàng xóm. Mong có ai đó bước ra để bâng quơ hỏi thăm anh. Vừa lúc đó cô em gái Lư bước ra định đi đâu đó. Lựu hỏi vui:

   - Đẹp hỉ! chiều chủ nhật đi chơi vui vẻ nhé.

   - Dạ, chị đóng cửa đi chơi. Chủ nhật mà chị.

   - Mấy hôm nay quán vắng khách, chị bán thêm tí nữa. À, mà này sao không thấy anh Lư uống cà phê cả tuần nay.

    - Anh buồn t́nh sao đó mà nằm dài cả tuần rồi chị - Cô bé nh́n Lựu nháy mắt - Dám thất t́nh ai đó lắm..

     Nghe con bé nói lấp lửng như vậy, Lựu hơi chột dạ, lẳng lặng đi vào nhà sau khi chúc cô bé đi chơi vui vẻ.

Anh Lư đang nằm trong pḥng ḿnh, lắng nghe hết câu chuyện của Lựu và em gái ḿnh, úp mặt vào gối cười hí hí ra điều hả dạ sung sướng lắm. Anh nghĩ “ vậy là cá đă cắn câu rồi, thoát đi mô cho được em ơi!”

Trong bụng nghĩ vậy thôi chứ trái tim anh đập th́nh thịch, đập liên hồi như tiếng trống thúc dục anh phải ngồi dậy, bước ra ngoài. Nhưng rồi anh vẫn cứ nằm như vậy cho đến tối, khi ánh đèn đường bật sáng cả khoảng sân rộng trước hai ngôi nhà kế cận nhau, nơi có hai trái tim đang hướng về nhau.

Sáng hôm sau, Lư thức dậy thật sớm khi nghe tiếng ly tách va nhau đằng sau vách tường bên kia. Anh lấy hết can đảm mở cánh cửa dễ ghét nhà anh, vuốt lại mái tóc rồi chầm chậm bước qua ngồi trước hiên nhà quán cà phê hàng xóm. Lựu đang loay hoay kê lại mấy cái bàn cho ngay thẳng, chợt nhận ra anh chàng hàng xóm đang ngồi trên chiếc ghế ḿnh vừa mới đem ra đặt ngay cạnh vĩa hè, chăm chú nh́n ḿnh. Cô nhoẽn miệng cười với anh. Lư gật đầu chào rồi rút thuốc ra hút như không có chuyện ǵ xảy ra.

          - Anh chờ em tí nhé, nước chưa sôi nên không pha cà phê được.

          - Ừ, em cứ làm việc đi. Anh chờ cả đời cũng được mà.

          Nghe Lư nói vậy, Lựu sung sướng lắm. Cô vừa làm việc vừa tṛ chuyện với anh:

          - Mấy ngày nay đau phải không?

Lư nghe hỏi bất th́nh ĺnh nên không chuẩn bị cho câu trả lời, miệng ấp a ấp úng như thụt lưởi.

          - Em hỏi sao không trả lời? Đau phải không?

          Lư cười:

          - Đau ốm ǵ đâu em, mà biết đau răng chừ mới hỏi?

          - Th́ người ta thấy vắng cũng có thắc mắc, nhưng không lẽ chạy qua hỏi. Không khéo lại người ta vô duyên.

          - Vô tâm mới vô duyên, hỏi một tiếng chết ai đâu.

          - Th́ chừ hỏi rồi, người chi mà khó.

Nói xong hết câu, Lựu nguưt Lư một cái dài. Chao ôi! đôi mắt sao mà dễ ghét. Sắc như dao. Thêm cái miệng lúng liếng nữa chứ.

Khách lúc này hai ba người vào uống cà phê nên Lư chàng trai đa t́nh không dám nh́n cô gái nữa, xoay qua ngồi hút thuốc chờ Lựu mang cà phê ra cho ḿnh. Ngồi chờ hoài vẫn không thấy Lựu hỏi han ǵ, cà phê th́ mang ra cho mấy người khách vào sau, tức lắm. Định đứng dậy bỏ về th́ Lựu đến bên cạnh với ly cà phê trên tay:

  - Anh uống hay về?

Vừa nói cô vừa mĩm cười nh́n anh tŕu mến. Lư chỉ c̣n muốn nhảy vào cái giếng mắt long lanh ấy mà say.

Đó khởi đầu cho t́nh yêu của hai con người có trái tim lần đầu thổn thức. 

Một năm sau họ cưới nhau.

Cuối năm đó, cậu cu tí ra đời. Thằng bé trông mũm mĩm dễ ghét. Nước da trắng như con gái, hai má như hai bầu sữa của mẹ nó mà ngày nào Lư cũng thấy, nh́n là muốn xoa, muốn cắn..

Sau khi sinh xong, Lựu tạm nghỉ bán để lo chăm sóc thằng bé. Thời gian này bắt đầu ra bươn chải bên ngoài để kiếm tiền nuôi vợ con. Với bản tính hiền lành của ḿnh, anh được mọi người thương mến giúp đở, tạo điều kiện cho Lư có công việc nhiều để làm. Anh chạy đủ mọi công việc mong kiếm thật nhiều tiền đem về cho vợ.

Thời gian này, chính sách kinh tế thị trường mở cửa, không c̣n ngăn sông cấm chợ như trước nữa nên công việc của Lư cũng được thuận tiện hơn. Anh xóc vác, siêng năng, chạy đầu này, ngơ kia mua bất cứ loại hàng nào mà thị trường miền nam cần. Gom hàng bán lại cho các đầu nậu từ Sài G̣n thu mua lại. Vậy là anh cần phải ngoại giao rộng hơn nữa với nhiều tầng lớp trong xă hội lúc bấy giờ. Khi đă có quan hệ làm ăn, tất nhiên không tránh khỏi rượu chè, đàn đúm.

Vậy là Lư đi sớm về khuya, bắt đầu chân phải đá chân trái mỗi khi bước chân vào nhà. Lựu nh́n thấy chồng như vậy buồn lắm nhưng cũng không dám khuyên răng ǵ nhiều. v́ biết Lư là người chồng chung thủy, thương yêu vợ con. Anh làm ǵ chắc cũng có suy nghĩ đúng sai. Lựu hay nghĩ về anh và tự an ủi ḿnh như vậy.

Thằng con trai vừa được hai tuổi, một hôm trong cơn men ngà, về nhà Lư nói với vợ:

- Sinh thêm đứa nữa đi em. Anh làm kiếm tiền nuôi mẹ con em đủ rồi.

Sau khi sinh xong, Lựu gầy g̣ ốm yếu hơn trước. Đi khám, bác sỹ khuyên không nên sinh con thêm nữa v́ có thể hại đến sức khỏe của mẹ và con. Nhưng Lư cương quyết không chịu nghe cái lư lẽ của vợ đưa ra, anh gạt    - Em nghe mấy ông bác sỹ đó làm chi. Anh rành em hơn hay mấy cái ông ngồi ..xa xa đoán h́nh ảnh ấy quá đi chứ. Làm như mấy ổng nghe nhạc đoán chương tŕnh không bằng.

Bà vợ cải lại:

- Ông cứ nói lung tung. Ông giỏi hay bác sỹ giỏi hơn?

Gân cổ ông Lư nổi lên:

- Bác sỹ giỏi hơn tui, nhưng tui rành bà hơn mấy ông đó. Bà th́ ngày nào tui không khám. Tui biết bà sinh được nữa tui mới nói chứ.

- Ông ưng th́ ông đẻ đi. Tui không ..nữa đâu. Một thằng đủ rồi, đẻ ra nhiều lấy chi nuôi..

- Được.. Bà nhớ nghe - Sáu Lư vừa nói vừa gật gật đầu - Không đẻ nữa tui nhờ người khác đẻ.

- Ông giỏi! Th́ đi kiếm người khác cho nó đẻ dùm ông.

Nói xong, bà vợ háy một cái khiến Sáu Lư muốn văng xuống bếp.

Vậy chứ khi bà vợ nghe Sáu Lư hù đi kiếm người khác đẻ dùm, cũng hơi hoảng. Không biết ông nội này nói đùa hay nói thật, mà nghe xong cũng hơi nhờn nhợn. Biết đâu, cái ông này. Ra đường cái miệng cứ cười cười như vậy đủ sức hút hồn mấy em gái đa t́nh, chắc ḿnh chết.

Gần năm sau, thêm cu tí nữa ra đời. Khi đứng trước pḥng đợi ở bệnh viên, Sáu Lư cười hề hề:

 - Giỏi, giỏi lắm. Vợ rứa mới là vợ chứ.

Nói xong tuôn một hơi về nhà báo cho mọi người biết niềm hạnh phúc của ḿnh. 

Chưa chịu dừng lại ở đây. Khi thằng con sau vừa mới hai tuổi, sau một chầu nhậu sương cùng với “đối tác” trở về liêu xiêu, Lư đến bên vợ thủ thỉ:

- Vợ ơi! Nhà ḿnh sao mà buồn quá. Em có cách nào cho anh bớt buồn không?

Lựu đang vo mớ áo quần trong thau, dừng tay lại, ngước mắt lên nh́n chồng:

- Có ǵ buồn vậy anh?

Lư sà xuống bên cạnh vờ, bóp nhẹ bờ vai gầy của Lựu:

- Đời anh đen thui, may mà gặp được em cho anh chút ánh sáng cuối đường hầm nên cũng đở tủi thân. Đẻ đứa nữa đi em!

Lựu đứng bật dậy:

- Thôi, thôi. Ông nhậu say về rồi nói toàn chuyện chi chi không.

Lư tḥ tay vào thau áo quần, ṿ tiếp mấy bộ đồ c̣n dở dang:

- Anh nói thiệt mà vợ. Yêu anh đi.

- Tui lạy ông. Ǵa rồi mà c̣n trửng mở.

- Bộ em thấy anh già lắm sao em? Vậy mà hôm qua mấy em ở dưới quán bia nói anh c̣n trẻ lắm, đẹp trai sung măn nữa vậy mà bà vợ ở nhà không biết “cưng”. Anh nghe mà tức .

- Chừ ông có chịu đi chỗ khác cho tui làm việc không?

- Không.

- Rứa th́ ông ngồi đó “ăn” cho hết đống áo quần đó đi, tui đi ngủ.

Nói xong. Lựu quay ngoắt vô nhà. Lư ôm thau đồ giặt trối chết, cả tiếng đồng hồ sau mới xong. 

Mà lư c̣n sung măn thật.

Một hôm nghe lời bạn rủ đi ăn ba ba, hôm sau hai mắt cá chân sưng vù như hai trái táo dính tọng teng, bước khập khiểng, không uống mà say. 

Lựu ngủ riêng pḥng cùng hai đứa con, c̣n Lư mỗi đêm chỉ biết âm thầm ôm gối ngủ pḥng riêng, nửa đêm mơ màng thức dậy, thèm chút hơi ấm của vợ mà “nghiến răng”, không rục rịch chi được. Tức lắm, không biết tỏ tâm sự cùng ai.

Một tuần suy nghĩ, nhờ bạn bè tư vấn, Lư thuyết phục Lựu rồi cùng quyết định cho hai thằng con vô nhà trẻ. Vậy là thêm một khoảng tiền không nhỏ nữa bỏ ra. Nhưng bù lại. Lựu có thêm thời gian để nghỉ ngơi, mở lại quán cà phê, thỉnh thoảng chạy vào trong nựng chồng tí xíu..

Cô con gái xinh đẹp chào đời hai năm sau.

Khi nghe báo tin vợ sinh đứa con gái út, đang ngồi dựa tường trước pḥng hộ sinh, Sáu Lư đứng bật dậy cười hề hề:

- Qúa đă, nhứt vợ tui. 

Nửa năm sau, khi nhậu tưng tưng về nh́n thấy Lựu đang ôm con gái đùa dỡn, Lư nghiêng ngă đến bên vợ:

- Đó, bà thấy chưa? Sau này mà nhờ nó đấy.

Nói rồi ông chạy đến nựng con:

- U, cha cha. Con gái của Ba. Công chúa của Ba. May mà Mẹ con biết đẻ, chứ không thôi Ba già rồi biết ai kiếm tiền nuôi Ba. 

Lư là một người chồng, người cha tốt, biết chăm lo cho tổ ấm của ḿnh. Thỉnh thoảng cũng “dại dột” nghe theo lời rủ rê của bạn bè, nhất là đám khách hàng trong nam ra, đi mây mưa tí chút nhưng rồi cũng quay về với vợ con. Anh rất siêng năng, tháo vát nên mới có một gia đ́nh hạnh phúc như bây giờ.

Vợ chồng Lư hiền lành nên sinh ra những đứa con ngoan.

Cô con gái nay đă lớn rồi, cũng đă đến tuổi cặp kê yêu đương nhưng Lựu vẫn chưa thấy cô bé yêu thương ai, cũng hơi lo cho tương lai con gái ḿnh. Mong sao đời nó gặp được người chồng như Ba nó, hiền lành, biết chăm lo cho vợ con và nhất là không bao giờ, to tiếng, quát tháo hay lăng nhăng, làm mất hạnh phúc gia đ́nh.

Cô con gái ngoan hiền, đi làm về là quấn quưt bên Mẹ. Đôi khi Lựu phải nhắc nhở:

- Con phải đi chơi với bạn bè chứ. Ở nhà hoài biết khi mô lấy chông?

Con bé nũng nịu:

- Thôi, con không lấy chồng đâu. Ở với Mẹ suốt đời thôi.

Lựu cốc lên đầu con gái:

- Con khỉ! Nói tầm bậy. Lấy chồng cho Mẹ yên tâm. 

 Hai cậu con trai là niềm hy vọng của Lư. Hy vọng một ngày mai tốt đẹp , chúng nó sẽ là những con người hoàn chỉnh hơn Ba nó, cộng thêm đức tính hiền lành, trung thực nên luôn được mọi người quư mến, đó là con đường mở rộng cho hai con trai của Lư bước đi.

Sáu Lư mong muốn cho con không đi lại con đường ḿnh, chúng sẽ tiến xa trên đường đời gập ghềnh, đầy sỏi đá chông gai này. Thoát được cảnh khó khăn và tự xây dựng cho ḿnh một gia đ́nh hạnh phúc, một tương lai rực rở.

Sáu Lư luôn hy vọng như vậy.

Đó là chuyện ngày mai, c̣n bây giờ th́ cười cho sướng cái đă. Ha ha ha.

Cuộc sống muôn màu sắc, thú vị lắm phải không Sáu Lư.

 

(*) Thơ LÊ HÙNG THÂN

(**) Thơ anh PHAN NHƯ THỊNH

 

 

HẾT

                                      

 

 

 

BÙI THANH XUÂN

Đà Nẵng, tháng 5/2012

 

 

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Bùi Thanh Xuân                |                 www.ninh-hoa.com