Trang Thơ và Truyện của Bùi Thanh Xuân                 |                  www.ninh-hoa.com

BÙI THANH XUÂN

Cựu Học sinh
Trung Học Ninh Ḥa

Niên Khóa:
1971-1972 lớp 9/2
1972-1973 lớp 10/B

Hiên sinh sống tại
 Quận Hải-Châu, Đà Nẵng

 


 

 

 

 

 

 

ÔNG SÁU LƯ
BÙI THANH XUÂN

 

 

(Viết theo lời gợi ư của con trai Sáu Lư)

 

PHẦN MỘT

 

 Đến đầu đường mà nghe tiếng cười ha hả đích thị là ông Sáu Lư.

Ông này có cái lạ là ǵ cũng cười. Vui, cười. Buồn, cười. Ghét giận, cười. Thương, cười. Thậm chí, làm ăn thua lỗ một việc ǵ đó, bị người ta lừa cũng cười. Mà cười như khóc.

Không ai có thể ghét cái ông hay cười này được, dù nhiều khi trời đang nắng chang chang, vừa chạy xe lên thềm nhà, định vào t́m chỗ mát để trú nóng mà nghe ổng kêu giựt ngược:

- Nè! Ăn sáng chưa?

Trời đất, đă ba giờ chiều rồi, ăn uống không biết bao nhiêu trận từ sáng đến chừ, mà ổng hỏi ăn sáng chưa th́ chỉ có nước nh́n ổng mà..cười.

Không biết trời đất sinh ổng ra để cười hay sao, mà hể thấy cái chi hơi bất thường tí lại cười. Mà cười ha hả như trời rung đất chuyển mới..buồn cười chứ.

 

Sáu Lư có hai thằng con trai..đẹp trai nhưng it khi thấy cười như Ba nó. Phải nói là cái ông này tu mấy kiếp mới lấy được bà vợ xinh đẹp, sinh ra những đứa con ngoan như vậy. Gia đ́nh ông nghèo nhưng vợ chồng sống với nhau khá hạnh phúc.

Chuyện t́nh Sáu Lư cũng như nhiều chuyện t́nh khác, cũng lầm lầm ĺ ĺ, liếc ngó như ai.

Ngày ấy, vợ ông là một cô gái xinh đẹp, nhà sát vách. Sáu Lư là một chàng trai lực lưỡng hiền lành. Lựu, tên cô nữ sinh duyên dáng được nhiều người theo đuổi nhưng luôn tỏ ra nghiêm khắc với mọi chàng trai xum xoe quanh ḿnh. Ba của Lựu là một nhà giáo trường làng, nên cô được hấp thụ một nền giáo dục Nho giáo. Công, dung, ngôn, hạnh là tiêu chí hàng đầu với cô gái tuổi dậy th́ duyên dáng xinh đẹp này.

 

Sáu Lư nghỉ học sớm v́ hoàn cảnh gia đ́nh nghèo khó của ḿnh. Sau ngaà 30 tháng 4, Lư làm đủ thứ công việc để kiếm tiền giúp đỡ gia đ́nh và nuôi sống bản thân ḿnh. Nghỉ học buồn lắm nhưng cũng đành phải chịu vậy. Mỗi chiều, đứng nh́n đám bạn đạp xe cười đùa đi học về ḷng tủi thân lắm. Trong đám bạn thân ngày xưa đi cùng lớp, bây giờ có người là Bác sỹ, kỹ sư. Nhiều lúc ra đường gặp lại họ, Sáu Lư cũng không buồn chào cái đám bạn vô tâm ấy. Họ bây giờ đă có địa vị xă hội, giàu có nhưng mấy khi nhớ đến thằng bạn vui tính học giỏi ngày xưa ấy nữa, bởi số phận mỗi con người đă được định đoạt khác nhau và ông chấp nhận cái số phận của riêng ḿnh. Không buồn phiền, không đ̣i hỏi mà cũng chẳng cần nhọc sức đấu tranh cho số phận ấy làm ǵ. Cuộc đời này biết bao màu sắc, mùi vị để hưởng thụ. Cười cái đă cho sướng. Sáu Lư luôn nghĩ như vậy.

 

Lựu học xong lớp mười hai, không dự thi vào đại học như bạn bè v́ thời đó mới sau giải phóng được vài năm, có học nhiều cũng chẳng để làm ǵ, cô nghĩ vậy. Đó là một suy nghĩ nông cạn, không nh́n thấy được ngày mai của cô gái mười tám tuổi. Ba cô mất sớm nên không ai dẫn cho cô đi một con đường nhiều trải nhiều hoa. Cô ṃ mẫm tự t́m lối đi cho ḿnh trong những ngày gian khổ đó. Bước trên con đường gập ghềnh đầy sỏi đá để rồi một đời hối tiếc v́ sao không học tiếp để có một tương lai đẹp hơn.

Lựu nghỉ học về mở quán cà phê, phụ giúp Mẹ nuôi mấy em tiếp tục ăn học. Những lúc buồn cho thân phận, cô nghĩ lại cũng chẳng nên buồn làm ǵ, bởi cô đă hy sinh cho những đứa em ḿnh được như hôm nay.

 

Cô gái mănh khănh có khuôn mặt u buồn nhưng quyến rủ. Không thiếu những chàng trai thập tḥ trước hiên nhà, hay vào quán ngồi cả buổi, uống ly cà phê nhưng lại đốt cả gói thuốc chỉ để ngắm cô chủ quán xinh đẹp, duyên dáng, thỉnh thoảng mới nở nụ cười, nhưng buồn.

Khách đă uống cà phê của Lựu, mấy khi có thể chịu rời xa cái chỗ ngồi quen thuộc của ḿnh. Cà phê ngon, và qua làn khói thuốc mờ ảo, đôi mắt cô chủ quán hút hồn như bay lên, xa xăm.

 

Nhớ gái thích chào nhau buổi sáng

Lần gặp sau trong ánh mắt mơ màng (*)

 

Có chàng trai đa t́nh đă làm câu thơ như vậy tặng Lựu. Cô đọc nhưng rồi vứt đâu đó, vào một thời nhan sắc bỏ quên. Lựu thản nhiên như không trước bao lời tán tỉnh dịu ngọt. Như vô t́nh trước những khuôn mặt dại khờ yêu. Biết bao bài thơ t́nh bất tử được sáng tác trong quán cà phê có cô chủ nhỏ xinh đẹp này. Biết bao chàng trai liêu xiêu như say bước ra khỏi quán khi chưa nhận được nụ cười.

Những bàn tay rụt rè đẩy nhẹ những câu thơ viết vội trên bao thuốc lá về phía Lựu trên quầy thu tiền. Lựu xếp lại, để đó không thèm đọc. Để rồi sau này hồi tưởng, sao ḿnh ngày ấy không gom lại để mang theo cùng hành tŕnh với cuộc đời ḿnh, và bây giờ lại hối tiếc một thời xuân sắc vụt qua nhanh.

Ngày Sáu Lư trấn thủ từ biên giới xuất ngủ trở về, một anh hùng thời loạn chống quân Tàu xâm lược, hồi hương với nụ cười luôn nở trên môi. Lư hănh diện khoe thành tích ḿnh đạt được trong những ngày quân ngũ. Ông thao thao bất tuyệt về những khu rừng ḿnh đă qua, những chiều vàng bên suối vắng nh́n những chiếc lá vàng rơi, thả ḿnh xuống ḍng suối ngọt ngào, êm ả. Ôi. Đẹp làm sao những buổi chiều có sương mờ giăng trên mặt suối, bên những chùm hoa dại. Cái lạnh nhè nhẹ thấm vào người, len lỏi vào tâm hồn người trấn thủ.

Khi diễn tả lại những cái đẹp lăng mạn ấy, đôi mắt Lư như mơ màng quyện hết những hồn thơ của đất trời vào cái miệng tṛn xoe của ḿnh. Những người ngồi nghe cũng tṛn xoe đôi mắt, im lặng vả có phần ganh tỵ với Sáu Lư. Cái rừng già kia bỗng chóc hóa thành thiên đường. Sáu Lư cười thầm: “ Cái ngữ dân thành phố như bọn bây, phải một lần về với núi rừng mới thấy được cái đẹp, cái lăng mạn của chiều rừng, man mác lắm”

Trở về chưa có việc ǵ làm nên hằng ngày Sáu Lư lại qua quán cà phê của cô hàng xóm xinh đẹp, thuyết giảng về cái hồn của rừng núi cho đám thanh niên thành phố này nghe. Mọi câu chuyện của Lư cũng không vượt ra được khỏi cửa quán, khi Lựu luôn say mê lắng nghe, say mê ngắm nh́n cái miệng tṛn xoe duyên dáng, cái giọng kể êm êm của anh chàng nhà sát vách với ḿnh.

Ngày ngày đều như vậy, suốt một mùa hè. Lựu bỗng mê cái cách kể chuyện có duyên của Lư lúc nào không biết. Cô thờ ơ với tất cả mọi người. Thờ ơ với những người khách đa t́nh, ngồi nghe Lư kể chuyện nhưng mắt lại để nơi cô gái có nước da màu hạt dẻ ấy.

 

Rồi một ngày bỗng dưng Lư không c̣n kể chuyện nữa, mà ngồi đăm chiêu nh́n ra khoảng không trước mặt. Và khi cô chủ quán xinh đẹp cúi đầu bên quầy, Sáu Lư như đánh rơi đôi mắt ḿnh vào mái tóc rủ xuống che kín nữa khuôn mặt ấy. Lư nghe tim ḿnh đập rộn ràng khi đôi mắt trong veo kia ngước nh́n. Mắt đă t́m mắt, họ im lặng không nói với nhau điều ǵ, nhưng thông điệp t́nh yêu đă gởi đi cho nhau rồi.

 

Vắng nhau từ ấy lâu rồi

Bên kia em cũng như người bên anh

Thương thương nhớ nhớ cũng đành

Xa xôi đâu phải thác ghềnh cách ngăn (*)

 

Lư bắt đầu về nhà làm thơ mỗi tối. Bài thơ làm xong nhưng Lư thậm tḥ, thậm thụt không biết làm sao gởi cho em em gái hàng xóm.

 

Trời đất ạ! Cả một đời (tính đến lúc ấy) Lư có biết thơ thẫn là cái ǵ đâu? Ngày trước nhà không đủ cơm ăn lấy ǵ mà đi mua chữ làm thơ chứ? Mặc kệ, Yêu th́ làm thơ có ǵ xấu đâu mà ngại. Ai làm thơ hay, kệ họ. Ḿnh làm cho ḿnh đọc, sợ chi ai chê. Nhưng rồi bài thơ đầu tiên ấy cũng được Lư đút qua khe cửa khi Lựu băng ngang qua mái hiên nhà Lư. Cả tuần không có thơ hồi đáp, Lư nóng ruột, nóng gan. Vậy là Lư thức đêm này qua đêm khác, sáng tác thêm những bài thơ t́nh bất hủ mà sau này mỗi lần Lựu lôi ra đọc lại là cứ cười tủm tỉm một ḿnh.

“Lư yêu Lựu như tên ăn trộm.

“Rất thật t́nh nhưng lại sợ bắt quả tang”

 

Trời ơi! Bài thơ mộc mạc nhưng sao nó thiết tha, đáng yêu quá vậy, Lựu nhủ thầm: “ Anh ấy yêu ḿnh thật rồi, yêu như thằng ăn trộm bời v́ sợ ḿnh nh́n thấy chăng?”

 

Lư ngày đêm thầm yêu trộm nhớ người con gái hàng xóm ấy. Nhưng chàng trai luôn hiểu rằng, bên cạnh cô ấy lúc nào cũng có hằng tá chàng trai khác đeo đuổi. Thật không dể ǵ để chiếm được trái tim vàng của nàng. Lư càng yêu, càng làm nhiều thơ hơn, ngơ ngẫn suốt một thời gian dài. Đúng là “Yêu là chết trong ḷng một ít”. Không phải Lư chết trong ḷng một ít mà đến bốn năm cái ít như vậy cộng lại cũng chưa đủ diễn đạt được t́nh yêu của ḿnh dành cho Lựu. Lư yêu ngày yêu đêm, yêu sớm yêu khuya. Yêu dại khờ. Lư yêu đến nỗi gầy guộc cả thể xác lẫn tâm hồn. Lư làm bài thơ đem qua tặng Lựu:

          “ Em như sương sớm trên cành biếc.

          Anh đă là mưa rụng xuống đời.

          Em như hoa thám c̣n khoe nụ

Anh đă là xác bướm héo khô” (**)

 

Lựu nhận bài thơ của Lư, đọc xong thấy thương anh chàng hàng xóm đa t́nh, tội nghiệp quá. Hơn người ta có hai tuổi, làm ǵ mà xác bướm héo queo, à không phải. Héo khô.

(Bài thơ được Lựu nâng niu cất giữ cho đến tận bây giờ. Đôi lúc hai vợ chồng giận nhau, Lựu thường đem bài thơ ấy ra đọc cho Lư nghe. Vậy là huề cả làng)

 

Lư yêu từ mái tóc dài xỏa ngang vai của em. Yêu đôi mắt buồn vời vợi, yêu những ngón tay thon dài nắm chặt ly cà phê mang đến cho Lư. Anh thầm ước mơ ḿnh là ly cà phê kia để được em ôm chặt ḿnh. Ôi, Lựu ơi! T́nh yêu đầu tiên của anh. Thêm bài thơ t́nh nữa tặng Lựu:

 

Anh chỉ tiếc một thời mau tàn lụi

Không có hai mà chỉ mỗi h́nh hài

Trái tim hồng tuôn giọt máu không phai

Đang hừng hực chịu chia thành mănh vụn (*)

 

Bài thơ này Lư không trao qua khe cửa nữa, mà là sau phía hè. Buổi chiều Lư trèo lên mái bếp nhà ḿnh, nh́n sang trông thấy Lựu đang ngồi rửa ly bên hồ nước. Ôi, không gian lăng mạn, tuyệt vời quá. C̣n khoảng khắc nào đẹp hơn khi cô gái đang ngồi kỳ cọ ly tách, c̣n chàng trai núp trên mái nhà nh́n xuống, ngắm mái tóc xỏa ngang vai, lắc lư cái đầu nhẹ nhàng theo điệu nhạc từ nhà trên vọng xuống. Những sợi tóc như trêu ngươi Lư, nó mơn man tren bờ vai kia khiến cho Lư ganh tỵ với nó. Phải chi anh là sợi tóc trên vai em, Lựu ơi!

Lư trèo xuống, t́m sợi chỉ, quấn chặt bài thơ mới sáng tác, cột vào thanh cây củi, rồi leo lên lại, nín thở đẩy cây củi ra xa, hạ dần sợi chỉ có cột bài thơ xuống trước mặt Lựu. Cô thoáng giật ḿnh nhưng rồi cũng hiểu ra. Lựu gở sợi chỉ và đón nhận bài thơ t́nh của Lư một cách trân trọng.

Vậy là Lựu gục ngă ngay với bài thơ thứ ba này.

 

Một hôm, Lư mạnh dạn nắm chặt bàn tay mũm mĩm những ngón thon dài ấy khi quán vắng người. Anh bước đến bên quầy định trả tiền ra về, khi Lựu vừa ngước mắt lên nh́n, những con mắt gặp nhau cùng một điểm. Hai trái tim vội vă đập rộn ràng. Lư không trao những tờ giấy bạc, mà đưa bàn tay ḿnh ra nắm chặt bàn tay người ḿnh thầm yêu trộm nhớ. Bất ngờ, run rẩy, Lựu rút nhanh tay ḿnh về, đôi mắt ngạc nhiên sững sốt nh́n Lư như trách móc. Lư giật ḿnh v́ đôi mắt của cô, đôi mắt đẹp quá. Lư nghĩ thầm như vậy và không thả bàn tay mềm mại kia ra trước sự thèm thuồng của đám thanh niên đang ngồi trong quán chiều hôm đó. Anh rướn người đến gần cô gái hơn, nói nhỏ:

          - Lựu ơi! Em đẹp lắm.

Lựu nghiêm khắc nh́n thẳng vào mặt Lư:

          - Anh sao vậy? Không tôn trọng em sao?

Nói vậy, chứ trái tim cô gái đang rộn ràng một nhịp đập bất thường, nó như reo vang, như thúc dục ḿnh hăy để yên tay ḿnh trong bàn tay của Lư, nhưng như một bản năng tự vệ của người con gái, cô quyết định rút tay ḿnh về, nhẹ nhàng nói với Lư:

          - Anh..khỉ!

          Lư th́ thầm:

          - Anh yêu em!

          Cô gái ngước mắt lên nh́n Lư. Không trả lời câu nói vừa rồi của anh.

Lư trốn biệt trông nhà suốt hai ngày sau đó. Có lẽ xấu hổ v́ hành động của ḿnh với Lựu nên anh không qua ngồi uống cà phê mà len lén đi ngă sau t́m một quán khác.

Đến ngày thứ ba, gặp mấy ông bạn một thời chinh chiến, Lư mời về nhà ngồi lai rai, ôn lại kỷ niệm chiến trường. Hôm đó anh v́ quá vui nên anh uống nhiều, đến chiều tàn cuộc vui cũng là lúc Lư say bí tỉ, quên cái điều ḿnh đă làm hôm trước với Lựu, khập khểnh chân thấp, chân cao bước vào quán, miệng nồng nặc mùi rượu.

          Lư ngắm đôi mắt Lựu, thả cả hồn ḿnh vào đó.

          “ Mắt em như hồ thu”

          “nh́n em anh muốn..tu”

Không biết Lư muốn ..tu cái ǵ, nhưng khi Lư nhoẽn miệng cười, trao cho Lựu câu thơ này, cô đă nỗi khùng lên, hí hoáy viết tiếp theo phía dưới hai câu thơ ấy, trao lại cho Lư:

          “ Cà phê em rất ngọt”

          “ phải rượu đâu..anh tu”

Lư dắm đuối nh́n Lựu như muốn trao tặng cho cô trái tim trong cơn say, anh lẩm bẩm:

          - Lựu ơi! Em không phải là rượu. Em là mùa thu của anh. Anh muốn ..tu trong đôi mắt em, muốn ngồi thiền trong ḍng sông ấy, để ai nh́n vào chỉ c̣n thấy anh thôi, Lựu ơi!

May mà hôm đó Lựu biết anh vui v́ gặp lại bạn cũ ngay trong nhà ḿnh nên cũng không giận nữa, hơn nữa giận người say làm ǵ. Nghĩ vậy, cô đến bên cạnh anh vỗ về:

          - Anh mệt rồi. Thôi về nghỉ rồi mai qua uống cà phê em.

          `Trong cơn say, Lư nghe tiếng Lựu thủ thỉ như vậy, sướng lắm. Lư nói nhỏ chỉ đủ cho ḿnh Lựu nghe:

- Anh sẽ suốt đời uống cà phê “em”.

- Vậy th́ chừ anh về nghỉ đi, mai em pha cho anh một ly cà phê thật ngon nhé. Để em d́u anh về.

 Anh cũng c̣n một chút tỉnh táo để nhận ra rằng, muốn chiếm được trái tim nàng th́ hăy nhẹ bước đi về nhà, chớ dại mà nói dai cái điệp khúc của kẻ say. Lựu nắm tay anh d́u vào nhà nằm nghỉ. Đôi mắt anh lim dim, nghe ngọt ngào từ bàn tay Lựu lan tỏa khắp cơ thể ḿnh. Ôi, bàn tay em sao dịu dàng êm ái quá, Ôi, t́nh yêu thiêng liêng của anh.

Từ đó, không bao giờ thấy Lư la cà đến những quán rượu nữa.

 

 

Xem PHẦN HAI

                                      

 

 

 

BÙI THANH XUÂN

Đà Nẵng, tháng 5/2012

 

 

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Bùi Thanh Xuân                |                 www.ninh-hoa.com