Trang Thơ và Truyện của Bùi Thanh Xuân                 |                  www.ninh-hoa.com

BÙI THANH XUÂN

Cựu Học sinh
Trung Học Ninh Ḥa

Niên Khóa:
1971-1972 lớp 9/2
1972-1973 lớp 10/B

Hiên sinh sống tại
 Quận Hải-Châu, Đà Nẵng

 


 

 

 

 

 

NỤ CƯỜI
HÂN HOAN
BÙI THANH XUÂN

      

PHẦN 02

 

 

Cô gái quay xuống lại rồi đến ngồi trên salon đối diện với ông, hai chân  bắt chéo vào nhau, bàn tay đặt lên cặp đùi của ḿnh, xoa nhẹ lên đầu gối phải, rồi nhích dần lên, ngón trỏ mơn man vết sẹo nhỏ nằm trên bắp đùi trắng nơn nà.

-Ở nhà một ḿnh không buồn sao Chú?

Ông nh́n vào khuôn mặt cô gái, cố nén ḷng, không lia đôi mắt vụng về của ḿnh xuống thấp hơn:

-Về hưu rồi có ǵ đâu làm nên ở nhà thôi cháu.

-Chú không đi chơi với bạn?

-Ôi, bạn với bè chán lắm cháu ơi.

Cô gái cười nhẹ :

-Cô đi hoài vậy chú không giận à ?

-Ừ.. Th́ công việc bả đi thôi.

Cô gái đặt bàn tay ḿnh lên bàn tay da nhăn nhăn của ông:

-Nhưng vợ chồng đi đâu cùng đi chứ chú để cô đi một ḿnh như vậy không buồn sao? Thấy chú ở nhà hoài như vậy cháu cũng thương lắm

Một luồng điện cực mạnh vừa chạy từ mu bàn tay ḿnh lên đến năo. Ông lắp bắp:

-Quen rồi..cháu.

Cô gái vừa nheo nheo mắt vừa cong hai môi, hơi chồm người tới như cố t́nh để lộ phần trên bộ ngực của ḿnh :

-Trông chú c̣n sức khỏe phong độ vậy mà cháu thấy hai vợ chồng  mỗi người mỗi pḥng lạ quá.

Nói xong câu cô gái từ từ dứng dậy, nhẹ nhàng rời bàn tay của ông, rồi bước đến cầu thang lên lầu nhưng đôi mắt vẫn c̣n quay lại nh́n. Ông hướng theo cặp mông đang ngúng nguẩy lơ lững từ từ lên cao để lộ cả nội y của cô gái. Ôi, sao mà cái cảm giác lâng lâng kỳ lạ quá . Thật tội nghiệp, cả đời lo cho sự nghiệp mà quên đi nhiều thứ .Đến khi tuổi hồi xuân trở lại th́ chẳng c̣n được ǵ.

Cảm giác đê mê như vây hèn ǵ mấy thằng em trong cơ quan lâu lâu lại mời ḿnh đi, lại cho là kỳ, là hư đốn. Bây giờ không c̣n được ai mời nữa lại thích mới lạ. Ông thấy sinh lực như được phục hồi từ lúc cái chạm tay nhẹ với cô gái.

Người bạn ngày xưa đang ở Huế gọi điện vào mời ông ra dự đám cưới thằng con trai. Cơ hội được ra khỏi nhà, ông nói với bà vợ :

-Ngày mai tôi đi ra Huế dự tiệc cưới của con trai thằng bạn, có lẽ ở lại chơi luôn vài ngày. Bà ở nhà khỏi phải lo nấu nướng.

Bà nh́n ông bằng đuôi mắt:

-Làm ǵ mà ở lại vài ngày?

Ông phân trần:

-Th́ lâu lắm rồi bạn bè tụ hội gặp nhau. Ở nhà cũng vậy thôi, có việc ǵ đâu bà.

-Tùy ông. Nhưng mà đừng kiếm chuyện đi …

Bà nói không dứt câu v́ biết ông thừa hiểu bà nói ǵ. Nhưng thật ra bà không muốn làm căng thẳng sự việc, v́ chính bà muốn ông đi ra khỏi nhà càng lâu càng tốt. Nếu nói rỏ ra ông lại ngại không đi, bà chính là người buồn hơn.

Tối hôm đó bà nói với cô gái:

-Ngày mai cô chú đi ra Huế vài ngày có việc. Cháu có thể thu xếp ở nhà ai đó ít hôm nhé.

Thực ra bà muốn cô gái đi đâu đó vài ngày để bà được tự do trong ngôi nhà của ḿnh.

Cô gái thoáng ngạc nhiên nhưng cũng phải gật đầu:

-Dạ. Cô chú đi chơi cho vui, cháu đến ở nhà bạn cũng được.

Sáu giờ sáng hôm sau bạn ông lái xe đến đón. Ông tỏ ra vui vẻ thật sự v́ lâu lắm mới có cơ hội ra khỏi nhà, leo lên xe bạn chở đi mà thấy ḷng phơi phới v́ cũng được vài ngày thoát khỏi khuôn mặt quàu quạu của mụ vợ trẻ .

Nhưng ông đâu ngờ rằng mụ vợ luôn có khuôn mặt quàu quạu lại hớn hở hơn ông nhiều. Mai là  thứ bảy bà được nghỉ việc hai ngày. C̣n ǵ sung sướng hơn khi ngôi biệt thự rộng lớn mênh mông này chỉ c̣n lại hai con người với nhau. Hai con người thật sự đúng nghĩa của của nó chứ không phải với ông chồng già đi đứng như gà mắc dây thun đó.

Bà đi đâu từ sáng đến chiều mới về. Bước xuống chiếc xe du lịch bốn chổ c̣n có một người đàn ông trông trẻ hơn bà nhiều. Ông ta chạy thẳng xe vào sân ngôi biệt thự rồi bước ra mở cửa cho bà xuống. Cả hai cùng đi vào nhà với khuôn hớn hở. Người đàn ông to con trắng trẻo khép vội cánh cửa gổ pḥng khách xong cùng bà biến mất nhanh trong pḥng của ông chồng. Không biết hai người nói chuyện ǵ trong đó những chỉ nghe tiếng cười rúc rích, sau đó im lặng và cuối cùng là những tiếng thở mạnh, dồn dập của hai người. Họ hưởng thụ hoan lạc trong nhiều giờ như vậy rồi ôm nhau ngủ thiếp đi đến tờ mờ sáng hôm sau lại nghe những âm thanh hôm qua lặp lại.

Người đàn ông ở lại với bà suốt ngày chủ nhật hôm đó. Đến chiều họ ra ngồi ngoài pḥng khách trên ghế sopha. Bà lả lơi dựa vào vai ông ta trông bộ váy ngủ mỏng tanh lộ hết những ǵ mà người phụ nữ cần che dấu. C̣n ông ta mặc bộ áo pijama của chồng bà. Khung cảnh thật hữu t́nh và khiêu gợi  giữa người đàn ông trẻ và người phụ nữ lớn tuổi nhưng vẫn c̣n sức hút gợi t́nh. Ông ta choàng tay qua ôm chặt lấy bà, bàn tay tiếp tục phiêu lưu trên làn da thịt nóng hôi hổi trong hơi thở gấp gáp. Họ lại quên hết đất trời.

Bỗng cánh cửa pḥng khách nhẹ nhàng mở ra. Ông chồng bất ngờ xuất hiện ngay giữa ngôi nhà, trông thấy cảnh tượng như sét đánh ngay người ḿnh. Mắt ông hoa lên choáng váng, xây xẩm muốn ngă quỵ xuống nền gạch bóng loáng. Nhưng ông không quỵ ngă mà bước đến bên người đàn ông túm áo đấm mạnh vào khuôn mặt đầy thịt. Người đàn ông bất ngờ vùng chạy ra khỏi nhà trong bộ pijama của ông, bỏ lại chiếc xe bốn chổ cùng tất cả áo quần và giấy tờ của ḿnh. Ông không c̣n sức khỏe như thanh niên để chạy theo t́nh địch . Mà chạy theo cũng chẳng làm được ǵ nó không khéo trong cơn hoảng loạn nó quay lại cho một đá chỉ có mà chết . Nghỉ vậy, bao nhiêu căm hận ông bắt đầu trút hết cho bà vợ:

-Này, con đ.. Mày đang làm cái ǵ trong nhà tao vậy?

Từ lúc ông bước vào đột ngột bà vợ hoảng hốt, mặt mày tái xanh ngồi co cụm trên chiếc ghế,miệng há hốc v́ quá bất ngờ. Đến khi trông thấy người t́nh tuôn chạy ra ngoài bà mới định thần lại. Đằng nào mọi việc cũng đă bại lộ rồi không cần phải phải dấu diếm làm ǵ nữa. C̣n ông chồng hết nước hết cái kia chẳng là cái thá ǵ với bà trong lúc này. Thời hoàng kim qua rồi ông ơi! Bà tự trấn an ḿnh như vậy và quyết định phải trái với ông chồng già vô tích sự này một trận luôn thể:

-Ông tưởng cái nhà này của ông chắc?

Khuôn mặt ông phừng phừng, hai mắt long lên , định xông tới cho bà vợ vài bạt tai nhưng khi thấy bà ta đứng dậy hai tay chống nạnh chỉ vào mặt khiến ông phải khựng lại;

-Bà nói sao? Nhà này là của thằng nào?

-Tôi nói rồi . Ông bây giờ không là cái ǵ trong ngôi nhà này nữa.

Cơn giận như đốt cháy con người ông:

-Bà đem trai vào nhà hú hí như một con đ... Bà làm nhục cả cái nhà này rồi.

-Tôi đem trai về nhà đó, ông tính sao? Ông không c̣n nhôm nhựa ǵ th́ tránh ra dành cho người khác. Tui phải đi kiếm cái tôi cần chứ.

Ông ôm đầu:

-Trời ơi là trời. Nhục quá. Nhục quá.

-Ông có giỏi th́ bỏ đi, đừng ở đây mà xốn mắt.

Vậy là không c̣n ǵ để nói nữa rồi. Ông vào pḥng đóng sầm cửa lại ở suốt trong đó cho đến sớm hôm sau, khi bà vợ đi  rồi mới bước chân ra khỏi pḥng.

Từ hôm đó cuộc sống gia đ́nh đối với ông như địa ngục. T́nh cảm vợ chồng vậy là hết, ông chỉ là cái bóng ở trong ngôi nhà này thôi. Đôi lúc ông có ư định bỏ về quê sống cho thanh thản nhưng lại sợ xấu hổ với họ hàng. Muốn ly dị để không c̣n nh́n thấy bà vợ hồi xuân lẳng lơ đa t́nh này nhưng rồi lại nghĩ không thể được v́ tính ông hay xấu hổ, thà cứ chịu đựng như vậy c̣n hơn tiếng xấu lan ra khắp thành phố này ông không c̣n mặt mũi nào nh́n thiên hạ.

Hai tuần sau bà vợ đi công tác xa, cô gái nói là bà đi cả tuần mới về. Ông nghe  vậy th́ biết vậy thôi chứ đi đâu có trời mà biết được. Đi cả tuần hay cả tháng đối với ông cùng chừng đó chuyện, mà đi càng lâu càng tốt chứ có sao. Ông thấy nhẹ nhơm khi đi ra đi vô không c̣n chạm cái bộ mặt lẳng lơ hư đốn ấy nên trong ḷng vui lắm.

Thực ra ông c̣n một ư nghĩ khác nữa. Đó là khi không có bà vợ ở nhà, cô gái hay đến ngồi tâm sự với ông nhiều hơn. Những lần như vậy ông thấy ḿnh như trẻ lại nhiều tuổi, thấy đời c̣n đẹp lắm. Cô gái hay cười chúm chím  làm tim gan ông thắt lại mỗi khi đôi mắt của cô nheo nheo nh́n ông. Ôi, đôi môi đỏ đỏ cong cong sao mà duyên đến thế, làn da trắng mịn trên khuôn mặt cô gái trong veo đến nỗi ông có thể nh́n thấy những sợi li ti màu hồng nhạt dưới làn da ấy. Cô mặc đủ loại váy mà cái nào trông cũng đẹp, cũng hay hay. Nhất là khi cô ngồi đối diện với ông hai chân ngồi bắt chéo lại c̣n bàn tay cứ xoa xoa trên đầu gối  không một vết sẹo khiến cho ḷng ông cứ xao xuyến. Những cảm xúc ấy cả đời ông chưa gặp bao giờ. Trước khi cưới vợ bản thân là con người rất nghiêm túc, có nghiêm túc ông mới trở thành một người có uy tín và leo lên cao được sau này chứ. Khi có địa xă hội rồi ông không có thời gian để mà vui đùa cùng bạn bè chiến hữu hay đôi lần thuộc cấp mời ông đến chổ này chổ nọ giải trí ông đều từ chối v́ sợ ảnh hưởng đến thanh danh của ḿnh, làm phiền vợ con.

Cô gái chỉ đáng tuổi con ông thôi nhưng cái cảm giác được ngồi gần cô bé tṛ chuyện sao thích thú, mà lâng lâng quá. Những lần gặp như vậy đêm tối ông cứ nằm trằn trọc thao thức không ngủ được. Ông nghĩ thầm, già rồi ngủ ít cũng chẳng sao.

Chiều nay khi bà vợ đi rồi nhưng cô gái đến giờ tan việc đă lâu nhưng vẫn chưa thấy về nhà. Ông cứ đi ra đi vào rồi lại ngồi xuống ghế sofa mở tivi ra xem. Ông cứ ngồi như vậy cho đến chín giờ tối. Bật hết đài này đến đài nọ chán ông lại đứng dậy mở tủ lạnh lấy chai nước suối. Vừa quay lưng lại đă thấy cô gái chệnh choạng bước vào nhà, thả phịch người xuống chiếc ghế rồi nằm dài người mềm như bún, miệng thở toàn mùi rượu. Cô tḥng hai chân xuống nền nhà con thân người nữa trên nữa dưới, hai tay gát lên thành ghế mắt nhắm nghiền như không c̣n biết ǵ.  Ông hoảng hốt chạy đến nâng hai chân cô gái đặt lên nệm ghế, sửa lại cho ngay ngắn.

Khi bàn tay chạm vào đôi chân cô gái người ông như giật bắn ra sau như bị điện giật. Cái cảm giác ấy một lần nữa đến với ông thật bất ngờ. Nh́n bộ ngực phập phồng lên xuống dưới làn áo mỏng theo nhịp thở khiến tim ông đập liên hồi muốn ngạt thở. Ông để cô gái nằm vậy rồi quay qua ngồi ghế đối diện, nh́n không chớp mắt thân thể  đều đặn của cô gái. Trời ơi! Người sao mà đẹp, mà quyến rủ đến vậy chứ, đẹp nơn đẹp nà.. Dục vọng trỗi dậy như sóng dữ nhưng vẫn cố nén vào trong nên tim ông càng đập nhanh hơn, ngạt thở quá.

Cô gái nhắm mắt nên không nh́n rỏ ông lúc này như đứa trẻ ăn vụng. Ông nghe nơi hai bàn tay ḿnh như có kiến ḅ, nó ngứa ngáy sao ấy. Mười đầu ngón tay tê cứng. Trái tim bất trị, càng lúc đập nhanh, đập nhanh..
 

                                       

 

Đón Xem
NỤ CƯỜI HÂN HOA - PHẦN 03

                                      

 

 

 

BÙI THANH XUÂN

Tháng 8/2012

 

 

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Bùi Thanh Xuân                |                 www.ninh-hoa.com