Trang Thơ và Truyện của Bùi Thanh Xuân                 |                  www.ninh-hoa.com

BÙI THANH XUÂN

Cựu Học sinh
Trung Học Ninh Ḥa

Niên Khóa:
1971-1972 lớp 9/2
1972-1973 lớp 10/B

Hiên sinh sống tại
 Quận Hải-Châu, Đà Nẵng

 


 

 

 

 

 

 

NGUYỆT QUẾ PHẦN 1
B
ÙI THANH XUÂN

 

 

      

Một buổi chiều mùa Hạ, trong quán café, ngồi xoay mặt ra vườn, nơi có cây Nguyệt Quế đang tỏa hương thơm ngát. Hai người phụ nữ đă lớn tuổi nhưng khuôn mặt vẫn c̣n xuân lắm, với vẽ đẹp viên măn. Đang th́ thầm về một chuyện t́nh. Tôi nghe họ nói rằng…

-----  

 

            Em đong đưa trong chiếc xích đu và trước mặt, anh ngồi trên ghế đối diện, vụng về, tỉ mỉ kết ṿng hoa Nguyệt Quế.

            Hôm nay sinh nhật em. Chiều Hạ vàng nắng phủ trên vuông sân .Anh đội lên đầu em chiếc ṿng, rồi nhặt những bông hoa nhỏ màu trắng, rơi đầy trên sân từ cây Nguyệt Quế, bỏ đầy chiếc ly thủy tinh, cắm vào cây nến nhỏ. Bàn tay run run, đốt lên ngọn lửa T́nh yêu anh dành cho em. Bài Happy birthday anh hát thật vụng về nhưng em chưa bao giờ nghe ai hát hay như vậy bao giờ.

            Anh kéo ghế đến ngồi trước mặt em, hai tay đan vào nhau, nh́n em không chớp mắt. Em hỏi:”V́ sao mừng sinh nhật em đơn giản như vậy?. Anh cười:” Th́ cứ để mọi chuyện đơn giản thôi em. Ḿnh có quá nhiều màu sắc rồi. Cần ǵ thêm nữa .” Nụ cười anh trông dể ghét. Nói vậy nhưng ḷng em hạnh phúc dâng đầy. Nh́n vào mắt anh, em thấy ở đó có lời anh rất thật. Và em. Cô gái mười bảy tuổi, ḷng rộn ràng yêu.

 

Tháng tư. 1973

 

Thanh xếp cuốn nhật kư lại, bước ra sân đến bên gốc cây Nguyệt Quế, nhẹ nhàng ngắt một nhánh nhỏ, có hai bông trắng rồi đem vào đặt lên trên cuốn nhật kư.

Đều đặn mỗi ngày, Thanh đọc lướt qua một lượt các trang nhật kư của người con gái một thời yêu quư, mặc dù Thanh đă thuộc ḷng từng câu chữ trong đó. Cây Nguyệt Quế cũng là tên người con gái Thanh đă yêu thương, để rồi trong một phút nông nỗi, vội vă ra đi và đánh mất t́nh yêu của ḿnh.

 

Chuyện t́nh của Thanh và Nguyệt Quế như một giấc mơ. Nó đến rồi đi không bất ngờ, nhưng đă để lại trong trái tim Thanh như một vết cắt khó lành.

 

Cây Nguyệt Quế được Thanh đem về từ rừng núi xa xôi, cách thành phố một trăm năm mươi cây số, về hướng tây. Tường Vi, cô em gái xinh đẹp của một người bạn học thời đệ nhất cấp, đă cùng Thanh trồng cách đây đă tám năm, sau khi hoàn thành nghĩa vụ lao động trở về.

                                    **********************

 

Anh ra đi không một lời từ biệt. Hai ngày sau, em nhận được gịng chữ anh viết vội trong mănh giấy, nhét vào khe giữa của hai nhánh cây Nguyệt Quế.

            “Nguyệt Quế thân yêu!

 

            Anh xin lỗi em, bởi anh không đủ can đảm nh́n thấy trong mỗi chiều về, những chàng trai vây quanh em. Và bó hồng người ấy tặng em như giọt nước làm tràn ly. Mai anh về lại với Thành phố của ḿnh. Có lẽ sẽ nhớ em nhiều và tim anh sẽ vỡ tan, nhưng anh phải ra đi. Đừng buồn, rồi em sẽ quên, sẽ có một t́nh yêu khác. Đẹp hơn.

            Đoạn đường mai anh về, dài lắm.”

 

            Em vội vă đến nhà Cô anh. Muộn quá rồi

            Cây Nguyệt Quế chiều nay bỗng dưng trở chứng. Hoa rụng trắng khoảng sân. Hương không c̣n thơm như trước nữa.

           

 Tháng tám 1973

                                                *********************

 

Thanh nhớ lại. Tháng sáu năm bảy lăm, sau ngày giải phóng hơn một tháng, những thanh niên trong thành phố đều phải tham gia lao động tại các công trường như một nghĩa vụ lao động. Những gia đ́nh quyền quư trước đây, v́ lo sợ điều này, điều nọ nên buộc con em của ḿnh phải tham gia, dù tuổi đời của các em c̣n rất nhỏ. Tường vi là một điển h́nh.

Hôm ra tập trung tại sân vận động để lên xe. Bất ngờ Thanh nghe tiếng gọi từ sau lưng :

- Anh Thanh !

Thanh quay người lai:

- Ôi! Ti Vi. Sao em lại ở đây?

- Dạ. Em đi  lao động mà. Anh chi lạ, cứ gọi em là Ti Vi hoài. Mười lăm tuổi rồi, anh!

Thanh đặt tay lên vai cô bé, lắc nhẹ:

- Thôi, em đi về đi. Không được đâu. Làm sao em có thể chịu nổi giữa núi rừng được.

- Mẹ sợ họ bắt đi kinh tế mới nên nói em phải tham gia. Quay về Mẹ không cho đâu anh.

- Lên đó lỡ đau ốm, sốt rét rừng rồi ai lo cho em được?

- Họ nói có trạm xá, Bác sỹ mà lo chi anh. Có anh đi nữa, em bị chi anh lo cho em. Cô bé vừa nói,vừa cười.

- Anh chịu thua em. Ti Vi lên xe đi, đưa xách đây anh giữ cho.

- Dạ, nhưng mà anh đi chung xe với em, nghe anh.

- Được rồi, em cứ lên trước đi, anh đi mua mấy gói thuốc và bánh ḿ để trưa anh em ḿnh ăn.

 

      Trong hành trang Thanh đem theo, ngoài một ba lô đựng áo quần và dụng cụ cá nhân, c̣n có một cây đàn Guitar tróc sơn, cũ kỹ. 

Nơi họ đến là một khu rừng già. Trước đây, quân đội giải phóng đă từng đóng quân. Láng trại bằng tre nứa, đă có sẵn nên không phải vất vả xây dựng. Hai căn nhà lớn dành cho công nhân, bên trái dành cho nam và bên phải cho nữ, chính giữa là căn nhỏ hơn dành cho Ban chỉ huy. Ngay chiều hôm đó chúng tôi được chia thành năm tổ. Mỗi tổ hai mươi người. Tường Vi may mắn về chung tổ với tôi cùng năm phụ nữ khác. Con bé mừng rỡ reo lên như trẻ con:

- Ôi, mừng quá, em về chung tổ với  anh rồi !

Thanh nhăn mặt nh́n Vi :

   - Em vui lắm hỉ. Vài ngày nữa rồi khóc, đừng gọi anh dỗ nghe.           

           

      Nơi làm việc của tổ nằm ngay trên sườn núi đá. Sau một tuần được huấn luyện cách đục những tảng đá, sâu xuống khoảng một mét hai bằng nhưng con ve và xà beng. Mọi người được dạy cách đặt kíp nổ, nhồi thuốc và đốt dây cháy chậm. Sau khi ḿn nổ, những tảng đá lớn vỡ ra thành những tảng nhỏ hơn. Mười mấy thanh niên bắt tay vào , dùng búa tạ nặng cỡ năm kư đập nhỏ bằng trái dừa, xong chuyển xuống chân núi cho sáu chị em phụ nữ dùng búa cầm vừa tay tiếp tục đập nhỏ bằng trái cam. Tất cả được dồn vào một đống chờ xe đến chở. Sau chiến tranh, những con đường ở rừng núi bị hư hại nhiều nên cần phải chắp vá tạm thời để lưu thông.

 

         Trong tổ c̣n có một cậu thanh niên, nước da trắng như con gái, tính t́nh dể thương. Thanh rất mến cậu thanh niên này. Nhân, tên cậu thanh niên này lúc nào cũng cười vui vẽ với mọi người. Đang học dang dở lớp mười hai th́ giải phóng, gia đ́nh ly tán mỗi người, mỗi nơi. Cũng như Thanh và Vi, Nhân lưu lạc vào chốn rừng sâu này như một giải pháp tạm thời. Cậu hay bị mọi người chọc ghẹo nên  t́m đến Thanh như một sự che chở. Nhân thích làm thơ, thỉnh thoảng đưa cho Thanh đọc những bài thơ ḿnh mới làm. Không biết Nhân viết ǵ trong đó mà khi đọc xong Thanh cười rũ rượi. Quê quá, Nhân giật tờ giấy lại:

- Em làm cho vui thôi. Mắc chi anh cười.

- Thơ t́nh của em mà viết như vậy, gởi tặng mấy em coi chừng…ăn dép.

- Có ai cho em gởi tặng giữa cái rừng già này đâu mà sợ, anh.

Thanh an ủi Nhân:

- Chọc em vậy thôi. Cố gắng mộng mơ, em sẽ làm được thơ hay. Cứ làm đi, anh sẽ góp ư cho em.

 

Tháng tám năm bảy lăm, giữa núi rừng thăm thẳm. Thanh nhận tin Ba mất từ một cán bộ địa phương lên thăm hỏi. Mới chưa đầy nữa năm anh đă nhận biết bao đau khổ. Lên báo cáo với đội trưởng, một thanh niên người Hà Nội, Thanh xin phép được về thọ tang Ba.

Lội bộ hai mươi lăm cây số đường rừng, rồi chờ nữa ngày, phà vượt qua sông mới có xe về.

 

Hai ngày ngồi trước bàn thờ Ba, ḷng Thanh u buồn, chán năn vô cùng. Nghĩ cuộc sống ḿnh chẳng c̣n ư nghĩa ǵ nữa. Mọi thứ như mất hết với Thanh. Đứa em gái mười lăm tuổi bây giờ cũng đang ở một nơi nào đó trong rừng thăm thẳm. Mẹ hằng ngày phải c̣ng lưng đổ tưng chén bánh bèo để sớm mai ra chợ bán. Buồn phiền nhiều nên người Mẹ gầy rộc, trông tội nghiệp quá.

 Thanh nhớ đến người con gái năm nào cùng nhau ngồi dưới gốc cây Nguyệt Quế mỗi chiều về. Nhớ tóc em dài và đôi mắt nai nh́n nhau say đắm. Nhớ lần nông nỗi vội vă rời xa, ḷng chùng xuống một nỗi đau, Thanh lấy bút giấy viết cho người con gái năm xưa một bức thư…

 

“Nguyệt Quế .

Hôm nay về chịu tang Ba, ngồi trong gian nhà vắng vẽ, anh chợt nhớ đến em vô cùng

Xa em hai năm rồi, và bây giờ lưu lạc về một vùng rừng núi xa xôi. Nơi mà có lẽ không bao giờ em có thể h́nh dung được nó như thế nào đâu. Anh nhớ em. Có thể bây giờ em đă quên anh, thậm chí có thể cái tên của anh đă trở nên xa lạ với em rồi. Mặc kệ, anh vẫn cứ viết cho em đôi gịng, bởi v́ anh nhớ em, nhiều lắm!.

Anh thật sự có lỗi với em khi ra đi mà không nói v́ sao?

Có những chiều ngồi bên bờ suối vắng, thả những chiếc lá trôi theo gịng nước, anh thẫn thờ, rồi h́nh dung như có khuôn mặt em, trên đầu đội chiếc ṿng Nguyêt Quế anh kết tặng em ngày sinh nhật, em có biết không?

Lá thư này có thể em không nhận được, nhưng anh vẫn cứ viết

. Ngày mai anh lại trở lại với núi rừng thăm thẳm, mà ngày về c̣n xa lắm. Anh mong em một sự tha thứ và hy vọng một ngày anh gặp lại em.

Anh, Thanh.

 

Ngày hôm sau Thanh quay lại với rừng. Trễ mất hai ngày mà đội trưởng cho phép.

Đi làm về trông thấy Thanh đang ngồi bên bờ suối, Tường Vi không vào láng trại ngay mà nhẹ nhàng bước đến bên Thanh:

- Anh Thanh! Qùa em đâu?

Thanh bất ngờ, quay đầu nh́n Vi:

- Mấy ngày anh đi vắng có ai ăn hiếp em không?

- Dạ không, anh. Mấy anh chị ở đây lúc nào cũng giúp đỡ, che chở cho em. Không ai dám chọc em đâu anh.

- Đưa bàn tay anh xem thử nào? Ôi, chai sần hết rồi.

- Không sao mà. Ở đây có ai nh́n thấy đâu mà sợ xấu, anh.

- Có quà cho em và mấy chị anh cất trong ba lô. Thôi, ḿnh vào đi em.

 

Tháng tám mưa rừng buồn tê dại. Mưa lâm râm suốt ngày đêm, xuyên qua những tàn lá cây dày đặc từ trên cao hơn chục mét, rơi xuống trên những mái lợp bằng lá khô nghe lốp bốp, tạo một âm thanh đều đều.Gian láng trại có sáu lối ra vào, trống hoác, không cửa. Ba thùng phuy được cắt làm đôi, đốt lửa sưởi ấm suốt ngày đêm để giữ ấm cho mọi người. Củi th́ không thiếu, chỉ việc ra sau suối đốn hạ đem về rồi chặt khúc thả vào thùng phuy. Thanh nằm im suốt đêm không nhúc nhích, v́ mỗi lần trở ḿnh là cái lạnh thấu xương chạy dọc toàn thân không chịu nỗi. Thanh chợt nghĩ đến Tường Vi, cô bé tội nghiệp đă quen với chăn êm, nệm ấm mà bây giờ phải lao vào giữa chốn rừng thiêng, nước độc này.

 

Tường Vi đang học dang dỡ lớp mười th́ giải phóng. Cô nữ sinh duyên dáng, yêu kiều, nước da trắng với nụ cười má lúm đồng tiền, tương lai đang rộng mở đón chào em bỗng chốc biến thành con gà rừng xấu xí. Có lẽ hằng đêm em nằm khóc v́ tủi thân và cũng v́ công việc nặng nhọc quá sức, nhưng Thanh chưa bao giờ nghe em than thở điều này. Vi ít cười đùa với ai, trừ những lúc nói chuyện tṛ với Thanh và Nhân.

 

Thanh cũng có đứa em gái mười lăm tuổi, không biết bây giờ đang lao động cực nhọc nơi một khu rừng nào đó, cũng đang chịu nỗi buồn như Vi. V́ vậy nên Thanh rất yêu quư, chăm sóc cô bé như đứa em tội nghiệp của ḿnh. Đôi lúc Thanh cũng nghe vài lời đàm tiếu về chuyện này, nhưng phớt tỉnh như không nghe thấy ǵ. Ôi, mặc kệ họ. T́nh cảm Thanh dành cho Tường Vi trong veo như gịng suối ngoài kia. Chỉ ḿnh Thanh biết. Cán bộ của đội vài lần nhắc khéo về quan hệ của Thanh và Vi, bắt Thanh phải cam kết không có điều ǵ xấu xảy ra. Cam kết th́ cam kết, có sao đâu, Thanh nghĩ vậy. 

 

Lá thư gởi cho Nguyệt Quế không hy vọng được hồi âm. Những ngày mới giải phóng việc gởi thư rất khó khăn, dể bị thất lạc. Biết là vậy nhưng Thanh vẫn luôn trông ngóng mỗi lần có người về thành phố rồi lên lại. Chờ đợi là vậy, hy vọng nhiều nhưng rồi vẫn biền biệt lá thư Thanh gởi.

 

Chiều chủ nhật, Thanh ra bờ suối rồi leo lên tảng đá có mặt tương đối phẳng, bằng cỡ hai cái mặt bàn. Ngồi bó gối nh́n xuống ḍng nước, vài chiếc lá khô đang lặng lẽ trôi. Khuôn mặt Nguyệt Quế hiện về, đôi mắt bồ câu to tṛn nh́n Thanh như oán trách. Không hiểu saochiều nay lại có h́nh ảnh người yêu xưa hiện về trong Thanh như vậy.

 

Nơi Thanh đến ở trọ ngày xưa, bây giờ thế nào rồi sau cuộc chiến? Thi xong tú tài năm bảy ba đến bây giờ Thanh chưa một lần quay lại. Có lẽ nó cũng đă thay đổi nhiều, không c̣n náo nhiệt như xưa nữa. Con đường ngày xưa lẽo đẽo theo em có c̣n tiếng chim. Và tóc em có c̣n thơm mùi hương Nguyệt Quế. Em có c̣n ở lại đó để mỗi chiều về ngồi trên chiếc xích đu đong đưa.

 

      Mong sao một nét chữ mềm mại của em, Nguyệt Quế ơi!

                                    *******************

 

Hai ngày sau Nhân về v́ được tin Mẹ đau nặng. Thanh nhắn với theo:

- Nhớ đến nhà anh, xem có bức thư nào không, Nhân nhé!

- Em nhớ, đừng lo ông anh thất t́nh ạ. Vừa khoát ba lô lên vai, Nhân vừa xoáy : Thôi. Anh lo cho em bé đi. Người xưa lấy chồng rồi, tương tư làm ǵ cho khổ, anh?

 

Công việc hằng ngày vẫn đều đặn trôi qua. Mùa Đông năm bảy lăm cái lạnh về dữ dội chưa từng thấy từ trước đến nay. Tường Vi bị sốt nằm li b́ cả tuần ở trạm xá. Thanh được nghỉ sớm trước hai tiếng mỗi chiều, lội bộ ba cây số đường rừng, xuống thăm em. Trông Vi hốc hác, xanh xao nhiều, em co ro trong tấm chăn không đủ che kín người, thời tiết lạnh giá khiến em lúc nào cũng run rẩy, tội nghiệp. Lần nào đến thăm cũng thấy nước mắt em chảy dài, ướt cả mớ tóc ḷa x̣a trên gối. Không có khăn, Thanh dùng bàn tay ḿnh lau những giọt nước mắt Vi. Vuốt lại mái tóc, đỡ ngồi dậy cho em ăn từng muỗng cháo nóng được mấy chị nấu sẵn từ chỗ làm. Vi cầm ban tay Thanh, nói nhỏ:

- Em cám ơn anh nhiều. Không có anh nơi này, có lẽ em không c̣n muốn sống nữa.

 

Nghe Vi nói, Thanh không cầm được nước mắt ḿnh. Chờ đến khi em thiu ngủ, Thanh mới lặng lẽ ra về.

 

Nhân quay trở lại sau một tuần. Mọi người đều nghĩ, Nhân sẽ trốn biệt luôn ở nhà và t́m một nơi nào đó để sống. Nhân cũng có ư định như vậy, nhưng v́ sợ liên lụy đến gia đ́nh nên đành quay lại.

 

Nhân lên mang cho Thanh nhiều thất vọng. Không có lá thư nào. Nhân an ủi :

- Đừng buồn, anh. Khi nào về luôn rồi vào t́m chị ấy. Mà biết chị ấy c̣n nhớ đến anh không mà t́m? Em cũng đang buồn chết đây, anh.

- Thôi th́ kiếm em nào ở đây, rồi lấy làm vợ mai mốt dẫn về luôn, đỡ tiền đám cưới.

Nhân xoay nghiêng nh́n Thanh, cười cười:

- Cũng có để ư một em. Nhưng anh giữ kỹ quá.

- Ai vậy Nhân?

Nhân găi đầu, ấp úng:

- Dạ…th́, anh cũng biết rồi đó!

- Thôi, em cứ nói đại ra, rồi anh giúp cho.

- Dạ..Anh hứa rồi đó nghe.

- Nói đại ra đi!

- Th́…Vi đó.

- Trời đất. Tưởng ai, cái thằng này. Được rồi., anh đồng ư.

- Mà có làm cho anh anh buồn không?

- Có thêm người chăm sóc cho con bé. Mắc chi anh buồn.Anh xem nó như em  gái ḿnh, em đừng rắc rối!

Nhân thật t́nh:

- Vậy mà lâu nay em cứ ngỡ, anh yêu con bé nên không dám thổ lộ là em cũng mến Vi lắm. Anh giúp em nhé.

- Được. Nhưng nó c̣n nhỏ bé, em đừng vội tán tỉnh, làm nó sợ hăi. Phải nhỏ nhẹ với nó, xem nó như em gái trước khi ngỏ lời, nhé.

- Dạ, em hứa,

- Tối nay xuống trạm xá, thăm nó với anh.

 

 

 

Xem NGUYỆT QUẾ -2

                                      

 

 

 

BÙI THANH XUÂN

Đà Nẵng, tháng 4/2012

 

 

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Bùi Thanh Xuân                |                 www.ninh-hoa.com