Trang Thơ và Truyện của Bùi Thanh Xuân                 |                  www.ninh-hoa.com

BÙI THANH XUÂN

Cựu Học sinh
Trung Học Ninh Ḥa

Niên Khóa:
1971-1972 lớp 9/2
1972-1973 lớp 10/B

Hiên sinh sống tại
 Quận Hải-Châu, Đà Nẵng

 


 

 

 

 

 

 

NGUYỆT QUẾ PHẦN 9
BÙI THANH XUÂN

 

      

Một buổi chiều  mùa Hạ, trong quán café. Ngồi xoay mặt ra vườn  nơi có cây Nguyệt Quế đang tỏa hương thơm ngát. Có hai người phụ nữ đă lớn tuổi nhưng khuôn mặt vẫn c̣n nét Xuân lắm. Vẻ đẹp Viên măn. Họ đang th́ thầm với nhau về một chuyện t́nh. Tôi nghe họ kể rằng…

 

 

          Những ngày sắp Tết, trời mưa liên miên. Cây Nguyệt Quế hoa rụng tơi tả đầy sân. Đi làm về, Thanh lấy chổi gom lại rồi đem bỏ vào thùng rác trước nhà ḷng cảm thấy buồn buồn. Tội nghiệp cho những bông hoa bé nhỏ. Ngồi trong nhà nh́n ra sân, nơi gịng nước tuôn xối xả từ máng xối, xoáy một lổ tṛn trên nền gạch. Châm lửa đốt điếu thuốc, phả khói ra ngoài sân. Những hạt nước mưa từ trên cao rơi xuống đẩy làn khói bay xa hơn, ra tận bên ngoài bờ rào dâm bụt. Thanh đứng dậy, bước lên gát, ngồi xuống bên cạnh chậu Tường Vi chỉ c̣n vài chiếc lá. Từ hơn nửa năm nay, Thanh không biết tin tức ǵ về cô. Hôm gặp nhau ở băi biển rồi chia tay nhau, mấy lần định qua thăm Vi nhưng rồi lại ngại ngùng không dám. Một tuần sau đến thăm, biết cô đă đi từ lâu rồi. Thanh hối hận v́ sao không đến để chia tay Vi.

 

          Cảm giác về nụ hôn dưới trăng đêm đó cứ ám ảnh Thanh hoài cho đến bây giờ. Anh thấy ḿnh có lổi với mọi người. Nhất là với Nhân. Nếu cậu ấy biết được chuyện này, có lẽ suốt đời Thanh không dám nh́n mặt Nhân. Cảm giác tội lỗi ấy cứ đeo đuổi Thanh suốt trong cả giấc ngủ, trên con đường trở về nhà và trong những lúc ngồi suy tư dưới gốc cây Nguyệt Quế.

           Chiều hai tám Tết. Thanh đang quét dọn, lau chùi nhà cửa chuẩn bị đón Xuân. Nhân bước vào giữa sân, miệng cười toe toét:

          -Anh Thanh! Siêng dữ ha.

          Thanh dừng tay, ngạc nhiên:

          -Em về lúc nào vậy?

          -Dạ. Vừa mới đến nhà em đă vội chạy qua anh đây. Thôi, dừng tay tí. Đi uống với em ly cà phê rồi kể cho anh nghe chuyện này hay, bất ngờ lắm! Tí nữa về em phụ cho.

          -Được rồi chờ anh rửa tay đă.

Hai người ra quán cà phê cuối đường ngồi uống:

- Có chuyện ǵ mà quan trọng dữ vậy em?

-Có ǵ đâu anh. Lâu ngày gặp lại, em mời Anh ly ca phê thôi.

-Thằng quỷ. Sao rồi? Công việc làm ăn tốt đẹp không?

- Em với hai thằng bạn thành lập công ty xây dựng riêng rồi anh. Có như vậy mới đủ tiền cưới vợ được.

Thanh dè dặt hỏi:

-  Em với Vi định ngày cưới nhau rồi hay sao mà lo lắng dữ vậy?

-Không phải đâu anh. Vi chuẩn bị đi qua Pháp tu nghiệp rồi, anh không biết sao?. Chuyện của em đâu liên quan ǵ đến cô ấy.

- Vậy là sao? Vi đi qua Pháp anh đâu biết. Lâu rồi anh không liên lạc với cô ấy.

- Là như vậy đó. Nhân làm ra vẻ quan trong. Xin thưa với anh, em chuẩn bị cưới vợ.

- Chúc mừng em. Cô ấy là người ở đâu vậy em?

- Con gái Ninh kiều, anh.

- Ô. Vậy là em gặp may rồi. Con gái Cần thơ đẹp và dịu dàng lắm. Duyên dáng như các cô gái Huế. Lo làm đám cưới không thôi lại để mất chừ đó.

-Có lẽ tháng hai năm đến tụi em cưới nhau.

          - Lâu nnay em có hay đén chỗ Vi

          - Thỉnh thoảng thôi anh. Mỗi lần gặp nhau Vi trông có vẻ buồn. Its nói cười hơn trước. Em có hỏi v́ sao nhưng cô ấy không nói. Hay ngồi đăm chiêu rồi thở dài.

          Nghe Nhân nói ḷng Thanh thắt lại. Anh biết v́ sao Vi lại hay thở dài như vậy. Những tiếng thở dài cũng giống như Thanh mỗi lần nghĩ về cô.

          Vậy mà lâu nay anh hy vọng hai đứa sẽ đến với nhau.

          Nhân đặt ly cà phê đang uống dỡ xuống bàn:

          - Em yêu Vi và rất mong chuyện đó trở thành sự thật. Nhưng từ lâu ṛi, em biết. Vi không phải là của em. Cô ấy vẫn nuôi dưỡng t́nh yêu đầu đời của ḿnh trong tim. T́nh yêu ấy Vi dành cho anh!

          Thanh im lặng nghe Nhân nói, Buông một tiếng thở dài. Nhân xoay ly cà phê đă cạn:

          - Em đă t́m mọi cách để đi vào trái tim Vi nhưng không làm sao phá vỡ được lớp băng đă bao bọc trái tim cô ấy. Dưới lớp băng đó là h́nh ảnh của anh, của những buổi chiều hai người ngồi trên tảng đá, cùng nh́n xuống ḍng nước lững lờ trôi. Của bàn tay anh lau những giọt nước mắt trên khuôn mặt cô ấy. Chưa bao em được may mắn như anh, được một lần cầm bàn tay dịu dàng ấy. Những ngày ở trên rừng núi em đă biết như vậy. Đôi khi trong những lúc hờn ghen, em muốn anh bỏ đi đâu đó. Muốn anh rời xa Vi, hoặc là anh bị ǵ đó để Vi không được gần anh nữa. Nhưng trong ḷng em luôn kính trọng anh và em đă thấy ḿnh có lỗi.

          Nhân ngước mặt lên nh́n Thanh:

          - Em hỏi thật anh nhé. Anh có yêu Vi không?

          Thanh không trả lời Nhân mà lăng qua chuyện khác:

          - Sau khi láy nhau em định ở lại Saigon luôn hay sao?

          - Có lẽ vậy. Đám cưới xong tụi em thuê nhà ở với nhau.Với công việc làm ăn thuận lợi như hiện nay, tụi em sẽ mua được căn nhà nho nhỏ trong một hai năm đến.

          - Anh cầu mong cho em gặp được nhiều may mắn, hạnh phúc.

          - Em đă ba mươi rồi. Cũng muốn có một mái ấm cho riêng ḿnh. Nhân nói nhỏ. Em thật sự muốn quên được Vi. À, anh chưa trả lời câu hỏi của em. Anh có yêu Vi không?

          Thanh trả lời nhưng không nh́n vào mặt Nhân:

          - Anh yêu Nguyệt Quế, anh yêu mối t́nh đầu của anh và mong gặp lại cô ấy. Nhưng với Vi, anh cũng đă dành t́nh cảm thật nhiều cho cô ấy. Anh đă thấy có lỗi với em thật nhiều v́ t́nh yêu Vi dành cho anh. Nhưng anh cũng chỉ là một con người b́nh thường nên làm sao giử được trái tim ḿnh đừng xao xuyến trước một cô gái xinh đẹp, dịu dàng như Vi. Nhất là khi cô gái ấy cũng yêu ḿnh.

          - Vậy sao lâu nay anh cứ trốn tránh t́nh yêu đó khi mà cả hai người đều có thể đến với nhau?

Thanh nhíu mày nh́n Nhân:

          - Em nói sao đơn giản vậy.

          - Th́ hai người yêu nhau, đến với nhau là chuyện b́nh thường. Có sao đâu anh.

          - Ngoài trái tim, anh c̣n có một cái đầu biết suy nghĩ đúng sai. Vi là của em. Những ngày đầu sống ở trên rừng, anh đă mong muốn điều đó rồi. Anh không thể phá bỏ lời hứa đă nói với em lúc đó được. Hơn nữa, anh vẫn c̣n yêu Nguyệt Quế.

          - Nhưng chị Nguyệt Quế đă bỏ đi lâu rồi. Anh đâu c̣n hy vonhj ǵ nữa. Hôm nay em không định nói về chuyện này. Nhưng đă nói, anh em ḿnh cần hiểu nhau hơn.Mọi việc bây giờ đă qua rồi, vài tháng nữa em cưới vợ. Coi như như lời hứa của anh với em đă được giải thoát. Vậy là được rồi. Anh cưới Vi đi.

          - Không. Không thể được đâu em.

          Nhân nh́n Thanh có vẻ tức giận:

          - Vậy con người anh là như thế nào? Anh nói ḿnh có trái tim mà như vậy sao?

Thanh hai tay ôm trán, lắc đầu

          - Em không buồn, không hận ǵ anh hết. Nhưng Vi sẽ hận anh suốt đời. Anh có muốn Vi héo khô,đau khổ như vậy măi không?

          Câu nói của Nhân như xoáy vào đầu Thanh.

          - Em không thể chịu nổi khi nh́n Vi ngày càng tàn tạ như vậy. Anh hăy suy nghĩ lời em nói.

          - Anh không biết phải làm sao nữa. Nguyệt Quế sắp trở về rồi.

          Nhân nh́n Thaqnh sững sốt:

          - Anh sẽ tính sao?

          -Nói với em rồi. Anh không biết ḿnh sẽ tính sao nữa?

          Nhân thở dài:

          - Tội cho Vi quá! Thôi ḿnh về anh.

Thanh bước vào nhà tiếp tục dọn dẹp, ḷng rối bời. 

 

          Vi đến Pháp đă được nửa năm rồi. Cô theo học ngành Kiến trúc hiện đại tại Đại học Kiến trúc Paris Bellville trong thời gian một năm. Ngoài thời gian học, thỉnh thoảng Vi đến Cty chính của ḿnh ở Pháp để làm việc và học hỏi thêm kinh nghiệm ở các Kts nổi tiêng như Renzo Piano, Richar, Viollet de Duc..Khi biết Vi là một Kts trẻ người Việt Nam, những vị này rất có cảm t́nh. Nhờ vậy cô đă học hỏi được rất nhiều.

          Một buổi chiều chủ nhật cuối Thu. Vi lang thang trên các con đường lát bằng đá ngay giữa Thủ đo Paris. Không hiểu sao những con đường này đă trải qua nhiều thế kỷ mà vẫn c̣n tồn tại cho đến bây giờ. Những tảng đá phẳng lỳ, láng bóng dưới bàn chân của con người vẫn nằm đó với thời gian. Vi khâm phục đất nước và con người Pháp đă bảo tồn được những ǵ mà người đi trước đă xây dựng nên. Những lâu đài cổ kính và cả những chiếc cầu bắt qua sông Seine vẫn cứ măi tồn tại như thách thức với thời gian.

          Trời cuối Thu se lạnh. Vi bước vào công viên Lucxembourg, chọn chiếc ghế trống ngồi xuống. Với cái lạnh mười tám độ, Vi mặc áo ấm có mủ và quấn quanh cổ băng chiếc khăn len. Chiếc ghế bên cạnh cũng có một cô gái, như là người Trung Quốc đang ngồi đọc sách. Hai chân bắt chéo lại với nhau.

          Vi ngồi dựa lưng vào thành ghế, xách tay để bên cạnh, hai tay đặt lên đùi phóng tầm mắt ra xa, Khung cảnh mùa Thu trong công viên này thật quyến rủ. Những mảng màu vàng,đỏ như một bức tranh phim thần thoại. Lá trên những cây trong công viên đă đổi màu. Dưới những thảm cỏ trước đây xanh mướt nay lại khoác lên ḿnh một sắc thái khác. Một lớp lá vàng khô phủ đầy trên những lối đi bằng đá xào xạc dưới bước chân của khách thưởng ngoạn tạo nên một âm thanh quyến rủ lạ kỳ. Mọi người vào đây đi dạo, đọc sách hay những cặp t́nh nhân vào ngồi t́nh tự trên những chiếc ghế bằng gổ. Khoảnh khắc chuyển mùa thật lăng mạn. Cả khu vườn như khoát lên ḿnh chiếc áo vàng kiều diễm. Lá cây rẻ quạt, cây sồi, lá phong trải một màu vàng rực rỡ. Vi như lạc vào khu vườn thần thoại. Một Thế giới khác.

 

          Người phụ nữ trẻ tuổi ngồi bên cạnh thỉnh thoảng ngước mắt lên nh́n, như chờ đợi ai đó. Bỗng Vi cảm thấy dưới gót chân ḿnh nhói đau như kim chích. Cô buột miệng kêu lên:

          -Ôi, Mẹ ơi!

          Vi kéo gót chân ḿnh lên khỏi ghế. Th́ ra là một chú kiến đang bám chặt không chịu nhả ra. Người phụ nữ trẻ đang chăm chú đọc sách chợt nghe nghe tiếng la, quay lại nh́n Vi :

          - Désolé il n’y Vietnamienne ? (Cô là người Việt Nam à? )

          - Je suis du Viet Nam. (Tôi là người Việt Nam ) Ḿnh dùng tiếng Việt nhé? Sao cô biết tôi là người Việt Nam?

          -Th́ cô vừa nói” Ôi, Mẹ ơi!”.

         Vi mỉm cười v́ câu hỏi của ḿnh:

          - Vâng. Tôi là người Việt Nam. Và chắc chắn chị cũng vậy?

          - Chắc chắn như vậy rồi. Gặp một đồng hương trong công viên này giữa mùa Thu Paris thật là tuyệt. Cô đến Pháp lâu chưa?

          - Mới được nữa năm thôi. Tôi đi du học. C̣n chị?

          - Gần mười năm rồi. Tôi đă định cư và làm việc ở đây. Nước Pháp thật tuyệt vời, phải không chị? Không như ở Việt Nam ḿnh! Cô đang học ở trường nào vậy?

          - Đai học Kiến trúc Paris Belleville.

          - Ồ. Vậy sao? Tôi tốt nghiệp ở đó vừa ba năm. Trường này đào tạo được nhiều Kiến trúc sư nỗi tiếng thế giới. Học mất sáu năm mới lấy được bằng Kiến trúc sư. Không như ở Việt Nam ḿnh. Chỉ có năm năm mà học không ra ǵ.

          Vi nghe cô gái này nói, tỏ vẻ khó chịu nhưng không lộ ra ngoài mặt. Có thể cô ấy đúng nhưng không nên nói như vậy th́ hay hơn. Dù sao ḿnh cũng là người Việt Nam. Hơn nữa, đó là ngôi trường Vi đă theo học suốt năm năm trời. Đă có biết bao kỷ niệm nơi đó. Nh́n thẳng vào đôi mắt rất đẹp của cô gái, Vi nói:

          -Tôi đă tốt nghiệp trường Kiến trúc Saigon, và bây giờ đang tu nghiệp tai đây.

          -Tôi trước đây học trung học ở trường Nữ trung học Huyền Trân Nha Trang. Sau này có học ở Kiến trúc Saigon một năm.

          -Vậy à.

          Vi trả lời có vẻ thờ ơ. V́ lúc này có một người đàn ông Châu á vừa đến ngổi xuống bên cạnh người phụ nữ trẻ tuổi mà Vi chưa kịp hỏi tên. Hai người nh́n nhau một lát rồi trao cho nhau nụ hôn ngắn. Người đàn ông đứng dậy ch́a tay cho cô gái nắm. Cả hai sóng bước bên nhau chậm răi bước trên thảm lá vàng. Vi nh́n theo thoáng mĩm cười rồi lắc đầu “ Đúng là phong cách Châu Âu, ḿnh khó mà thích nghi được với cuộc sống văn minh này”

 

---------------------

 

          Sáng mồng Hai, Nhân qua chúc Tết gia đ́nh Thanh. Anh mặc bộ vét mới màu xám, thắt cà vạt vàng nhạt trông rất lịch sự. Mẹ Thanh nh́n thấy Nhân bước vào, đon đả:

          -Nhân vào nhà chơi. Cô chào cháu năm mới nhé!

          -Dạ. Cháu chào Cô năm mới. Chúc Cô luôn mạnh khỏe, sống lâu trăm tuổi.

          -Cô cám ơn cháu. Chúc cháu năm nay được vợ đẹp con ngoan nhé.

          Thanh từ trên gát đi xuông:

          -Ô! Nhân năm mới đẹp trai, lịch lăm qua!

          - Chào anh Thanh năm mới. Nhân bước đến bắt tay Thanh. Chúc anh năm nay được phong hàm Giáo sư. Mạnh khỏe và..Xoay qua Mẹ của Thanh. Cô có cháu Nội bồng.

          -Nhân đi chơi đâu chưa?

          -Chưa anh. Mấy ngày nay về giúp Mẹ dọn dẹp. Sáng qua có lên Chùa xin quẻ đầu năm. Mọi chuyện tốt đẹp hết, anh.

          Thanh khiu chai rượu, rót ra hai chiếc cốc nhỏ, rồi pha ly trà cho Mẹ:

          -Con mời Mẹ. Thanh cầm ly rượu lên. Uống vói anh ly rượu đầu năm. Chúc sức khỏe!

          -Dạ em chúc anh sức khỏe. Anh Thanh này! Em c̣n ở lại năm ngày nữa. Hay là anh em ḿnh lên vùng rừng núi năm xưa, thăm lại những kỷ niệm củ xem giờ đổi thay như thế nào, được khônganh?

          Thanh nh́n Nhân ngạc nhiên pha lẫn thích thú:

        - Một ư tưởng tuyệt vời. Một lời đề nghị hay nhất trong năm. Anh đồng ư.

-Vậy, sáng mai ḿnh lên đường. Nơi đó em nghe nói bây giờ là thị trấn rồi. Ḿnh không cần mang theo lương thực. Đi tới đâu, đói, ăn tới đó. Thôi. Chừ em về, đi thăm vài người bạn nữa không thôi bị trách là bội bạc,vô tâm. Nhân đứng lên. Cháu xin phép Cô, cháu về.

                            

          Sau chuyến trở lại núi rừng trở về, Thanh như người mất hồn. Ngoài những lúc đi lên trường và dạy thêm, anh hay lầm ĺ, suy tư pḥng của ḿnh. Nh́n ra bên ngoài cửa sổ, chạu Tường Vi đang ra những nụ xanh mới,đâm chồi nẩy lộc. Thanh bồi hồi nhớ về những năm tháng trên rừng núi xa xăm kia.

          Thanh nhớ quá những âm thanh quen thuộc mà mười năm rồi không c̣n nghe được nữa. Tiếng ḿn nổ, tiếng lốc cốc đều đều. Tiếng mưa rơi trên mái lá và h́nh dung cái lạnh kinh người của mùa Đông năm bảy lăm. Một chuỗi ngày cực khổ nhưng đầy kỷ niệm ấy cứ làm cho Thanh quay quắt.

 

          Thanh nhớ đến khuôn mặt cô bé mười lăm tuổi, u buồn và cả những giọt nước mắt của Vi. Khuôn mặt dễ thương ấy hôm nay lại ùa về trong tâm trí Thanh. Như giận hờn, trách móc anh. Hai năm rồi, kể từ đêm trăng ngồi trên bờ biển, và nụ hôn ngọt ngào cả hai đón nhận với thật nhiều cảm xúc thương yêu. Thanh lại oán trách ḿnh sao vội từ chối t́nh yêu thơ mộng đó chỉ v́ một lời hứa với người con trai mà Vi không thể gởi trái tim ḿnh. Oán trách ḿnh có thơ ngây không khi măi chung thủy với mối t́nh đầu đă quá xa. Người con gái năm xưa đă ra đi, chắc ǵ c̣n nhớ đến ḿnh như những lời trong thư gởi về. Những kỷ niệm với Vi như xoáy vào trái tim của Thanh và lúc này đây anh mới thật sự hiểu ra đă yêu Vi, nhưng không dám bước qua cái ranh giới ấy để đón nhận t́nh yêu của cô. Thanh thấy ḿnh có lỗi với Vi nhiều quá. Hai năm rồi biền biệt tin Vi, mà đến bây giờ, sau chuyến trở lại nơi rừng núi đó Thanh mới nhận ra được rằng ḿnh đă vô t́nh đánh mất một mối t́nh thật sự. Với Vi chứ không phải là Nguyệt Quế.

          Như Thần giao cách cảm. Ba ngày sau, Thanh nhận một lúc hai lá thư. Của Nguyệt Quế và của Vi. Thanh lúng túng không biết phải mở lá thư nào ra trước. Khoảnh khắc này như một sự đắn đo, chọn lựa giửa hai người con gái. Cuối cùng Thanh đặt lá thư của Vi xuống, chậm rải xé b́ thư của Nguyệt Quế ra đọc.

 

          “ Anh.

 

          Paris những ngày này rét buốt lắm. Đă qua Giáng sinh và những ngày nghỉ Tết ở đây rồi nên em đă quay lại làm việc. Công việc nó lôi cuốn em hơn những ngày nghỉ lạnh buốt mà không biết đi đâu.

Có lẽ anh đă hoàn tất chương tŕnh Cao học, em mừng cho anh.

          Mùa Hè này em về thăm lại Việt Nam.Lần đầu quay về em sẽ ngỡ nhiều lắm. Tất cả mọi sinh hoạt phải cần học lại để thích nghi với cuộc sống ở đất nước ḿnh. Anh giúp em nhé!

          Gặp lại nhau, ḿnh sẽ nói chuyện nhiều hơn nữa. Nhất là việc bảo lảnh cho anh qua định cư ở bên này. Công việc sẽ có cho anh nhưng cũng cần phải đi học lại nhiều điều.

 Em sẽ về giửa tháng Tư. Nhớ kết ṿng Nguyệt Quế cho em.

                                                                            

                              Huyền Tôn Nữ Nguyệt Quế.

 

          Lá thư của Nguyệt Quế không nhiều cảm xúc. Không giống như những bức thư trước đây cô gởi cho Thanh.Đọc lên nghe một âm ngữ đều đều, như một người bạn gởi cho một người bạn. Một năm rưởi trôi qua, Thanh đă cố gắng sống trong b́nh yên, mong muốn cho tâm hồn ḿnh lắng xuống những t́nh cảm đă ngự trị tự lâu lắm.Cứ ngỡ Nguyệt Quế đă quên đi chuyện t́nh năm xưa, nghe theo lời khuyên của Thanh. Vậy rồi hôm nay nhận thư cô khiến cho ḷng anh như giận dổi v́ nội dung bức thư.Nguyệt Quế bây giờ thực tế quá, đâu rồi tâm hồn lăng mạn năm xưa, mỗi độ tháng Tư về. Có lẽ cuộc sống phương Tây đă làm thay đổi cô. Như khoác lên một tấm áo khác. Rộng và sặc sở hơn.

          Thanh đặt bức thư xuông rồi cầm lá thư của Vi. Xoẹt một cái thật nhanh như trút nỗi giận lên bức thư của cô gái thứ hai. Ngần ngừ như người có lỗi, Thanh không đọc ngay mà cẩn thận bỏ vào giữa cuốn sách trên bàn, tự nhủ: ”Để dành tối đọc”

          Thanh đến quán café vào khoảng bảy giờ tối. Ngồi trên chiếc bàn quen thuộc của ḿnh. Mặt xoay về khoảnh sân có những bông Ngọc lan rụng đầy. Một chút hương thơm thoang thoảng bay vào trong quán, Thanh chợt nhớ đến cái đêm cùng Vi ngồi uống nước nơi đây. Vậy mà đă gần ba năm rồi. Thanh nhớ khuôn mặt buồn của Vi lúc ấy, khi cô úp mặt ḿnh lên hai bàn tay khóc nức nở. Đêm nay ḷng Thanh trống vắng quá. Phải chăng t́nh yêu dành cho Vi mănh liệt như vậy nhưng Thanh đă tự kiềm chế ḿnh để rồi bùng phát lên trong tối nay. Thanh lôi bức thư của Vi từ trong túi ra, kéo ghế sát ngọn đèn vàng, bắt đầu đọc.

 

          “Anh Thanh!

          Em xin lổi đă viết thư này cho anh, nhưng em biết anh sẽ không giận,phải không? Đêm nay,giữa phố thị phồn hoa của thủ đô Paris ḷng em thấy cô đơn quá. Những ngày này nước Pháp đang vào dịp nghỉ Lễ Giáng sinh và Tết Dương lịch. Em có một khoảng thời gian thật dài để nhớ về quê hương ḿnh. Ôn lại những tháng ngày đă qua.

          Mùa Đông Paris lạnh lắm, anh. Em ít khi đi ra ngoài v́ trời giá rét. Cái lạnh mười độ C em thật sự không chịu nỗi.Chợt nhớ đến những ngày mưa ở thành phố ḿnh da diết rồi bỗng thèm được cùng anh đi dưới mưa. Nhớ đến những ngày ḿnh cùng nhau ở núi rừng, mưa trắng trời phủ lên những ngọn cây cao.

          Nhưng rồi em cũng trở ḿnh,bật dậy và lao ra đường ḥa vào gịng người trong đêm Giáng sinh.

          Những ánh đèn màu sặc sỡ từ tháp Eiffel thật quyến rủ.Dưới chân tháp là một màu trắng xóa,tuyết phủ đầy Nhà thờ Đức Bà kiến trúc theo phong cách Gothique,trang hoàng lộng lẫy. Em đi qua đại lộ Champs Elysees, những cây hai bên đường được thắp sáng rực rỡ, chạy dài suốt con đường như một gịng suối.

          Nhưng có điều lạ. Đêm Giáng sinh Paris không giống như ở Việt Nam ḿnh

 Đường phố vắng bóng người hơn. Lúc gần đến giờ làm lễ, mọi người mới lủ lượt đến các nhà thờ. Chỉ có du khách mới đi dạo trên những con đường đầy tuyết. Em chợt nhớ đến Thành phố ḿnh những đêm Noel trước. Phố xá đầy những gịng người,nam thanh nữ tú như có dịp khoe những bộ quần áo mới và nhớ lần anh đưa em đi dạo trên con đường bờ sông vắng dưới cơn mưa nhẹ. Lần đó em lạnh run bắn người nhưng không dám nép sát vào anh, im lặng chờ anh khoát vai để được sưởi ấm. C̣n anh th́ cứ lóng ngóng, xoa hai bàn tay vào nhau. Em giận dỗi suốt con đường về nhà nhưng anh nào có biết. Anh ngốc lắm.

 Hơn nửa năm ở bên này,em học được nhiều điều mới lạ. Nhưng vẫn không quên được những ǵ ḿnh đă có trước đây. Em nhớ nhà nhiều lắm. Nhớ anh, nhớ anh Nhân nữa. Nhớ buổi chiều vào quán café gặp anh Nhân ngồi với một người con gái khác,ḷng em thấy chơi vơi như vừa đánh mất mọt cái ǵ quư giá mà lâu nay ḿnh không nhận ra.

          Đêm Giao thừa, em lại ra phố đón mừng năm mới. Đường phố nhầy nhụa v́ tuyết tan,mưa bay lất phất như đêm Noel ở Việt Nam vậy.Em đến Quảng trường Concorde, ngồi trên chiếc đu quay, quang cảnh Paris hoa lệ và rực rỡ hiện ra dưới mắt em. Lạnh buốt, em lại quay trở về ngồi bên ḷ sưởi.

          Ba tháng nữa em sẽ trở về, mong được đi dưới trời nắng ấm, bên cạnh anh.

 

                                   Em, Tôn Nữ Tường Vi.

 

         

          Thanh cẩn thận bỏ lá thư vào túi áo, đứng dậy bước ra nhặt một cánh hoa Ngọc Lan rồi đem thả vào ly café chưa uống hết. Cầm chiếc cốc lên,nh́n đăm đăm vào cánh hoa đang lắc lư trong ly. Tường Vi hiện lên giữa bông hoa màu trắng ấy, hai tay ngồi bó gối, cằm tựa lên đầu gối, ngước đôi mắt tṛn xoe nh́n Thanh mĩm cười.Đôi môi đỏ mọng, nghịch ngợm như trêu chọc. Thanh ch́m đắm hồn ḿnh trong đôi mắt đẹp đó. Cúi đầu như một lời tạ lỗi.

 

Vi ơi! Anh nhớ và cần có em biết dường nào.

                                       

 

Xem NGUYỆT QUẾ - 10

                                      

 

 

 

BÙI THANH XUÂN

Đà Nẵng, tháng 6/2012

 

 

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Bùi Thanh Xuân                |                 www.ninh-hoa.com