Trang Thơ và Truyện của Bùi Thanh Xuân                 |                  www.ninh-hoa.com

BÙI THANH XUÂN

Cựu Học sinh
Trung Học Ninh Ḥa

Niên Khóa:
1971-1972 lớp 9/2
1972-1973 lớp 10/B

Hiên sinh sống tại
 Quận Hải-Châu, Đà Nẵng

 


 

 

 

 

 

 

NGUYỆT QUẾ PHẦN 8
BÙI THANH XUÂN

 

      

Một buổi chiều  mùa Hạ, trong quán café. Ngồi xoay mặt ra vườn  nơi có cây Nguyệt Quế đang tỏa hương thơm ngát. Có hai người phụ nữ đă lớn tuổi nhưng khuôn mặt vẫn c̣n nét Xuân lắm. Vẻ đẹp Viên măn. Họ đang th́ thầm với nhau về một chuyện t́nh. Tôi nghe họ kể rằng…

 

 

Một tuần sau ngày bảo vệ đồ án tốt nghiệp, Vi quay về nhà nghỉ ngơi. Rồi hai ngày sau nữa mới đến thăm Thanh. Vi bước vào sân trong lúc Thanh đang giảng bài toán khó cho học tṛ của ḿnh. Sợ làm gián đoạn việc dạy của Thanh, Vi đến bên cây Nguyệt Quế, ngồi xuống trên chiếc ghế gổ. Nh́n thấy Vi bước vào nhưng Thanh vẫn tiếp tục giảng cho xong bài toán, rồi cho học tṛ nghỉ sớm. bước ra sân:

-Ôi. Ti Vi về lúc nào vậy?

Vân vê cánh hoa trong tay, Vi ngước lên nh́n Thanh mĩm cười:

-Dạ, em về hai ngày rồi. Mệt quá nên nằm nhà, chừ mới đến thăm anh đây.Hoa thơm quá anh. Ở Saigon đôi lúc nhớ cái mùi Nguyệt Quế này nhưng không biết t́m đâu ra – Nét mặt Vi nặng trĩu – Mới đây mà tám năm rồi, anh.

Thanh kéo ghế đến ngồi bên canh Vi:

-Ngày ấy mà vui, phải không em. Em định quay về luôn hay đă xin việc ở đâu rồi?

-Chưa, anh. Về nhà thời gian rồi tính sau. Em tốt nghiệp loại giỏi nên đang xin một xuất du học Thạc sỹ tại Pháp. Nhưng vẫn c̣n đang do dự chưa biết tính sao.

Thanh im lặng nh́n Vi

-Cho em xem cây Tường Vi anh trồng ở đâu nào?

-Nó ở trên gát. Em có thể lên xem, anh vừa mới bón phân chiều qua. Mùa này, hoa nó sắp tàn hết rồi em.

Vi bước lên cầu thang. Thanh không đi theo, đứng dưới nh́n,trông thấy Vi đang loay hoay bên chậu Tường Vi, lặt bỏ từng lá vàng khô thả xuống dưới sân.

Lát sau Vi bước xuống, trên tay cầm một nhánh Tường Vi với một chùm hoa màu hồng nhạt, rụng gần hết:

-Anh cho em một nhánh nhé.

- Ừ. Anh trồng cho em, mà.

Vi cầm nhánh hoa lên che cặp môi đỏ xinh:

-Em cám ơn anh  nhiều lắm! Chừ em về. Tối nay rănh, anh qua đón em đi uống nước nhé.

-Sáu giờ anh qua em. Chờ nhé!

 

Hoàng hôn vừ buông xuống Thanh chạy xe qua nhà Vi, cô bé đang ngồi chờ Thanh trên chiếc xích đu trước nhà. Vi mặc quần Jean xanh và chiếc áo thun màu hồng nhạt, tóc cột đuôi gà trông dáng vẻ nghịch ngợm, đáng yêu. Nghe tiếng xe, Vi quay đầu nh́n ra cổng:

-Anh Thanh.

-Ḿnh đi được chưa em?

-Đi luôn cũng được , Anh.

Thanh bước lên xe nổ máy:

-Lần đầu tiên trong đời anh chở một cô gái xinh đẹp ngồi sau lưng ḿnh. Hồi hộp lắm!

-Em cũng lần đầu tiên để cho một người con trai chở ḿnh đi mà cảm thấy vui. Em cũng hồi hộp lắm!

-Đi học năm năm về ăn nói có vẻ tự tin, láu lỉnh ghê. Ḿnh đi đâu chừ,em?

-Vào quán nào đó ngồi nghe nhạc đi anh. Mà thôi, em thích qua biển cho mát. Cả năm rồi, chưa biết biết biển là ǵ. Ḿnh đi nhé anh.

-Vậy cũng được. Anh cũng khá lâu rồi chưa qua biển. Em lên xe anh chở.

Thanh chạy xe chầm chậm. Trời tháng tám thời tiết vẫn c̣n nóng, đường qua cầu dẫn xuống biển đông cứng người. Vi tựa đầu nhẹ vào lưng Thanh;

-Bạn bè anh chừ có gia đ́nh hết rồi. Kiếm một cô nào ở đây, chiều chiều chở qua biển. Có người tựa lưng, anh c̣n đợi chờ đến bao giờ nữa?

Thanh vờ như không nghe Vi nói ǵ, Cách bờ biển chừng hai trăm mét, Thanh dừng xe:

-Em đứng chờ ngoài này,anh đi gởi xe.

Hai người đi chân trần xuống biển. Dọc bờ cát, hằng trăm người đang ngồi hóng gió. Thanh đưa Vi lên phía trên xa hơn, nơi chỉ có vài đôi t́nh nhân đang ngồi tựa vào nhau th́ thầm. Họ ngồi ngay xuống bờ cát mịn, đằng sau là những giây rau muống biển nở hoa tím biếc. Thanh với tay ngắt một cánh, cài lên tóc Vi:

-Anh nhớ những lần vào rừng hái hoa về thả xuống cho gịng nước cuốn đi. Không gian im vắng, chỉ nghe tiếng suối róc rách ḥa lẫn với tiếng chim hót. Tâm hồn anh lúc đó chùng xuống, buồn tê dại.

Vi hai tay vọc cát, những ngón tay vùi sâu trong cát mịn:

-C̣n em th́ đứng bên này suối, phía sau anh. Trông Anh giống như một pho tượng, ngồi hằng giờ không nhúc nhích. Đôi lúc em nghĩ hay là anh đẫ hóa đá rồi. Lúc đó em hoảng sợ muốn khóc.

Thanh nh́n ra xa, nơi có những con sóng bạc đầu đang nhảy múa:

-Những lúc như vậy, anh cần có em bên cạnh. Sao em không gọi anh?

-Em sợ phá tan sự yên b́nh của anh. Thường những lúc như vậy, anh nghĩ về điều gi?

Không trả lời mà như vô t́nh Thanh viết lên cát hai chử Q. V. Vi không nghe  trả lời nên hỏi lại:

-Anh suy nghĩ ǵ lúc đó vây?

Thanh nghiêng đầu nh́n Vi :

-Em không biết anh nghĩ ǵ thật sao?

-Th́ không biết em mới hỏi.

-Em giử thắc mắc của ḿnh hoài như vậy đôi khi lại hay. Sau này hồi tưởng, cứ nhớ anh đang ngồi trên tảng đá như pho tượng đó là được rồi.

Thanh lái câu chuyện sang nhướng khác:

-Nhân thế nào rồi em. Có hay đến với em không?

-Dạ, cứ vài ngày là ảnh đến. Lúc nào cũng tươi cười. Em lấy làm lạ, sao đến bây giờ mà ảnh cũng chưa có người yêu?

-Nó đă yêu rồi chứ sao không có em? Tại em cứ hững hờ với nó thôi.

Vi đưa tay lên đầu lấy cánh hoa Thanh đă cài lên tóc cô:

-Em  nghĩ, hay là đến với người yêu ḿnh. Làm vợ anh Nhân, sống an phận như vậy mà tốt. Rồi em nghĩ chúng em sẻ có một gia đ́nh hạnh phúc. Sau đó em lại hoảng sợ với ư nghĩ của ḿnh.

-Sao vậy?

-Em không biết.

Vi nh́n vào cánh hoa màu tím, trầm tư. Gió biển lùa mấy sợi tóc vướng ngang khuôn mặt Vi. Thanh nhẹ nhàng gỡ từng sợi . Trên khóe mắt Vi long lanh một giọt nước:

-Em xấu hổ khi phải thú nhận với anh rằng. Có đôi lúc em muốn từ bỏ tất cả để làm lại từ đầu. Bắt đầu một cuộc sống mới. Đă nhiều lần em tự nhủ với bản thân, sẻ không yêu nữa. Anh biết không? Những lúc ấy ḷng em như dậy sóng. Em dại dột, ngu ngốc quá, phải không anh.

-Nhân là một người tốt. Thanh nói với Vi. Đẹp trai, có học thức. Biết bao cô gái mơ ước được bên Nhân. Em không biết sao?

-Câu này em nghe anh nói một lần rồi.

-Em sẽ thấy b́nh yên bên cậu ấy. Anh không xứng đáng với những ǵ em dành cho anh. Nhân nó hơn anh rất nhiều. Nhất là t́nh yêu nó dành cho em.

- Nhưng t́nh yêu đâu phải như quà biếu mà muốn tặng cho thế nào cũng được.Em đă yêu một người và muốn dâng tặng những ǵ quư nhất của ḿnh cho người ấy

-Anh hiểu em. Anh cám ơn t́nh yêu em dành cho anh. Sẽ nhớ hoài những tháng ngày ở núi rừng xa xôi đó. Em đă cùng anh ngồi bên bờ suối vắng. Nhớ những giọt nước mắt rơi trên má em, và cả những sợi tóc vướng trên môi em nữa.

Thanh nghe hơi ấm từ má Vi trên vai ḿnh:

-Nhưng Nhân nó như đứa em của anh. Cậu ấy chấp nhận vị trí sau anh, Không c̣n lư do ǵ để anh giử em măi cho riêng  ḿnh. Đă không giữ th́ anh nên giải thoát con tim em. Trả lại nó cho em. Anh đặt niềm tin hạnh phúc của em vào cậu ấy.

Vi ngă đầu trên vai Thanh. Nh́n hai người như đôi t́nh nhân thật sự hạnh phúc. Đâu ai biết rằng, trái tim hai người như dậy sóng. Trời đă tối hẳn từ lâu rồi. Ngoài xa khơi, những ngọn đèn nhấp nhô và tiếng sóng vỗ ŕ rào. Thanh phải đấu tranh với chính bản thân ḿnh ghê gớm lắm mới không đưa tay ôm vai Vi. Hít hương thơm từ tóc cô bay lên. Vài sợi bướng bỉnh nằm giữa môi Thanh không chịu rơi xuống.

-Em có lạnh lắm không?

-Không sao đâu anh. Ở bên anh em thấy ḿnh ấm hơn nhiều. Phải chi em cứ nhỏ bé hoài như những ngảy ḿnh c̣n trên rừng, để được anh chăm sóc. Nhiều khi em ghét thời gian đă qua. Nó cứ lôi tuột em đi một cách phủ phàng.

-Những ngày đó cực mà vui phải không em.?

- Dạ. Thoáng một cái đă mười năm – Vi ngước mặt lên nh́n Thanh. Hai khuôn mặt như gần chạm vào nhau – Em muốn nghe anh nói lần nữa. Anh có yêu em không?

Thanh quay mặt sang bên. Không dám cúi xuống. V́ như thế, đôi môi họ sẻ gặp nhau:

-Đời anh quá hạnh phúc v́ có được hai người con gái đẹp nhất trên đời yêu ḿnh. Có hai loài hoa anh luôn ǵn giữ, chăm sóc . Đó là Nguyệt Quế và Tường Vi. Em đă lớn lên và trưởng thành ngoài mong đợi của anh. Hăy tin anh. Dù em không có được anh, nhưng em luôn ở trong trái tim anh.

Vi không dựa vào Thanh nữa. Ngồi ngay dậy,nh́n vào mặt Thanh:

-Muốn nghe anh nói. Anh có yêu em không?

-Có..

-Anh c̣n yêu chị Nguyệt Quế không?

-C̣n..

-Rồi một ngày chị ấy quay về, anh có cưới không?

Thanh cầm bàn tay Vi bóp nhẹ ,im lặng hồi lâu rồi trả lời;

-Không…

-Vậy là sao. Em không hiểu?

-Không có ǵ . Anh không nói ǵ hết.

-Anh vừa nói

-Anh không nói.

Vi hét lên:

-Như vậy nghĩa là sao?

-Em có thật ḷng muốn anh lấy Nguyệt Quế không?

Vi cúi đầu, hai tay ôm gối: 

       -Tất nhiên là không rồi. Nhưng nếu đó là điều có thể đem lại hạnh phúc thật sự cho anh th́ em muốn.

-Thôi em . Quên chuyện này đi. Anh muốn được b́nh yên trong tâm hồn. Đêm nay anh muốn dành riêng cho em.

Vi ôm mặt khóc nức nở. Tiếng khóc của cô ḥa lẫn vào tiếng sóng. Gió thổi nhẹ nhưng cũng đủ lạnh khiến Vi nép sát vào ngưc Thanh. Thanh choàng tay qua ôm chặt Vi vào ḿnh, siết chặt. Nước mắt cô chảy ướt cánh tay. Thanh gỡ mấy sợi tóc rối trên mặt rồi vuốt má, lau những giọt nước mắt Vi:

-Em c̣n nhớ những ngày nằm ở trạm xá không?

-Dạ, nhớ!

- Ngày đó em c̣n trẻ con lắm.

-Dạ..

Trả lời Thanh nhưng trong ḷng Vi vẫn c̣n ấm ức, khó chịu về chuyện của Thanh và Nguyệt Quế. Vi nghĩ, không hiểu con người Thanh như thế nào? Anh chờ đợi chị ấy trở về nhưng không lấy làm vợ, như vậy nghĩa là sao? Hay anh đang đùa giỡn với cả Vi và Nguyệt Quế. Mà như vậy để làm ǵ? Vi cầm cánh tay Thanh lắc mạnh:

-Phải trả lời em cho rỏ. Anh chờ đợi Chị ấy để làm ǵ mà khi gặp nhau rồi lại không muốn cưới chị ấy?

-Rồi một ngày em sẽ biết. Anh nhắc lại với em rằng anh rất hạnh phúc khi có em và cả Nguyệt Quế nữa yêu anh. Không cần ǵ hơn đâu em. Chị ấy rồi sẽ có một cuộc sống hạnh phúc bên người đàn ông khác. Và em cũng vậy. Anh mong em sẽ được hạnh phúc bên Nhân.

Vi di di gót chân trên cát:

-Nhưng em yêu anh. Dù anh có từ chối t́nh yêu của em, th́ em vẫn cứ yêu anh. Dù sau này có ra sao đi nữa, em  cũng không bao giờ quên được anh. Mối t́nh đầu của em.

-Anh tin lời em nói , nhưng em cũng phải nghĩ đến tương lai của ḿnh nữa chứ. Làm sao anh có thể nh́n em hoài như vậy được.

Hai người nắm chặt tay nhau , im lặng cho đến khi sương xuống ướt cả áo. Vi hai tay ôm ngực, hỏi nhỏ:

-Tại sao anh yêu em?

Thanh hôn lên tóc Vi. Mùi thơm vẫn c̣n đọng lại:

-Em nói nghe lạ quá. Dù vết thương trong tim vẫn con đau, nhưng nó đâu phải héo khô rồi. Làm sao anh có thể không rung động trái tim ḿnh khi nh́n thấy em chứ? Thôi , hôm nay ḿnh đă đi quá xa rồi em. Anh đă vượt quá cái ngưỡng ḿnh cho phép và cảm thấy có lỗi với Nhân. Anh đưa em về.

Vi có vẻ lưỡng lự:

-Anh!

-Ǵ em?

Vi ngập ngừng:

-Em muốn được anh hôn em!

Thanh thảng thốt,đứng bật dậy

-Không được đâu em. Anh không thể làm như vậy được. Anh có lỗi với Nhân quá nhiều rồi.

Vi vẫn chưa đứng dậy. Hai tay cô ôm gối:

-Em xin lỗi.

Thanh cúi xuống cầm tay Vi:

-Em không có lỗi. Thôi ḿnh về đi em.

Vi khó khăn mới đứng lên được. Những ngón chân lún dưới cát ấm, mệt mỏi. Đi được vài bước chân, Vi dừng lại;

-Anh Thanh! Em sẽ quay vào Saigon xin việc. Chưa biết ngày nào quay lại gặp anh. Có thể lúc trở về anh đă gặp lại chị Nguyệt Quế rồi. Em xin anh. Dù nụ hôn này không mang lại cho em nhiều cảm xúc lắm. Nhưng anh cần biết một điều, đây là nụ hồn đầu tiên trong đời một người con gái. Em muốn dành cho anh!

Bộ năo con người, mỗi ngày ít nhất một lần bị rơi vào trong vô thức, nó tê liệt và không cảm nhận được ǵ trong khoảng thời gian nửa giây đến một giây rưởi. Khi Vi vừa nói dứt câu và cầm bàn tay Thanh, đúng lúc Thanh rơi vào trạng thái đó.Không c̣n làm chủ được bản thân ḿnh nữa. Thanh nh́n sâu vào đôi mắt Vi, hai tay ôm chặt , gh́ cô vào ḷng.Hai người quấn lấy nhau. Thanh hôn lên tóc, lên  mắt, lên má và khi hai đôi môi gặp nhau, họ có cảm giác như được bay bổng,tê dại. Các v́ sao trên trời như gần lại, ngừng nhấp nháy và mĩm cười cho hạnh phúc trần thế. Họ hôn nhau thật sâu, thật lâu. Hạnh phúc hai người như ḥa quyện lại, không muốn rời xa nữa.

Một phút là quá đủ cho nụ hôn dài. Thanh buông Vi ra, vẻ mặt ngờ nghệch như trẻ con phạm lổi. Vi sững sờ, hai hàng nước mắt chảy dài trên má;

-Ôi. Em xấu hổ quá! Cám ơn anh đă cho em nụ hôn này. Cứ ngỡ đó chỉ là một nụ hôn b́nh thường thôi. Nhưng không phải vậy. Em thật sự đầy cảm xúc và vị ngọt nụ hôn này sẽ theo em suốt cuộc đời ḿnh. Em tin như vậy.

Thanh cầm hai tay Vi, rồi bất chợt ôm chặt hai vai cô một lần nữa. Chỉ có sự im lặng và những nụ cười của các v́ sao. Họ vẫn đứng trên cát ấm,quấn chặt lấy nhau, hôn nhau bên bờ biển đêm vắng lặng. Có tiếng thở nhẹ nhưng dồn dập của hai con người ḥa lẫn vào nhau.

Nụ hôn sau không biết kéo dài đến bao lâu, bởi họ không c̣n khái niệm thời gian nữa. Đến một lúc chợt tỉnh cơn mê, Thanh hoảng hốt buông Vi ra:

-Anh xin lỗi em.

-Không. Em có lổi. Nhưng em cảm ơn anh đă cho em một buổi tối thật tuyệt. Thôi, ḿnh về , anh.

Hai người sóng đôi trên bờ cát mịn. Bầu trời đầy sao đang nhấp nháy. Họ không nói với nhau một lời nào cho đến khi về trước cổng nhà Vi. Thanh bước xuống xe, cầm bàn tay c̣n mang hơi lạnh từ biển về của Vi. Im lặng như vậy thật lâu như luyến tiếc và họ cần thêm một nụ hôn, nhưng điều đó là không thể. Họ nh́n nhau như biết trước một sự chia ly, và hương vị của nụ hôn sẽ không bao giờ có lại lần thứ hai. Không bao giờ, Vi biết như vậy.

Thanh th́ thầm:

-Thôi, anh về.

-Dạ. Chúc anh ngủ ngon.

Thanh lên xe nổ máy, ngần ngừ không muốn đi. Vi vẫn cỏn đứng trước cổng nhà:

-Anh về đi.

Thanh nh́n Vi, nói thật nhỏ:

-Em biết không? Bao nhiêu năm nay, anh cần có em biết dường nào. Nhưng ḿnh không thể đến với nhau được.Em là của Nhân. Anh xin lổi em .

Nói vừa dứt câu, Thanh rồ ga cho xe chạy đi. Vi ngẫn ngơ nh́n theo với câu nói bất ngờ của Thanh. Buông một tiếng thở dài rồi bước vào nhà.

 

Vi lên bến xe thật sớm. Cũng như lần trước, chuyến quay trở lại Saigon với tâm trạng thật nặng nề. Đi bộ ngang qua nhà Thanh, định gọi anh dậy từ giă. Đứng tần ngần trước cổng một lát, lại thôi, không gọi Thanh dậy. Như vậy đôi khi lại hay. Vi nghĩ vậy, và quyết định bỏ lại sau lưng mối t́nh ấp ủ gần mười năm.

Vi xin vào làm việc tạm thời cho một công ty tư vấn thiết kế tư nhân tại Quận Phú Nhuận. Cũng cần kiếm tiền để sống mà không phải xin gia đ́nh trợ cấp. Ngoài giờ làm việc Vi hay lang thanh một ḿnh trên các đường phố Saigon. Nhất là những buổi chiều. Nh́n phó xá đông người, những cặp t́nh nhân d́u nhau đi trên phố, Vi thấy chạnh ḷng. Đă hai sáu tuổi nhưng chưa thật sự có một mối t́nh đúng nghĩa. Với lứa tuổi như Vi vậy là quá “già”. Cô thường đến quán cafe quen thuộc trên đường Lê Văn Sỹ, quận Phú Nhuận ngồi một ḿnh. Mắt đăm đăm nh́n chậu hồng Tiểu muội đặt trên bàn. Nhớ những ngày c̣n bên cạnh Thanh, được chăm xóc, ch́u chuộng như một đứa bé mà tủi ḷng.

Trong những lúc cô đơn như vậy, Vi chợt nghĩ đến Nhân. Hay ḿnh cố gắng thử yêu Nhân rồi về sau ra sao cũng được. Ư nghĩ chợt thoáng qua khiến Vi bật cười một ḿnh.         Làm việc được hai tháng, Vi nộp đơn xin đăng kư phỏng vấn vào làm ở một công ty xây dựng của Pháp. Năm năm học tập và thời gian ngắn ngủi làm việc không giúp cho Vi được nhiều kinh nghiệm lắm. Nhưng nhờ vốn tiếng Phap trôi chảy, thừa hưởng được từ người Mẹ , Một Gíao Sư tiếng Pháp ở trường Trung học Pascal trước Gỉai phóng nên Vi được nhận vào làm ngay. C̣n kinh nghiệm làm việc rồi sẽ có. Như lời ông Trưởng pḥng Nhân sự nói với cô.

Công  ty mới Vi vào làm việc là một trong những công ty đầu tiên quay trở lại Việt Nam sau mười năm. Công việc của Vi là triển khai một số bản vẽ thiết kế các công tŕnh đang chuẩn bị xây dựng tại Saigon. Cách làm việc chuyên nghiệp và khá thân thiện của người Pháp đem lại cho Vi cảm giác thật thoải mái và mong muốn được cống hiến. Cô làm việc rất nhiệt t́nh và luôn học hỏi những điều ḿnh chưa nắm bắt được. V́ vậy rất được cảm t́nh của ông trưởng pḥng và Vi. Gíam đốc.

 

Nhân vẫn mỏi ṃn chờ đợi Vi. Hằng tuần vào chiều thứ bảy và ngày Chủ nhật đến thăm Vi và thỉnh thoảng hai người rủ nhau đi xem phim hoặc vào một quán café nào đó ngồi nói chuyện với nhau đến tối mới về. Môiir lần như vậy, khi trở về că2n pḥng vắng lặng, đặt lưng xuống giường, hai tay gối đầu nh́n lên trần nhà, Vi thấy trống rỗng lạ thường. Cảm giác buổi đi chơi với Nhân không đọng lại trong Vi một chút nào.

Cũng có đôi lúc Nhân đề cập gần xa đến chuyện hôn nhân, Vi hay t́m cách lẫn tránh câu hỏi của Nhân, và lái qua đề tài khác. Nhưng cũng có môptj lần Nhân hỏi thẳng Vi về chuyện của hai người:

-Vi hai sáu tuổi rồi. Đă định lập gia đ́nh chưa?

-Vi chưa muốn. Thời gian này đang thuận lợi cho việc học tập và làm việc. Em cần phải nắm bắt cơ hội này nên chưa nghĩ ǵ cho chuyện ấy .

Ngại Nhân chạnh ḷng v́ câu nói của ḿnh và cũng muốn một lần từ chối t́nh yêu của Nhân. Vi nói:

-Anh đừng chờ đợi em nữa. Có thể em không lấy chồng cũng nên.

Nhân quá biết t́nh yêu vô vọng của ḿnh dành cho Vi. Cũng như t́nh yêu của Vi dành cho anh Thanh. Cả ba người như ở trong ṿng luẩn quẩn, không lối thoát.

 

Vi làm việc cho công ty nước ngoài được nữa năm.Một hôm, ông Hoàng,trợ lư Gíam đốc là một ngưới Pháp gốc Huế. Cũng là một Kiến trúc sư đă lớn tuổi, đến chổ Vi đang loay hoay bên bản thiết kế. Nh́n Vi, mĩm cười:

-Cháu là người của ḍng tộc nhà Nguyễn phải không?

Vi bât ngờ v́ câu hỏi ngoài chuyên môn này, nhă nhặn trả lời:

-Dạ. Cháu cũng nghe Ba Mẹ nói vậy nhưng không được rỏ lắm.

- Họ Tôn Thất của cháu đúng là như vậy rồi. Tên cháu nghe dể thương lắm. Chú vẫn c̣n nhớ, Ngày c̣n nhỏ gia đ́nh chú ở trong Đại nội, trước nhà có trồng mấy chậu Tường Vi đẹp lắm. Một buổi sáng, cậu em trai c̣n nhỏ của chú trông thấy hoa nở đẹp quá, nên ngắt sạch để chợi. Lúc đi chợ về, Mẹ chú đă bàng hoàng khi nh́n những cây Tường Vi chỉ c̣n lại lá, tơi tả. Bà khóc suốt mấy ngày. Cháu biết tại sao không?

-Dạ không ạ!

-Bởi v́ Mẹ chú cũng có họ và tên giống hệt như cháu vậy. Tôn Nữ Tường Vi.

-Ôi! Vậy sao chú! Câu chuyện của chú thật cảm động với cháu.

Ngừng một lát, ông trợ lư hỏi Vi:

-Cháu muốn công ty cho cháu đi tu nghiệp thêm ở Pháp không?

-Thật hở chú?

-Thật chứ sao không. Có hai Kiến trúc sư trẻ được chọn đi lần này. Chú sẽ giới thiệu cháu với Gíam đốc. Công việc tại công ty bây giờ đang rất nhiều, cần phải có những kiến trúc sư giỏi để làm việc.

-Ôi. Cháu cám ơn chú nhiều lắm. Nhưng qua đó đâu có ai hướng dẫn giúp đỡ cháu. Làm sao cháu có thể xoay sở được

-Cháu khỏi lo chuyện đó, Mọi việc đă có công ty chính ở bên đó sắp xếp. Cháu có muốn về ở tại nhà chú không?

Vi nh́n ông trợ lư như không tin vào      điều ông ấy nói:

-Thật sao chú?

-Chú có đứa con gái trạc tuổi cháu. Nó cũng là Kiến trúc sư. Vậy cháu yên tâm chưa?

-Dạ. Cháu yên tâm rồi.

-Chú báo cho cháu biết vậy thôi. Có thể qua năm việc này mới thực hiện được.  Chú hứa cháu sẽ có một xuất chính thức trong đợt này.

-Dạ. Cháu cám ơn chú nhiều lắm.

 

 Chiều hôm đó Vi báo cho Nhân biết chuyện ḿnh sẽ được qua Pháp học. Nhân im lặng không nói ǵ suốt buổi tối. Đến lúc ra về Nhân cầm tay Vi:

-Anh chúc cho em được gặp nhiều may mắn.

                               

Hai tuần sau, vào một buổi chiều chủ nhật, Vi bước vào quán café quen thuộc trên đường Lê Văn Sỹ. Định đến   bên chiếc bàn ḿnh hay ngồi, chợt cô đứng sững lại. Một đôi t́nh nhân ngồi xoay mặt ra ngoài, đang nghiêng đầu gần sát nh́n nhau âu yếm. Vi định quay lưng bước ra nhưng không c̣n kịp nữa. Nhân ngẫng đầu lên và nhận ra Vi đang đứng sững nh́n :

-Ôi. Vi. Em vào đây ngồi chung bàn với bọn anh.

Nhân đứng dậy, kéo ghế cho Vi ngồi đối diện với ḿnh:

-Anh giới thiệu với Hà. Tên cô bạn gái Nhân. Đây là Tường Vi, một Kiến trúc sư tài hoa, và cũng là người cùng Thành phố với anh. Nhân xoay qua Vi, giới thiệu Hà. Đây là Hà, bạn gái anh. Đang học năm cuối Công nghệ hóa thực phẩm.

-Vi chào hai anh chị. Vi lịch sự bắt tay hai người. Buổi chiều đẹp như vậy mà em ngồi đây phá vỡ không gian riêng của hai người. Xấu hổ lắm.

-Không sao đâu em. Bọn anh ngồi đây lâu rồi. Khi nào Vi lên đường ?

-Dạ chừng hai tuần nữa anh. Trước lúc đi, Vi sẽ mời hai người uống nước chia tay nhé.

Vi nh́n cô gái. Khuôn mặt không đẹp lắm nhưng có nụ cười rất duyên. Nước da trắng và đôi mắt bồ câu. Trông hai người rất xứng đôi với nhau.

Nửa tiếng sau Vi đứng dậy, xin phép ra về.

 -Chúc anh chị một buổi chiều vui vẻ.

 

Bước ra khỏi quán, Vi thấy mọi vật như chao đảo, từng bước hụt hẫng trên đường trở về căn nhà trọ. Vậy là xếp lại một quá khứ t́nh cảm vừa vui lẫn buồn phiền. Một sự mất mát không hề chuẩn bị trước. Dù không yêu, nhưng t́nh cảm dành cho Nhân mười năm nay vẫn có trong Vi. Cô nhớ những ngày gian khổ nơi núi rừng, những cử chỉ âu yếm,chăm sóc ân cần của Nhân dành cho cô mà tiếc nuối một thời thơ dại. Trong suốt năm năm học ở Saigon, Nhân luôn là người che chở chăm sóc cho Vi. Bây giờ tất cả đều chấm dứt. Với Nhân và cả với Thanh. Chưa bao giờ Vi cảm nhận được sự cô đơn và buồn như lúc này.

                                       

 

Xem NGUYỆT QUẾ - 9

                                      

 

 

 

BÙI THANH XUÂN

Đà Nẵng, tháng 6/2012

 

 

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Bùi Thanh Xuân                |                 www.ninh-hoa.com