Trang Thơ và Truyện của Bùi Thanh Xuân                 |                  www.ninh-hoa.com

BÙI THANH XUÂN

Cựu Học sinh
Trung Học Ninh Ḥa

Niên Khóa:
1971-1972 lớp 9/2
1972-1973 lớp 10/B

Hiên sinh sống tại
 Quận Hải-Châu, Đà Nẵng

 


 

 

 

 

 

 

NGUYỆT QUẾ PHẦN 7
BÙI THANH XUÂN

 

      

Một buổi chiều  mùa Hạ, trong quán café. Ngồi xoay mặt ra vườn  nơi có cây Nguyệt Quế đang tỏa hương thơm ngát. Có hai người phụ nữ đă lớn tuổi nhưng khuôn mặt vẫn c̣n nét Xuân lắm. Vẻ đẹp Viên măn. Họ đang th́ thầm với nhau về một chuyện t́nh. Tôi nghe họ kể rằng…

 

 

Mỗi ngày Thanh phải đi và về,đoạn đường dài 24km, bằng xe đạp để làm việc. Trong trường, có lẽ Thanh là giảng viên duy nhất đi xe đạp . Dù vất vả như vậy nhưng Thanh vẫn hài ḷng những ǵ ḿnh đang có. Về nhà Thanh c̣n phải giúp đở Mẹ những khi rănh rổi. Trông Mẹ già yếu mà vẫn c̣n gồng gánh kiếm tiền nuôi con, Thanh xót lắm, nhưng không biết làm cách nào có tiền để giúp đở thêm cho Mẹ.

 

       Thanh quyết định mở lớp dạy luyện thi cho các em học lớp mười hai, chuẩn bị vào Đại học. Phải dọn đi cái pḥng khách nhỏ, đóng vài bộ bàn cho học tṛ ngồi. Thanh tự làm trong lúc rănh đỡ phải tốn tiền thuê thợ.

 

       Lớp học đầu tiên chỉ có sáu em. Bốn nam, hai nữ. Mỗi tuần ba buổi. Nh́n những khuôn mặt các em, Thanh như sống lại thời học tṛ của ḿnh. Liệu trên những khuôn mặt đang lo âu trong mùa thi sắp đến kia, có vương vấn một chút t́nh lăng mạn như Thanh ngày xưa không? Và khi đến lớp có mang theo lá thư t́nh chưa kịp gởi?

 

       Thật ra, trông các em hiền lành, có vẻ như chưa vướng bận chút t́nh nào. Vậy th́ tội cho các em quá. Tuổi học tṛ sắp qua rồi. Tích tắc thôi.

 

       Cuối tháng, nh́n những đồng tiền các em trả học phí không được thẳng thớm cho lắm, Thanh đoán biết được, gia đ́nh những em này cũng không khá giả ǵ. Thanh quyết định nhận một nữa số tiền như đă thông báo cho các em biết trước đây. Chỉ để gọi là, mà thôi.

 

       Thanh dạy môn Toán vào các tối thứ ba, năm, bảy. Em nào yếu hơn, Thanh dạy thêm buổi sáng chủ nhật nữa mà không đ̣i hỏi ǵ. Một tháng sau, học sinh ùn ùn kéo đến đăng kư học khiến Thanh phát hoảng. Do những em học trước, quảng cáo cách dạy của thầy Thanh dể hiểu, học phí rẻ nên những em khác nghe theo. Điều này đem lại cho Thanh một niềm hạnh phúc rất lớn.

 

       Nủa năm sau, Thanh đă có một số tiền kha khá. Học tṛ lớp mười một cũng đến đăng kư học. Phải sửa sang lại bàn ghế. Ngoài sân cần phải có chổ để xe cho các em. C̣n cần phải có người trông coi nữa. Thanh nói với Mẹ:
       - Mẹ! Thôi ở nhà nghỉ ngơi, đừng thức khuya, dậy sớm nữa. Mẹ ở nhà giúp con, trông coi nhà cửa thôi Mẹ.

- Không được đâu con. Mẹ làm việc mười năm nay, quen rồi. Bây giờ ở không Mẹ làm sao chịu được.

- Th́ Mẹ bày ra buôn bán tạp hóa, hay ǵ đó ngay trứơc sân nhà ḿnh cũng được Mẹ vừa có việc làm mà c̣n giúp cho con nữa.

- Thôi được. Nghe con nói cũng hợp lí. Để vài hôm rồi Mẹ tính. Mà này. Con c̣n phải dành dụm tiền để mà cưới vợ nữa chứ. À, cái con bé Vi lâu nay có về ghé thăm con không?

- Dạ, em nó học ở Saigon nên ít khi về lắm Mẹ. Hôm rồi có đến thăm nhưng Mẹ đi bán, không gặp.

       - Cái con bé vậy mà dễ thương.

 

 

       Chiều nay Thanh không có buổi dạy thêm nên trong nhà vắng vẻ, không ồn ào như ngày thường. Cả năm trời dạy cho bọn nhỏ học hành cũng đem lại cho Thanh rất nhiều niềm vui. Ngoài chuyện có thêm thu nhập để đở đần cho Mẹ, c̣n mang lại rất nhiều hạnh phúc, nhất là trong kỳ thi Đại học vừa qua, chỉ có ba em không đậu. Một phần do các em đó chọn trường có điểm chuẩn khá cáo.

       Vắng các học tṛ đến nhà cũng buồn. Thanh ra ngoài quét dọn sân trước, nhưng chừa lại khoảng sân có những hoa trắng, rồi kéo ghế ra ngồi dưới gốc cây Nguyệt Quế.

       Nhặt một bông Nguyệt Quế lên, vân vê tren tay, mùi thơm nhẹ c̣n sót lại trong cánh ho, bay lên mũi. Thanh hít một hơi dài, như muốn tân hưởng mùi hương của nó. Như sợ mùi hương sẽ bay đi mất. Thanh nhặt thêm một bông nữa. Vuốt nhẹ từng cánh hoa, rồi nh́n trân trân vao đó. H́nh ảnh khuôn mặt Nguyệt Quế hiện lên trên sáu cánh hoa màu trắng. Trên đầu đội ṿng hoa có hai mươi bảy bông nhỏ chung quanh. Đôi mắt rực sáng, tươi cười nh́n Thanh. Hơn mười năm rồi. Từ lần chia tay không mong muốn ấy. Thanh vẫn giữ hoài nụ cười của Nguyệt Quế trong trái tim ḿnh. Và trong suốt bảy năm qua, từ ngày đem cây Nguyệt Quê về trồng. Tháng Tư nào Thanh cũng kết một ṿng Nguyệt Quê, rồi treo lên cây. Như một sự tưởng nhớ đến người con gái ḿnh yêu thương. Hằng tuần, Thanh lại ngắt một cành, đem vào đặt lên cuốn nhật kư của Nguyệt Quế.

       C̣n vài tháng nữa, Nguyệt Quế sẽ kết thúc sáu năm Đại học. Liệu viêc trở về thăm Quê hương có khó khăn không?

 

       Trong số học tṛ Thanh dạy thêm, có một cậu học tṛ, khuôn mặt sáng, giọng nói nhẹ nhàng từ tốn rất dể thương. Cậu bé rất thông minh, chăm học. Ngồi bên cạnh là một cô bé có nước da trắng, tóc ngắn. Khuôn mặt như búp bê miệng lúc nào cũng cười khi nói chuyện với bất cứ ai. Trong suốt giờ học hai đứa luôn tập trung lắng nghe lời giảng của Thanh. Một thời gian sau Thanh mới biết đây là một cặp đang yêu nhau. Đem t́nh yêu đến trong những buổi học. Cậu bé thông minh và giỏi hơn cô bé nhiều, cả hai thường ra về sau cùng v́ c̣n phải chia sẻ bài học với nhau. Một lần sau giờ học Thanh đến bên hai đứa học tṛ bắt chuyện:

       -Các em năm nay định thi vào trường nào?

       Trang, tên cô bé, trả lời:

-Dạ. Em thi vào Đại học Kiến Trúc . C̣n Vinh, cô bé chỉ cậu học tṛ. Thi vào Bách khoa Saigon, Thầy.

-Hai em chọn trường hơi khó đấy. Nhưng thầy vẫn hy vọng hai em đạt được ư nguyện của ḿnh. Mà này!- Thanh chợt nhớ đến Vi và Nguyệt Quế nên nói với cô bé: -Thầy không hiểu sao mấy cô nữ sinh Thành phố ḿnh, lai thích chọn Kiến trúc nhiều vậy? Cái nghề dành cho Nam thích hợp hơn.

-Dạ. Em cũng không biết. Nhưng cái ngành này nó quyến rủ lắm Thầy. Biết là rất khó vào, nhưng em không cưỡng lại được đam mê của ḿnh.

-Vậy em cứ làm theo đam mê và khả năng ḿnh có được. Thầy chúc em may mắn.

Trang, cô học tṛ nghe Thanh nói chuyện cởi mở, nên ṭ ṃ hỏi:

-Dạ, em cảm ơn Thầy. Cho em hỏi. Thầy, sao lúc nào Thầy cũng có vẻ buồn buồn vậy, Thầy.

-Th́.. Thầy đang dạy làm sao cười đùa được.

-Dạ, những lúc chưa vào lớp dạy, em để ư. Thầy lúc nào cũng như có cái ǵ đó, trầm tư lắm.

Thanh nh́n vào mặt cô bé. Trong lo âu học tập, chuẩn bị cho năm học cuối, cô bé vẫn lộ ra một niềm hạnh phúc trên khuôn mặt đó. Vẻ vô tư không mất đi niềm hạnh phúc ḿnh đang có. Thanh nói với cô bé:

-Em chưa vướng bận nỗi buồn nào, phải không?

-Dạ.

-C̣n em? Thanh chỉ cậu học tṛ.

-Dạ, chưa.

-Vậy các em là những người thật sự đang hạnh phúc. Thầy chúc mừng hai em.

-Nhưng mà…có ǵ vậy Thầy? Cô bé hỏi Thanh.

Thanh mỉm cười nh́n hai đứa học tṛ; --Bằng tuổi các em, mà không Nhỏ hơn các em một tuổi. Thầy cũng có mối t́nh đẹp, như các em bây giờ. Nhưng cô ấy học thua Thầy một lớp, không như hai em, được ngồi chung với nhau để học.

-Vậy bây giờ Cô ở đâu rồi Thầy? Trang vừa bẻ ngón tay, hỏi Thanh.

-Đi xa rồi em. Đang học năm cuối ngành Kiến trúc, tại Pháp.

-Vậy là vượt biên qua bên đó, Phải không Thầy.

-Ừ, Thầy và Cô xa nhau mười năm rồi. Tại hồi đó do thầy ích kỷ quá. Không muốn cô ấy nói chuyện với người con trai khác. Buồn t́nh, thầy bỏ đi.

-Thầy có hối hận không?

-Có chứ. T́nh yêu học tṛ đẹp lắm. Hai em cần phải trân trọng và ǵn giữ nó. Đừng v́ một tự ái nhỏ mà dẫn đến sự chia ly lớn. Như thầy.

-Dạ. Nhưng mà…

-Sao em?

-Dạ, Vinh cũng gần giống như Thầy,… vậy đó.

Cậu học tṛ liếc xéo qua cô bé:

-X́. Ai biểu nói chuyện …lung tung chi!

Cô bé cong môi:

-Th́ người khác hỏi, ḿnh phải trả lời chứ!

Hai đứa học tṛ, với t́nh yêu mới chớm, giận hờn mặt đỏ lên. Thanh ph́ cười:

-Hai em làm cho Thầy nhớ lại tuổi học tṛ của ḿnh quá.

-Mà Thầy lúc đó có như Vinh …

Thanh ngắt lời cô bé:

-Không đâu em.Thầy không có phản ứng nào hết. Chỉ buồn thôi.

-Buồn thôi sao Thầy lại bỏ đi?

-Đó là sai lầm lớn nhất trong đời Thầy, cho đến lúc này.

-Vậy Cô đă lấy chông chưa, Thầy?

-Chưa, em ? Cô ấy c̣n đang học .

-Cô có c̣n yêu Thầy không?

Thanh mĩm cười với câu hỏi của cô bé:

-Cô vẫn c̣n. Cô yêu Thầy nhiều lắm. Đó là trong thư Cô viết như vậy.

-Thầy nghi ngờ t́nh yêu của Cô?

-Không. Nhưng cô ấy đă hai bảy tuổi rồi. Biết đâu không có cơ hội gặp lại. Thầy không dám chắc Cô c̣n yêu không. Sau này, Thầy mong các em đừng như Thầy và cô.

Thanh nói xong câu này, nét mặt trở nên trầm tư. Hai đứa học tṛ thấy vậy, xin phép ra về

 

 

              Mùa Hè năm 1985.

      

        Thanh treo chiếc ṿng ḿnh vừa mới làm xong lên cây Nguyệt Quế. Cẩn thận sợ làm hỏng hai mươi tám cái hoa trắng nhỏ. Thanh lại lấy xuống, buộc một sợi dây nhỏ, treo len một nhánh cây khác. Đứng ngắm “tác phẩm” nghệ thuật của ḿnh, rồi mỉm cười.

       Chiều qua nhận được thư Nguyệt Quế gởi về từ…

      

       “ Anh yêu thương!

Anh đă kết cho em chiếc ṿng Nguyệt Quế chưa? Nửa tháng nữa thôi là Sinh nhật em rồi! Cây Nguyệt Quế của anh hoa có nở nhiều, như những ngày ḿnh c̣n bên nhau,cùng nhau thắp ngọn nến, bên gốc cây Nguyệt Quế nhà em?

 

       Em ước ǵ giờ này được ngồi trước mặt anh, đẻ soi bóng ḿnh trong mắt anh. Được nghe anh th́ thầm lời yêu thương và hát bá Happy Birthday tặng em. Mà giọng hát anh “dở” lắm. Nhưng sao em vẫn cứ muốn nghe hàng ngàn lần.

       Hiện nay em đang làm trợ lư cho Thầy Louis Jóeph, một Giao sư nổi tiếng. Đúng nghĩa công việc của em là Cộng tác viên cho một Công ty Tư vấn chuyên trùng tu lại các công tŕnh cổ. Nhất là các lâu đài xưa. Một điều thật thú vị, em sẽ kể cho anh nghe nhé.

 

       Lâu đài De La Nauche, nằm ở Tây nam nước Pháp, đang cần phải trùng tu lại. Thật bất ngờ. Người chủ lâu đài là một phụ nữ Việt Nam. Thật bất ngờ hơn nữa, người phụ nữ ấy là Công Chúa Như Lư. Con gái thứ hai của Vua Hàm Nghi. Bà có tên là Comtesse De La Bese. Lấy chồng là một Bá Tước người Pháp. Năm nay đă Tám mươi lăm tuổi, nhưng Bà vẫn c̣n sáng suốt, lời nói nhẹ nhàng, đúng tính cách của một Nữ Bá Tước. Hay đúng hơn là một Công Chúa. Thú vị quá phải không anh.

 

       Khi biết em là một người Việt Nam, bà rất vui mừng, như gặp lại con cháu ḿnh. Bà không nói được tiếng Việt, ngoài hai chử Như Lư, tên của Bà. Mơ ước lớn nhất của Bà là được cải táng phần mộ của Cha Mẹ ḿnh về Huế, nhưng chưa thực hiện được.

 

        Nữ Bá Tước hỏi em đă có gia đ́nh chưa? Em thưa lại rằng: “Dạ, cháu đă có người yêu rồi,nhưng phải chờ đến ngày được trở về lại Quê hương mới cưới.” Rồi em nhớ đến anh, nên xin phép Nữ Bá Tước cho em được ngồi trên chiếc bàn của Bà, viết thư cho anh.

 

              Ngày trở về của em không c̣n xa nữa đâu anh. Hăy đợi em nhé!

              Yêu và nhớ anh vô cùng.

                                                Huyền Tôn Nữ Nguyệt Quế.

 

 

       Thanh xếp bức thư lai, cẩn thận kẹp giữa cuốn sách rồi kéo thọa bàn đẩy vào góc xa. Tay chống cằm ngồi suy nghĩ về cuộc sống của Nguyệt Quế hiện nay. Thanh nhận ra rằng ḿnh có lổi quá lớn trong t́nh yêu của hai người. Nếu ngày đó Thanh đừng v́ tự ái nhỏ nhặt mà bỏ đi có lẽ cuộc đời của hai đứa suông sẽ và đẹp hơn nhiều. Cô đâu phải tha phương trong nỗi buồn xa xứ và canh cánh trong ḷng một mối t́nh. Nguyệt Quế đă gần ba mươi tuổi rồi.Đợi ngày về th́ thăm thẳm, mà biết có quay về được không?

 

Hiện nay Nhà nước Việt Nam chưa có chính sách cho những người vượt biên quay trở về. Như vậy cả hai người có nên đợi chờ nhau măi trong tuyệt vọng thế này không? Suy nghĩ như vậy. Thanh quyết định viết thư gởi cho Nguyệt Quế:

 

       “ Nguyệt Quế.

Nhận thư em anh mừng lắm. Rất vui v́ em có một công việc rất thú vị và chuyện em kẻ về Công chúa Như Lư, thật quá bất ngờ với anh. Một cuộc hội ngộ thú vị của những người con Việt Nam trên đất khách, đem lại nhiều cảm xúc, phải không em?

 

       Nguyệt Quế yêu mến của anh!

       Anh biết t́nh yêu em dành cho anh quá lớn. Nó lớn đến nỗi,anh sợ rồi một ngày tâm hồn em không c̣n chổ để cất giử, nó sẻ vở tung, như chiếc bong bóng đang bay cao bỗng nổ tung và rơi xuống.Nó sẽ làm cho em hụt hẫng, thất vọng.

 

       Chuyện t́nh ḿnh như câu chuyện cổ tích, phải không em? Nó như bảy nốt nhạc b́nh thường trên ḍng kẻ, nhưng đă làm nên bài ca bất hủ. Và t́nh yêu của ḿnh cũng từ bảy nốt nhạc kia, làm nên một bản nhạc bất hủ rồi. Bài ca đó dành riêng cho em và anh.

 

       Em cũng biết những bài ca bất hủ, đều xuất phát từ những nỗi đau. Có nên chăng, chúng ta hăy dựng lên cho bản t́nh ca ấy một thiên đường kỷ niệm. Em và anh luôn nhớ về nó, trân trọng,cất giử nó trong trái tim ḿnh. Và riêng anh, trong mỗi tháng Tư về, anh sẽ hát bài T́nh ca ấy dưới gốc cây Nguyệt Quế, kết một ṿng hoa và nhớ về em.

 

       Nguyệt Quế!

       Anh muốn nói với em điều anh đă suy nghĩ từ lâu. Chúng ta có nen kéo dài sự đợi chờ them nữa hay không? Riêng anh, T́nh yêu dành cho em là bất diệt.Nhưng c̣n em th́ sao? Thời gian nó tàn phá nhan sắc con người, bào ṃn từng tế bào tâm hồn ḿnh. Anh không muốn một lần nữa ích kỷ với em, khi muốn em là của riêng anh. Anh không thể để t́nh yêu nó sai khiến, dẫn dắt, điều khiển ḿnh một cách mù ḷa nữa.

 

       Em bây giờ đă chạm ngưỡng ba mươi rồi. Thời gian nó đâu có đợi chờ ḿnh. Hăy chọn cho em một lối đi riêng,và trên con đường ấy không thể có anh đi cùng. V́ điều ấy đối với chúng ta là điều không thể, một khi ngày về của em vẫn c̣n mịt mù, xa tắp.

 

       Anh mong em hiểu những điều anh đă viết trong thư. Hăy tha thứ cho anh v́ những ǵ anh đă làm em phải đau khổ.

       Cây Nguyệt Quế vẫn tươi xanh, và những đêm về nó vẫn tỏa hương thơm ngát .

       Anh chúc em luôn dược vui tươi, mạnh khỏe.

 

Anh, Thanh.

 

       Những tháng cuối cùng của khóa học, trông Vi gầy nhom. C̣n ba tháng nữa là bảo vệ đồ án tốt nghiệp. Vậy mà tài liệu thu thập chưa được bao nhiêu.

 

       Cuối cùng, như trước đây đă nói chuyện với Thanh, Vi chọn một đồ án tương đối vừa tầm với khả năng của ḿnh. NHÀ VĂN HÓA PHỤ NỮ THÀNH PHỐ.

 

       Nhờ sự giúp đỡ của Thanh, Vi đă có đầy đủ số liệu về một khu đất c̣n trống ngay tại trung tâm Thành phố, để xây dưng công tŕnh của ḿnh. Nói là một đồ án vừa tầm, nhưng thật ra rất là khó triển khai, bởi v́ không có công tŕnh nào tương tự để cho Vi tham khảo.

             

       Cái nắng Saigon trong những ngày Hè thật khiếp. Vi không c̣n giữ ǵn cho nét đẹp của ḿnh nữa. Đội nắng đi khắp nơi để kiếm thêm tư liệu. Việc ăn uống không c̣n quan trọng với Vi, nên trông Vi gầy và đen.

 

       Thời gian này, Nhân đang giám sát một công trính khá lớn tai B́nh Dương, công việc rất căng thẳng, nhưng hằng ngày cũng phải dành thời gian để chăm sóc cho Vi. Mơi sang, trước khi đi làm, Nhân chạy xe đi mua thức ăn, nước uống đem đến nhà Vi, để sẵn bên cạnh, ngay chỗ Vi đang thực hiện đồ án của ḿnh. Căn pḥng ba mươi lăm mét vuông, vương văi đủ các loại giấy, bút màu. Trông như một băi chiến trường chưa được thu dọn. Nhân sắp xếp lại mọi thứ tạm gọn gàng, rồi hỏi Vi những ǵ khong c̣n dùng được, đem ra thùng rác đầu hẽm, bỏ vào. Làm việc về đến nhà đă tối, Nhân chạy thẳng đến chỗ ở của Vi, rồi hai người cùng đi ăn cơm.

 

       Năm tuần cuối cùng, bắt tay vào làm đồ án là thời gian kinh khủng nhất với Vi. Có những chi tiết chưa hoàn tất được, Vi thức suốt đêm đẻ làm cho xong.Những lúc như vậy, Nhân phải thức cùng Vi để lo cho cô từng cái ăn, ly nước. Chăm sóc cô như một người Mẹ chăm con ốm. Có hai “ne” (sinh viên khóa sau) đến giúp Vi, cũng là để học tập kinh ngiệm cho ḿnh. Truyền thống Sinh viên Kiến trúc là như vậy. Đàn em hay đến để giúp cho đàn anh, và cứ thế khóa sau kế tiếp khóa trước.

 

       Cuối cùng rồi cũng xong cái đồ án. Nhân giúp Vi khệ nệ vác những bảng vẽ lên trường, nộp vào pḥng Đào tạo.Chờ ngày bảo vệ.

 

       Vi viết thư cho Thanh:

       “ Ngày 20/7 Em bảo vệ. Anh vào nhé. Nhất định anh phải vào, em muốn nh́n thấy anh trong buổi sáng hôm đó, để em có đủ b́nh tĩnh và cảm hứng thuyết tŕnh. Em mong anh!”

 

                      Em. Tôn Nữ Tường Vi.

 

       Thanh cắm hai nhánh hoa vào chiêc b́nh nhỏ đặt trong pḥng ḿnh.Hằng tuần, Thanh thay hoa một lần. Màu hồng nhạt, chen lẫn với màu trắng của hai loại hoa Nguyệt Quế và Tương vi, tạo mùi thơm nhè nhẹ, quyến rủ khắp căn pḥng. Đă năm năm nay, Thanh luôn giữ thói quen như vậy. Mẹ trông thấy Thanh cẩn thận cắm hai nhánh hoa, cũng có phần thắc mắc, nhưng chưa tiện hỏi. V́ Bà cứ nghĩ rằng Thanh và Vi yêu nhau, việc cằm hoa Tường Vi coi như b́nh thường. Nhưng cả hai loại hoa th́…Nhiều lần Bà thấy Thanh ngẫn ngơ hằng giờ dưới gốc cây Nguyệt Quế, nhẹ nhàng nhặt nhưng hoa rơi xuống đất, cẩn thận bỏ vào cái ly, rồi đem vào pḥng, đặt lên ban, Bà rất ngạc nhiên. Thỉnh thoảng có hỏi thăm Vi, như một lời nhắc nhở chuyện lập gia đ́nh của Thanh. Lúc nào cũng thấy Thanh cười, rồi im lặng, không nói ǵ.

 

       Anh thương mến!

       Nhận thư anh em thật sự hoảng hốt v́ ư nghĩ của anh. Em vẫn mong từng ngày được trở về Quê hương và gặp lại anh. Em tự hỏi có điều ǵ đang xảy ra trong anh,để anh lại có ư nghĩ như vậy. Nếu đă có ư định rời xa mối t́nh đầu, em đă không ra đi. Và chắc chắn bây giờ em đă tay bế tay bồng rồi.

       Em mong anh hăy quên ư nghĩ đó. Hăy xem như là một phút nông nỗi như anh đă từng có với em. Hăy đợi em về.Có lẽ thời gian không c̣n lâu nữa đâu anh. Hiện nay Bác em đâng nhờ những bạn bè củ ở Bộ Ngoại giao Pháp giúp đỡ để em được trở về sớm hơn.

 

       Trong năm đến,gia đ́nh em sẽ được đoàn tụ tại Pháp. Bác em đă bảo lănh cho gia đ́nh em ra đi, và đă chuẩn bị công việc làm ăn cho mọi người. Nhờ có Bác gái là Chủ tịch một Công ty xuất nhập khẩu nên công việc làm của gia đ́nh em sau này không gặp khó khăn lắm. Phải chi có anh ở đây để ḿnh cùng xây dựng một cuộc sống mới.

 

       Chiều qua em một ḿnh vào rạp xem phim. Bộ phim ”YOU ARE MY SUNSHINE“ mà sau này khi vào Việt Nam có cái tựa rất hay. “Một chút mặt trời trong ly nước lạnh” . đă làm cho em khóc suốt trên đường trở về nhà. Không phải chuyện t́nh trong cuốn phim làm cho em khóc. Mà bởi anh đă nhỏ xuống trong ly nước Đời em một giọt nắng. Em nhớ đến anh. Nhớ một buổi tối Chủ nhật, tháng Tư anh cùng em bước vào rạp Tân Tân để xem bộ phim này. Và trước đó nữa. Em cũng một ḿnh vào rạp để xem Olivia Husssei, cô diễn viên Argentina xinh đẹp như Đúc Mẹ, đóng vai chính trong T̀NH THÙ RƯC NẮNG. Em cũng đă khóc khi nh́n trên màn ảnh. Mái tóc vàng bềnh bồng của anh chàng đang chạy bên bờ rào để đến nhà cô bé. Anh c̣n nhớ không? V́ mái tóc vàng rực đó mà anh “ghen” và giận em suốt cả tuần. Những bộ phim kinh điển thỉnh thoảng chiếu lại cho những người ở thế hệ trước xem. Nước Pháp là vậy đó anh.

 

       Cây Nguyệt Quế của anh c̣n tỏa hương thơm nữa không? Em mong sao nó cứ ngào ngạt mỗi chiều về. Để như vậy anh mới c̣n nhớ đến em măi …

 

       Chúc anh luôn mạnh khỏe và luôn nhớ đến em.

       Yêu anh măi măi. Hăy đợi em về nhé anh!

                Huyền Tôn Nữ Nguyệt Quế.

 

       Chiều thứ Sáu Thanh không có giờ dạy ở trường nên ra ngồi dưới gốc cây Nguyệt Quế. Đang định gom những bông hoa trắng rơi văi trên sân nhà. Chợt có tiếng người đưa thư:

-         Có thư!

Thanh cám ơn và nhận lá thư. Nét chữ của Tường Vi thay đổi nhiều. Có vẻ bay bướm. và đẹp hơn trước. Thanh vào nhà bóc thư ra đọc.

Vậy là c̣n bốn ngày nữa Vi sẽ bảo vệ. May mà đợt thi Đại hoc vừa xong, Thanh c̣n một tuần, nữa mới vào đợt chấm bài thi, nên có thể vào với Vi được.

 Lên tàu vào buổi sáng. Đến Saigon vào trưa hôm sau, Thanh vội vă đón xe về nhà Nhân. Chờ suốt buổi chiều, Nhân mới ḷ ṃ về:

-A! Anh Thanh. Sao vô mà không nói cho em biết?

-Anh tưởng Vi đă nói với em rồi!

-Đâu có anh! Em vừa ở chỗ Vi về. Có nghe con bé nói ǵ đâu anh.

-Có lẽ nó bận rộn quá nên quên thôi. Em mở cửa cho anh vào tắm tí. Đi đường bụi băm, nóng bức không chịu nổi.

-Tắm xong, anh em ḿnh lai rai tí nghe anh. Nhớ anh quá chừng.

 

Nói là lai rai tí thôi. Vây mà hai anh em ngồi đến gần nửa đêm. Về đến nhà, Nhân mở cửa nói:

-Anh vào nằm nghỉ. Em ra ngoài tí rồi mới về ngủ được.

Sáng hôm sau Thanh dậy sớm. Saigon luc nào cũng náo nhiệt. Nhân thuê căn pḥng này nằm trong hẽm,vậy mà cũng không thoát được tiếng ồn. Thanh gọi Nhân:

-Thôi , Dậy cho rồi em.

Nhân ú ớ:

-Ngủ ti nữa, anh.

-Năm giờ rồi em. Dậy đi uống café rồi lên Vi.

Vẫn chưa tỉnh hẳn, Nhân nói như ngái ngủ:

-Tí nữa đến rủ Vi đi uống luôn anh. Nó bây giờ nghiện café rồi.

-Ừ. Thôi vậy cũng được.

 

Nhân chở Thanh đến nhà Vi. Cửa pḥng trọ đóng kín mít.

-Con bé đi rồi anh. Nhân nói với Thanh. Thôi, ḿnh chạy thẳng đến trường Kiến trúc. Có lẽ Vi ở đó.

Dừng xe trước cổng trường của Vi,nh́n thấy những Sinh viên Kiến trúc ngồi dọc theo tường rào trên những chiếc ghế nhựa, nhưng không có cái bàn nào, đang uống café buổi sáng. Thanh như sống lại thời Sinh viên của minh:

-Ngồi đây uống café cũng được, Nhân.

Thanh lấy ghế ngồi xuông, lưng tựa vào tường. Nhân dắt xe vào sân trường để gởi:

-Anh ngồi đây chờ, em chạy lên gọi Vi xuống.

Gọi ly café đen đá, đang mồi điếu thuốc, Thanh nghe tiếng Vi gội:

-Anh Thanh!

Ngước lên nh́n. Vi trong bộ áo dài hồng nhạt, gầy hơn trước rất nhiều sau những ngày làm đồ án tốt nghiệp căng thẳng. Nhưng Vi vẫn có được nét đẹp dịu dàng trong tà áo dài ôm sát người.

-Ôi, anh đen thui. Vào lúc nào, sao không đến chỗ em?

  Thanh nh́n Vi không chớp mắt; -Vi đẹp quá! Gần một năm rồi mới gặp lại em. Sực nhớ chưa trả lời câu hỏi của Vi: Anh vào chiều qua. Sợ em bận nên sáng nay mới đến. Em uống café với anh nhé.

-Dạ. Em trông anh hai ngày nay. Cứ nghĩ , anh quên em rồi.

Nhận thư là anh vào ngay. Làm sao quên em được.

Nhân kéo chiếc ghế cho Vi ngồi:

-Anh Thanh với Vi ngồi uống café . Em phải đi làm. Muộn giờ rồi.

Nhân đưa ch́a khóa pḥng cho Thanh:

-Chiều anh cứ về nghỉ trước. Đừng chờ em.

Nhân đi rồi, Vi xích ghế đến ngồi đối diện với Thanh:

-Anh có khỏe không. Trông anh ốm lắm

-Anh vẫn thường vậy thôi. Mấy giờ Vi bảo vệ?

-Dạ, chín giờ mới đến phiên em. C̣n sớm, từ từ rồi vào cũng được. Sáng nay anh làm “ne” cho em nhé.

Thanh cười:

-Dạ. Thưa “Patron”

 

C̣n nửa tiếng nữa đén giờ Vi thuyết trinh bảo vệ. Thanh theo Vi đến pḥng Đào tạo nhận lại đồ án của ḿnh, rồi khuân lên hội trường ở tầng hai. Vi hướng dẫn cho Thanh đặt năm bảng thiết kế đ̣ án vào năm khung gỗ. Mỗi bảng vẽ bằng khổ giấy Ao.

Khi Sinh viên trước vừa bảo vệ xong, tháo những tấm bảng vẽ xuống. Vi nói với Thanh:

 - Chừ đến lượt em. Run quá , anh.

 - Em cứ b́nh tỉnh. Hít thật sâu vào trước khi đối diện với Ban Giám khảo nhé

 - Dạ.

Năm bản vẽ được treo lên tường, trước mặt Hội đồng giám khảo. Vi tự tin bước lên bục thuyết tŕnh. Thanh ngồi sau lưng ban giám khảo nh́n lên. Tay cầm que chỉ bảng, dáng Vi thanh thoát trong bộ áo dài. Thanh nghĩ thầm. Cái con bé nhơng nhẽo ngày xưa, bây giờ đă trưởng thành như vậy đó.

-“Kính thưa Hội đồng Giám khảo.

Em xin giới thiệu Đồ án tốt nghiệp; NHÀ VĂN HÓA PHỤ NỮ THÀNH PHỐ.

Với h́nh tượng là đóa hoa Sen đang nở. Chính giữa là một nụ hoa vẫn c̣n e ấp. Đó cũng chính là h́nh tượng chiếc nón lá của người Phụ nữ Việt Nam…”

…,

“Trong gia đ́nh, Phụ nữ là một người Mẹ hiền. Một người Vợ đảm đang. Nhưng ngoài xă hội họ cũng đóng góp rất nhiều những thành tựu xuất sắc trong mọi lĩnh vực…

Người Phụ nữ Việt Nam xứng đáng được hưởng những quyền lợi như Nam giới. Cần có những nơi giải trí, phục vụ những nhu cầu cần thiết cho người Phụ nữ…”

 

Vi thật chững chạc thuyết tŕnh về quyền lợi của người Phụ nữ. Sau đó em bắt đầu đi sâu vào đồ án Thiết kế của ḿnh, giải tŕnh từng chi tiết trong năm bản vẽ cho Ban giám khảo hiểu được nội dung đề tài của Vi. Đến lúc xong phần thuyết tŕnh của ḿnh hội trường vẫn c̣n im phăng phắc. Năm vị giám khảo hội ư với nhau, cuối cùng có một Vị bước lên, nh́n vào bản vẽ thứ ba, chỉ vào một chi tiết thật nhỏ rồi quay trở lại ghế ngồi:

-Em giải tŕnh lại cho tôi biết. Hệ thống thoát nước ở phần mái ở khu B.

Tim Vi như muốn ngưng đập. Thuyết tŕnh lại phần vị giám khảo yêu cầu.

-Thôi. Được rồi. Em có thể đi xuống.

Vi bước xuống thật nhanh. Thanh rời khỏi chỗ ngồi, bước ra. Đôi mắt Vi sáng ngời:

-Em mừng quá anh.

Thanh nắm tay Vi:

-Anh chúc mừng em. Vi giỏi quá. Lúc em mới bước lên thuyết tŕnh, anh không nghĩ em tự tin và nói lưu loát như vậy. Vi lớn hơn anh tưởng nhiều lắm.

-Dạ nhờ có anh đến dự, em mới được như vậy. Với lại em hai mươi lăm tuổi rồi. Đâu c̣n nhỏ để khóc nhè với anh.

 

Kết quả đồ án tốt nghiệp của Vi được bảy phấy tám. Chỉ xếp sau năm bạn sinh viên nam.

 

Chiểu hôm đó, sau khi cả ba anh em mở tiệc ăn mừng tại một quán ăn b́nh dân. Thanh ra xe quay về để kịp trở lại trường chấm thi Đại học.

                                       

 

Xem NGUYỆT QUẾ - 8

                                      

 

 

 

BÙI THANH XUÂN

Đà Nẵng, tháng 6/2012

 

 

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Bùi Thanh Xuân                |                 www.ninh-hoa.com