Trang Thơ và Truyện của Bùi Thanh Xuân                 |                  www.ninh-hoa.com

BÙI THANH XUÂN

Cựu Học sinh
Trung Học Ninh Ḥa

Niên Khóa:
1971-1972 lớp 9/2
1972-1973 lớp 10/B

Hiên sinh sống tại
 Quận Hải-Châu, Đà Nẵng

 


 

 

 

 

 

 

NGUYỆT QUẾ PHẦN 6
BÙI THANH XUÂN

 

      

Một buổi chiều mùa Hạ, trong quán café, ngồi quay mặt ra vườn nơi có cây Nguyệt Quế đang tỏa hương thơm ngát. Có hai người phụ nữ đă lớn tuổi nhưng khuôn mặt vẫn c̣n nét Xuân lắm. Nét đẹp Viên măn. Đang th́ thầm với nhau về một chuyện t́nh. Tôi nghe họ kể rằng…

 

-----  

Vi đi học lại như lời hứa với Thanh. Một hôm đi xuống Sở Gíao dục để xem ḿnh có được tuyển dụng làm giáo viên miền núi hay không lúc ngang qua trường Vi học,trông thấy cô bé mặc bộ áo dài trắng từ cổng trường bước ra, Thanh đứng bên này đường nh́n qua mà sững sờ. Không thể tin được Vi hồn nhiên và xinh đẹp đến như vậỵ .Thanh như bị thôi miên bởi sắc đẹp dịu dàng của Vi. Trông cô bé như lột xác hoàn toàn so với những ngày c̣n lao động trên công trường. Có một điều Thanh không thể ngờ được, trông Vi giống N.Quế một cách kỳ lạ. Từ dáng người, mái tóc, nụ cười và nhất là đôi mắt to tṛn đang nh́n ḿnh như chế giểu. Những đường nét trên cơ thể Vi lộ ra dưới bộ áo dài trắng, không c̣n là một cô bé vịt con nữa, mà là một Thiên nga thiếu nữ tuyệt đẹp, ḷng Thanh bỗng thấy rộn ràng. Lóng ngóng không biết nên băng qua đón hay đứng chân trên chân dưới nơi lề đường đợi cô bé.

Vi đă nhận ra Thanh đang ngẫn ngơ nh́n ḿnh, gọi với sang:

-Anh Thanh!

Thanh như người vừa thoát ra cơn mộng du:

-Ôi, Vi. Qua bên này rồi về với anh.

Vi băng qua đường, đến bên Thanh:

-Em xấu lắm sao mà anh nh́n dữ vậy?

-Không. Em đẹp lắm. Sao, đi học lại có khó khăn lắm không em?

-Dạ không, anh. Em học lại năm lớp mười nên cũng không khó lắm

-Anh mong em học thật giỏi. Mà thôi. Em về với bạn chứ đi với anh em không thấy kỳ sao? Anh ăn mặc thế này…

-Ôi! Em xem tụi bạn trong lớp là… bọn nhỏ thôi. Đừng quan tâm, anh. Em “già” nhất ở đây ai dám cười.

-Th́ đi. Nhưng đừng nhơng nhẽo như hồi ở rừng nghe!

-X́! Họ lớn rồi. Mà anh xin việc được chưa?

-Không được việc nào hết em. Đi đến đâu cũng nhận cái lắc đầu. Có lẽ anh đi làm phụ hồ một thời gian kiếm tiền để sống đă rồi thi Đại học lại. Lâu nay Nhân có đến thăm em không?

-Dạ, thỉnh thoảng có đến. Năm sau anh Nhân cũng đi thi Đại học lại nữa.

-C̣n em sau này định thi trường nào?

-Dạ, em thích trở thành Kiến trúc sư. Nó thích hợp với năng khiếu của em

-Anh tin em sẽ là một cô gái tài hoa, xinh đẹp và nổi tiếng. Sau này về, em thiết kế c̣n Nhân nó xây dựng một căn nhà thật đẹp cho hai đứa.

-Anh nói chi chi không à. Đừng nói như vậy nữa, em không thích nghe lắm đâu – Mặt Vi nhăn lại, có vẻ khó chịu.

-Thôi được. Anh không nói như vậy nữa. Nhưng anh muốn hai đứa sau này nên duyên với nhau.

Vi nh́n Thanh:

-Thôi, anh im đi. Em đă bảo không nói như vậy nữa mà

Vi giận dỗi suốt đoạn đường về, không nói một lời. Lúc gần đến nhà Thanh, cô bé vượt lên trước:

-Không cần anh phải đưa. Em tự về một ḿnh cũng được. Nói xong, Vi bước nhanh.

 

Mùa Hạ 1978.

 

Cây Nguyệt Quế Thanh và Vi trồng nay đă cao hơn một mét, được chăm sóc rất kỷ. Hằng ngày Thanh vạch từng cánh lá để bắt sâu, tưới nước vừa đủ theo lời dặn của ông Y’Von. V́ vậy cây lớn nhanh và đă ra hoa, tuy không nhiều lắm. Thỉnh thoảng Vi cũng qua xem cây đă lớn như thế nào.

 

Tháng Từ vừa về, Thanh ngắt hai nhánh nhỏ nối lại thành chiếc ṿng rồi kết thêm hai mươi mốt bông trắng. Xong Thanh cẩn thận treo lên thân cây Nguyệt Quế.

 

“Hai mươi mốt cánh hoa trắng nho nhỏ anh tặng em. Năm năm rồi, từ ngày xa em, hôm nay anh mới kết được ṿng Nguyệt Quế này. Và mỗi năm sau nữa. Mỗi lần tháng Tư về, anh vẫn sẽ tặng em một ṿng hoa như vậy.

 

Nhớ em nhiều, Nguyệt Quế ơi!”

 

Vi đạp xe qua nhà Thanh định ghé vào thăm. Vừa dừng xe trước cổng nh́n vào trông thấy Thanh đang thẫn thờ trước cây Nguyệt Quế, một ṿng hoa được treo trên thân cây. Vi nhẹ nhàng quay xe ra.

             

Thanh không đi Saigon thi Đại học như Nhân, mà đăng kư vào nghành Xây dựng Đại học Kỹ thuật Đà nẵng , v́ hoàn cảnh gia đ́nh Thanh khó khăn hơn nên không dám đi xa.

Sau một tháng chờ đợi kết quả. Nhân đậu vào trường Bách Khoa .T.p Hồ Chí Minh, và hai ngày sau đó, mới từ tờ mờ sáng Thanh đă thức dậy phụ Mẹ dọn hàng đi bán, Vi gọi từ ng̣ai cổng:

-Anh Thanh ơi!.

Giật ḿnh v́ bị gọi bất ngờ, Thanh hốt hoảng:

-Có ǵ gọi anh sớm vậy ,Vi?

Cô bé tay cầm tờ báo chạy vào nhà:

-Anh đậu rồi nè. Mau ra em cho xem báo.                                     

-Thật không. Mà sao em biết?

Thanh cầm tờ báo Vi đưa, ḍ từng ḍng:

-Đâu thấy tên anh ?

-Để em chỉ cho. Đây nè, Nguyễn Viết Thanh, số báo danh…Đúng anh chưa?

Thanh gơ nhẹ lên đầu Vi:

-C̣n ai nữa. Ôi, anh vui quá!

-Chiều nay nhớ mời em đi uống nước nhé.

-Tất nhiên rồi. Em không đi học sao?

-Dạ, chừ em về.

Thanh đâu biết rằng mấy ngày nay Sáng nào Vi cũng đạp xe thật sớm xuống đứng ở tước cổng nhà in báo, chờ phát hành cho các đại lư để mua bằng được tờ báo cớ phụ trang kết quả thi Đại học rồi mới chịu về đi học. Thanh biết Vi rất lo và chờ đợi kết quả kỳ thi c̣n nhiều hơn Thanh nhưng không nghĩ cô bé lại làm như vậy trong suốt mấy ngày qua. Thầm cám ơn t́nh cảm cô bé dành cho ḿnh. 

                              

Tháng chín năm bảy tám, Thanh bước vào khuôn viên trường Đại học. Ngôi trường này trước đây là một tu viện. Sau 1975 được ngành Gíao dục Thành phố xin làm trường Đại học Kỷ thuật, đào tạo nhiều nghành học cho khu vực miền Trung và Cao nguyên. Nhớ lại cảm giác năm năm trước, khi bước chân vào cổng trường Đại học Huế, Thanh cũng có cái cảm giác lâng lâng như vậy, nhưng không nhiều như bây giờ. Sau hai năm lao động vất vả ở rừng núi trở về Thanh cứ nghĩ ḿnh sẽ mất hết tất cả, không c̣n cơ hội để thỏa ḷng mơ ước bay cao nữa. Vậy mà niềm vui ấy đă đến với Thanh.

 

Nhập học được hơn nửa tháng, bất ngờ thanh nhận được thư Quỳnh Châu, Em gái Nguyệt Quế. Bức thư không dài nhưng cũng đủ đem lại cho Thanh một niềm hạnh phúc vô biên, Quỳnh Châu viết:

” Anh Thanh! Trước hết anh phải hít thật sâu, rồi thở nhè nhẹ mới đọc thư em nhé”.

“Anh thanh ơi! Chị Nguyệt Quế của em vẫn c̣n sống và đă định cư ở Pháp rồi. Sau khi liên lạc được với Bác em là cựu nhân viên ṭa Đại sứ Việt Nam tại Pháp, nên nhanh chóng được bảo lănh mà không găp trở ngại nào. Chị Quế có hỏi thăm anh và em đă trả lời cho chị ấy biết, cả địa chỉ nhà anh nữa. Khi nào chị Quế có địa chỉ ổn định, em sẽ viết thư báo cho anh sau. Hạnh phúc quá phải không anh? Chúc anh mạnh khỏe và học thật giỏi.

 

Em, Quỳnh Châu.”

             

Thanh mừng đến rơi nước mắt,” Ôi! Nguyệt Quế. Anh đă có lại em rồi”.

Dấu biệt lá thư không cho mọi người trong nhà biết v́ sợ ảnh hưởng đến chuyện học hành của ḿnh. Hằng đêm Thanh đem cuốn nhật kư của Nguyệt Quế ra đọc. Từng câu chữ Thanh đă thuộc ḷng nhưng vẫn cứ muốn đọc.Rồi Thanh mơ về một ngày trùng phùng, thắp lại ngọn lửa t́nh yêu ngỡ như đă mất.             

 

Hai tháng sau.Buổi chiều đang loay hoay sửa lại chiếc xe đạp cà tàng để đi học. Tay chân vướng đầy dầu mỡ, Thanh nghe tiếng gọi từ ngoài cổng:

-Có ai là Nguyễn Viết Thanh không?

 Thanh đứng bật dậy, chạy ra. Người đưa thư vẫn c̣n ngồi trên xe:

- Cậu là Thanh phải không?

-Dạ . Có việc ǵ vậy chú.

-Có thư từ nước ngoài gởi về. Kư nhận vào đây.-Người đưa thư ch́a cuốn sổ và đưa cây viết cho Thanh. Không vội xem ai đă gởi thư cho ḿnh, Thanh kư vào cuốn sổ:

-Cám ơn chú.

Vừa quay lưng bước vào Thanh vừa nh́n bức thư.

 Trời ơi! Thanh thốt lên: Nguyệt Quế. Không thể tin được đó là nét chữ quen thuộc ngày nào. Tự nhiên đôi mắt Thanh cay cay, rồi mờ đi. Vội vàng sửa chiếc xe cho xong, dọn hết phụ tùng vào thùng, Thanh rửa tay thật sạch, bước vào pḥng ngồi xuống ghế rồi từ từ bóc lá thư ra.

             

Anh ! Em t́m lại được anh rồi.

 

Những ngày cuối năm, trời Paris rất lạnh. Em đang ngồi trong căn pḥng ấm bên ḷ sưởi .Vậy mà cái lạnh nó cứ như từ trong người thấm ra. Ngôi nhà này của Bác em. Một viên chức Ngoại giao mấy năm trước. Cũng nhờ Bác bảo lănh mà em mới được may mắn thoát ra khỏi trại tỵ nạn PALAWAN cách đây ba tháng.

 

Em t́m lại được anh rồi! Em rất mừng v́ biết anh vẫn c̣n nhớ đến em và đă đi t́m em. Lá thư này em gởi cho anh với hy vọng anh sẽ nhận được, sẽ đọc và biết rằng em vẫn là Nguyệt Quế ngày nào của anh. Vẫn yêu anh vô cùng và chờ mong một ngày nào đó chúng ta lại ngồi bên gốc cây Nguyệt Quế, anh đội lên đầu em chiếc ṿng trong ngày sinh nhật em.

 

Em vẫn c̣n ngại một điều. Bây giờ anh có c̣n là của em như ngày nào hay không? Hay bên anh là một người con gái khác, đang ngồi soi ḿnh trong mắt anh.

Em sẽ kể cho anh về chuyến đi băo táp của em và v́ sao em ra đi.

Gởi cho em vài ḍng, dù có thế nào đi nữa nhé anh.Em yêu anh !

                                        

Huyền Tôn Nữ Nguyệt Quế.

Mùa đông Paris, 1978.

      

 

       Xếp lá thư lại, Thanh kéo hộc bàn bỏ vào. Nhắm mắt tưởng tượng Nguyệt Quế đang ngồi đối diện ḿnh, trên chiếc xích đu, hai tay khoanh trước ngực nh́n Thanh mỉm cười. Đôi mắt to tṛn, trong veo.

 

Năm 1980

 

Tường Vi đang học những tháng cuối cùng lớp mười hai. Khoảng hai tháng nữa đến kỳ thi tốt nghiệp rồi, sau đó là kỳ thi Đại học. Không có một khoảng thời gian trống nào để đi chơi hoặc đến nhà Thanh chăm sóc cho cây Nguyệt Quế. Thanh phải dành rất nhiều thời gian để kèm cho Vi học. Cô bé không c̣n nhơng nhẽo nữa. Thanh rất nghiêm khắc với Vi, kiểm tra bài vở hằng ngày, nhất là hai môn Toán, Lư. Vi c̣n phải đi luyện thêm môn vẽ mỗi tuần một buổi tại nhà một họa sỹ. Nh́n những bức tranh vẽ tượng với nét ch́ sắc sảo, mềm mại, làm nổi bật h́nh khối và cách đánh nền ca rô, Thanh tin chắc Vi sẽ đạt điểm cao môn này. Riêng môn Toán chỉ mức trung b́nh khá nên Thanh rất lo lắng cho Vi. Những môn khác Vi học có tính cách đối phó với kỳ thi tốt nghiệp, chỉ mong đừng bị điểm liệt. Trông Vi gầy đi rất nhiều.

 Ngày chủ nhật, sau buổi học thêm với Thanh buổi sáng, thấy Vi lo học mà không có thời gian giải trí, Thanh đề nghị:

-Chiều nay ḿnh đi uống café nghe em.

-Dạ. Đúng rồi đó anh. Cả năm nay rồi, anh em ḿnh chưa ngồi với nhau lần nào. Năm giờ anh qua đón em , nhé.

-Ừ. Anh về rồi chiều qua em.

Hai anh em không đi uống café như dự định mà lại chở nhau qua biển ngồi uống nước, nghe sóng biển và gió ŕ rào. Thanh muốn cho Vi được cái cảm giác thư thái sau những ngày học hành mệt nhọc. Gió biển sẽ làm cho tâm hồn Vi nhẹ nhàng hơn.

- Cuối cùng ai cũng bỏ anh mà đi hết – Thanh nói. Ba anh, Nguyệt Quế, Em gái anh, Nhân và rồi cuối cùng là em. Anh ở lại nơi Thành phố này chẳng biết chơi với ai nữa.

-Có ai bỏ anh đi đâu. Ḿnh chị Nguyệt Quế thôi! Mọi người luôn ở bên anh mà. Tại anh không chịu nhận ra thôi.

Thanh có vẻ hơi buồn, giọng chùng xuống:

-Anh luôn mong em được thành đạt sau này. Cố gắng học nghe em.

-Dạ. Em mong thi đậu để khỏi phụ ḷng anh. Nhưng nếu vào Sài g̣n, vắng em anh có buồn không?

- Sao lại không, em. Anh em ḿnh chia sẻ buồn vui năm năm rồi. Một ngày không thấy em qua lại, con đường trước nhà anh sẽ vắng hơn. Anh nghĩ vậy.

- Nhưng mà rồi em sẽ quay lại mà, anh.

- Anh không nghĩ vậy. Vào đó em sẽ có bạn bè, người quen mới. Rồi một ngày em thấy Đà nẵng ḿnh sao buồn quá, vậy là sẽ không quay về nữa. Đúng không em?

       Vi im lặng không trả lời Thanh v́ biết có nói Thanh cũng không thể tin được chuyện chưa xảy ra sau nhiều năm.

                          

Vừa thi xong tốt nghiệp, không cần chờ kết quả, Vi vào Sàig̣n ngay để ôn luyện. Nhất là môn vẽ. Vi cần phải luyện thêm môn này từ các Thầy cô giảng viên của trường Đại học Kiến trúc mới hi vọng nhiều được.

Buổi sáng đưa Vi ra ga, Thanh chở em bằng xe đạp. Mẹ Vi dặn :

- Thanh nhớ đưa em lên tàu rồi mới về nghe cháu.

 -Dạ. Cô yên tâm. Tàu chạy rồi cháu mới về.

Khi tiếng c̣i tàu hú lên báo hiệu khởi hành, Thanh nắm tay Vi thật chặt:

-Vi đi b́nh yên. Anh chúc em gặp nhiều may mắn.

-Dạ , Anh về. – Vi nói mà đôi mắt đỏ hoe. Tàu sắp chạy rồi.

Vi đặt vội vàng một mănh giấy vào tay Thanh. Bước xuống tàu, cũng vừa lúc tiếng bánh sắt rít trên đường ray. Thanh vội vàng lấy xe ra về. Dựng chiếc xe cà tàng tội nghiệp vào tường, Thanh vào pḥng mở mảnh giấy ra đọc:” Đừng buồn nữa. Vi sẽ nhớ anh và hứa sẽ quay về”      

 

       “ Nguyệt Quế!

 

Em có biết anh rất hạnh phúc và vui mừng đến thế nào không?

Suốt ngày qua anh như được sống trong hạnh phúc thật bất ngờ. Lá thư em gởi lúc nào anh cũng cất giữ trong túi áo, để bất cứ lúc nào cũng có thể lấy ra đọc.Tám năm là một khoảng thời gian quá dài phải không em. Anh luôn mong đợi một ngày gặp lại, dù biết rằng ngày ấy rất xa nhưng anh vẫn đợi trong ngh́n trùng xa cách.

 

Cuộc sống không c̣n như xưa nữa để anh mộng mơ. Trở lại với giảng đường anh quyết làm lại từ đầu.C̣n ba năm nữa anh sẽ ra trường.

 

Bây giờ đă là tháng Tư của em rồi. Cây Nguyêt Quế anh trồng đă cho ra nhiều hoa và mảnh sân nhỏ trải nhiều bông trắng, thơm ngát em biết không? Ṿng Nguyệt Quế anh vừa kết xong chiều qua vấn c̣n tươi lắm. Anh đặt nó gần ngọn cây như muốn gởi nhờ gió mang hương đến cho em…”

 

Thanh viết cho Nguyệt Quế một lá thư thật dài. Kể về những ngày rời xa Nguyệt Quế và cuộc sống của ḿnh sau năm 1975.

 

Hai tháng sau, Thanh nhận được thư cô:

       Anh yêu “!

       Vậy là hạnh phúc quay lại với chúng ḿnh rồi. Dù xa xăm cách trở nhưng ngày đêm em vẫn luôn nhớ về anh. Em xin lổi v́ đă vội vàng ra đi khi chưa gặp lại, để anh phải t́m trong tuyệt vọng, nhưng bây giờ đă có nhau lại rồi, em mong anh hăy đợi em về.

       Chiều qua, chủ nhật em lang thang bên ḍng sông Seine thơ mộng. Nh́n những cặp t́nh nhân d́u nhau đi trong nắng nhạt mùa Hè Paris, em nhớ anh quay quắt. Trên những chiếc ghế đá ven sông, những cặp t́nh nhân hôn nhau say đắm, em nhớ đến nụ hôn năm nào trên bờ cát trắng đêm trăng, ḿnh đă trao cho nhau.

 

         C̣n một tháng nữa là em xong hai năm chương trinh Đại cương (Diplôme d’etudes fondamentales en Architechture) của trường này.Có lẽ em chuyển qua học Đại học Kiến trúc Paris Belleville để học giai đoạn hai. V́ ở đó có thêm chuyên nghành Khảo cổ học mà em rất thích. Vậy là c̣n bốn năm học nữa,mới lấy được bằng Kiến trúc sư, lâu quá phải không anh.Nhưng em nhất định sẻ học xong, rồi một ngày quay về làm việc ở đất nước ḿnh, nơi đó có anh. Em hy vọng điều đó thành hiện thực…”

 

Em, Huyền Tôn Nữ Nguyệt Quế.

 

Mùa Thu năm 1983

 

Thanh ra trường với tấm bằng loại giỏi và may mắn được giử lại trường làm trợ giảng. Nhân cũng tốt nghiệp với bằng khá rồi ở lại Sài g̣n kiếm việc làm .Riêng Vi, mùa Hè cuối cùng này trở về nhà t́m thêm tài liệu cho năm sau tốt nghiệp. Hết đi Hội an rồi lại ra Huế t́m một đề tài thích hợp nào đó cho đồ án của ḿnh.

Một buổi chiều đang lang thang trên đường từ Cổ Viện Chàm trở về, Vi thoáng thấy Thanh đang khó nhọc đở cái thùng hai mươi lít lên xe đạp. Em chạy đến giúp Thanh giữ thăng bằng chiếc xe:

-Anh đang làm ǵ vậy?

-Đem gạo đi xay bột để Mẹ đổ bánh bèo, mai bán. Em đi đâu vậy?

 -Chiều đẹp quá, em thơ thẫn xuống bờ sông, rồi tham quan Cổ Viện Chàm. Đến đây th́ gặp anh.

-Anh về trước. Em đi bộ đến nhà anh rồi ḿnh đi dạo nghe em.

- Dạ. Anh về trước . Em c̣n qua đây tí nữa em đến.

Sáu giờ chiều, hai người bước vào quán café Quỳnh Châu trên đường PCT. Thanh thích quán café này v́ ngoài sân có cây Ngọc Lan cao vút, mùi thơm lan tỏa cả vùng. Mùi của nó gần giống với mùi Nguyệt Quế nên Thanh hay đến đây. Quán luôn đông khách v́ có bốn chị em Quỳnh… Quỳnh Lan, Quỳnh Châu, Quỳnh Hương và Quỳnh Mai. Quán này có lẽ do người con gái thứ ba trông coi, hay chỉ có thể là một cái tên của quán. V́ ít khi thấy bốn cô gái này xuất hiện, mà chỉ có một người phụ nữ đă lớn tuổi làm chủ cùng với hai người phục vụ. C̣n bốn chị em gái xinh đẹp đều đi học. Hai cô lớn là Sinh viên Đại học Kinh tế. Hai cô nhỏ hơn c̣n học phổ thông.

 

Thanh chọn bàn gần cửa sổ theo ư thích của Vi. Là sinh viên Kiến trúc nên cô bé thích không gian thoáng, có tầm nh́n để quan sát cảnh vật chung quanh. Vi bây giờ khác xưa nhiều lắm. Trong cách nói chuyện cũng mang một nét riêng. Thanh không c̣n dám nói đùa với cô như trước kia nữa
 -Vi định chọn đề tài nào làm đồ án tốt nghiệp vây em?

 -Em đang lúng túng lắm anh. Muốn làm một đồ án về tháp Chăm nhưng thấy gai góc quá. Có lẽ phải t́m một đề tài nhẹ hơn thôi. Anh thấy Vi nên chọn cái nào th́ thích hợp ?

 -Theo anh em nên chọn một công tŕnh nào vừa phải. Ví dụ như chung cư chẳng hạn.

 -Làm chung cư chán lắm anh. Em thấy mấy anh chị các khóa trước nhiều người làm chung cư. Điểm thấp lắm.

Thanh ngồi suy nghĩ một lúc lâu, nói với Vi:

 -Em nên chọn một đề tài thiết thực hơn. Anh cũng trong ngành xây dựng nên đôi lúc ray rứt nhiều điều về Thành phố của ḿnh. Ví dụ như sân chơi cho Thanh thiếu niên gần như không có. Một sân vận động quá tải, có được cái công viên, muốn vào phải mua vé. Nhà sinh hoạt Thiếu nhi chật hẹp. Nhất là những nơi dành riêng cho Phụ nữ, tuyệt đối không có. Hay là em làm một đề án nào đó dành cho Phụ nữ chẳng hạn.

Vi xoay cái ly café trong tay, nh́n Thanh;

-Đúng là một Kỹ sư Xây dựng! Nh́n đâu cũng thấy thiếu công tŕnh. Anh thật là tham lam nghề nghiệp!

 -Đúng vậy đó em. Dù làm công việc giảng dạy, nhưng máu nghề nghiệp nó sôi sục trong anh. Đôi lúc anh muốn chuyển nghề để ra đi làm. Nhưng phải đi xa mới có việc nên anh không muốn.

-Anh Thanh này. Hay là em chọn làm Nhà văn hóa Phụ nữ, được không anh?

-Ừ, được đó em. Anh sẽ giúp em t́m tà́ liệu cho đồ án này.

-Vậy là đề tài xem như có rồi. Anh giúp em xem ḿnh nên xây dựng ở đâu trong Thành phố này, nhé anh

-Em đứng lo.Anh sẽ nhờ thầy của anh giúp được mà.

Vi đặt cái ly xuống, cầm cái muỗng khuấy viên đá trong ly, nh́n Thanh:

-Cây Nguyệt Quế ḿnh trồng ra sao rồi anh? Lâu quá em không đến thăm nó. Vậy mà đă bảy năm rồi.

-Nó cao lắm em. Đầu tháng âm lịch hoa nở trắng cây thơm lắm.

Thanh vừa nói, mắt nh́n ra ng̣ai khoảng sân, nơi có hoa Ngọc Lan rụng đầy. Vi nét mặt đăm chiêu:

- Chị Nguyệt Quế có định về lại Việt Nam không?

Thanh luôn tránh né những câu hỏi của Vi về Nguyệt Quế. V́ có trả lời thế nào cũng làm cho cô tổn thương. Nhưng lần này không như vậy măi được, nên trả lời Vi:

-Mấy lá thư trước anh có hỏi. Cô ấy nói không biết lúc nào quay về v́ c̣n đang dang dở việc học. Một năm nữa ra trường c̣n phải đi xin việc làm.Ổn định công việc mới về thăm.

Vi hỏi nhưng không nh́n Thanh

-Anh cứ đợi chờ măi vậy sao?

Thanh im lặng.

-Em hỏi thật. Anh c̣n yêu chị ấy nhiều không?

Thanh nh́n Vi hồi lâu rồi khẻ gật đầu :

- Vi này. Sau này ra trường có việc làm ổn định rồi, Em và Nhân lấy nhau đi. Nhân nó yêu em, mà em cũng có cảm t́nh với nó. Anh nghĩ, hai đứa em là một cặp đôi tuyệt vời đó em.

Vi mắt mở to, nh́n xoáy vào mặt Thanh, im lặng không nói.

-Em có hay gặp Nhân không?

-Dạ, cũng ít khi lắm anh- Giọng nói của Vi không được vui.-Đôi lúc ảnh có ghé thăm em rồi hai người đi uống nước. Nhưng lúc nào trông anh Nhân cũng có vẻ buồn buồn. Hơn nữa , em c̣n học thêm nghành khảo cổ học v́ vậy ít có thời gian gặp nhau.

 -Anh không ngờ em giỏi và chịu khó học như vậy. Nhớ lúc c̣n ở rừng, lúc nào cũng nhơng nhẽo, nhút nhát hở xí là giận hờn.

-Dạ. Lúc đó c̣n trẻ con mà anh. Em chỉ nhơng nhẽo với anh thôi. Chừ lớn rồi nhưng em vẫn c̣n muốn được như vây. -Vi nói mà không nh́n thẳng vàoThanh, đôi mắt u buồn- Chị ấy không về nữa, phải không anh?

- Anh không biết. Có đôi lúc tuyệt vọng anh cũng muốn quên chị ấy rồi làm lại từ đầu,. Bỏ sau lưng những kỷ niêm buồn. Nhưng những lúc như vậy đôi mắt Nguyệt Quế lại hiện về nh́n anh như trách móc.

-Anh vẫn c̣n yêu chị ấy vậy sao? Thanh im lặng không trả lời Vi

Hai tay đặt trên bàn, đan vào nhau. Vi nh́n Thanh, bất ngờ hỏi:

-Anh có yêu em không?

Nghe Vi hỏi, Thanh hai tay ôm đầu, cuối nh́n vào đáy ly nước.

-Anh trả lời em đi. Anh có yêu em không?

Thanh trả lời thật nhỏ, như sợ Vi nghe :

-Có.

-Vậy tại sao anh cứ chờ đợi một chiếc bóng hoài vậy. Tại sao anh lại từ chối hạnh phúc đang hiện hữu trước mặt ḿnh, để duổi theo chiếc bóng đă bay mất từ lâu rồi?

Thanh vẫn ôm đầu, mắt vẫn nh́n vào ly café chỉ c̣n cục đá nhỏ:

- Anh biết t́nh cảm em dành cho anh, từ những ngày ḿnh lao động trên rừng núi. Nhưng anh không thể. Chỉ mong em hiểu cho anh. Em hăy tin anh điều này. Trong trái tim anh, có h́nh ảnh của hai người con gái. Đó là Nguyệt Quế và em. Nhưng em là của Nhân. Anh luôn nghĩ như vậy.

Vi thút thít khóc. Thanh ngừng lại một lúc rồi nói tiếp:

-Vi c̣n nhớ lần ḿnh ngồi trên tảng đá đến tối mà em không chịu vào không?

-Dạ, nhớ.

- Anh yêu em bắt đầu từ đêm hôm đó. Anh muốn được ôm em vào ḷng và siết em thật chặt. Muốn được hôn lên má, lên tóc em. Nhưng rồi anh không thể làm được. Hơn nữa, lúc đó c̣n có hai người nữa đang đứng cạnh ḿnh. Chỉ ḿnh anh biết, c̣n em th́ không.

Vi ngước nh́n Thanh, ngạc nhiên:

-Thật sao anh? Ôi, xấu hổ quá. Sao anh không nói với em?

-Không phải như em nghĩ đâu.

-Vậy là sao?

-Hai người đang ở bên cạnh, với anh thôi. Đó là Nhân và Nguyệt Quế.

Vi có vẻ hơi khó chịu, nói với Thanh:

-Nhưng họ đâu là ǵ với em?

-Đúng rồi. Nhưng với anh họ là một phần của cuộc đời ḿnh. Anh yêu Nguyệt Quế và quư mến Nhân.Trong khoảnh khắc xúc động đó nhờ có họ mà anh đă tự ḱm chế được ḿnh.

Vi tức giận về những điều Thanh vừa thổ lộ:

-Tại sao anh không thể quên được chị ấy đi? Tại sao anh vẫn cứ măi yêu con người đă bỏ ḿnh ra đi, Anh chờ đợi ǵ ở chị ấy chứ?

-Nguyệt Quế không bỏ anh. Chị ấy ra đi v́ anh. Anh xin lỗi em.

Vi gục mặt xuống bàn khóc. Thanh vẫn hai tay ôm trán đau khổ:

-Mỗi một ngày trôi qua chỉ đem đến cho anh dằn vặt, đau khổ.Anh suy nghĩ rất nhiều về Em. Anh muốn em đến với Nhân. Điều đó sẽ là lối thoát cho cả anh, em và Nhân nữa.

Bóng đêm như đè nặng lên Vi. Cô khóc nức nở. Thanh bối rối, đứng dậy qua ngồi bên cạnh Vi:

-Em đừng khóc nữa. Anh xin lỗi đă làm em buồn.

Vi nói trong nước mắt:

-Anh không có lỗi ǵ cả. Tại em đặt trái tim ḿnh sai chổ mà thôi.

-Đó là sự thật. Anh mong được em tha thứ cho anh v́ sao lại có thể từ chối t́nh yêu của một cô gái như em. Anh yêu em, nhưng với Nguyệt Quế, t́nh anh nặng hơn. Bao năm qua anh tự dối ḷng ḿnh với em. Luôn tỏ ra thờ ơ với t́nh yêu của em nhưng thật ḷng anh đau lắm. Anh mong em đến với Nhân, thật sự anh muốn như vậy anh mới có được lối thoát cho ḿnh.

Vi không nghe Thanh nói ǵ hết, hai tai cô như ù đi , Dù Thanh nói rất chân thành về t́nh yêu đă dành cho cô, nhưng nó phủ phàng quá. Bao năm qua Vi hy vọng rồi một ngày Thanh sẽ quên Nguyệt Quế và đón nhận t́nh yêu của cô. Vi đợi chờ ṿng tay thương yêu của Thanh ôm chặt ḿnh. Như vậy là hết rồi. Đầu gục xuống trên cánh tay, Vi thổn thức khóc.

Ngoài sân, cơn gió nhẹ thổi qua, vài cánh Ngọc Lan rơi xuống . Hương thơm nhè nhẹ bay vào, nhưng cũng không làm cho nỗi buồn của Vi vơi đi. Cô ngẫng mặt lên, lấy tay quệt nhẹ những giọt nước mắt:

-Em xin lỗi.Em không muốn vậy. Ḿnh bỏ phí một đêm vui mất rồi anh.

Thanh rút chiếc khăn trong túi ra, lau những giọt nước mắt c̣n lại trên mặt Vi:

-Anh thích em cứ nhỏ hoài như ngày ḿnh c̣n ở trên rừng, để mỗi lần em khóc anh lại lau nước mắt cho em bằng bàn tay của anh.

-Anh c̣n nhớ lần em bị sốt nằm ở trạm xá không?

-Nhớ chứ em. Đêm đó em khóc ướt cả gối. Anh xót xa lắm.

-Em nhớ anh không có khăn, nên lấy bàn tay lau khắp mặt em. Ôi, anh biết không? Cảm giác lúc đó em không biết phải diễn tả thế nào cho anh hiểu. Cái cảm giác thật tuyệt vời mà một đứa con gái mới lớn như em lần đầu tiên được biết đến. Chừ nói ra em xấu hổ lắm. Hương vị ngọt ngào đó nó theo em suốt tám năm nay. Em yêu anh từ đó.

 Thanh cầm bàn tay Vi siết chặt:

-Ôi! Em.Vậy mà lúc đó anh đă không nhận ra. Nh́n em khóc anh không chịu đươc. Những ḍng nước mắt ấy khiến ḷng anh xót xa. Khi anh dùng tay ḿnh lau những giọt nước mắt cho em, nó xuất phát từ t́nh thương anh dành cho em mà không nghĩ ngợi ǵ hết.

Chợt như nhớ ra điều ǵ, Vi reo lên:

-A! C̣n chuyện này nữa. Anh c̣n nhớ đêm Giao thừa đầu tiên không?

Thanh nhíu mày suy nghĩ:

-Để anh nhớ thử xem!... Anh không nhớ ǵ hết.

- Thôi, để em nhắc cho anh nhớ. Giờ Giao thừa anh ra đứng giữa sân trại, rồi nh́n lên trời khấn vái đó. Nhớ chưa?

-Anh nhớ rồi. Mà sao em?

-Nh́n thấy anh chắp tay khấn nguyện, trông buồn cười lắm.

-Vậy sao?

-Trời lúc đó tối thui nh́n không rơ. Em định ra sân cầu nguyện, thoáng thấy bóng anh ở đó nên em đến đứng bên cạnh. Lúc đó mắt anh nhắm lại nên không trông thấy em. Định nói vài câu chọc nhưng sợ anh …quê. Anh khấn ǵ vậy, c̣n nhớ không?                   - Đúng là…khỉ. Anh khấn cho tất cả người thân của ḿnh, trong đó có em nữa. Riêng em, anh c̣n khấn thêm cho em đẹp như đóa hoa rừng. Sau này anh mới biết lời khấn của anh có hiệu nghiệm.

-Hiệu nghiệm sao anh?

Thanh cuối sát nh́n vào đôi mắt Vi:

-Th́ đó. Em đẹp lắm. Như một thiên thần.

-X́! Em đẹp với ai chứ đâu có đẹp với anh. Phải không?

Thanh bóp chặt bàn tay Vi:

-Em măi măi đẹp trong anh.

Thanh buông bàn tay Vi đứng dậy bước ra nhặt một bông Ngọc Lan rồi quay lại cài lên mái tóc Vi:

-Cho anh được nh́n em. Đêm nay em đẹp lắm.

Vi mĩm cười, ngồi yên cho Thanh vuốt tóc ḿnh:

-Đêm đó anh có nguyện cầu cho chị Nguyệt Quế không?

-Có, em.

Tiếng nhạc vang lên từ chiêc loa treo trên góc tường, nhẹ nhàng những bài nhạc cổ điển. Cả hai im lặng.Thanh nhặt thêm hai cánh hoa Ngọc Lan nữa. Đem đến bỏ vào hai cái ly đă uống xong:

-Đây là một loài hoa …

-Hoa ǵ, anh?

-Là một loài hoa…

-Cà lăm?

-Em nữa! Chọc anh hoài. Không biết, để anh giải thích cho nghe.

-Được rồi. Anh giải thích đi. Mà cho đúng đó nghe.

-Ngọc Lan là một loại cây có họ…thân cứng, xốp. Thân và lá đều đẹp,có mùi thơm d́u dịu, lan tỏa rất xa. Hoa Ngọc Lan không kiêu kỳ nhưng đậm đà quyến rủ. Màu trắng tinh khôi, mặc dù hoa nở trên cao nhưng có một sức hút kỳ lạ..Trong t́nh yêu, hoa Ngọc Lan có rất nhiều truyền thuyết. Nhưng đều có kết cục buồn. Hoa ở trên cao, thơm quyến rủ là vậy, ai cũng muốn ngước nh́n, nhưng mấy ai hái được. Những cô gái có tên Ngọc Lan đều rất đẹp, dịu dàng,duyên dáng và thông minh, nhưng như một định mệnh nghiệt ngă, nó gắn liền với tên loài hoa ấy. Sau này Vi có sinh con gái, có nhớ đến loài hoa ấy chỉ nên đăt tên là… Lan Ngọc thôi nhé.

-V́ sao vậy anh?

-V́ sao em biết rồi. Anh có một người bạn gái trước đây học cùng với nhau. Chị của cô ấy tên là Ngọc Lan,rất đẹp. Chị có đôi mắt hút hồn người đối diện. Một giọng nói nhẹ nhàng như ru, và mái tóc thề ngang vai đă khiến biết bao chàng trai sau này trở thành thi sĩ. Nhiều người theo đuổi chị ấy, họ là những người đă có địa vị xă hội, chững chạc, lịch lăm. Vậy mà chị vẫn cứ dững dưng. V́ sao em biết không. Bởi v́ chị ấy đang ch́m đắm trong t́nh yêu với người bạn trai cùng lớp. Họ yêu nhau nhưng không được hẹn ḥ cùng nhau. Những lá thư trao nhau vội vàng trước cổng trường, trong lớp học. Chỉ vậy thôi. Sau này anh nghe cô bạn kể lai. V́ hai người không đến được với nhau nên chàng trai đó buồn phiền rồi ra đi không một lời từ biệt. Chị ấy lấy người chồng yêu thương ḿnh, họ sống với nhau rất hạnh phúc nhưng cuộc sống rất đầy chông gai,nghiệt ngă. Sau này người chồng qua đời v́ bệnh. Bắt đầu những sóng gió ập xuống đời người con gái hồng nhan bạc phận ấy.  

 

Vi trầm tư v́ câu chuyện Thanh vừa kể. Như muốn nghe thêm một câu chuyện t́nh khác nữa, Vi hỏi :

C̣n Nguyệt Quế th́ sao?

-Nguyệt Quế cũng là một loại cây thân gổ. Thuộc họ Cam. Cao nhất có thể hơn mười mét. Mùi thơm gần giống hoa Ngọc Lan nhưng dịu hơn. Nguyệt Quế tượng trưng cho ḷng chung thủy. Nở hoa vào mùa Hè và mùa Thu…

Vi cắt ngang:

-C̣n một loại hoa, em nghĩ anh không biết rỏ lắm.

-Hoa ǵ em?

-Tường Vi!

-Qúa dể. Tường Vi là một loài hoa có màu hồng và tim tím nhạt. Nó giống như màu mây chiều phiêu lăng xa xa. “ Hoa Tường Vi như thực lại như mơ. Cùng tôi sống suốt thời trẻ dại… Hoa tường Vi của những ngày xưa. Tôi vẫn nhớ một màu mây phiêu lăng” Xuân Quỳnh đă sáng tác bài thơ Tường Vi như vậy đó. Tường Vi đẹp, nhưng không kiêu sa. Lặng lẽ, khép nép như thôn nữ…Đó chính là em

-Vi này.

-Ǵ vậy anh?

Thanh ngập ngừng:

-Em có biết, nhà anh có một chậu hoa Tường Vi không?

Vi trô mắt nh́n Thanh, ư như là Thanh nói đùa:

-Em có nh́n thấy chậu Tường vi nào đâu?

-Vậy mà có đó em. Anh trồng nó trên gát bên ngoài cửa sổ pḥng anh

-Vậy sao anh? Ôi. Em ngạc nhiên quá!.

-Mơi sáng thức dậy nh́n ra ngoài. Hai loài hoa được anh yêu quư sẽ tỏa hương cho đời anh. Một màu hồng thắm và một màu trắng tinh.Một rất gần và một ở xa. Mở mắt là đă nh́n thấy rồi, nên anh hạnh phúc lắm.

Vi cảm thấy ḷng ấm lại khi nghe Thanh nói. Nhưng rồi lát sau lại xịu mặt xuống:

-Chị Nguyệt Quế tuy ở xa, nhưng anh vẫn ngửi được mùi hương, c̣n em th́…- Nói đến đó Vi im bặt.

Sáng hôm sau Vi lặng lẽ ra Ga. Chen lấn, cuối cùng cũng cầm được tấm vé. Tàu khởi hành vào lúc tám giờ ba mươi sáu phút.

Hai mươi tiếng ngồi trên tàu, Vi không nói một lời với ai. Khuôn mặt u buồn, lúc nào cũng như muốn khóc. Bên cạnh,có chàng trai mặt mày trông cũng dể thương, muốn bắt chuyện. Nhưng nh́n khuôn mặt lạnh băng của Vi, anh chàng có vẻ lúng túng không dám nói một lời trong suốt chuyến đi. Sáng hôm sau khi c̣n cách Ga Saigon chục cây số, chàng trai lên tiếng:

-Cô đang làm việc trong này?

Vi xoay qua, trả lời cộc lốc:

-Không.

-Vậy làm ǵ?

-Đi học .

-Lớp mấy rồi?

-Để xem. À, năm nay lên lớp …mười bảy.

-Là sao?

-Là như vậy đó. Vậy “cậu” học lớp mấy?

Anh chàng tự tin trả lời:

-Bách Khoa. Năm hai xây dựng.

-Ôi! Vậy à. Lớp mười..bốn rồi kia đấy Vi nh́n anh chàng, cười mĩm.

Chàng trai nhăn mặt v́ cái cười mĩm của Vi:

-Cô học lớp mấy mà ..kiêu vậy?

-Tôi nói rồi. Lớp ..mười bảy. Có nghĩa, hơn cậu.. ba lớp.

-Trường nào?

-Kiến trúc, năm cuối. Đang học thêm Khảo cổ. Nè. Mà lo học đi. Bốn năm nữa không dể qua đâu. Đừng thấy con gái đẹp mà tán tỉnh. Coi chừng được.. giữ lại trường đấy nhé.

Tàu vừa đến Ga, anh chàng vội vă xách valy chen nhanh ra khỏi toa tàu. Mất hút.

Vi nh́n theo mĩm cười. Nụ cười đầu tiên sau đêm ngồi uống café với Thanh.

                                       

 

Xem NGUYỆT QUẾ - 7

                                      

 

 

 

BÙI THANH XUÂN

Đà Nẵng, tháng 5/2012

 

 

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Bùi Thanh Xuân                |                 www.ninh-hoa.com