Trang Thơ và Truyện của Bùi Thanh Xuân                 |                  www.ninh-hoa.com

BÙI THANH XUÂN

Cựu Học sinh
Trung Học Ninh Ḥa

Niên Khóa:
1971-1972 lớp 9/2
1972-1973 lớp 10/B

Hiên sinh sống tại
 Quận Hải-Châu, Đà Nẵng

 


 

 

 

 

 

 

NGUYỆT QUẾ PHẦN 5
BÙI THANH XUÂN

 

      

Một buổi chiều mùa Hạ, trong quán café, ngồi quay mặt ra vườn nơi có cây Nguyệt Quế đang tỏa hương thơm ngát. Có hai người phụ nữ đă lớn tuổi nhưng khuôn mặt vẫn c̣n nét Xuân lắm. Nét đẹp Viên măn. Đang th́ thầm với nhau về một chuyện t́nh. Tôi nghe họ kể rằng…

 

-----  

Hai năm rồi cũng qua mau. Mọi người chuẩn bị cho chuyến trở về.

Tối hôm đó người đội trưởng trẻ tuổi gọi riêng Thanh lên nói chuyện. Anh pha trà mời Thanh uống và hỏi thăm về cuộc sống gia đ́nh, về Ba Mẹ anh em Thanh;

Trong hai năm lao động ở đây, anh để ư thấy em đúng là một con người đặc biệt. Lúc mới lên anh nghĩ em là người lập dị khó ḥa đồng với mọi người. Nói chung là “cá biệt”. Nhưng thật lạ là em luôn giúp đở mọi người khi cần thiết, chỉ có điều ít nói và không gần gủi với ai hết ngoài con bé Vi

- Tại tính của em ít nói, không thích ồn ào thôi anh.

- Em có một cô gái thông minh xinh đẹp luôn ở bên cạnh nhưng lại có một mối quan hệ đúng mức. Anh cứ tự hỏi nếu anh là em liệu ḿnh có làm chủ được bản thân như em đă làm không? Cô bé thật quyến rủ và dễ thương. Vi nó yêu em, ở đây ai cũng biết rơ điều đó nhưng tại sao lúc nào em cũng cư xử với nó như một người em gái mà trái tim không rung động sao? Sau này có lần anh hỏi con bé điều này, em biết nó trả lời sao không? Nó nói rằng” Trái tim anh Thanh dành cho người khác rồi” Em đúng là khùng thật.

            Thanh nói với người Đội trưởng:

- Vi nó nói đúng vậy đó anh.

- Nhưng bạn gái của em bây giờ đâu rồi?

- Tụi em xa nhau nhau lâu rồi anh.

Nghe Thanh nói, người Đội trưởng tự nhiên buông một tiếng thở dài:

- Vậy sao em. Ừ, Em nói đúng. Không dễ ǵ để ḿnh quên được một mối t́nh .

Thanh không ngạc nhiên lắm về người đội trưởng trẻ tuổi này. Anh cũng có một mối t́nh và anh cũng chung thủy với mối t́nh đó, dù người con gái ấy đă quên anh.

Thanh cầm đàn lên dạo:

- Trước khi em về, xin tặng anh một bản nhạc mà em thích nhất. Em tin , khi nghe xong bài này anh cũng sẽ thích như em.

- Bài ǵ vậy em?

- “Ngày xưa Hoàng Thị”

- Anh không biết bài này. Nhạc ở miền nam sáng tác nhiều bài anh không rơ lắm. Em hát đi.

Thanh ôm đàn, cất lên giọng ca trầm và ấm của ḿnh” Em tan trường về, đường mưa nho nhỏ, ôm nghiêng tập vở, tóc dài tà áo vờn bay…Rồi ngày qua đi, qua đi. Như phai nhạt mờ, đường xanh nho nhỏ, như phai nhạt mờ, đường xanh nho nhỏ, Aó em ngày nọ, phai nhạt mấy màu ,Âm vang thưở nào, bước nhỏ t́m nhau, t́m nhau…” Hát xong bài nhạc nhưng Thanh vẫn c̣n ôm cây đàn như tiếc nhớ. Người đội trưởng cũng không nói một lời. Bài hát như đưa hai người trở về thời c̣n ôm sách đến trường. Vụng về theo bước chân một cô nữ sinh xinh đẹp ḿnh yêu thương. Kỷ niệm sống lại trong mỗi người. Vậy mới biết , t́nh yêu tuổi học tṛ nó mănh liệt như thế nào.

Người đội trưởng như tỉnh lại sau một lúc ủy mị:

- Anh không ngờ lại có một bài ca hay như vậy. Em chép lại tặng anh nhé.

Thanh trao cây đàn cho người Đội trưởng:

- Anh cho em mượn bút giấy, tí nữa sẽ chép lại cho anh.

- Được rồi. Anh hát tặng em bài” Thuyền viễn xứ” nhé.

Người Đội cất tiếng hát. Giọng Hà Nội của anh vút cao “ Chiều nay sương khói lên khơi. Lũ thùy dương lả bóng ven sông… Đời nhịp sầu lỡ bước, bước hoang mang rồi. Quay lại hướng làng, Đà giang lệ ướt nồng. Mẹ già ngồi im bóng, mái tuyết sương. Mong con bạc ḷng”. Anh say sưa gởi hồn ḿnh vào từng lời bài hát. Nét buồn gợi lên trong đôi mắt người xa xứ, mang một nổi buồn man mác. Thanh nh́n nơi khóe mắt anh có gịng lệ. Tối nay anh mới chính thật là anh. Mang nỗi buồn u ẩn trong con người có vẻ ngoài cứng rắn này. Đến những giờ phút cuối cùng Thanh mới nhận ra anh một “ Sỹ phu Bắc Hà” đúng nghĩa. Thật kỳ lạ Anh truyền cho Thanh một hơi ấm diệu kỳ mà lâu lắm rồi mới có được. Cám ơn anh, một tâm hồn đẹp.

Thanh nắm chặt tay anh:

- Xúc động lắm. Em sẽ nhớ măi buổi tối hôm nay, cám ơn anh.

- Không. Chính em và Vi, những ngày tháng qua đă cho anh sống lại thời tuổi trẻ mọng mơ của ḿnh. Anh nh́n thấy lại ngày xưa của ḿnh từ hai em. Thanh đă truyền cảm hứng tối nay cho tâm hồn anh được có cảm xúc này.

 Đúng là cuộc hội ngộ bất ngờ giữa hai tâm hồn lăng mạn

 

*********

 

Cuối cùng rồi mọi người cũng trở lại với thành phố của ḿnh, bỏ lại núi rừng sau lưng với hai năm lao động vất vả.

Bốn chiếc xe Zin 130 đổ xịch cùng lúc trước nhà hát Thành phố. Mọi người leo xuống mặt mày bơ phờ mệt mỏi sau một ngày rưỡi và một đêm ngủ vật vờ sau thùng xe. Nhưng ai cũng lộ vẻ vui mừng v́ được quay về nhà. Họ như lột xác và ngỡ ngàng trước sự ồn ào, náo nhiệt và sự thản nhiên của người qua lại. Họ thấy như ḿnh quê mùa, lạc lơng trong cái Thành phố ḿnh sinh ra và lớn lên này.

Vi lúng túng bước xuống xe, hai chân tê cứng. Nhân nhanh nhảu chạy đến đỡ cô bé:

- Vi chờ anh gọi xích lô đưa em về nhé!

- Thôi anh. Gần nhà để em đi bộ về cũng được.

- Đi bộ họ cười chết. Tưởng em ở nhà quê lên Thành phố kiêm việc làm, em chịu được không?

- Có sao đâu anh! Họ nói ǵ cũng được. Ở trên rừng hai năm ḿnh c̣n tệ hơn người nông dân nữa là.

Cuối cùng đành ch́u theo ư Vi. Cả ba lội bộ được một đoạn, Nhân nói:

- Anh Thanh với Vi về, em phải rẽ trái xuống ngă biển không đi chung với hai người được rồi.

- Nhân về nhé. Mai nhớ đến nhà anh chơi. Thanh chia tay Nhân.

 C̣n lại Thanh và Vi đi hướng ngược lại. Suốt đoạn đường dài không ai nói với nhau câu nào. Đến gần nhà ḿnh, Thanh bảo Vi:

- Em vào nhà anh nghỉ tí, rồi anh lấy xe đưa em về nhé.

- Dạ.

Nghe tiếng lao xao bên ngoài, đứa em trai Thanh chạy ra:

- Mẹ ơi! Anh Thanh về rồi nè.

Bà Mẹ nghe nói Thanh về, quăng cả thúng mũng, chạy ra:

- Ôi, con về rồi.

- Em chào anh chị . Thằng em chạy đến ôm anh.

- Mẹ! Bé Vi, em của Khôi. Thanh giới thiệu Vi với Mẹ ḿnh.

- Dạ , Cháu chào Bác, chào em. Vi nói lí nhí.

- Bác chào cháu. Hai đứa vào nhà đi con.

Thanh thả ba lô trước hiên nhà, gọi Vi:

- Em để giỏ xách ở đây rồi giúp anh nhé:

- Làm ǵ anh?

- Em xem ḿnh có thể trồng cây Nguyệt Quế ở chổ nào đẹp nhất. Anh đi lấy cái xẻng.

Thanh đi vào sau nhà một lát quay ra với cái xẻng trên tay

- Em thấy nên trồng chỗ này là tốt nhất , anh. Vi chỉ tay về phía bên phải, từ ngoài vào khoảng hai mét.

Thanh nh́n quanh sân :

- Em đúng là “ Phong thủy”. Chọn được hướng nắng, nhất là có góc sân vừa đủ cho hoa rơi xuống khi cây đă lớn. Gioi lắm.

Đào một cái lổ to vừa đủ, Thanh nói với Vi:

- Bây giờ anh và em cùng trồng . Anh bưng dưới gốc, c̣n em giữ thân cây nhé.

Vi bước đến làm theo lời Thanh. Hai người từ từ đặt cây Nguyệt Quế xuống cùng lấp đất lại. Cô bé đứng lên nh́n Thanh cười:

- Xong rồi anh. Sau này cây lớn ra hoa , anh phải nhớ đến em đó nhé.

- Ừ. Mỗi lần hoa ra nhiều anh sẽ nhớ đến em.

Mẹ Thanh nh́n hai đứa từ năy đến giờ, ḷng cảm thấy vui vui:

- Thôi được rồi. Hai con vào rửa tay. Mẹ đi mua cái ǵ về cho em Vi nó ăn với.

- Dạ, thôi. Bác để anh Thanh chở con về.

- Em ở lại chơi tí rồi về. Cùng ăn với anh một lần nữa thôi.

- Để em về. Mẹ thấy em chắc mừng lắm. 

 

Về cả tuần rồi Thanh chỉ quanh quẩn trong nhà không đi chơi đâu. Phố xá như xa lạ với ḿnh. Gần hai năm không liên lạc với đứa bạn nào, không hiểu bây giờ bạn bè lưu lạc nơi đâu hay vẫn c̣n ở trong cái Thành phố này. Thanh hay ra ngồi bên cây Nguyệt Quế mới trồng. Nh́n chằm chằm vào những mầm non mới ra, như khắc khoải điều ǵ mà chính Thanh cũng không hiểu được

            Một hôm phụ Mẹ dọn hàng về nhà. Thanh nói với Mẹ:

- Mẹ ơi! Cho con đi Nha trang chơi vài ngày thăm mấy đứa bạn, Mẹ nhé.

 Mẹ Thanh ngừng tay, quay lại nói:

- Ừ. Mẹ cũng muốn con ra ngoài chơi. Mấy ngày về nhà, trông con ủ rủ Mẹ cũng xót ruột lắm. Mà này! Cái con bé Vi từ hôm về đến chừ sao không thấy nó đến chơi, con?

- Dạ, Con cũng không biết nữa Mẹ. Chắc em nó bận ǵ đó.

- Mẹ trông con bé dịu dàng, dể thương lắm.Hai đứa đă có ǵ không con?

- Dạ, không Mẹ. Nó là em thằng Khôi mà. Mẹ không nhớ sao?

- Ừ. Th́ Mẹ nhớ rồi.

- Hôm tập trung lên đường, nh́n thấy con bé tội nghiệp quá, nên con nhận nó làm em nuôi. Lên đó con xem nó như con Mai nhà ḿnh. Nhờ hai năm lao động mà Vi lớn nhanh như vậy đó Mẹ.

 

---------------------

 

Thanh đến NhaTrang gần chiều tối. Bến xe gần nhà bà Cô nên Thanh lội bộ trên con đường khá quen thuộc trước đây. Vậy mà cũng gần năm năm rồi.

Bà Cô bây giờ già hơn trước, không nói nhiều như ngày xưa nữa. Khuôn mặt có vẻ buồn:

- Ba con mất, Cô không ra được. Sau cuộc chiến cái ǵ cũng khó khăn. Mấy cháu như thế nào, có làm việc chi được không?

- Dạ, tụi cháu anh em mỗi đứa mỗi ngả. Mọi người ai cũng phải xung phong đi lao động ở các công trường. Cháu vừa ở trên rừng về được một tuần nay. Chưa có việc ǵ làm nên vào thăm Cô và mấy em.

 

Bảy giờ tối, Thanh ra phố đi dọc theo con đường Trịnh Phong, đến gần cuối đường Thanh dừng lại. Ngôi nhà của Nguyệt Quế vẫn c̣n đây, không có ǵ thay đổi nhưng vuông sân ngày xưa không c̣n thảm hoa trắng như cũ nữa. Nơi cây Nguyệt Quế ngày xưa tỏa hương thơm ngát mổi độ trăng lên, bây giờ là cái giàn mướp treo lủng lẳng những trái dài như bắp tay. Bên hông nhà không c̣n hai cây Hải Đường mà là một dây phơi quần áo màu ka ki xanh.Có lẽ đă giặt tối qua nhưng chủ nhà chưa kịp đem vào.Trông thấy Thanh thấp thoáng bên ngoài, một người đàn ông trung niên từ trong nhà bước ra, nói giọng miền Bắc:

- Cậu t́m ai vậy?

- Dạ, cho cháu hỏi.Chú có biết chủ cũ nhà này bây giờ ở đâu không ạ?

- Tôi không rơ lắm. Nhà này tôi mua lại qua chủ thứ hai rồi. Nghe nói người chủ trước là Sỹ quan chế độ củ đă đi cải tạo, c̣n gia đ́nh mua nhà ở đâu đó.

- Dạ , cám ơn chú.

Thanh quay về, thẩn thờ như người mất hồn.

 Quyết tâm t́m cho được gia đ́nh Nguyệt Quế bây giờ sống ở đâu và đang làm ǵ nên ở lại thêm vài ngày nữa. Điều may mắn đă đến lúc sáng hôm sau, Thanh ra ngồi uống café vĩa hè chợt có tiếng gọi sau lưng:

- Ê! Thanh phải không?

Thanh giựt ḿnh, quay lại, nhận ra ngay thằng bạn học cùng lớp thời phổ thông. Sau này vào Saigon học Đại học Khoa học, c̣n Thanh ra Huế học Khoa học.

- A! Hoàng. Mày vẫn c̣n ở lại đây sao?

Hoàng cầm ly qua ngồi chung với Thanh:

- Mày trông cứng người quá. Đang ở đâu?

- Về Đà nẵng từ sau ba mươi tháng tư. Vừa đi lao động ở rừng về chưa có việc ǵ làm, rănh nên đi chơi.

- Ông sướng thật. Tui ở đây cũng vậy. Nhờ có cái xe máy nên chạy kiếm sống qua ngày. Vướng cái lư lịch nên chưa ra tṛ trống ǵ. Định “oversea” nhưng vàng lấy đâu ra mà đi. Tương lai “mù” quá, ông ơi!.

- Tui th́ không có ư định đó. Mẹ th́ yếu mà hai em c̣n nhỏ, Ba tui mất rồi nên ḿnh là trụ cột gia đ́nh.

- Hồi đi học vui quá ông nhỉ. Đáng ra chừ sắp là ông Kỹ sư, vậy mà thành thằng xe ôm. Gặp nhiều người khách khó tính đôi khi bị chửi như chó. Buồn quá, ông! A, mà ngày trước ông có cặp với em ǵ đó bên trường Nữ, h́nh như ở đâu trên đường này phải không?

- Ừ, đúng rồi. Cô ấy là Nguyệt Quế, không biết bây giờ lưu lạc ở đâu nữa. Nói thật với ông, tôi vào đây là v́ cô ấy.

- Để tui nhớ xem. À. Con bé em tui là bạn của em gái Nguyệt Quế. Nghe nói cô ấy vượt biên cách đây gần một tháng rồi, Để tui chở ông về nhà hỏi thử xem nó có biết ǵ không?

Thanh gọi tính tiền, ra xe thằng bạn chở về nhà. Hương, cô em gái chạy ra chào. Hoàng hỏi:

- Hương này. Đây là anh Thanh, bạn anh. Em có biết nhà chị Nguyệt Quế, chị của bạn em không?

- Dạ biết, mà chị ấy vượt biên rồi anh.

- Vậy em đi cùng với anh Thanh qua nhà gặp bạn em được không?

- Dạ được. Nhưng chờ em dọn dẹp xong nhà đă nghe anh.

Hoàng nói với Thanh:

- Ông lấy xe của tui chở con bé. Coi như ngay này tui xui xẻo.

- Không cần đâu anh. Nhà bạn em ở gần đây thôi. Anh Thanh với em đi bộ qua cũng được. Em gái của Hoàng, từ nhà dưới nói vọng lên.

- Vậy th́ may cho anh quá. Sáng nay mới kiếm được ly café thôi.

 

Căn nhà cô bạn của Hương nằm trong con hẽm, gần ngôi nhà cũ. Vừa bước vào nhà, cô bé em Nguyệt Quế đang dọn dẹp trước sân, trông thấy Hương lên tiếng hỏi:

- Mày đi đâu mà sớm vậy?

- Có người quen của chị Quế đây này.

Thanh nhận ra ngay cô bé:

- Quỳnh Châu. C̣n nhớ anh không?

- A! Anh Thanh! Em nhận ra anh rồi. Mời anh vào nhà chơi.

Thanh bước vào nhà, rồi nói:

- Vậy là may mắn cho anh rồi. Cứ sợ không gặp lại gia đ́nh em.

- Dạ, nhà em bán cho người khác rồi anh. Sau giải phóng Ba em đi học tập, kinh tế khó khăn nên Mẹ bán để có tiền xoay sở buôn bán. Mời anh ngồi, để em pha nước uống.

Thanh kéo ghế ngồi xuống:

- Châu này. Anh nghe nói chị Nguyệt Quế vượt biên rồi, phải không em?

- Dạ, nhưng nghe nói tàu bị sóng đánh ch́m. Có một số người được tàu nước ngoài cứu, nhưng không biết chị em như thế nào. Cả nhà lo lắng lắm, anh.

- Thôi, vậy nhé. Chiều tối em có rảnh không?

-Dạ rảnh. Năm giờ anh đến rồi ḿnh nói chuyện nhiều hơn. Để Hương nó về làm việc.

- Vậy nhé! Sau năm giờ anh đến.

Thanh không về lại nhà bà Cô mà đi bộ loanh quanh khắp Thành phố. Anh đi qua con đường Bá Đa Lộc, nơi có ngôi trường cách đây năm năm Thanh đă học. Nó vẫn như vậy không có ǵ thay đổi nhưng màu tường cũ hơn trước. Rồi Thanh đi bọc qua đường khác, nơi cổng trường Huyền Trân ngày xưa Thanh hay đứng chờ Nguyệt Quế ra về. Ngôi trường và cả con đường vẫn c̣n đây, nhưng người xưa đâu rồi? Thanh nghe sống mũi ḿnh cay cay.” Áo em ngày nọ phai nhạt mấy màu…” Thanh nhớ lại đêm cuối cùng ở trên rừng hát cùng người đội trưởng.

Đúng năm giờ, Thanh lội bộ qua nhà gặp Quỳnh Châu. Mẹ Nguyệt Quế đang ngồi xếp lại xấp tiền vừa bán được trong ngày, Thanh cúi đầu chào:

- Dạ, cháu chào Bác.

- Thanh phải không? Bác nghe Châu nói cháu đến thăm sáng nay.

- Dạ, cháu mới vào hôm qua. Đến thăm Bác và hỏi thăm Nguyệt Quế bây giờ như thế nào?

- Cháu ngồi chơi với em. Bác đi có việc nhé

- Dạ.

Ngày trước khi quen với Nguyệt Quế, Thanh không dể ǵ nói chuyện được với mẹ cô. Không phải bà không ưa ǵ Thanh mà v́ Thanh chưa là “đối tượng” để bà nhắm đến bởi chung quanh N.Quế c̣n nhiều người đă có địa vị xă hội, xứng tầm hơn cho bà chọn lựa làm con rể ḿnh. Nhưng bây giờ thời thế thay đổi hết rồi. Thanh không c̣n mặc cảm, rụt rè như trước nữa:

- Cháu xin phép Bác cho Châu đi uống nước với cháu, để anh em nói chuyện với nhau .

- Ừ, được thôi cháu.

Hai anh em đến một quán café gần biển. Thanh kéo ghế cho Châu ngồi đối diện. Quỳnh Châu hai tay chống cằm nh́n Thanh:

- Anh già hơn trước nhiều quá. Mà xấu nữa. Nhớ chị Nguyệt Quế nên vào phải không?

Con bé này năm năm rồi cái tính vẫn như xưa. Lúc nào cũng láu lỉnh, liếng thoắng. Thanh nh́n con bé cười cười, mong lấy ḷng con bé may ra mới khai thác được;

- Em cũng “già” hơn trước nhiều. Xinh đẹp lắm, giống chị Nguyệt Quế như đúc. May mà có Hương dẫn đến, chứ không anh tưởng nhầm là chị của em rồi.

- X́. Chị Quế của em đẹp hơn nhiều, Anh đừng có mà nịnh .

Châu vẫn chống cằm nh́n Thanh:

- Anh yêu chị em, sao lại bỏ đi như vậy?

- Ừ, anh cũng không biết nữa. Lúc đó anh”ngốc” quá, phải không em?

- Anh nói đúng. “Ngốc” thiệt. Anh có biết chị Quế đă khóc suốt mấy tuần sau khi anh bỏ đi không? Bị Mẹ la quá trời.

- Anh đâu biết như vậy đâu em. Tại chị em tiếp chuyện với nhiều người, anh thấy ḿnh không bằng họ. Vậy là anh quay về.

- Bây giờ anh đă có người yêu khác rồi phải không? T́m chị em làm ǵ nữa? – Châu nói như trách móc.

- Đâu có em. Mấy năm nay anh vẫn luôn nhớ chị em. Không quên được tí nào hết. V́ vậy hôm nay anh mới quyết định vào lại đây để t́m. Không ngờ chị em đă vội ra đi.

Quỳnh Châu cúi xuống, cầm chiếc muỗng khuấy ly nước cam:

- Chị Quế em yêu anh nhiều lắm. Trước khi ra đi chị có dặn em như thế này:” Nếu sau này có gặp lại anh , dù bất cứ thời gian nào cũng phải trao cho anh tập vở này.- Châu đưa cho Thanh cuốn vở được bao cẩn thận, bỏ vào trong bao ny lông, dán kín bằng băng keo- Không ngờ anh lại đến sớm như vậy, đở mất công em đi t́m.

Thanh cầm cuốn vở bằng hai tay như một kỷ vật. Châu nói tiếp, giọng buồn buồn

- Đêm trước chị đi hai chị em nằm với nhau không ngủ. Chị khóc rồi dặn em phải cố gắng t́m gặp anh nếu có thể - Châu nói như nghẹn – Không biết bây giờ chị em như thế nào. Có được cái tàu kia cứu sống không nữa . Em cầu mong cho chị được b́nh yên.

 

Cuốn nhật kư Nguyệt Quế viết không nhiều. Thỉnh thoảng, một hai tháng mới được vài trang. Trên chuyến tàu trở về Thanh đă đọc đi, đọc lại nhiều lần và cứ trách ḿnh sao lúc ấy nông nỗi như vậy. Thanh nhớ đến những ngày c̣n bên nhau, những buổi chiều đi học về hai đứa ngồi dưới gốc cây Nguyệt Quế nh́n nhau. Những đêm trăng lên sóng đôi ra ngồi trên bờ biển vắng. Đó là giây phút thật tuyệt vời. Nguyệt Quế ngă đầu trên vai Thanh c̣n anh choàng tay ḿnh ôm chặt bờ vai gầy, cảm giác lúc đó thật hạnh phúc. Họ th́ thầm với nhau, hứa hẹn một tương lai thật đẹp sau này

Nguyệt Quế mơ ước trở thành một Kiến trúc Sư, muốn góp phần đem lại cái đẹp cho thành phố biển này nhiều hơn nữa. Hoặc trở về quê hương xứ Huế của ḿnh làm đẹp cho hai bờ sông Hương thơ mộng thêm. Thanh th́ khác, anh mong ḿnh trở thành một nhà toán học hay vật lư. Thanh nói:

- Anh muốn đếm hết các v́ sao trên trời. V́ sao em biết không?

Nguyệt Quế nh́n lên trời, nh́n ánh trăng đêm đang mê hoặc trên những ngọn sóng biển, th́ thầm:

- Anh không đủ sức làm việc đó đâu. Em hỏi lại anh nhé. V́ sao anh biết không?

- Vậy là v́ sao? Anh chịu thua em.

- Nghe em nói nè – Nguyệt Quế cầm cánh tay Thanh – Mỗi v́ sao là một t́nh yêu em dành cho anh. Làm sao anh có thể đếm hết được.

 Thanh nghe Nguyệt Quế nói, bật cười

- Sao anh lại cười em.

- V́ ư tưởng của nhà Kiến trúc cao siêu quá. Nó giống ư tưởng của …anh y hệt.

- Vậy th́ em không đếm sao nữa. Làm mây bay khắp trời, cho anh không đo được mây dài bao nhiêu.

- Dễ quá. Anh làm gió. Mây bay là nhờ có gió, hiểu chưa? – Thanh nói có vẻ đắc thắng.

- X́ , vậy mà cũng nói.

 

----------

 

Thanh ngủ thiếp đi trên tàu với giấc mơ về quá khứ của ḿnh. Sáu giờ chiều bước ra sân ga như người say, Thanh gọi xe ôm về nhà.

Ngồi trước hiên nhà là Mẹ cùng với Tường Vi đang tṛ chuyện. Nh́n thấy Thanh bước vào khuôn mặt cô xịu xuống ra vẽ giận dỗi không thèm chào.

- Mẹ! con mới về! A, có cả Vi nữa đây này. Em đến hồi nào vậy.

 Vi vẫn im lặng

- Em sao vậy? Đang nói chuyện vui vẻ sao cái mặt xụ xuống như chim cánh cụt vậy.

Mẹ Thanh lên tiếng:

- Vi nó đến chơi từ chiều đến giờ. Không ngờ găp con về bất th́nh ĺnh làm nó không nói cho Mẹ biết thêm về cuộc sống ở trên núi như thế nào – Bà nháy mắt với Thanh – Nó giận con đó, lo mà dỗ nó đi.

Thanh nh́n Vi:

- Em giận anh thật sao?

Vi nói mà không nh́n mặt Thanh:

- Anh đi mà không nói cho em biết.

- Tại ở nhà buồn quá nên anh xin Mẹ cho đi. Mẹ đồng ư là anh đi ngay không kịp đến Thăm em. Thôi xin lỗi. Vừa ḷng chưa, cô bé.

Vi vẫn c̣n ấm ức:

- Mấy hôm nay trông anh đến chơi. Vậy mà anh tệ.

- Thôi được rồi. Chờ anh vào tắm rửa, xong mời em đi uống nước đền cho em.

 

 Hai người đi đến quán café Tuổi Hồng gần nhà Vi. Kể cho cô bé nghe về chuyến đi của ḿnh, nhưng không nhắc ǵ về Nguyệt Quế. Vi không muốn nhắc, nhưng cuối cùng cũng buộc miệng hỏi:

- Anh có gặp lại chị Nguyệt Quế không?

- Không em. Chị ấy đi vượt biên rồi. Anh nghe em gái cô ấy nói, tàu bị sóng đánh ch́m. Có một số người được tàu nước ngoài cứu thoát, nhưng không biết chị có được may mắn không?           Khi nhắc về chuyện này, trông vẻ mặt Thanh rất buồn. Vi nhận thấy điều ấy nên cũng muốn được an ủi Thanh:

- Cầu trời cho chị Nguyệt Quế được b́nh yên

- Anh cũng mong được như vậy.

Ngập ngừng một lúc, Vi hỏi:

- Em hỏi thật anh nhé. Anh c̣n yêu chị ấy không?

Thanh im lặng không trả lời câu hỏi của Vi.

- Chị Nguyệt Quế đă ra đi rồi. Anh cần phải sống một cuộc sống khác chứ.

 Thanh nói tránh sang chuyện khác:

- Anh đang t́m việc làm. Đă nộp đơn xin đi Giáo viên miền núi rồi. Không biết lúc nào họ gọi. Nếu không được, anh sẽ t́m một việc ǵ đó để làm rồi sang năm đi thi Đại học lại.

- Ừ. Cả em nữa. Năm sau em cũng phải đi học lại nhé em. Thời nào cũng vậy. Có học vẫn hơn.

- Dạ, em cũng định vậy. Nhưng đi học chung với bọn nhỏ, tức lắm. Bạn bè em năm nay thi Đại học rồi. Vậy mà em phải đi học lại lớp mười.

- Có sao đâu em. Bạn bè anh chuẩn bị tốt nghiệp Đại học. C̣n anh nộp đơn đi thi, b́nh thường thôi. Em hứa với anh nhé. Ḿnh cùng nhau làm lại, nghe em

- Dạ. Em sẽ nghe lời anh. 

           

 

( LỜI TÁC GIẢ: Màn đêm lúc này vừa buông xuống. Hai người phụ nữ nét mặt u buồn nhưng dưới ánh đèn màu trông họ có nét đẹp của Thiên thần. Giống nhau đến kỳ lạ. Hai mái đầu cúi sát gần nhau th́ thầm như sợ tôi nghe. Mà thật, tôi đang lắng nghe từng lời họ nói. Và câu chuyện t́nh ấy bây giờ mới thật sự bắt đầu…)

 

                                      

 

Xem NGUYỆT QUẾ - 6

                                      

 

 

 

BÙI THANH XUÂN

Đà Nẵng, tháng 5/2012

 

 

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Bùi Thanh Xuân                |                 www.ninh-hoa.com