Trang Thơ và Truyện của Bùi Thanh Xuân                 |                  www.ninh-hoa.com

BÙI THANH XUÂN

Cựu Học sinh
Trung Học Ninh Ḥa

Niên Khóa:
1971-1972 lớp 9/2
1972-1973 lớp 10/B

Hiên sinh sống tại
 Quận Hải-Châu, Đà Nẵng

 


 

 

 

 

 

 

NGUYỆT QUẾ PHẦN 3
BÙI THANH XUÂN

 

 

      

Một buổi chiều mùa Hạ, trong quán café, ngồi xoay mặt ra vườn, nơi có cây Nguyệt Quế đang tỏa hương thơm ngát. Hai người phụ nữ đă lớn tuổi nhưng khuôn mặt vẫn c̣n xuân lắm, với vẻ đẹp viên măn. Đang th́ thầm về một chuyện t́nh. Tôi nghe họ nói rằng…

-----  

 

       Mấy ngày Tết rồi cũng qua nhanh. Mọi người quay lại làm việc. Mùa Đông năm nay đến sớm nên cũng đi sớm. Nắng Xuân tràn ngâp khắp núi rừng, mặc dù trời vẫn c̣n lạnh, nhưng khuôn mặt mọi người đă có nét hồng, tươi tắn hơn.

       Đôi má của Tường Vi không c̣n tái xanh nữa, mà đang ửng đỏ lên. Khuôn mặt như đóa hồng chớm nở. Em đă ra dáng thiếu nữ, và một sức sống mănh liệt tiềm ẩn trong cơ thể Vi đang dần lộ ra. Cô bé có một thân h́nh quyến rủ, cao và thanh mănh dù ở nơi núi rừng, nét đẹp của Vi không mất đi được. Nhưng đôi mắt lúc nào cũng có vẻ u buồn. Tính t́nh rụt rè, nhút nhát như trẻ con.

       Những buổi làm việc và trong giờ giải lao Thanh hay tránh đến gần cô bé để tạo điều kiện cho Nhân chăm sóc Vi. Thằng nhỏ nhát gan, yêu con bé nhưng lại không dám lại gần. Mỗi lần Vi cần ǵ, gọi Thanh, anh nói với Nhân đến chăm sóc. Nhưng như vậy càng làm cho cô bé khó chịu mỗi lần đến gần Vi, Nhân như thằn lằn đứt đuôi, mắt hết nh́n xuống đất rồi lại ngó lên trời, lắp bắp không ra được một lời. Tội nghiệp cho cậu nhỏ si t́nh dại dột.

       Đôi lần Thanh phải “dạy dổ” Nhân:

- Em phải mạnh dạn lên. Cứ núp dưới nách anh hoài làm sao chinh phục được con bé!

- Vi nó nghiêm quá, anh. Em định nói điều ǵ đó là con bé nó mím môi lại, làm em mất cả hứng.

- Mím môi mặc kệ nó. Em cứ việc nói điều ǵ đó với nó cũng được. Ví dụ như: “Hôm nay trời đẹp quá em, hỉ.” Muốn nó mở miệng th́ nói:”Em có khỏe không? Có nhớ nhà không?” Muốn nó nỗi giận th́ hỏi:” Em đánh răng chưa? Ngày nay em có ..bị chi  không?”

- Thôi, thôi . Em lạy ông anh!

- Em ngu quá! Chọc giận con gái, đó cũng là cách gây ấn tượng. Nhưng phải khôn khéo, đừng nên nhắc lại nhiều lần, coi chừng ăn đá. Quan trọng là ḿnh phải biết ân cần, quan tâm, chăm sóc. Ăn nói nhỏ nhẹ.Nhưng cái ǵ cũng phải đúng lúc, đúng chỗ. Quan tâm nhiều quá nó trở nên bội thực, kệch cỡm. Làm cho đối tượng thấy choáng.

- Ôi, trời ơi! Em bái Sư phụ. Học cả đời cũng không bằng anh. Dạy em cái chi dể dể thôi.

- Chinh phục con gái là điều khó nhất trên đời. Em muốn dễ, được thôi. Ra chợ! Mà nhớ nè. Phải chọn thời điểm thích hơp nhé! Đừng có dại, đang đứng giữa đông người mà…tơm hớp. Coi như ..chết đứng.

- Bái phục anh. Em sẽ cố gắng nghe lời anh” dạy dỗ.”

Nói th́ vậy. Gặp con bé, miệng Nhân như ngậm nước đá. Nh́n hai đứa đẹp đôi thật đấy. Nhân tính t́nh hiền ḥa, có mái tóc bồng bềnh rất nghệ sỹ. Nh́n mọi người lúc nào nụ cười cũng đi trước. Vi dịu dàng, nết na. Đôi mắt sáng làm nỗi bật lên khuôn mặt trắng trong. Phất phơ trước trán mấy sợi tóc, nghịch ngơm trên bờ môi đỏ hồng, như đùa cợt, chế diễu mấy anh chàng si t́nh. Nếu chọn người yêu, chăc chắn không chàng trai nào chịu lắc đầu. Vậy mà cái thằng em kết nghĩa với Thanh dại khờ quá. Chậm tay lỡ có cậu nào đến dẫn đi, ân hận một đời.

 

Em vẫn ngồi trên chiếc xích đu ngày nào. Như đợi anh, mỗi độ tháng Tư về

       Chiếc cốc thủy tinh mồ côi màu trắng bây giờ buồn bă, đứng riêng rẻ, im lặng tội nghiệp như chờ anh đến bỏ đầy những bông N,Quế, để em cắm vào ngọn nến nhỏ, và anh đốt lên ngọn lửa hồng.

 Ngọn nến bây giờ được em đ ặt vào chiêc cốc. Nó nghiêng ngă tội nghiệp. Ngọn lửa tắt ngấm dưới những giọt nước mắt em. Không buồn thắp lần nữa, em hai tay chống cằm nh́n sợi khói bay lên. Ôi, em muốn khóc quá.

       Không có ṿng Nguyệt Quế cho em trong ngày sinh nhật này. Không ai ngồi kết từng cánh hoa và đội lên đầu tặng em nữa. Không ai nh́n vào mắt em, để em được thấy ḿnh trong mắt trong.

       Một năm rời xa. Anh đi bỏ lại con đường ḿnh em qua lại mỗi ngày. Con đường như rộng và dài thêm dưới bước chân em…

       Hương Nguyệt Quế thổi qua tóc em. Bàn tay em c̣n đây, nhưng c̣n ai cầm nắm. Một mùa đă qua đi, em cứ miên man về dĩ văng dưới gốc cây Nguyệt Quế buồn phiền. Và ḷng em dậy sóng

       Mong sao cho mây của trời cuốn trôi đi những nỗi buồn riêng em.

       Hương ngọt ngào vẫn thơm ngát, đều đặn mỗi ngày, chỉ có chiếc ghế đối diện vẫn trống. Bởi thiếu bóng anh thôi.

                              

Tháng Tư 1974

 

                           --------------------

 

Mỗi chiều về, sau khi ăn cơm xong Thanh cầm đàn ra ngồi trên tảng đá quen thuộc. Leo lên tảng đá phải bước qua con suối cạn. Đây là cái ốc đảo riêng của Thanh. Chiều nay, Thanh không làm những bài thơ gởi cho gịng nước cuốn đi, mà cầm đàn hát những bài t́nh ca. Đang thả hồn với bài Hương Xưa của Cung Tiến, chợt Thanh ngẫng đầu lên, bất ngờ bắt gặp khuôn mặt của Vi, đang nh́n với nụ cười ngượng ngâp như một cử chỉ xin lỗi :

- Anh Thanh.

Thanh dừng tiếng đàn:

- Em qua đây ngồi nghe anh đàn.

- Dạ, nhưng anh phải d́u em qua mới được.

Thanh bước xuống, nước dưới chân chưa tới đầu gối nhưng con bé muốn làm nũng;

- Đưa tay đây cho anh.

- Ôi! Nước lạnh quá, anh.

- Em không ở trong nhà cho ấm. Ra đây làm chi?

- Không có ai nói chuyện hết. Anh Nhân đi đâu mất rồi. Ngồi một ḿnh buồn quá, chạy ra đây t́m anh. Mà sao lúc nào trông anh cũng buồn hết vậy?

- Anh không thích ồn ào.Ra đây ngồi thích hợp với anh hơn.

- Anh Nhân lúc năy rủ em đi dạo. Nhưng em nói có anh em mới đi.

- Em kỳ quá. Thỉnh thoảng đi chơi với Nhân cho vui.

Thanh khích lệ: 

- Hai đứa nên gần gũi nhau. Nhân nó là người tốt, anh muốn hai đứa sau này thành đôi với nhau.

- Anh nói kỳ quá. Em có yêu anh Nhân đâu mà  thành đôi được.

- Ở đây có ai xứng đáng hơn Nhân đâu?

Tự nhiên Vi đỏ mặt, im lặng không nói ǵ. Thanh cầm cây đàn lên:

- Em muốn nghe bài ǵ, anh hát tặng cho em?

Vi ngập ngừng;

- Dạ, anh hát bài ǵ cũng được.

- Bài Suối Mơ, được không em?

- Dạ.

Thanh dạo đàn, mắt nh́n xuống ḍng suối đang chảy” Suối mơ, bên gịng suối vắng. Ḍng nước trôi lững lờ…” Đôi mắt Thanh mơ màng, đầu lắc lư theo từng lời hát. Ngồi cạnh Thanh, hai tay ôm gối, Vi cũng lắc lư theo tiếng nhạc. Giọng hát Thanh lúc cao, lúc trầm. Đến khi tiếng đàn dứt, Vi vẫn c̣n nh́n theo ḍng nước. Xa xăm, u buồn. Xoay qua nh́n cô bé, Thanh cầm cành tay, lắc nhẹ:

- Anh hát dở lắm sao mà không thấy em vỗ tay.

- Dạ, không phải đâu. Anh hát nghe buồn quá.

Thanh nh́n Vi như trách:

- Em sao vậy? Có khi nào thấy em buồn như thê đâu.

Nét mặt Vi lầm ĺ. Thanh nh́n vào mắt cô bé:

- Vi có biết Nhân nó yêu em lắm không?

- …

- Nhân nó xứng đáng được em yêu. Nó có học hành đàng hoàng, lại hiền nữa. Nó là dân thành phố, sành điệu, đáng yêu… Đang thao thao về Nhân, bỗng Thanh giật ḿnh khi nh́n thấy Vi hai tay bịt tai lại, không muốn nghe:

- Ti Vi kỳ cục quá. Mười sáu rồi. Em không tí xúc động với Nhân sao?

Vi nói như hét lên:

- Không! Em không yêu anh ấy. Anh ấy không phải là người em yêu…

Cô bé định nói điều ǵ đó nữa, nhưng kịp dừng lại. Thanh biết Vi muốn nói ǵ, điều mà anh không muốn nghe, dù rằng rất yêu thương cô bé. Thanh sợ.

Hai người vẫn ngồi bên cạnh nhau, nhưng không ai nói ra điều ǵ trong lúc này

Thật lâu sau, Thanh phá vỡ sự im lặng nặng nề này bằng cách pha tṛ:

- Chiều nay em tưng tửng sao ấy. Sao vậy em?

- Là vậy đó.Anh không biết sao?

Thanh đứng dậy, kéo tay Vi:

- Thôi, anh chịu thua em. Tối rồi, vô thôi em.

Vi vùng vằng bước theo:

- Anh không hiểu chi hết…

---------

 

       Nơi núi rừng  khắc nghiệt này mùa Đông lạnh buốt xương, c̣n mùa Hè gay gắt nắng. Năm nay mùa Hạ nắng về phủ đầy cả khu rừng. Đứng trên băi đá như đứng trên ḷ thịt nướng. Đế giày cao su như chảy nhựa dưới chân. Mới mười giờ sáng mà mặt trời như đứng bóng. Cái mủ rơm rộng vành trở nên vô duyên tệ., bởi cái nóng nó hắt lên từ đá. Tiếng búa chan chát càng làm tăng them cái nóng bức giữa khu rừng này

       Thanh mệt nhọc, thở h́ hục trước tảng đá to đùng. Hai chân đứng xoạc ra, chân phải như cái nêm giữ chặt ḥn đá. Nghiến răng, Thanh quay búa tạ từ dưới lên trên, ngược với chiều kim đồng hồ, bổ nhào xuống mặt tảng đá cứng đầu. Ba lần, bốn lần rồi đến lần thứ sáu, tảng đá mới chịu nứt làm đôi. Hất qua bên,Thanh chọn tảng đá khác, t́m thế rồi tiếp tuc quay búa tạ. Mồ hôi chảy ṛng ṛng, từ đỉnh đầu xuống tóc như vừa mới dội nước. Hai mắt cay xè, tối sầm lại. Thanh dừng tay dụi mắt, mồ hôi vẫn tiếp tục chảy xuống, dài theo sống mũi. Vài giọt mồ hôi nữa tiếp tục lăn dài, cuối cùng rơi thẳng trên mặt tảng đá, loang rộng ra. Thanh cúi đầu, chống búa nh́n, giọt mồ hôi tan dần rồi bốc lên một làn khói mỏng. Nh́n chằm chằm vào làn khói đang dần tan đi. Trong giây phút mơ màng, huyền ảo đó, khuôn mặt Nguyệt Quế hiện dần ra. Đôi mắt to tṛn nh́n Thanh không chớp mắt. Rồi vài giọt mồ hôi nữa rơi xuống, làn khói lại bay lên nhưng từ từ, rồi lan tỏa rộng hơn. Nguyệt Quế hiện về, đầu đội chiếc ṿng đính những bông trắng nhỏ, chầm chậm quay mặt đi, đưa tay quệt giọt nước mắt đang lăn dài trên g̣ má xanh xao. U buồn như trách móc.

 

      Thanh nhớ măi một tối, giữa tháng Tư năm 1973.

 Hoàng hôn vừa buông xuống và ánh trăng bỗng choàng lên, tràn ngập cả bải biển đêm. Có những cặp t́nh nhân đi dạo dọc theo bờ biển, hay ngồi t́nh tự đâu đó trên cát khô. Thanh và Nguyệt Quế bên nhau, thả những bước chân trên thảm cát đêm trăng. Hai người im lặng hồi lâu, không nói ǵ bởi trăng đă nói dùm họ những lời yêu thương hết rồi. Cả hai ch́m đắm tronh hạnh phúc.

       Chiếc lá vàng khô c̣n sót lại như vô t́nh trên băi biển đêm. Thanh cuối nhặt, vuốt sạch những hạt cát c̣n bám trên lá rồi cầm bàn tay Nguyệt Quế, đặt vào đó chiếc lá vàng :” Em giữ hộ anh chiếc lá này, đừng đánh mất nhé. T́nh yêu của Anh”. Nguyệt Quế xúc động, nh́n vào mắt Thanh tŕu mến. Dưới ánh trăng trong veo, Thanh nhận ra đôi mắt Nguyệt Quế long lanh. Đôi mắt của Thiên Thần thánh thiện. Cầm bàn tay cô gái, Thanh cúi sát vào mặt Nguyệt Quế rồi ôm chặt cô. Hai thân ḿnh áp sát nhau làm một, tan vào nhau. Nụ hôn đầu đời của hai người không vội vàng, mănh liệt. Nó nhẹ nhàng như ánh trăng đêm. Bàn chân họ xoay tṛn trên cát ấm và những ngón  tay Thanh mù ḷa t́m nơi dừng trên ngấn cổ mịn màng của cô gái. Tim đập trong tim. Nguyệt Quế ch́m đắm trong đam mê của nụ hôn dài bất tận. Những sợi tóc bướng bỉnh của cô như đùa dỡn giữa đôi môi hai người.

Họ như con sóng quấn chặt ánh trăng đêm. 

 

       Thanh bỏ hẳn búa xuống, mệt nhọc lê từng bước chân, từ từ ra khỏi sườn núi đá. Nhân đang làm việc bên cạnh, thấy vậy chạy đến:

- Anh bị say nắng rồi. Để em d́u anh xuống.

Khuôn mặt Thanh tái xanh, thở khó nhọc.

- Không sao đâu em. Anh xuống ngồi tí khỏe lại ngay thôi.

  Thanh ngồi dựa lưng vào gốc cây. Vi chạy đến cầm theo ly nước :

- Sao vậy anh?  Mặt anh nhợt nhạt hết rồi.

- Bị choáng xí thôi em. Đừng lo cho anh.

- Em cho anh uống nước nhé.

 Vi bưng ly nước kê sát miệng Thanh, vẻ mặt lo lắng:

- Anh làm em sợ quá!

- Không sao đâu mà.

Vừa nói, Thanh vừa đưa tay quệt mấy giọt mồ hôi trên khuôn mặt Vi.

 

Chiều hôm đó Thanh xin nghỉ. Nằm trong láng trai môt ḿnh, không gian im vắng đến kỳ lạ. Không có những âm thanh đều đều quen thuộc, Thanh thấy con người ḿnh như lơ lửng đâu đâu. Thử tưởng tượng, một ḿnh trong khu nhà vắng, giữa rừng già. Cảm giác nó sẽ như thế nào? Thanh như điên lên với cái không gian rộng lớn của căn lán mênh mông này, C̣n hai tiếng đồng hồ nữa mọi người mới ra về.

 

       Anh kết chiếc ṿng cho em không phải bằng nhánh cây Nguyệt Quế có những bông nhỏ xinh xinh, hương thơm d́u dịu. Rồi thả xuống ḍng nước nhẹ nhàng cuốn trôi đi. Biết đâu, nó sẽ về với biển, nơi có dấu bước chân em.

       Tháng tư này về, anh không đội lên đầu em ṿng Nguyệt Quế và chợt nhận ra rằng chính ḿnh đă tự đánh mất chiếc ṿng từ bao giờ. Để chiêu nay, giữa núi rừng chỉ có tiếng suối reo th́ thầm, tiếng chim hót líu lo. Anh nhớ em vô cùng, Nguyệt Quế ơi!

 

       Đi làm về, tay chân c̣n đầy bụi đá Vi bước vào nơi Thanh đang nằm nghỉ, hai mắt đỏ hoe:

- Anh đă khỏe chưa? Em lo cho anh quá!

- Khỏe rồi. Tắm rửa đi em, trời nóng khó chịu mà chiều mà chiều nay anh nằm nhà một ḿnh, buồn quá, em.

- Anh đừng ra suối ngồi nữa nghe. Ra đó anh cứ nhớ chị N,Quế rồi đau cho xem.

Thanh mỉm cười v́ cái ư nghĩ của Vi:

- Ừ, Anh không ra đâu. Em yên tâm.

- Thôi, em đi tắm đây

 

          Mùa đông năm nay đến sớm. Mới tháng chín mà trời đă trở lạnh, núi rừng mưa rơi lất phất suốt ngày đêm. Âm thanh mưa tí tách, ḥa lẫn với tiếng búa gỏ lốc cốc nghe vang vang như tiếng đàn T’rưng, cái âm thanh đơn điệu và buồn. Tội cho những người phụ nữ chân yếu, tay mềm, choàng tấm ny lông quanh người kín mít, đội chiếc nón lá sùm sụp, quấn khăn che kín mặt, chỉ chừa hai con mắt. Đầu gục xuống, nh́n chăm chăm vào ḥn đá, tay búa gơ đều đều. Năm người phụ nữ cùng với Vi, không ai nói với ai lời nào, lặng lẽ làm việc. Cái âm thanh đều đều đó cứ vang xa, vang xa, ḥa lẩn với tiếng mưa rơi trên vành nón. Cứ như vậymỗi ngày tám tiếng đồng hồ.

       Bàn tay Tường Vi giờ đă biết cầm chặt cán búa hơn, không để cho lỏng tay văng chiếc búa ra xa nữa.Thỉnh thoảng, em lùa đá vào chiếc rổ nhỏ, đứng dậy đem ra đổ vào một đống.

       `Thanh đang loay hoay với sợi dây cháy chậm, cắt một đoạn vừa đủ răi dọc theo sườn núi, rồi leo lên nơi đă có một lỗ đă đục sẵn trên tảng đá lớn.Gắn kíp nổ vào đầu dây cháy chậm, từ từ thả vào. Đổ thêm thuốc nổ cho đầy, rồi đắp đất đă được trộn nhăo, bịt kín lại.Vậy là xong, Thanh thở phào nhẹ nhơm, bước xuống sườn núi đá.

       Đi ngang qua chổ Vi đang ngồi làm việc, bỗng nh́n thấy vết máu loang trên đá, Thanh hoảng hốt:

- Em sao vậy, đập búa vào tay rồi phải không? Đưa tay anh xem.

Tường Vi ngước mắt lên. Dưới vành nón, cặp mắt đỏ hoe.Thanh vội vă đi lấy ly nước, rồi chạy đến bên cô bé đổ lên bàn tay đang rỉ máu, rửa sạch vết thương, Tḥ tay vào túi quần lấy gói thuốc lào, rứt một ít quấn quanh đầu ngón tay loang đỏ. Mặt em nhăn lại v́ rát. Thanh xé trên vạt áo ḿnh một mảnh vải nhỏ, quấn chặt ngón tay cô bé.

- Mảnh đá nó cắt tay em. May mà không sâu lắm, tay trái nên không sao. Anh xin tổ trưởng cho em nghỉ.

- Thôi anh. Gần đến giờ về rồi. Em nhặt đá một tay cũng được.

Thanh đến dựa lưng vào gốc cây, chờ mọi người dừng tay, nghỉ việc. Nước mưa chảy xuống dọc theo thân cây, ướt cả lưng áo. Cơn gió lạnh quất vào mặt rát rạt. Nh́n Vi ngồi chồm hổm, nhặt đá bỏ vào rổ băng một tay mà thấy thương cho em. Tội nghiệp, mới mười lăm tuổi đă xa gia đ́nh, chịu cưc khổ giữa rừng sâu. Nh́n Vi, Thanh lại nhớ về cô em gái của ḿnh bây giờ đang ở đâu đó trong một nông trường cách xa thánh phố hằng trăm cây số. Cũng bé dại như Vi nhưng có được sự giúp đỡ của mọi người không? Thanh nghĩ về người Mẹ ngày đêm thức khuya, dậy sớm, đổ từng cái bánh bèo để sáng mai ra vĩa hè ngồi bán. Đứa em nhỏ bây giờ thế nào rồi? Có ngoan ngoăn để Mẹ khỏi giận mà ăn đ̣n.Gần một năm ở giữa núi rừng này Thanh chưa được về thăm nhà. Nhớ Mẹ và hai đứa em quá.

- Chuẩn bị nổ ḿn ,các cậu. Tiếng tổ trưởng vang lên.

- Châm lửa!  Hiệu lệnh của tổ trưởng.

Thanh bật lửa. Tiếng sè sè chạy theo dây cháy chậm và cuối cùng là những tiếng nổ long trời. Đếm tiếng nổ vừa đúng với số ḿn đă đặt. Tổ trưởng cho mọi người ra về.

Thanh cố t́nh đi thật nhanh để Vi không theo kịp, nhường cho Nhân chăm sóc cô bé. Nhân đi bên cạnh Vi:

- Tay em đau lắm không? Đưa cái búa anh cầm hộ cho.

- Không sao đâu anh. Cái búa của anh quá nặng rồi. Thôi kệ em

- Th́ cứ đưa anh. Tay em đau mà.

Vi đưa chiếc búa cho Nhân:

- Cám ơn anh nhiều.

Thanh ngoái đầu nh́n lại, mỉm cười. 

 

C̣n một tháng nữa là Tết âm lịch. Trong đội có một tin không vui

Anh Mẫn, tổ trưởng tổ hai đă tử nạn hôm chủ nhật v́ dùng ḿn đánh cá, về cải thiện bữa ăn cho cả tổ. Anh tham gia lao động cùng với vợ, chung một tổ. Thấy vợ ốm yếu v́ thiếu dinh dưỡng, anh đau ḷng lắm. Ngày chủ nhật nào anh cũng đi bắt thêm cá về bồi dưỡng cho chị.

Thi thể anh được quấn trong chăn, đặt lên chiếc vơng anh thường đem ra bờ suối treo nằm. Bốn người thay phiên nhau cáng anh đến bến phà đón xe đưa về nhà.

Tai nạn thảm khốc đầu tiên đă gây hoang mang trên toàn công trường. Ảnh hưởng không ít đến tâm lư mọi người. Tường Vi rất lo lắng mỗi khi nh́n thấy Thanh cầm dây chạy chậm rồi châm lửa. Mặt cô bé tái xanh, hai tay nắm chặt vào nhau, run rẩy. Có lần Vi đến bên Thanh:

- Ḿnh bỏ về thôi anh. Em sợ lắm!

- Em sợ ǵ vậy. Có ai ăn hiếp em sao?

- Dạ không đâu anh. Ḿnh lên đây đă hơn một năm rồi, nhớ nhà nhiều đêm em không ngủ được. Ngày trở về, không biết c̣n ai, mất ai ? Không biết anh Khôi ( anh trai Vi, bạn Thanh) bây giờ ở đâu, làm ǵ?

Thanh cầm bàn tay chai sần của cô bé:

- Em lo lắng quá làm ǵ? Chuyện xảy ra nó đă xảy ra rồi. Cuộc sống dưới đó đă dần ổn định. Dù không được như xưa, nhưng mọi người ai cũng có công ăn việc làm. Em yên tâm đi.

Bàn  tay Vi run run nắm cánh tay Thanh:

- Nhưng em c̣n lo sợ nhiều cái khác nữa, anh.

- Em có lo lắng ǵ th́ ḿnh cũng cố gắng ở lai cho đủ hai năm rồi về. C̣n nửa năm  thôi em. Khi đă có giấy chứng nhận hai năm lao động, ḿnh về nhà sẽ dễ xin việc làm hơn. Em phải đi học lại nữa chứ! Hay em muốn nhà ḿnh phải đi kinh tế mới?

Tường Vi lắng nghe Thanh nói. Có lẽ em đă hiểu ra nên im lăng không nói ǵ. Thanh tiếp tục nói với em:

- Anh biết công việc ở đây quá sức chịu đựng của em. Nhưng ḿnh đă đi được ba phần tư đoạn đường rồi. Đừng để sự hy sinh của ḿnh trở nên vô nghĩa

- Dạ , em nhe lời anh. Nhưng…

- Nhưng sao, em?

Vi nh́n vào mắt Thanh:

- Mỗi lần nh́n thấy anh cầm sợi dây cháy chậm, tim em như ngừng đập. Em sợ lắm..

Thanh bật cười:

- Ôi! Em tôi. Anh đă có kinh nghiệm rất nhiều về công việc này, em đừng lo cho anh. Mỗi lần bật lửa lên, anh đều nghĩ về những người thân yêu của ḿnh, anh nghĩ đến em.

- Dạ. Em sẽ không nghĩ như vậy nữa

Ra về Thanh đi bên cạnh Vi:

- Này em! Mấy hôm nay trông Nhân có vẽ buồn. Em có nói ǵ với nó không?

Vi nh́n Thanh ngạc nhiên:

- Em đâu có nói ǵ. Cũng chẳng biết là anh ấy buồn. Có chuyện ǵ sao anh?

- Anh hỏi nó không nói. Tí về gặp cậu ấy,em hỏi dùm anh, nghe.

- Dạ, Mà thôi, em hỏi không được đâu anh.

- Th́ cứ hỏi v́ sao nó buồn, vậy thôi. Có ǵ khó đâu em.

- Dạ,.

Ăn cơm chiều xong, không ngồi lại như đă hứa với Vi. Thanh đứng đậy pha hai ly nước, đem đến cho hai người rồi đi ra bờ suối.  

 

Trời mưa lâm thâm suốt ngày đêm. Sắp đến Tết rồi. Hôm nay là ngày làm việc cuối cùng. Mọi người đă nổ lực làm việc để mong được nghỉ Tết sớm hơn. Sản phảm làm ra được chất đống, xe chở không kịp. Đó là mong muốn của tất cả mọi người v́ như thế sẽ có một cái Tết thoải mái hơn, không phải lo lắng nhiều v́ thiếu sản phẩm cho những đội khác trải đường. Ngày làm việc hôm nay nhẹ nhàng và vui vẻ. Mọi người, ai cũng cảm thấy rộn ràng, lâng lâng v́ sắp được về với gia đ́nh.

Nhóm phụ nữ được ưu tiên làm việc nhẹ. Thu gom những dụng cụ, đồ nghề, xà beng, búa, sọt rổ và những đôi gánh rồi dồn dưới gốc cây để đầu năm đi làm lại không phải t́m. Từ trên cao, Thanh và Nhân đang tiếp tục đục cho xong cái lổ để đầu năm đến đặt ḿn. Thanh hỏi:

- Nhân này, em có định về ăn Tết không?

- Em cũng định về nhưng nghĩ đến đoạn đường mấy chục cây số lội bộ, em ngán quá anh.

- Nếu em về, anh nói bé Vi cùng về về với em cho vui.

Nhân nghe nói vậy, cặp mắt sáng trưng:

- Được như vậy em sẽ về, Anh nói bé Vi nhé. Em mong được như vậy lắm.

Chiều về đang ngồi ăn cơm, Thanh hỏi Vi:

- Em nhớ nhà lắm phải không?

Vi đang bưng chén cơm, bỏ xuống nh́n Thanh ngạc nhiên:

- Sao anh hỏi em vậy? Th́ nhớ lắm chứ, sao không anh.

- Vậy em muốn về không? Mai nhiều người về lắm.Em đi cùng họ cho vui.

- Dạ. Nhưng đường xa em ngại lắm. Anh không về sao?

- Không em.

- Vậy đi đường ḿnh em lỡ có ǵ sao anh?

Thanh hất mặt qua Nhân:

- Nhân nó sẽ về cùng em. Có ǵ nó sẽ lo cho, em đừng ngại. Anh dặn nó rồi.

Nhân sợ Vi từ chối không về, nên nói:

- Anh cũng chưa muốn về, nhưng anh Thanh giao nhiệm vụ đi theo để bảo vệ em. Có anh, em đừng ngại,

Vi ngước mắt nh́n Nhân:

- C̣n anh Thanh th́ sao? ở lại một ḿnh tội cho ảnh lắm.

Thanh cốc lên đầu Vi:

- Anh có phải trẻ con như em đâu. Ở lại một ḿnh không ai quấy rầy vậy mà khỏe cho anh. Vừa nói Thanh vừa nh́n Vi trêu chọc. Buồn th́ anh ra suối ngồi làm thơ.

- Nhưng anh đâu có làm thơ tặng cho em. Vi nũng nịu.

- Th́ em cứ yên tâm về. Anh sẽ làm bài thơ thật hay, nói về một con bé hay khóc, hay buồn. Vịt con vừa hóa thanh Thiên Nga bay về phố. Được không em?

- Nhưng em đâu phải Thiên Nga.                                             

- Em là Thiên Nga mà .Tin anh đi, có Hoàng tử đi theo chăm sóc cho em . Vừa nói Thanh vừa nháy mắt với Nhân.

Nhân mặt cuối xuống, ra vẽ thơ ngây;

- Ngày xưa có một…

Thôi, thôi. Muốn làm Hoàng Tử, nói chuyện với Thiên Nga th́ phải uốn lưỡi trước khi nói. Thanh biết Nhân định nói ǵ, chắc chắn câu nói của Nhân không hay ho ǵ cho lắm nên chặn lại, không để cho Vi nghe.

      

Sáng hôm sau Thanh thức đậy thật sớm để tiển Nhân và Vi về. Cầm nhánh hoa rừng màu trắng Thanh đă hái chiều qua, đến bên cô bé:

- Mừng Sinh nhật em. Chúc về ăn Tết vui vẻ nhé.

Vi  thật bất ngờ,lúng túng cầm bó hoa:

- Ôi! Anh Thanh. Em cám ơn anh nhiều lắm. Mà sao anh nhớ ngày Sinh nhật của em?

- Đêm Giao thừa năm ngoái em nói cho anh biết. C̣n nhớ không?

Vi bước chân đi, đầu vẫn c̣n quay lại nh́n Thanh cho đến khi khuất ngoài cổng láng trại.

 

 

Xem NGUYỆT QUẾ - 4

                                      

 

 

 

BÙI THANH XUÂN

Đà Nẵng, tháng 5/2012

 

 

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Bùi Thanh Xuân                |                 www.ninh-hoa.com