Trang Thơ và Truyện của Bùi Thanh Xuân                 |                  www.ninh-hoa.com

BÙI THANH XUÂN

Cựu Học sinh
Trung Học Ninh Ḥa

Niên Khóa:
1971-1972 lớp 9/2
1972-1973 lớp 10/B

Hiên sinh sống tại
 Quận Hải-Châu, Đà Nẵng

 


 

 

 

 

 

 

NGUYỆT QUẾ
PHẦN 2
B
ÙI THANH XUÂN

 

 

      

Một buổi chiều mùa Hạ, trong quán café, ngồi xoay mặt ra vườn, nơi có cây Nguyệt Quế đang tỏa hương thơm ngát. Hai người phụ nữ đă lớn tuổi nhưng khuôn mặt vẫn c̣n xuân lắm, với vẻ đẹp viên măn. Đang th́ thầm về một chuyện t́nh. Tôi nghe họ nói rằng…

-----  

 

Thanh không vội vă như những ngày trước. Chiều Nhân được nghỉ sớm đi thăm cô bé, nên Thanh cơm nước xong mới đến sau. Nh́n thấy Nhân lúng ta, lúng túng săn sóc cô bé, Thanh bật cười:

- Săn sóc người đau mà như em thi tệ quá. Làm cho con bé đau thêm .

Vi tỏ vẻ khó chịu nh́n Thanh như cầu cứu khi Nhân đem ly nước cho cô bé uống, cứ cúi gằm mặt xuống. Thấy vậy Thanh đến dành ly nước, nh́n Nhân nói nhỏ:

- Em…ngu quá, dịu dàng thôi.

Nhân găi đầu:

- Anh đâu có bày cho em!

- Thôi được rồi. Có cái khăn tay nào không?

- Có anh.

- Ra giặt cho sach, rồi đem vào lau mặt cho cô bé- Thanh nói như ra lệnh.

Nhân chạy xuống nhà bếp bệnh xá để giặt khăn. Thanh ngồi xuống gỡ những sợi tóc vướng trên mặt cô bé:

- Em cố gắng ăn nhiều lên nhé! Hôm nay trông em đỡ lắm rồi.

Con bé trả lời mệt nhoc:

- Dạ. Em mong mau khỏe để trở về làm việc. Nằm ở đây buồn mà ngày th́ dài lắm, anh.

Nhân đem khăn vào, Thanh nháy mắt ngầm bảo đến lau mặt cho cô bé, Nhân nhăn mặt, lắc đầu. Thanh không nói ǵ, trợn mắt nh́n. Nhân bước đến bên cạnh Vi:

- Anh lau mặt cho em nhé.

- Dạ. Nhưng anh lau em đau lắm. Thôi, để anhThanh lau cho em.

- Em để Nhân nó lau cho. Anh đi lấy thuốc cho em uống.

Thanh mở gói thuốc, lấy ra hai viên đưa cho Nhân:

- Lấy ly nước cho Vi uống - Vừa nói Thanh vừa đưa hai viên thuốc cho Nhân, hất đầu như ra lệnh. Cầm ly nước bằng hai tay đưa lên miệng Vi, có lẽ tay run qua, ly nghiêng đổ ướt cả áo cô bé. Vi nhăn nhó:

- Anh làm ướt áo em rồi. Lạnh quá!

Nhân cầm ly nước như chết đứng. Thanh cũng không biết phải làm ǵ trong t́nh huống này. Vi cầm cổ áo kéo căng, giũ giũ. Nước đổ ướt ngực áo, lạnh buốt. Thanh xoay qua giường bên cạnh, cầu cứu một nữ bệnh nhân:

- Chị làm ơn t́m giùm cái áo thay cho con bé hộ tôi!

- Được, hai cậu ra ngoài đi.

Ra trước cửa, Thanh đá vào mông Nhân nghe cái “bốp”

- Tệ quá. Vậy mà cũng đ̣i yêu.

- Tại Vi nó vừa uống nước, vừa nh́n vào mắt em. Run quá, em giữ không được cái ly, làm đổ nước. Thôi, mai anh đi một ḿnh…

- Không đi, anh nhờ đứa khác. Được thôi.!

- Anh      chơi ác rứa.? Mai em đi.

- Vậy th́ vào đắp chăn cho con bé đi rồi về. Nhớ trùm cho kín.

- Dạ.

 Khi Nhân kéo cái chăn định đắp cho Vi. Cô kêu lên:

- Anh Thanh!

Thanh lắc đầu ngáo ngán, chạy vào ;

- Em khó tính quá! Chừ ngủ đi. Mai anh đến.

- Dạ. Anh với anh Nhân về.

 

*******

Tường Vi xuất viện sau mười ngày nằm trạm xá. Đội trưởng cho nghỉ thêm ba ngày nữa mới đi làm lại. Trông cô bé xanh xao tội nghiệp quá. Tổ trưởng cho Vi làm những việc nhẹ nhàng, muốn để cho cô bé về nằm nghỉ nhưng không thể được. Vi có nhiệm vụ đi lấy sọt rổ đựng đá đến cho các chị, xong về ngồi nghỉ dưới gốc cây. Trời đă hết mưa nhưng c̣n lạnh lắm. Thỉnh thoảng Thanh dừng công việc, nh́n cô bé mĩm cười. Vi ngồi co ro, hai tay bó gối, cổ áo kéo cao, chừa hai con mắt trẻ con. Thanh chạy xuống chỗ Vi ngồi:

- Em đứng dậy đi lại cho ấm. Đừng ngồi măi như vậy, cóng người đó em.

 Vi nghe lời Thanh, đến bên mấy chị, nhặt những viên đá bỏ vào sọt. Cô bé vẫn c̣n yếu lắm, em làm chậm răi, không ai thúc ép em phải làm nhiều, xem như em gái út trong tổ, luôn được yêu thương, giúp đở em. Nhất là các chị lớn tuổi, xem Vi như con gái ḿnh. Tuy ăn uống ở đây rất kham khổ, nhưng mọi người luôn nhường cái ngon nhất cho em.

Cái lạnh miền núi cuối năm thật kinh hoàng. Mọi người chưa bao giờ chiu đựng cái lạnh như vậy. Xong giờ làm việc, trở về láng trai, rửa ráy, ăn uống vội vàng ai cũng chui vào chăn ngay. V́ quá lạnh như vậy, tắm rửa qua loa, bụi đá bám đầy, thân thể như được quét một lớp hồ dày, ngứa ngáy khó chịu vô cùng. Lửa được đốt suốt ngày đêm để sưởi ấm. Tổ trưởng cử người đi lấy củi về để dự trữ sẵn, chất đầy trong láng trại.

Nhân đến nằm chung với Thanh cho đủ hơi ấm. Hai cái lưng luôn sát vào nhau, mong cho trời mau sáng để ra công trường làm việc, đó là cách tốt nhất để giữ được nhiệt trong người.

Một hôm, đang giữa khuya Thanh nghe tiếng trở ḿnh, Nhân lồm cồm ngồi dậy, bước xuống giường, đến bên bếp lửa ngồi như người vô hồn.Thanh bước xuống theo, đến bên Nhân

- Sao vậy em?

Nhân nói như thều thào:

- Em nhớ nhà quá, anh. Không biết bây giờ Mẹ em đang làm gi? Gần tết rồi.

Thanh an ủi Nhân:

.- Ở Thành phố mọi người sẽ t́m được cách sống thôi. Hơn nữa, nhà em cũng có cái để mà sống. Thôi, ngủ lại đi, em.

Nhân với lấy ống thuốc lào dựng gần bếp lửa:

- Anh cho em xí thuốc.

- Em không hút được đâu. Say lắm.

- Lạnh quá. Hút xí cho ấm. Anh cho em đi.

Thanh đến bên giường lôi gói thuốc Lào ba số tám, vê một cục nhỏ đưa cho Nhân:

- Thôi kệ chú mày. Choáng đừng gọi anh bồng lên giường, nhé

 Thanh cầm ống điếu hút trước, như ngầm chỉ cho Nhân biết cách phải làm như thế nào. Châm lửa, rít một hơi mạnh, trong ống điếu nghe như có tiếng reo. Phả khói vào bếp lửa rồi đưa ống điếu cho Nhân.

- Em “kéo” đi. Nhớ “rít” nhẹ thôi, kẻo say.

Nhân bỏ mồi thuốc vào ống điếu, châm lửa rồi rít một hơi nhẹ. Cục thuốc Lào đỏ rực lên. Chưa cháy được một nữa, mắt Nhân trợn ngược, ngă vật ra sau. Thanh nghiêng người thật nhanh, nắm cổ áo Nhân kéo ngược lại. Thiếu chút nữa Nhân bị thiêu cháy trong bếp lửa. Đặt Nhân dựa vào ḿnh, Thanh cười ha hả:

- Đă nói với chú mày rồi, không nghe.

Từ đó, mỗi lần nh́n thấy cái ống điếu thuốc Lào, Nhân tránh xa, không dám nh́n. Và cũng nhờ bài học này mà Nhân không bao giờ hút thuốc.

 

  ***********

Được nghỉ Tết sáu ngày. Chi đoàn Thanh niên tổ chức văn nghệ tự biên, tự diễn, cây nhà lá vườn. Tổ của Thanh chẳng có ai tham gia. Mọi người được dịp đi đây, đi đó trong rừng. Tiêu chuẩn Tết của mổi người được nửa kư thịt, một kư đường và một gói bánh kẹo. Nam được thêm gói thuốc lá, nữ có kem bót đánh răng. ”Đất nước mới "giải phóng", kinh tế khó khăn mà. Tết này, chúng ta chỉ có được như vậy thôi. Mong các đồng chí thông cảm”. Người đội trưởng trẻ tuổi nói như vậy.  

Giờ Giao thừa. Thanh ra đứng giữa sân, bên gốc cây cao vút, nh́n lên trời khấn - Lạy trời Phật phù hộ cho chúng con, những con người đang lưu lạc trên rừng sâu, nước độc này luôn được sống b́nh yên, tai qua nạn khỏi. Cho chúng con luôn được khỏe mạnh. Con cầu xin cho Mẹ và hai đứa em của con luôn được sức khỏe. Con cầu xin cho bé Tường Vi vượt qua được những khó nhọc, ốm đau để trở về nguyên h́nh hài.

Khấn xong, vừa mở mắt ra đă thấy Vi đứng bên cạnh từ lúc nào.Thanh cầm tay cô bé:

- Anh chúc em một năm mới vui vẻ, khỏe mạnh. Luôn tươi đẹp như một đóa hoa rừng.

- Vi cũng chúc anh khỏe mạnh, đẹp trai. Chúc anh luôn ở bên em để…lo cho em.

Qua ngọn lửa bập bùng quanh láng trại, Thanh nh́n thấy đôi mắt Vi sáng lên:

- Trông Vi lớn hơn một tí rồi đấy. Mai mốt về lấy chồng, đừng quên rằng , có một thời ḿnh ở giữa rừng sâu này, em nhé.

- Không đâu anh. Không bao giờ em có thể quên được những ngày cơ cực ḿnh đă sống nơi đây. Không bao giờ quên được sự chở che của anh đă dành cho em. Và sau này có làm ǵ và ở đâu,em vẫn luôn măi nhớ về anh.

Thanh nắm chặt tay Vi:

- Anh c̣n ai để mà lo lắng nữa em. Vi đă giúp cho anh những ngày sống ở nơi này c̣n có thêm ư nghĩa.

- Vi vừa tṛn mười sáu tuổi cách đây hai ngày. Em lớn rồi, đừng coi em như trẻ con nữa nghe anh!

- Ô. Vậy sao? Anh đâu biết, để tặng cho Vi một đóa hoa rừng thật đẹp!

- Tại ngày hôm đó em nh́n thấy anh buồn buồn, nên không nói. Anh nhớ chị nào, phải không anh?

Thanh im lặng .

- Có lần đang giặt áo quần. Nh́n thấy tờ giấy anh viết xong rồi ném xuống suối. Nhặt lên, em đọc được bài thơ t́nh anh gởi cho một người con gái, hay lắm. Em vẫn c̣n giữ, khi nào anh lấy vợ, em sẽ làm quà tặng anh.

Thanh gơ nhẹ lên đầu Vi:

- Cái con bé này, ṭ ṃ!

- Vậy người con gái đó là ai vậy, anh?

- Đầu năm không nói chuyện buồn. Khi nào vui anh kể em nghe. Thôi, vào ngủ lại đi em. Sáng mai ḿnh rủ Nhân cùng đi vào làng Thượng chơi.

- Dạ, chúc anh ngủ ngon.

 

Sáng mồng một, mọi người thức dậy muộn. Không gian im vắng. Xa xa có tiếng vượn kêu và trên cao chim hót líu lo. Nghe như thiếu một cái ǵ đó quen thuộc. Ừ, th́ ra tiếng búa đập trên đá đều đều. Cái âm thanh mà mấy tháng nay quen thuộc đến nỗi, thiếu nó giấc ngủ cũng không êm đềm. Nhân dậy sớm trước mọi người. Có lẽ vẫn c̣n rạo rực như trẻ con trong những ngày tết, dù là đang ở giữa rừng sâu. Nh́n thấy Thanh vẫn c̣n say ngủ, Nhân nắm hai cẳng chân kéo mạnh:

- Chào anh Thanh năm mới! Dậy thôi,

Vẫn c̣n đang say ngủ, Thanh giựt minh:

- Thằng khỉ! Để cho anh ngủ.

Chợt như nhớ ra hôm nay là mồng một tết. Thanh nhẹ giọng:

- Mấy giờ rồi em? Đêm qua thức khuya đón giao thừa, chừ anh mệt quá.

- Thôi, thôi. Dậy đi vào rừng chơi anh. Hơn tám giờ rồi.

- Ngủ ráng xí cũng không được với em.

Nhân qua rủ Tường Vi, cùng với Thanh, ba anh em đi xuống con dốc ven suối. Lội qua ḍng nước lạnh buốt, rồi theo đường làng, rẽ vào một ngôi làng của người Dân tộc. Khoảng chục ngôi nhà rải rác bên sườn núi. Vi reo lên:

- A! Có người sống ở đây, anh Thanh!

Nhân có vẻ muốn lấy điểm với Vi:

- Ḿnh vào chúc Tết họ đi em.

- Từ từ đă Nhân. Xem họ có kiêng cử như người Kinh ḿnh không em. Nếu không, họ sẽ mời ḿnh vào.

- Thanh vừa nói, vừa bước đến bụi cây bên đường, nhẹ nhàng ngắt một cánh hoa dại, màu vàng, có sáu cánh đem đến tặng cho Tường Vi:

- Anh chúc Vi luôn đẹp rực rỡ như đóa hoa này. Chúc em năm nay có người …để ư. Đầu năm có người tặng một đóa hoa màu hồng- Vừa nói, Thanh vừa liếc xéo qua nh́n Nhân, nháy mắt.

Vi đưa hai tay ra nhận:

- Em cám ơn anh. Ai mà thèm để ư em chứ!

 Nhân lúc này mới hiểu được ư của Thanh. Chạy lên sườn dốc t́m hoa về tặng cho cô bé. Lúc lâu sau quay về với cánh hoa màu đỏ tía, mặt mày xanh như tàu chuối. Hai tay nâng đóa hoa một cách trân trọng :

- Anh tặng cho Vi đóa hoa này, thay cho lời anh nói. Anh chúc em giống như anh Thanh đă chúc vậy, luôn đẹp như đóa hoa rừng…

Nói xong, bỗng khuôn mặt Nhân xịu xuống, cánh hoa Thanh tặng, Vi cài trên ngực áo. C̣n bông hoa màu đỏ cô bé cầm trên tay.

 

Cả ba người bước gần đến cổng làng. Ngôi nhà đầu tiên họ đến, có hàng rào bằng các nhánh cây rừng bao bọc chung quanh, cao thấp không thứ tự, dùng để ngăn chặn thú rừng vào phá hoại vườn tược. Giữa khoảng sân rộng, sừng sững một cây Nguyệt Quế cao gần mười mét. Hương thơm tỏa ngát cả khoảng sân rộng, bông trắng rụng đầy như trải thảm.

Thanh khựng người lại. Sững sờ nh́n trân trân vào cái thảm hoa màu trắng ngà ấy. Như bị thôi miên, miệng cứng lại, không thốt lên được lời nào. Vi nh́n thấy sắc mặt và cái nh́n kỳ lạ của Thanh, hoảng hốt, chạy đến cầm cánh tay Thanh lắc nhẹ:

- Anh sao vậy? Mấy bông hoa trắng hút hồn anh rồi sao?

Thanh nh́n vào mắt Vi, im lặng.

 

Từ trong ngôi nhà, một người đàn ông mặc quần ngắn, áo bộ đội, dáng người vạm vỡ bước ra:

- Chào các cháu năm mới. Đi đâu mà lạc vào nhà chú vậy?

Nhân đáp lễ:

- Chúng cháu chào chú năm mới!

 Mọi người ngồi xuống những chiếc ghế làm bằng gốc cây được vạt phẳng mặt.

- Các cháu làm việc ở công trường đá gần đây, phải không?

Thanh trả lời nhă nhặn:

- Dạ, Hôm nay ngày Tết chúng cháu đươc nghỉ, nên vào làng thăm bà con Dân tộc ở đây. Cả nhà khỏe mạnh luôn chứ chú?-

- Vâng, cám ơn cháu.Bà vợ đưa mấy đứa nhỏ về nhà Mẹ rồi. C̣n một ḿnh thôi.

Thanh nh́n ra sân:

- Chú có cây Nguyệt Quế đẹp quá.

- Ừ, Cái cây này cũng được hai mươi tuổi rồi. Khi chuyển làng về đây, thấy có cây hoa trắng thơm quá, nên tôi chọn chỗ này. Bom đạn, sấm sét ǵ cũng tránh nó nên chừ mới lớn được như vậy.

- Chú có cây con nào không? Cho cháu xin, lúc nào về ghé đến lấy, nhé chú

- Nhiều lắm cháu. Hạt nó rơi xuống mọc đầy. Khi nào về, chú cho.

Nh́n người đàn ông này không giống như những người Dân tộc thường trông thấy. Ṭ ṃ Thanh hỏi:

- Có phải chú từ đồng bằng lên đây sống?

- Ồ. Không đâu. Chú là người mang hai gịng máu. Ông Ngoại chú là người Pháp.

- Ôi, cháu xin lỗi.

Mang một phần gịng máu phương Tây, nên trông ông có vẽ nghệ sỹ và văn minh hơn. Chào tạm biệt, cả ba người trở về láng trại ăn cơm.

Mồng hai Tết. Núi rừng bỗng dưng le lói vài tia nắng. Rồi nắng choàng lên những tán cây cao ngất. Mọi người ùa ra đón chút nắng Xuân. Hằng trăm người trong Đội tỏa đi khắp núi đồi, t́m chút hương ngày Tết. Thanh ngồi trên tảng đá quen thuộc nh́n gịng nước lững lờ trôi. Thả hồn theo những hạt nắng đang nhảy nhót trên mặt nước. Tường Vi đến bên cạnh lúc nào không hay, cô đi nhè nhẹ nên Thanh thật bất ngờ :

- Hù!

- Trời! Làm anh giựt minh.

- Anh mơ mộng ǵ đó, Sao không đi chơi với mọi người?

- Buồn quá, ra nh́n gịng nước trôi. Anh đang thấy ḿnh trôi theo gịng nước th́ em hù anh.

- Em xin lỗi. Anh lăng mạn thật.

- Lăng mạn ǵ em. Anh nhớ ngày c̣n đi học quá.

 Tường Vi ngồi xuống bên cạnh Thanh:

- Hôm qua nh́n anh đứng trước cây Nguyệt Quế thẫn thờ em thấy lạ lắm. Tại sao vậy anh?

Thanh không trả lời Vi vội. Nhặt chiếc lá vừa rơi trên tảng đá, ném xuống ḍng nước, nh́n theo cho đến khi mất hút.

- Anh Khôi của em vô tư vậy mà may mắn hơn anh nhiều.

Vi nhíu mày nh́n Thanh, khong hiểu:

- Anh Khôi em làm sao?

Thanh nói giọng buồn buồn:

- Khôi nó không vội vàng yêu như anh.

- Anh có người yêu rồi sao?

- Ừ. Đă từng có. Bây giờ chỉ c̣n là kỷ niệm thôi em.

- Đêm Giao thừa anh nói sẽ kể cho em nghe. Có phải là chuyện t́nh cảm của anh không?

- Đúng rồi. Nhưng thôi, buồn lắm. Em không muốn nghe đâu.

- Kệ. Em thích nghe bất cứ chuyện ǵ của anh cũng được. Anh kể đi.Được rồi. Em lắng nghe, mà buồn quá đừng có khóc rồi bắt anh dỗ đó nhé.

 

Cách đây hai năm có một người con gái yêu anh. Cô ấy tên là..

- Nguyệt Quế!- Vi ngắt lời Thanh.

- Sao em biết?

- Nh́n anh thẫn thờ bên cây Nguyệt Quế chiều qua, nên em đoán vậy thôi.

- Em giỏi lắm. Nhưng mà đừng ngắt lời anh nữa nghe.

- Dạ. Anh kể tiếp đi.

 

Anh cũng yêu cô ấy, yêu nhiều hơn cô ấy yêu anh. Nguyệt Quế học trường Nữ trung học, thua anh một lớp. C̣n trường của anh chỉ toàn con trai. Hằng ngày tan trường, anh thường đi sau cô ấy một đoạn. Nhà anh ở xa hơn khoảng một trăm mét, biết rơ cô ấy nên ngày nào cũng lẽo đẽo theo sau. Không hiểu sao cô ấy không dùng xe đạp như các bạn gái khác. Có lẽ do cách sống trầm lặng nên Nguyệt Quế muốn những buổi chiều tan trường là thời gian riêng của ḿnh. Sau này, khi đă quen nhau rồi, anh mới biết Nguyệt Quế có một tâm hồn lăng mạn nhẹ nhàng, hay u buồn. Có một giọng hát rất và có năng khiếu thẩm mỹ rất cao lại vẽ đẹp nữa. Em biết không?

Anh từ nơi khác về trọ học. Năm lớp mười, anh vướng vào một chuyện t́nh cảm. Đi yêu một cô bé, em bạn ḿnh, Ba anh nghĩ, thằng con trai có lẽ không xong rồi nên buộc anh phải vào ở với gia đ́nh bà Cô trên đường Trịnh Phong, Thành phố Nha Trang. Và cũng trên con đường đó, xa hơn một đoạn, là nhà của Nguyệt Quế. Nhập học gần hai tháng, anh phát hiện ra cô bé nữ sinh, có dáng cao gầy, đôi mắt nai to tṛn, nước da trắng, mái tóc dài ngang vai và nhất là cái lúm đồng tiền dể ghét.

 

Mỗi lúc tan trường lúc nào Nguyệt Quế cũng đi đằng trước anh, v́ trường cô ấy ra về trước trường anh vài phút. Tà áo trắng ấy cứ phất phơ trước mặt, nó như đùa giỡn cái tâm hồn lăng mạn của anh. Cứ lẽo đẽo theo sau như vậy cho đến lần thi xong học kỳ một. Buổi chiều lớp anh được nghỉ học sớm, anh ngồi trong quán nước, trước cổng trường cô ấy “canh me”.Không ngờ chiều hôm ấy Nguyệt Quế cũng được nghỉ sớm như anh. Thoáng thấy cô ấy vừa bước ra cổng trường, anh vội vă gọi tính tiền, anh lẽo đẽo theo bước chân chim, rồi lấy hết can đảm, vượt lên đi song song cùng, gọi khẽ:

- Nguyệt Quế!

Cô gái giật minh, dừng bước, nghiêng đầu, hàng lông mày nhíu lại nh́n anh. Em biết không? Tim anh lúc đó muốn nhảy ra ngoài v́ cái nh́n của cô ấy. Trời ơi, đôi mắt to tṛn ấy như thôi miên, khiến anh run rẫy, miệng như cấm khẩu trước cái nh́n sắc như dao. Nguyệt Quế nói như xoáy vào anh:

- Gọi tôi? Sao biết tên?

Anh lúc đó như thằng ăn trộm bị hỏi cung, lắp băp trả lời:

- Ừ, ..th́ đoán biết.

- Đoán sao giỏi vậy. Tui đâu phải Nguyệt Quế.

Anh bắt đầu lấy lại b́nh tĩnh, phản công:

- Không phải, mắc chi dừng lại.

Hai tay ôm chiếc cặp trước ngực, Nguyệt Quế xoay người bước đi:

- Th́ ..nghe gọi sau lưng. Tưởng ai bị ..chó cắn.

- Nè! Cái miệng dễ thương vậy mà sao nói nghe…chi chi. Anh vừa nói, vừa bước theo

Nguyệt Quế không nhíu mày nữa. ‘thả lỏng” cặp mắt nh́n anh:

- A! lâu lắm rồi tôi mới nghe có người nói …chi chi..Ở đâu đến ..rứa?

- Xa lắm

- Xa là ở..mô?

Vậy là anh đang gặp một đối thủ xứng tầm rồi đây:

- Răng biết ở..mô?

- Th́ nghe, biết. Mà sao biết tên?

- Nh́n..bảng tên. Nguyệt Quế nghe.. Cung đ́nh quá.

- Con cháu ḍng tộc..Vua mà. Học trường nào mà liều dữ rứa.

- Ừ, Học cái trường.. chán lắm. Toàn con trai.

- Lớp mấy?

- Nh́n bảng tên, biết. Quế học lơp mấy?

Cô gái trả thù lại anh:

- Nh́n bảng tên, biết.

- Gĩa bộ thôi. Học thua họ một lớp mà...lối. Mà nè, v́ sao biết tên không? Tại nhà Quế.. có cây Nguyệt Quế - Thanh vừa hỏi vừa trả lời.

Cô gái lúc này mới mĩm cười:

- À, Th́ ra là vậy. Anh thông minh lắm.

- B́nh thường..,thôi.- Anh trả lời như để trêu chọc.

- Hỏi thiệt nhé. Quê ở đâu?

- Ngoài ..nớ.

- Nớ…là đâu?

Anh lúc này tự nhiên thấy ḿnh được..giá, nên làm eo:

- Nói vậy được rồi. Hỏi chi kỹ rứa!

- Hỏi để biết…xi chó cắn.

- Trời đất. Con gái cái mặt thấy hiền, dễ thương, mà răng dữ rứa.

- Dữ sao?

- Th́ vừa nói đó.

- Ba xạo. Thôi gần tới nhà rồi. Đi trước đi!

- Không!

- Trước đi..

- Không!

- Tui nói rồi, trước đi.

- Ừ, th́ trước. – Anh nhượng bộ.- Mai cho đi chung nhé.

N. Quế bước vào cổng, không quay đầu lại nhưng cũng kịp ném cho anh hai chữ:

- Mai tính.

 

Vậy là bước đầu khó khăn nhất anh đă vượt qua. Chưa bao giờ thấy đời đẹp như chiều hôm đó.

Hai ngày sau là buổi học cuối cùng, rồi nghỉ Tết. Ba anh gởi điện tín vào nhắn:” Con về cũng được mà không cũng được”. Nhưng anh th́ muốn về. Một năm rưởi đi học xa nhà, nghỉ hè hay Tết mới được về thăm. Nhớ Me, mấy đứa em cùng bạn bè lắm. V́ quyết định như vậy, nên chiều hôm đó anh quyết găp N.Quế để chào tạm biệt.

Không chờ cô gái để theo sau như mấy lần trước nữa. Anh mạnh dạn đến trước cổng trường để đón cô ấy. N.Quế vừa bước ra khỏi cổng trường, trông thấy anh đă nhăn mặt:

- Ôi. Dạn hỉ. Răng mà bạo dữ rứa?

- Nè, đừng có chọc “ răng, rứa” với họ nghe.

- Tôi cũng là người Huế chứ bộ. Nói rứa không được răng? Mà xít ra xa xí đi, làm chi đi sát rạt rứa?

Anh nghe N,Quế nói vậy cũng hơi xấu hổ:

- Th́ ..xa. Nhưng xa quá nói làm sao nghe được?

- Anh cứ nói to lên, tôi nghe được mà

- Rứa người ta nghe hết sao?

- Kệ họ. Nói chuyện đàng hoàng, mắc chi sợ.

- Nhưng mà..kỳ lắm. Mai họ về nhà ăn Tết rồi.

N.Quế nh́n anh, mắt mở to:

- Về nhà vui hỉ. Răng không ở lại ?

- Ở đây buồn quá. Tết mấy ngày không có ai nói chuyện. Ở lại làm chi?

- Rứa chúc về nhà vui vẻ nghe!

Anh nghĩ thầm – Vậy là ..vô hệ rồi đây.

- Vui chi, Nhớ Mẹ, về thôi.

- Có hiếu dữ.

- Mẹ là người sinh ra ta và nuôi ta lớn khôn..

- Chu, như hát tuồng.

Anh nhăn mặt, cải lại:

- Bộ không phải sao?

- Th́ phải. Nhưng cải lương quá. Nè, mà hỏi thiệt lần nữa nghe. Quê ở đâu?

- Biết làm chi?

N, Quế đỏ mặt, nổi khùng:

- Xi chó cắn chứ làm chi

- Ác!

- Rứa đừng đi theo! Có ai hỏi mô.

- Ai theo hồi mô.?

N,Quế liếc xéo:

- Rứa ai làm cái đuôi mấy tháng nay?

- Răng biết tài rứa? Như điệp viên.

- Th́ thấy nhột nhột sau gáy

Anh lúc này không ngại ngần ǵ nũa, v́ thấy N,Quế không có vẽ giận dỗi nên mạnh dạn, tư nhiên hơn:

- Em nói chuyện giống phim quá.

N,Quế tṛn mắt:

- Ai đóng phim hồi mô. Họ nói thât!

- Anh chọc Quế xí thôi, làm chi nhăn dữ rứa?

N.Quế có vẽ dễ gần hơn anh tưởng. Không như vẽ bề ngoài lúc nào cũng nghiêm nghi:

- Răng mà anh, em ngọt xớt, rứa?

- Học thua họ một lớp, xưng anh không được sao?

- Thua một lớp, nhưng lỡ lớn tuổi hơn th́ sao?

- Thua là thua. Chịu làm em thôi, đừng thắc mắc.

- Hỏi nghe. Khi mô vô lại? Chắc về ở luôn, hỉ?

Anh nh́n cô gái:

- Vô chứ. C̣n đi học nũa mà. Sau Tết vài ngày rồi vô.

Hai người im lặng lúc lâu. Gần đến nhà, N,Quế nói nhỏ:

- Tiếc hỉ.

Anh ngạc nhiên:

- Tiếc chi rứa?

- Không biết. Thôi, Quế vô nhà. Mai về b́nh yên nha!

- Cám ơn em. Chúc ăn Tết vui vẻ!

Vậy đó, t́nh yêu của anh và chị N,Quế đă bắt đầu như vậy. À, mà này. Em ngủ hay sao vậy?

- Dạ, đâu có. Nghe anh kể, em thấy câu chuyện dể thương quá. Chị ấy bây giờ ở đâu rồi anh?

- Xa nhau rồi em. Hơn ba năm anh không gặp Nguyệt Quế.

- Anh không t́m lại chị ấy sao?

Thanh không trả lời cô bé, nhặt thêm chiếc lá nữa thả nhẹ xuống gịng nước.

Trời lúc này đang lạnh. Vi ngồi sát vào Thanh, nói như chỉ ḿnh cô bé nghe:

- Anh c̣n yêu chị ấy không? Trả lời em đi!

- Em biết rồi c̣n ǵ. Thôi, vào đi em. Trời lạnh lắm.

Vi đưa tay cho Thanh nắm. Hai người cùng đi vào láng trại. Nhiều cặp mắt nh́n họ nghi ngại. Mặc kệ, Thanh nghĩ. Tường Vi vẫn chỉ măi là người em gái ngoan ngoăn, dể thương của ḿnh mà thôi.

 

 

 

Đón Xem NGUYỆT QUẾ - 3

                                      

 

 

 

BÙI THANH XUÂN

Đà Nẵng, tháng 4/2012

 

 

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Bùi Thanh Xuân                |                 www.ninh-hoa.com