Trang Thơ và Truyện của Bùi Thanh Xuân                 |                  www.ninh-hoa.com

BÙI THANH XUÂN

Cựu Học sinh
Trung Học Ninh Ḥa

Niên Khóa:
1971-1972 lớp 9/2
1972-1973 lớp 10/B

Hiên sinh sống tại
 Quận Hải-Châu, Đà Nẵng

 


 

 

 

 

 

 

NGUYỆT QUẾ PHẦN 15
BÙI THANH XUÂN

 

      

Một buổi chiều  mùa Hạ, trong quán café. Ngồi xoay mặt ra vườn  nơi có cây Nguyệt Quế đang tỏa hương thơm ngát. Có hai người phụ nữ đă lớn tuổi nhưng khuôn mặt vẫn c̣n nét Xuân lắm. Vẻ đẹp Viên măn. Họ đang th́ thầm với nhau về một chuyện t́nh. Tôi nghe họ kể rằng…

 

 

Những ngày cuối tháng Tư. Đang sắp xếp công việc lại để chuẩn bị ra về sau một ngày Hè nóng nực tại công ty. Vi mong về nhà thật nhanh để chơi đùa với hai con th́ có tiếng gọi của cô thư kư:

-Chị Vi ơi, có điện thoại .

Vi bước đến cầm ống nghe lên:

-Alô.

- Vi phải không con? Về nhanh đi con . Thanh nó chạy xe thế nào bị tai nạn đưa vào bệnh viện rồi. Tiếng Mẹ Thanh vang lên .

Vi run rẩy hai tay làm đánh rơi điện thoại xuống bàn không kịp đặt ngay ngắn lại, vội chạy ra lấy xe về nhà. Mẹ Thanh lóng nga lóng ngóng đứng trước cổng chờ Vi, bà vừa kịp leo lên xe Vi đă rồ chạy :

-Từ từ thôi con. Thanh nó nằm cấp cứu ở Bệnh viện đa khoa, con chạy thẳng đến đó đi.

Khi vào pḥng cấp cứu nghe tin Thanh đă được chuyển qua pḥng hồi sức trung tâm, hai Mẹ con lại chạy thật nhanh lên lầu hai. Nh́n qua cửa kính Vi thấy anh nằm bất động trên giường bệnh, đầu quấn băng trắng loang vết máu chảy dài xuống mặt. Hai vị Bác sỹ đang cúi xuống cấp cứu cho Thanh, khuô mặt họ đầm đ́a mồ hôi. Nữa giờ sau một người bước ra gọi người nhà vào. Mẹ Thanh định bước vào nhưng nghĩ sao lại bảo Vi:

-Con vào đi.

Cô đẩy cửa chạy đến bên Thanh đang nằm bất động.Vị Bác sỹ hỏi cô:

-Xin lỗi, cô là ǵ của bệnh nhân.

Vi ngước nh́n với đôi mắt đỏ hoe:

-Dạ, tôi là vợ của anh ấy.

Vị Bác sỹ nắm tay Vi hỏi nhỏ :

-Hai người đă có con trai chưa?

-Dạ có.

-Cô phải b́nh tĩnh nghe tôi nói. Anh ấy bị tai biến, mạch máu năo đă bị vỡ không thể cứu được nữa. Có lẽ trên đường về bị vỡ động mạch đột ngột nên ngă xuống đường, đầu va vào lề nên năo bị chấn thương. Tôi xin chia buồn với cô và gia đ́nh.

Nghe chưa hết câu toàn thân đă đổ ập xuống chiếc nệm Thanh đang nằm, Toàn thân co rút lại như chuẩn bị lên cơn động kinh. Vị Bác sỹ nhanh nhẹn đỡ cô dậy và đặt nằm lên giường bên cạnh Thanh, chích cho cô mũi thuốc hồi sức. Vi từ từ tỉnh lại và khi nhận ra được tất cả cô ̣a khóc nức nở, chồm lên ôm chặt lấy thân thể chồng.

Bà Mẹ đứng bên ngoài có lẽ đă hiểu điều ǵ đă xảy ra vội mở của pḥng hồi sức chạy vào nhưng đă được một Bác sỹ khác giữ lại đưa ra ngoài và giải thích là không thể vào được pḥng này v́ sẽ làm chấn động đến các bệnh nhân khác đang cấp cứu hồi sức tại đây.

Vi ôm xác Thanh như vậy khóc nấc cho đến khi được đỡ đứng dậy . Một xe đẩy bằng inox có hai điều dưỡng đẩy đến cạnh giường và Thanh được xốc lên đưa ra ngoài bằng cửa sau. Vi bước theo chệnh choạng như người say, cô nắm chặt bàn tay Thanh vẫn đang c̣n ấm chạy theo bên cạnh anh cho đến lúc một xe cứu thương đưa xác Thanh về nhà. 

Mọi việc lo cho đám tang đều do em trai của Thanh định liệu với sự giúp đỡ của bạn bè, đồng nghiệp anh. Trong những ngày quan tài chưa đưa đi, Vi ngồi suốt ngày đêm gục đầu bên cạnh Thanh mà khóc đến không c̣n giọt nước mắt nào. Đôi mắt không c̣n lệ để rơi nữa rồi, mấy lần ngất xỉu phải nhờ đến Bác sỹ chích thuốc cho cô được khỏe và tỉnh táo hơn. Vi ngồi bất động như một pho tượng với nét mặt u buồn, đau khổ tột cùng

 Mẹ Thanh như người mất hồn, nói năng không c̣n tỉnh táo nữa. Đôi lúc bà lảm nhảm điều ǵ đó không đầu không đuôi khiến những người đến dự phải rơi nước mắt.

Hai hôm sau Nhân có mặt. Khi anh đến, Vi cùng Mẹ và hai con đang đứng bên cạnh quan tài đọc kinh làm lễ cầu siêu cho Thanh. Nh́n dáng Vi đứng không vững trong bộ áo tang màu trắng hai tay chắp trước ngực, đầu cuối xuống trông thật tội nghiệp. Trong giây phút như vậy Nhân lại liên tưởng đến ngày Vi mặc bộ áo dài trắng thướt tha đến trường ngày nào vậy mà đă gần hai mươi năm rồi. Nét kiêu sa lộng lẫy ngày đó và vẻ mặt bơ phờ hôm nay khác nhau nhiều lắm nhưng đôi mắt u buồn của cô vẫn đẹp. Nhân thấy nhói trong ḷng khi nghĩ đến những ngày sắp đến không c̣n Thanh bên cạnh Vi nữa. Cuộc đời cô gái hồng nhan,xinh đẹp thông minh nhưng chưa hưởng được nhiều hạnh phúc khiến Nhân đau xót cho cô. Người con gái bao năm vẫn nằm sâu trong trái tim ḿnh.

Buổi chiều ngày thứ ba, trong lúc các vị Sư đang tụng kinh có một phụ nữ mặc bộ veste màu đen đến viếng. Cô lặng lẽ bước vào gật đầu chào mọi người rồi âm thầm đến bên quan tài đứng yên lặng rất lâu, tay phải cô đặt lên chiếc ḥm đang lung linh sáu ngọn nến c̣n tay trái đưa lên quệt những giọt nước mắt của ḿnh mà không nói ǵ. Cô xin nén nhang thắp lên lư nhang trước di ảnh của Thanh lạy ba lạy. Bàn tay run run cắm nén nhang, định lui ra bỗng nhiên người cô khuỵu xuống bên cạnh Vi, đầu gục vào quan tài khóc nức nở.

Không người nào biết cô là ai trừ hai người phụ nữ, nhưng cả hai đều không biết ǵ vào lúc này. Một người ngẫn ngẫn ngơ ngơ c̣n một người đôi mắt như mờ và không c̣n nhận biết mọi thứ chung quanh. Đó là Mẹ Thanh và Vi. Những người khác đoán non đoán già cô là người t́nh của Thanh, cũng có thể anh có một gia đ́nh khác ngoài gia đ́nh của ḿn, ngay cả với em trai anh cũng nghĩ như vậy. Rằng Thanh từ lâu đă dấu đi chuyện này với tất cả mọi người, với Mẹ và người chị dâu của ḿnh.

Đến gần khuya người phụ nữ khó nhọc đứng dậy, em trai Thanh đến bên d́u cô ra ngoài ngồi nghĩ, pha một ly cam vắt mời cô uống cho tỉnh táo lại. Cậu em hỏi:

-Xin lỗi , tôi đưa chị về nhé.

Người phụ nữ gật đầu:

-Anh gọi hộ cho tôi taxi.

Một lát sau taxi đến, Người phụ nữ khó nhọc bước lên xe trong sự ngỡ ngàng và thắc mắc của mọi người. Sau này nghe em trai Thanh kể lại chuyện người phụ nữ kỳ lạ đó cho Vi nghe, cô đă nhận ra ngay là ai và giải thích cho mọi người trong nhà biết t́nh cảm của Thanh dành cho người phụ nữ này như thế nào và trước đây họ có quan hệ ra sao lúc đó tất cả mọi người mới vỡ lẽ ra, không phải như họ nghĩ. Không hiểu ai đă báo cho N.Quế biết để cô về kịp lúc như vậy, chỉ có N.Quế mới giải thích được. 

Đám tang của Thanh được tổ chức vào sáu giờ sáng ngày thứ tư sau khi anh trút hơi thở cuối. Vi và Mẹ Thanh được hai người d́u hai bên mới đứng vững nổi. Khi quan tài được khiêng lên xe cô không c̣n một giot nước mắt để khóc nữa nhưng lại biểu lộ sự đau khổ tột cùng gần như làm biến dạng khuôn mặt vốn xinh đẹp của cô. Vi chập choạng lê từng bước, hai tay vẩy vẩy phía trước như réo gọi Thanh không thành tiếng. Không c̣n nói nên lời v́ những điều cần nói họ đă nói cho nhau nghe suốt bảy năm sống bên nhau rồi. Nước mắt cũng khô cạn sau những ngày sưởi ấm cho Thanh lúc Vi ngồi cạnh quan tài anh. Chỉ c̣n lại trái tim mang theo tiễn anh đi lần cuối này mà thôi.

Thiếu phụ áo đen lặng lẽ theo sau quan tài, cô đi thật chậm từng bước một như ḍ dẫm trên mặt đất rồi leo lên một chiếc xe kế tiếp sau xe chở quan tài cùng với bạn bè của Thanh. N.Quế chọn hàng ghế sau cùng,tay bóp chặt lồng ngực, mắt đeo cặp kính râm nên không ai nh́n thấy cô đang khóc nấc nhưng cố nén lại. 

Sau đám tang mấy ngày rồi mà Vi vẫn chưa nói một lời nào với mọi người. Không ai hỏi cô điều ǵ v́ biết có hỏi cô cũng không biết ǵ mà trả lời. Em trai Thanh lo hết mọi việc thật chu đáo nên mấy ngày qua không xảy ra việc ǵ đáng tiếc. Người thiếu phụ áo đen không quay lại lần nào nữa sau khi đưa tang về, vội vă thắp nén nhang rồi lau khô giọt nước mắt bước nhanh ra ngoài gọi taxi Có lẽ N.Quế vội vàng quay vào Sài G̣n để kịp chuyến bay sang Pháp lúc đó nên không đủ thời gian chào hỏi mọi người.

Hôm chuẩn bị làm tuần bảy ngày Vi mới tỉnh táo lại và nói chuyện với em trai Thanh về tang lễ của chồng ḿnh, cô hỏi trong tang lễ có điều ǵ thiếu sót không. Khuôn mặt Vi hốc hác,bơ phơ như không c̣n sức sống nữa.

Vi xin nghỉ việc hết tháng vẫn chưa đi làm lại được. Công việc của công ty giao lại cho một kiến trúc sư khác vừa đi du học ở Pháp về. Qua đầu tháng sau Vi đến công ty xin nghĩ hẳn, về quanh quẩn trong nhà hay ra ngoài chăm sóc vườn hoa của Thanh. Chiều chiều cô hay tha thẩn bên những chậu hoa đă héo tàn v́ thời gian qua không ai chăm sóc tưới nước. Cô chăm chú cắt tỉa những nhánh khô, bón phân và tưới nước nên thời gian sau các chậu hoa đă hồi sinh trở lại. Những lúc quanh quẩn trong vườn Vi như thấy Thanh vẫn đâu đó bên cạnh cô, đang kéo ống nước tưới những chậu cây ướt cả áo quần cô rồi cười. Vi tưởng tượng Thanh đang lom khom bên chậu Tường Vi,cẩn thận ngắt những chiếc lá vàng chưa rụng xuống hay anh đang ngồi hút thuốc trên chiếc xích đu trong vườn nh́n cô. Những lúc như vậy hai hàng nước mắt của Vi rơi xuống cánh hoa màu hồng nhạt đang cúi gục đầu như để tang cho Thanh.

Khi tối đến trở vào căn nhà không c̣n h́nh bóng Thanh, Vi lại bật khóc. Cô nằm vùi trong pḥng một ḿnh thổn thức cho đến gần sáng rồi ngủ thiếp đi cho đến gần sáng mơ màng thức dậy quờ quạng bàn tay t́m hơi ấm cuả Thanh cho đến khi chợt tỉnh lại ôm mặt khóc.

Thấy căn nhà vắng vẻ u buồn quá, một hôm cậu em trai khuyên Vi mở quán cà phê bán để có công việc làm khuây khỏa nỗi buồn và cũng muốn cho căn nhà bớt ảm đạm hơn. Thuyết phục măi Vi mới đồng ư.

          Giáp năm cho Thanh xong, Vi bắt tay thiết kế quán cà phê của ḿnh. Cậu em trai Thanh đưa thợ về bắt tay vào xây dựng quán phía trước nhà. Không gian rộng rất dễ bài trí cho quán thật thơ mộng, có hồ cá và suối nước chảy. Những chậu cây cảnh được đặt chung quanh và lối đi nhưng riêng mấy chậu Tường Vi vẫn để nguyên chỗ cũ như trước đây. Vi nói với cậu em chồng:

          -Mấy chậu hoa này dành riêng cho anh Thanh. Chị không muốn ai nh́n thấy đâu em.

          Quán cà phê được khai trương vào mùa thu năm đó. Khách đến quán là những người khá lớn tuổi hay ngồi để thưởng thức nhạc tiền chiến và cổ điển phát ra từ hai chiếc loa. Thỉnh thoảng cũng có người đến để ngắm người quả phụ xinh đẹp hơn là thưởng thức cà phê hay nghe nhạc. Vi nghĩ thầm: “ Đàn ông mà”. Thỉnh thoảng cũng nghe vài câu buông lơi tán tỉnh nhưng Vi không quan tâm. Cô mĩm cười nhẹ nhàng với tất cả mọi người nếu đó là những câu chào hỏi hoặc nói đùa không có ǵ xúc phạm đến ḿnh. Nhưng với những người tỏ ra mất lịch sự cô nghiêm nghị nh́n thẳng vào mặt họ mà không nói ǵ. Sự im lặng và cái nh́n sắc như dao là cách trả lời nghiêm khắc nhất dành cho những người đàn ông khiếm nhă. Rất nhiều khách đến đây uống cà phê biết Vi là một phụ nữ có học thức cao nên rất dè dặt trong giao tiếp với cô. Xinh đẹp và học thức đó cũng là một thứ vũ khí bảo vệ Vi khỏi những loại người tầm thường ve văn, những ai đối diện với cô đều rất ngại ngùng và lúng túng . Vi không muốn giao tiếp với người ngoài nhiều không phải sợ người đời đàm tiếu mà v́ h́nh bóng Thanh luôn ngự măi trong tim. Việc cô xin nghĩ làm trở về nhà là một bằng chứng nói lên điều đó. Vi nhớ Thanh từng giây phút không nguôi, nhớ anh trong từng giấc ngủ, trong những lúc chăm sóc vườn cây hay ngồi nh́n từng giọt cà phê rơi đều xuống đáy ly như những giọt buồn nhỏ xuống đời ḿnh. Vậy là đôi mắt Vi đỏ hoe, cô khong khóc cho thân phận ḿnh mà khóc cho cuộc đời quá ngắn của Thanh, khóc cho hạnh phúc của họ không kéo dài được bao lâu đă vội mất đi vĩnh viễn, chỉ khi đêm về nằm vùi ḿnh trong chăn hay úp mặt vào tường tưởng tượng như Thanh đang nằm bên cạnh Vi mới có chút an ḷng.

          Trong những giấc mơ gần sáng Vi được Thanh lau những giọt nước mắt khi cô nằm trong bệnh xá hai mươi năm trước. Vi được d́u bước qua gịng suối đến ngồi trên tảng đá trong buổi chiều tối sương xuống lạnh bờ vai. Vi mơ thấy Thanh siết chặt ḿnh trên bờ biển vắng năm nào và trao cho cô nụ hôn đầu tiên. Và mơ cái đêm hạnh phúc trong khách sạn hai người vụng về trao thân cho nhau,d́u nhau vào cơi thần tiên ấy để rồi sáng mai thức dậy quờ quạng đôi tay t́m người ḿnh yêu dấu, gối chăn lại ướt đẫm nước mắt của cô. 

          Mẹ Thanh bây giờ cũng già yếu lắm sau cái chết đột ngột của con trai. Bà gần như suy sụp hẳn, không c̣n minh mẫn như trước nữa. Có khi ngồi lẩm bẩm một ḿnh gọi tên anh, nhắc nhủ anh ăn cơm hay đi tắm rửa . H́nh như bà đang sống lại những ngày xa xưa khi Thanh c̣n bé, bà hay cười một ḿnh khi nói về anh điều ǵ đó rồi lại khóc. Tội nghiệp cho bà cụ hiền hậu này.

                                      *****

          Nguyệt Quế về lại Việt Nam lần này gần ngày đám giỗ sau của Thanh. Cô dẫn theo đứa con trai của ḿnh cùng về chơi với hai vợ chồng và đứa con người bạn Pháp cùng làm việc chung với ḿnh. Họ ở trong khách sạn năm sao sát bờ sông có cảnh quan thơ mộng và mát mẻ.

          N.Quế định đến thắp hương cho Thanh ngay buổi chiều hôm đó, gởi đứa con trai ḿnh đi Hội An chơi cùng với vợ chồng người bạn cùng đứa con của họ và hẹn hôm sau sẽ đưa mọi người lên Bà Nà chơi. Việc này có lẽ phải nhờ Vi làm hướng dẫn viên thôi. 

          Cùng lúc đó Vi loay hoay nhặt những hoa trắng rụng đầy sân nhẹ nhàng thả vào chiếc đĩa thủy tinh màu trắng rồi đứng dậy đem vào đặt trên bàn thờ chồng ḿnh. Vi không hái hoa từ trên cây mà phải nhặt từng cánh nhỏ rơi xuống nền v́ đó là làm theo ư muốn của Thanh trước đây. Thanh hay nói hoa rụng xuống có mùi thơm đặc biệt hơn. Từ hai năm nay, ngày nào cũng vậy. Cô không nghĩ ngợi ǵ nhiều về việc làm này mà v́ mùi hương quyến rủ của loài hoa đă được Thanh và cô đem về từ núi rừng xa xôi và được bàn tay của cô trồng cùng anh. Vi hằng ngày vẫn thay hoa v́ muốn nhắc nhỡ ḿnh luôn nhớ những ngày cô và Thanh quấn quưt bên nhau thời c̣n trẻ ấy. Nhớ ḿnh đă trông thấy được cây lớn lên như thế nào trong những năm đầu tiên của nó. Nhưng trong sâu kín tâm hồn cô là t́nh cảm dành cho N.Quế, người Thanh đă từng một thời thương yêu, người đă hy sinh t́nh yêu của ḿnh cho Vi. Đôi khi cô cũng giận Thanh v́ để cho cô phải đợi chờ nhiều năm dài và cuối cùng hạnh phúc cũng đến nhưng ngắn ngủi quá. Với N.Quế, cô có một t́nh cảm riêng khác. Một thứ t́nh cảm như đồng huyết với ḿnh, không hiểu v́ sao cô nghĩ như vậy nhưng sâu thẳm trong trái tim cô, N.Quế như một người chị mang cùng ḍng máu và nhịp đập trái tim hai người như một vậy. 

          N.Quế bước vào vừa lúc Vi cầm chiếc đĩa đựng đầy hoa đặt lên bàn thờ. Cô sững sờ trong giây lát rồi bước đến cầm tay Vi:

          -Ôi, Vi!

          -Chị Quế!

          Hai người ôm nhau nghẹn ngào trong nước mắt. Quế đốt nhang đứng trước di ảnh của Thanh khấn vái hồi lâu rồi cùng Vi bước ra ngoài quán. Buổi chiều khách khá đông, nhiều người nh́n Quế và Vi bước ra cứ tưởng là hai chị em sinh đôi v́ họ giống nhau nhiều quá. Quế bây giờ không c̣n cắt tóc ngắn như trước nữa. Tóc cô cột cao gọn gàng và không nhuộm vàng mà đen óng. Điều kỳ lạ là cả hai đều cột tóc giống nhau như có sắp đặt từ trước. Hai khuôn mặt th́ khỏi nói rồi, giống như hai giọt nước. Có điều Vi trông ốm hơn. Cả hai không hề trang điểm tí nào nhưng đôi mắt vẫn rực sáng như sao đêm.

          Họ cùng nhau ngồi xuống chiếc bàn bên cạnh cây N.Quế, cùng nh́n nhau thật lâu. Vài cánh hoa rơi trên bàn tỏa hương thơm nhẹ như trang điểm không màu cho khuôn mặt hai người phụ nữ đă lớn tuổi nhưng lại có một vẻ đẹp kỳ lạ. Nét đẹp viên măn. Họ th́ thầm nói chuyện với nhau như sợ người khác nghe được chuyện t́nh buồn của ḿnh.

          Khi nắng đă tắt gần hết trong khu vườn. Ngoài đường vang vang âm thanh của bọn trẻ đi học về cười đùa vui vẻ. N.Quế nh́n ra ngoài đăm chiêu như nhớ về ngày xưa c̣n đi học của ḿnh.

          Cô bé khoảng tám tuổi bước vào nhà, sau lưng là chiếc cặp nặng đi thẳng đến chổ N.Quế và Vi đang ngồi ṿng tay lễ phép thưa:

          -Thưa Mẹ, thưa cô con đi học về.

          N.Quế nh́n cô bé gật đầu và kéo cô bé lại gần ḿnh. Khuôn mặt nhỏ xinh giống Vi rất nhiều. Nhưng Quế lại thầm nghĩ sao cô bé laị giống ḿnh lúc nhỏ quá như vậy. Cô hỏi:

          -Cháu mấy tuổi rồi?

          -Da, tám tuổi.

          -Học lớp mấy?

          -Da, lớp ba.

          -Mẹ đặt tên cháu là ǵ?

          -Dạ, “Nguyệt Quế” !

          N,Quế nh́n sững vào đôi mắt cô bé không thốt lên được lời nào, kéo nó lại gần ôm chặt và hôn lên trán nó như đứa con của ḿnh lâu ngày không gặp. Nước mắt cô ràn rùa chảy dài xuống má.

          Vi xúc động không ḱm nén được t́nh cảm của ḿnh, bước qua ngồi bên cạnh N.Quế :

          -Em và anh Thanh luôn nhớ đến chị nên đặt tên cho cháu như vậy.

 Cả ba người cùng ôm chặt lấy nhau. Cùng nhau cảm nhận trái tim ḥa nhip đập và một gịng máu đang chảy đều.

Họ cảm nhận được sự đồng huyết.

                                       

 

HẾT

 

 

 

Đêm đă khuya lắm rồi. Hai người phụ xinh đẹp bước vào nhà khi sương xuống ướt bờ vai gầy của họ.Tôi trông thấy người phụ nữ mới đến thắp nén nhang khấn điều ǵ đó trước bàn thờ đặt ngay giữa nhà rồi bàn tay run rẩy cắm nén nhang vào lư hương đang nghi ngút khói. Lát sau cô bước ra nắm tay người góa phụ trẻ, h́nh như cả hai cùng lau vội những giọt nước mắt. Người phụ nữ trông có vẽ lớn tuổi hơn nói:

-Mai chị sẽ đến.

Tôi rất tiếc đă không được nghe hết câu chuyện của họ v́ mai tôi phải quay lại thành phố của ḿnh sau những ngày ngắn ngủi ở đây với sóng và gió biển. Nơi có quán cà phê xinh đẹp và cô chủ quán c̣n xinh đẹp hơn nhiều. 

Câu chuyện t́nh tôi nghe được giữa hai người phụ duyên dáng kia như vậy đă kết thúc. Tùy cảm nhận của người đọc để biết quan hệ đồng huyết hai phụ nữ kia như thế nào.Hăy tưởng tượng các bạn nhé. 

Tôi mến tặng câu chuyện này cho những cô nữ sinh xinh đẹp sống tại Dục Mỹ ngày xưa, cùng thế hệ với tôi. Những người con gái chưa một lần cảm nhận t́nh yêu thật sự như mơ ước, để rồi bây giờ nuối tiếc ḿnh đă phí một thời mộng mơ tưởng như là t́nh yêu, nhưng không phải. Bốn mươi năm quay lại nh́n, tuổi trẻ của ḿnh qua đi mất rồi.

Xin hăy nhỏ một giọt nước gởi về quá khứ.. Những cô gái xinh đẹp ngày ấy của tôi nhé!

                                      

 

 

 

BÙI THANH XUÂN

Cuối HẠ, 2012

 

 

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Bùi Thanh Xuân                |                 www.ninh-hoa.com