Trang Thơ và Truyện của Bùi Thanh Xuân                 |                  www.ninh-hoa.com

BÙI THANH XUÂN

Cựu Học sinh
Trung Học Ninh Ḥa

Niên Khóa:
1971-1972 lớp 9/2
1972-1973 lớp 10/B

Hiên sinh sống tại
 Quận Hải-Châu, Đà Nẵng

 


 

 

 

 

 

 

NGUYỆT QUẾ PHẦN 14
BÙI THANH XUÂN

 

      

Một buổi chiều  mùa Hạ, trong quán café. Ngồi xoay mặt ra vườn  nơi có cây Nguyệt Quế đang tỏa hương thơm ngát. Có hai người phụ nữ đă lớn tuổi nhưng khuôn mặt vẫn c̣n nét Xuân lắm. Vẻ đẹp Viên măn. Họ đang th́ thầm với nhau về một chuyện t́nh. Tôi nghe họ kể rằng…

 

 

          Thanh quay về sau hai đêm cùng với Vi. Buổi sáng ra phi trường tiễn Thanh hai người ngồi trên dăy ghế chờ đến giờ Thanh vào bên trong. Vi nói :

          -Anh nhớ giử ǵn sức khỏe. Em nhớ anh lắm đấy.

          Thanh hôn lên má Vi:

          -Anh cũng nhớ em nhiều. Mẹ chắc vui khi biết anh quyết định lấy vợ mà con dâu là em có lẽ Mẹ..ngộp thở lắm.

Vi cười bẽn lẽn:

          -Anh làm như trên đời này chỉ ḿnh em là con gái.

          -Mẹ chỉ biết ḿnh em thôi. Bà đă từng nói chuyện với anh về em và rất quư mến, luôn khen em là cô gái ngoan.

          -Mà anh có thấy em ngoan không?

          -Không!

          Vi “hứ” rồi nũng nịu nói:

          -Vậy đừng yêu em nữa nhé.

          -Ừ, không yêu em nữa. Anh có Tường Vỉ rồi, về nhà anh nhớ cô ấy lăm.Thôi, em về làm việc đi.

Thanh vào bước vào pḥng kiểm tra an ninh nhưng đầu quay lại nh́n Vi, cô vẫn c̣n đứng đó cho đến khi bóng Thanh khuất hẳn vào bên trong. 

                                               

Đám cưới của Thanh và Vi được tổ chức trong một nhà hàng lớn ba tháng sau ngày họ trao thân với nhau. Một đám cưới thật lớn với bốn trăm khách mời là bạn học củ, đồng nghiệp cùng bà con hai bên. Ban giám đốc Công ty của Vi ở Saigon ra dự luôn tiện khánh thành chi nhánh miền Trung do Vi phụ trách. Một công đôi việc. Món quà cưới dành cho Vi là chiếc xe Honda 110 phân khối để cô có phương tiện đi làm do chính tay ông giám đốc trao tặng.

          Thanh đă thuê nguời sửa lại căn pḥng của ḿnh từ trước. Trang trí tổ ấm do Vi tự lo mọi việc với sự giúp đở của hai người thợ. Vi quay về nửa tháng trước ngày cưới để chuẩn bị cho lể thành hôn của ḿnh và cũng để tiếp nhận nơi làm mới nên mọi việc được suôn sẻ ngay từ đầu.

          Làm việc được ba tháng, Vi báo cáo với giám đốc công ty xin được nghỉ dưởng thai và đă được đồng ư nhưng thỉnh thoảng Vi phải đến nơi làm việc để giải quyết hay góp ư với các đồng sự của ḿnh các vấn đề liên quan đến thiết kế các công tŕnh mới. V́ vậy Vi chỉ đến nơi làm việc trong buổi sáng rồi quay trở về chăm sóc cây cảnh trong vườn hoặc phụ với Mẹ chồng làm những việc nhẹ nhàng. Mẹ Thanh rất quư cô con dâu nên không muốn cho Vi động tay động chân vào bất cứ việc ǵ. Bà nôn nóng được nh́n thấy mặt đứa cháu nội hằng mơ ước.

          Sáng nay Vi đang loay hoay cắt tỉa bên mấy chậu hoa, Mẹ chồng bước nhẹ đến bên cạnh:

          -Con vào nghỉ đi để Mẹ làm cho. C̣n hơn tháng nữa sinh rồi.

          Vi nh́n bà Mẹ chồng cười nhẹ:

          -Dạ, không sao đâu Mẹ, con muốn làm việc cho vui chứ nằm hoài buồn lắm.

          Bà nh́n Vi với ánh mắt người Mẹ nhân hậu:

-Thôi, tùy con. Nhưng đừng làm ǵ nặng nghe con.

-Dạ.

T́nh cảm của Vi dành cho Mẹ chồng đă có từ trước nên cô rất hiểu và quư mến bà. Cô hạnh phúc v́ có người Mẹ chồng biết yêu thương ḿnh và tự nhủ với ḷng luôn kính trọng bà như Mẹ ruột.

 

Đi làm về Thanh thấy Vi đang ngồi dưới gốc cây N.Quế vân vê cánh hoa trong tay, anh bước đến ngồi xuỗng bên cạnh cô âu yếm:

-Sao em không vào nằm nghỉ mà ở ngoài này cho nắng vậy -Dạ, tự nhiên em nhớ hôm gặp chị Quế nên ra đây ngồi nhặt mấy hoa này.

-Thôi mà em, cứ như vậy hoài.

-Em nhớ lúc chị Quế chạy theo khi em nh́n thấy hai người ngồi nhặt hoa ở đây nên vụt chạy ra ngoài. Lúc đó không hiểu tâm trạng chị ấy như thế nào nữa. Có sững sờ như em nh́n thấy chị ấy hay không?

-Anh muốn em được nghỉ ngơi, gần sinh rồi em suy nghỉ vẫn vơ không hay đâu.

-Em đâu có suy nghỉ vẫn vơ.Tự nhiên nhớ về chị ấy đó thôi.

-N.Quế bây giờ cũng đang sống hạnh phúc bên chồng con rồi. Em đừng lo lắng nữa nhé. Thôi vào ăn cơm đi em.

Thanh d́u Vi đứng dậy đi vào nhà cùng ngồi xuống bàn ăn. Mẹ Thanh gắp thức ăn bỏ vào chén cho cô con dâu :

-Con ăn nhiều lên nhé.

-Dạ, con cám ơn Mẹ.

 

Gia đ́nh Thanh bây giờ chỉ c̣n Mẹ và vợ chồng anh. Đứa em gái đi lấy chồng và định cư ở nước ngoài ba năm rồi c̣n cậu em trai năm nay đă hai tám tuổi vẫn không chịu lấy vợ. Cũng là một kỷ sư xây dựng như Thanh nhưng tính t́nh sôi nổi hơn nhiều. Ngoài giờ làm việc là tụ tập bạn bè nhậu nhẹt c̣n không th́ cặp bồ với các cô gái xinh đẹp. Thay t́nh liên tục đến nổi Thanh phải góp ư khuyên nhủ em trai ḿnh đừng làm khổ thêm mấy cô gái nữa mà lo lấy vợ để cho Mẹ vui. Chứng nào tật ấy cậu em không những giảm mà c̣n tăng thêm tầng suất yêu. Liên tục thay đổi người ngồi sau yên xe trông đến chóng mặt. Thi thoảng mới về nhà ngồi vào bàn ăn cơm chung với mọi người. Vậy là trong nhà chỉ c̣n lại vợ chồng Thanh và Mẹ v́ vậy anh ít khi vắng mặt trong những bửa ăn để hai người phụ nữ ḿnh yêu thương trông chờ.

 

Cuối mùa thu 1990 năm ấy tổ ấm của họ có thêm thành viên mới. Đứa con gái đầu ḷng xinh đẹp của họ ra đời trong sự chào đón của mọi người. Vui nhất là Mẹ Thanh, bà lăng xăng làm đủ thứ chuyện để lo cho cô con dâu và đứa cháu nội, làng trên xóm dưới ai ai cũng biết tin gia đ́nh bà vừa có đứa cháu nội. Nhiều người bật cười cho cái bà lúc nào trông cũng tấ bật, làm như chỉ nhà bà mới có cháu không bằng nhưng cũng chúc vui.

 

Hai năm sau gia đ́nh họ có thêm cu tí nữa. Vậy là ước mơ lớn nhất của bà Mẹ đă được toại nguyện. Không riêng ǵ ước mơ của Mẹ Thanh mà là của tất cả mọi người trong gia đ́nh. Hạnh phúc nhân đôi khi cậu em trai tuyên bố lấy vợ. Cô dâu mới là một kỷ sư hóa đang làm việc tại nhà máy chế biến hải sản. Thanh phải cho sửa lại ngôi nhà chính để đón cô dâu mới, việc này chỉ có Thanh mới làm chứ cậu em trai “sao cũng được” không thèm ngó ngàng đến. Mẹ Thanh lo lắng cho cái tính bất cần của cậu con trai út nhưng càng lo lắng bà càng thương nhiều hơn nên lúc nào cậu ấy cũng lửng lửng lơ lơ không quan tâm đến điều ǵ khác trong gia đ́nh, không ai góp ư được nhưng ai cũng thương yêu cậu ấy mới thấy điều lạ trong gia đ́nh này.

 

Một hôm đi làm về đến nhà Thanh cảm thấy trong đầu ḿnh hơi đau nhức mắt hoa lên và những đầu ngón tay tê tê. Vi c̣n đang bận công việc ở Huế chưa về kịp. Có một công tŕnh cổ đang cần được trùng tu và Vi phải trực tiếp ra đó nghiên cứu thật kỷ để đánh giá được sụ hư hại của nó trước khi báo cáo với Giám đốc. Công việc khiến Vi phải đi xa nhiều, đôi khi vài ba ngày nhưng v́ đam mê công việc nên cô không ngại khó khăn lắm. Ở nhà đă có Mẹ chồng chăm sóc hai đứa bé nên cô cũng yên tâm nhưng những việc khác đă có cô bé giúp việc lo phần lớn rồi nên bà chỉ thỉnh thoảng trông nom chơi đùa với cháu. Cô bé lớn năm nay đă được bốn tuổi gởi nhà trẻ mẩu giáo đến chiều mới đón về, bà không vui lắm nhưng cũng đành chịu v́ không c̣n sức khỏe nhiều để chăm lo cháu. Hơn nữa, theo lời Thanh và Vi nên cho cháu đi học để nó được tự tin, mạnh dạn và ḥa đồng với những đứa trẻ khác.

Chiều nay Thanh có cảm giác nhức đầu nhiều, khuôn mặt đỏ au không biết v́ sao. Anh nhờ cô bé giúp việc chạy đi mua dùm mấy viên thuốc về uống. Khoảng nửa tiếng sau cơn đau dịu bớt anh chạy ra sân nh́n con trai hai tuổi đang tung tăng chạy qua chạy lại quanh gốc cây N.Quế. Thanh ngồi xuống dang ôm cậu bé vào ḷng rồi hôn lên khuôn mặt bụ bẩm. Thằng con trai giống chú nó nhiều hơn Thanh, đôi môi đỏ hồng như con gái c̣n cặp mắt tṛn như ḥn bi ve. Thanh siết chặt thằng bé hôn đến ngạt thở khiến nó khóc ré lên rồi vùng ra lấy tay đập vào mặt Thanh Anh càng né nó càng đập nhanh và mạnh hơn. Đến khi đau tay quá nó ngồi bệt xuống đất khóc to lên. Vừa lúc ấy Vi về nh́n thấy hai cha con như vậy vội chạy đến ôm cả hai người nhưng sau đó xô nhẹ cho Thanh ngă ra sau rồi ôm thằng bé đưungs dậy đỏ dành:

-Mẹ đánh Ba rồi. Thôi nín đi con.

Thằng bé thấy Thanh ngồi bệt dưới đất ph́ cười, ôm cổ Mẹ.

-Em về sao không gọi cho anh ra đón?

-Xe công ty đưa em về đến nhà. Tại anh đang đùa với con nên không trông thấy đó thôi. Anh chở con về chưa?

          Thanh sực nhớ ra:

          -Chết rôi, anh quên mất. Lúc nảy về nhà đầu anh nhức quá nên nằm một tí quên mất con bé rồi.

          Thanh vừa nói vừa dắt xe ra cổng. Đến nơi nhà trẻ đă vắng, cô giử trẻ đứng bên cạnh cô bé ngay trước cổng. Nh́n cặp mắt con bé đỏ hoe Thanh vôi chạy đến bên con dùng tay lau nước mắt bằng bàn tay của ḿnh. Vừa lau anh vừa nh́n vào khuôn mặt trắng ngần của cô bé rồi bổng nhiên mĩm cười:

          -Con giống Mẹ quá.

          Thanh cám ơn cô giử trẻ rồi cầm tay con bé dắt ra xe chở về.

           Thanh và Vi hạnh phúc sống bên nhau, họ chưa bao giờ cải cọ nhau điều ǵ. Có lẻ v́ hiểu nhau mười mấy năm rồi nên lúc nào cũng săn sóc cho nhau hơn là ch́ chiết v́ những chuyện không đâu. Thỉnh thoảng bà Nội trông hai đứa cháu để cho vợ chồng Thanh đi với nhau. Họ lại vào quán cà phê ngồi nh́n nhau dưới gốc cây N. Quế trong sân quán quen thuộc.  

          Cơn đau nhúc đầu của Thanh thỉnh thoảng lại tái phát, anh thấy toàn thân như tê dại, mắt mờ đi và đầu nhức kinh khủng. Mổi lần như vậy Vi thường ngồi xoa bóp cho Thanh, Cô bàn với Thanh nên đi khám Bác sỷ xem sao nhưng anh cứ ậm ừ cho qua chuyện.

Mùa hè năm đó cây Nguyệt Quế trong sân bổng dưng nở hoa trắng xóa, hoa rơi xuống kín mặt sân khiến cô bé giúp việc phải quét dọn hằng ngày càu nhàu, lẩm bẩm nói cây chi mà ác quá, bông cứ rụng suốt ngày quét sân mỏi cả tay. Khu vườn nhỏ của Thanh hoa cũng nở đầy màu sắc xanh, đỏ, tím vàng. Nhất là những chậu Tường Vi chạy dọc theo bờ rào phủ một màu hồng nhạt, những buổi chiều đi làm về cô hay ra đứng ngắm trong khi Thanh kéo ống nước tưới ướt cả vườn cây, văng cả lên đầu lên tóc Vi.Thanh khoái trá cười h́ h́.

          Cuộc sống gia đ́nh thật êm đềm, hạnh phúc. Mỗi chiều chủ nhật Thanh và Vi đưa hai con về thăm Ngoại, họ cùng nhau đi bộ v́ khoảng cách hai gia đ́nh không xa lắm. Những lúc như vậy hai thiên thần bé nhỏ chạy nhảy tung tăng trên vỉa hè lát đá khiến vợ chồng Thanh chạy theo toát mồ hôi để không cho hai đứa nhỏ băng xuống đường, đó cũng là niềm vui cho hai con nên Vi không ngăn cản mà cảm thấy thích thú nh́n chúng chạy nhảy. Về nhà Ngoại có sân vườn rộng tha hồ đùa nghịch. Bà Ngoại rất yêu quư cháu nên mổi lần gia đ́nh Thanh qua chơi đều muốn giử cháu lại với ḿnh để hai người có thời gian đi với nhau, những lúc được đi riêng với nhau như vậy thật hiếm hoi cho Thanh và Vi bởi v́ công việc của họ chiêm quá nhiều thời gian.

 

           Thanh vẫn duy tŕ lớp dạy thêm cho các em học tṛ luyện thi đại hoc không phải vỉ kinh tế mà do tấm ḷng của ḿnh với thế hệ trẻ, nhất là những em có hoàn cảnh khó khăn Thanh miễn học phí cho các em. Vi cũng có lớp dạy vẽ luyện thi ngành kiến trúc nhưng chỉ chọn lựa những em thật sự có năng khiếu và đam mê với ngành học này. Lớp học này hoàn toàn miễn phí v́ Vi không phải tốn nhiều thời gian cho các em. Sáng chủ nhât Vi cho các em đề tài ṛi để tự các em ngồi vẽ, thỉnh thoảng Vi ghé vào xem và chỉ dẫn, sửa lại từng nét vẽ cho các em, dạy các em cách làm nổi bật h́nh khối và nét ch́ sao cho đúng. Đến trưa bắt đầu chấm bài và đánh giá từng bài một rồi giải thích cặn kẻ cho mổi em biết phải làm như thế nào để đạt điểm cao.

         

          Thanh và Vi đôi lúc ngồi nhắc lại chuyện củ. Một hôm đang xem Ti vi có phim t́nh cảm của Trung quốc, nội dung phim nói về cuộc t́nh tay ba giửa hai cô gái và một chàng trai, nó gần giống như chuyện t́nh của họ, Vi nh́n Thanh:

          -Em thấy chàng trai này “ngốc” quá. Sao không lấy luôn một lúc hai cô để khỏi phải ai chờ đợi ai.

          Thanh nháy mắt chọc:

          -Nói như em rồi cuối cùng ai ở với ai?

          -Th́ ở với ai không được.

          -Nhưng ai ở với ai đó rồi cô c̣n lại có chịu không?

          -Mắc chi không chịu được.

          Thanh cười tủm tỉm:

          -Biết vậy anh đă không để cho ai buồn…

          Thanh sợ nói thêm nữa sẽ làm cho Vi hiểu lầm rồi nổi khùng lên nên im lặng. Có lẽ Vi cũng nhận ra điều đó và cảm thấy ḿnh hơi bị “hớ” trong câu nói vừa rồi nên cũng im lặng ngồi xem phim tiếp, giả lơ không thèm nh́n Thanh. Bộ phim hết mười phút rồi mà Vi chưa chịu tắt T.V. Thanh vẫn tiếp tục ngồi đọc báo không để ư, đến khi gấp tờ báo lại thấy Vi đang xem chương tŕnh đá banh mới lấy làm lạ, hỏi:

          -Em mê bóng đá từ hồi nào vậy mà anh không biết. Trận này hay lắm đấy. Mổi lần Chelsea mà gặp Arsenal là sân vận động bên đó như trời sụp. Anh ngồi xem với em nhé.

          Vi không trả lời câu hỏi của Thanh mà mím môi lại. Trên màn h́nh lúc này có tiếng ḥ reo của khán giả sân chủ nhà. Chelsea vừa mở tỉ số cho trận đấu. Thanh tưởng Vi chăm chú xem pha làm bàn hấp dẫn nên không để ư vẻ mặt đang xụ xuống của cô. Cầu thủ áo xanh tiếp tục tấn công, bổng Thanh vổ vào vai Vi một cái thật đau làm cô tức điên lên:

          -Anh đúng là khỉ.

          Thanh suưt xoa:

          -Xin lổi em, anh vô ư quá.

          Không nghe Vi nói ǵ nữa Thanh lấy làm lạ quay mặt về phía cô, anh chột dạ khi trông thấy giọt nước mắt chảy dài trên má Vi:

          -Ôi, em sao vậy, anh có ǵ làm cho em buồn sao?

          Nghe Thanh nói vậy Vi cúi đầu thút thút khóc. Anh vội xoay người ôm chặt lấy cô:

          -Anh xin lổi đă làm đau em.

          -Không phải vậy.

          -Là sao? Anh có làm ǵ đâu em. Sao em lại khóc?

          Vi đứng dậy bước vô pḥng nằm, Thanh hoảng hốt chạy theo. Lên giường Vi nằm quay mặt vào tường để mặc cho Thanh năn nỉ, khi anh choàng tay qua ôm Vi hất tay Thanh ra rồi ngồi dậy ôm gối bước ra pḥng khách. Thanh cũng với tay cầm cái gối bước theo Vi. Tṛ đuổi bắt như vậy xảy ra không biết bao nhieu lần, cuối cùng Vi chịu khuất phục Thanh :

          -Anh đúng là…mặt ĺ.

          -Không ĺ làm sao lấy được em làm vợ.

          Vi vừa nói vừa mỉm cười:

          -Quá..trơ trẻn. 

          -Trơ trẻn cũng được. Miễn sao có người muốn lấy làm chồng được rồi.

Vi ném cái gối vào mặt Thanh:

          -Tức không chịu được!

          -Vô duyên, mắc chi tự nhiên tức?

          -Th́ tai anh.

          -Anh làm sao?

          -Anh..

          -Sao?

          -Chừ hối hận v́ lấy em phải không?

          Thanh ṿ đầu:

          -Em nói nghe mà thấy …tức. Anh tức chứ không phải em.

          -Sao hồi đó không lấy luôn hai người đi để chừ tiếc.

          -Anh tiếc hồi nào?

          -Th́ hồi nảy coi phim đó.

          Thanh đă hiểu v́ sao Vi giận rồi nhưng vẫn cố t́nh chọc. Từ ngày lấy nhau đến giờ giửa hai người chưa biết giận nhau là ǵ nên Thanh muốn một lần xem Vi giận đến đâu cho biết. Thật ra Anh hiểu Vi không thể giận lâu được, hơn nữa chuyện này có ǵ trầm trọng đâu để Thanh phải lo lắng cho hạnh phúc của hai người. Đă rất lâu rồi họ không nói về N.Quế dù trong ḷng hai người thỉnh thoảng nhớ về cô ấy theo một cách khác nhau nhưng không đề cập đến chuyện này nữa. Thanh buồn cười v́ nhận ra lần đầu tiên thấy Vi ghen. Không muốn đi quá xa dù chỉ để chọc Vi thôi, Thanh ngồi xít lại gần Vi ôm vai cô kéo vào ḿnh rồi đặt lên trán cô nụ hôn:

          -Em xấu xí quá.

          -Anh xấu th́ có.

          -Ừ, Thôi cũng được. Anh xấu mà yêu em nhất trên đời, được không em?

          Vi rúc đầu vào ngực Thanh:

          -Anh nhớ chị N.Quế phải không?

          -Chuyện của quá khứ mà em. Đừng nhắc lại nữa. Thời gian đâu có nhiều để anh nhớ cô ấy chứ, dành hết cho em rôi.

          Vi liếc xéo Thanh:

          -Hứ, Khó tin anh quá.

          -Em phải tin anh chứ.

Thanh d́u Vi nằm xuống rồi choàng tay qua ôm vợ. Giấc ngủ đến với họ sau đó một tiếng đồng hồ.

         

          Mùa Xuân năm chín lăm.

          Con gái Vi bây giờ đă được năm tuổi, trông nó giống Mẹ thời c̣n nhỏ nhiều, nhất là đôi mắt trong veo và sáng long lanh. Không hiểu giọng nói con bé pha một chút âm Huế, có lẽ do cô bé giúp việc chăm sóc từ lúc nhỏ. Cậu con trai mới lên ba nhưng hoang nghịch không thua ǵ chú nó thời trẻ con, nó chạy nhảy nghịch phá suốt ngày đến nổi bà Nội không chịu nổi nhưng lại cưng ch́u đứa cháu đích tôn của ḿnh quá mức. Vi và Thanh đi làm suốt ngày nên ít gần gủi với con, đến chiều về đến nhà đă mệt lả người rồi nhưng may nhờ có bà Nội chăm sóc nên hai đứa nhỏ lúc nào cũng sạch sẽ, tươm tất.

 

          Thanh và Vi cưới nhau như vậy đă gần sáu năm. Hai người luôn biết cách làm mới t́nh yêu của ḿnh nên sáu năm chung sống với nhau lúc nào họ trông cũng như mới cưới. Thỉnh thoảng cải vả giận hờn nhau tí xíu rồi thôi. Đó cũng là cách để họ luôn hâm nóng t́nh yêu của ḿnh như lời Thanh nói với Vi:

-Cuộc sống vợ chồng mà không cải vả nhau nó đơn điệun lắm phải khôn em?

Những lúc nghe Thanh nói như vậy Vi nguưt dài:

-Anh giỏi cái tài nịnh vợ thôi, ra ngoài có chi ai biết được.

          -Có chi là có chi?

          -Th́..ai biết được.

Cứ như vậy là bắt đầu một cuộc cải nhau nhưng cuối cùng cả hai đều cười. Đó là cách họ làm bóng cho t́nh yêu của ḿnh luôn được nồng ấm hơn.

 

Đôi khi Thanh cũng nhớ về N.Quế nhưng cũng chỉ thoáng qua. Anh cầu mong cho cô ấy được hạnh phúc nhưng không c̣n mổi chiều ra ngồi ủ rủ bên cây N. Quế như ngày trước nữa. Có thể anh đă chôn kín mối t́nh đầu vào tận trong tim ḿnh v́ không muốn cho Vi buồn phiền. Sức khỏe của Thanh càng ngày có chiều hướng xấu đi, những đầu ngón tay và mặt thỉnh thoảng tê cứng, đầu đau nhức hái mắt mờ đi. Nhưng Thanh vẫn dấu vợ không nói cho biết v́ sợ Vi lo lắng cho anh. Hơn nữa, thanh nghĩ nó cũng không có ǵ ghê gớm lắm v́ thường mổi lần bị như vậy không kéo dài bao lâu sau đó trở lại b́nh thường như chưa có ǵ xảy ra.

                                       

 

Xem NGUYỆT QUẾ - 15

                                      

 

 

 

BÙI THANH XUÂN

Đà Nẵng, tháng 7/2012

 

 

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Bùi Thanh Xuân                |                 www.ninh-hoa.com