Trang Thơ và Truyện của Bùi Thanh Xuân                 |                  www.ninh-hoa.com

BÙI THANH XUÂN

Cựu Học sinh
Trung Học Ninh Ḥa

Niên Khóa:
1971-1972 lớp 9/2
1972-1973 lớp 10/B

Hiên sinh sống tại
 Quận Hải-Châu, Đà Nẵng

 


 

 

 

 

 

 

NGUYỆT QUẾ PHẦN 13
BÙI THANH XUÂN

 

      

Một buổi chiều  mùa Hạ, trong quán café. Ngồi xoay mặt ra vườn  nơi có cây Nguyệt Quế đang tỏa hương thơm ngát. Có hai người phụ nữ đă lớn tuổi nhưng khuôn mặt vẫn c̣n nét Xuân lắm. Vẻ đẹp Viên măn. Họ đang th́ thầm với nhau về một chuyện t́nh. Tôi nghe họ kể rằng…

 

 

Tường Vi trở về nhà với tâm trạng không vui. Thời gian này cô không c̣n nghĩ ǵ về t́nh cảm của ḿnh với Thanh nữa, chỉ có sự chán năn buồn phiền không có tên gọi nên chiều hôm sau cô chuẩn bị hành lư rồi ra ga chen lấn mua vé tàu sáng mai vào Saigon. Chuyến trở về lần này buồn hiều hơn vui, cô hy vọng rất nhiều vào t́nh yêu đă dành cho Thanh sẽ được như mong muốn vào chuyến trở về lần này nhưng mọi chuyện đă xảy ra thật quá bất ngờ khiến cô không c̣n giữ được t́nh yêu như xưa nữa. Không phải cô không c̣n yêu Thanh như trước mà do sự việc xảy ra những ngày vừa qua đă khiến cô không c̣n tâm trí để nghĩ về t́nh yêu của ḿnh nữa.

 

Tường Vi đi mà không từ giă Thanh. Cô quay lại với công việc của ḿnh một cách say mê. Đúng hơn là cô lao vào công việc như muốn quên hết mọi chuyện, đem những ǵ ḿnh đă học được ở Pháp về cống hiến lại cho công ty cô làm việc, nơi đă ưu ái giúp đỡ cô được qua Pháp học hành. Trong buổi họp tổng kết cuối năm, Tường Vi được tuyên dương v́ những thành tích ḿnh đă làm, được tăng lương và được đề bạt làm trưởng chi nhánh đại diện tại miền trung khi công ty mở rộng tầm hoạt động trên những thành phố lớn Việt Nam. Tường Vi hớn hở đón nhận tin vui này, cô gọi điện thoại báo tin cho Thanh:

-Em sắp trở về lại Thành phố ḿnh rồi.

Thanh không hiểu ư của Vi nên hỏi lại:

-Em định bỏ việc quay về hay sao?

-Không anh. Em được công ty điều chuyển về Đà Nẵng làm việc.

- Em may mắn vậy sao,lúc nào em quay về.

- Dạ, chưa biết nữa anh. Công ty đang xây dựng cơ sở làm việc ở ngoài đó có lẽ cũng vài tháng nữa thôi. Anh xin nghỉ phép vào đây chơi được không?

-Anh cũng định như vậy nhưng chưa đi được. Có lẽ qua tết anh vào thăm em nhé.

- Anh nói rồi đó. Em sẽ đợi. 

 

Ngôi nhà Thanh ở nay đă được mở rộng thêm ra nhờ mua được mảnh đất bên cạnh. Vậy là có thêm khoảng trống trồng nhiều loại hoa nữa. Thời gian rănh anh dành cho việc chăm sóc vườn hoa của ḿnh, ít khi đi chơi đâu lâu. Anh trồng rất nhiều loại hoa, đủ màu sắc nên trông khu vườn rực rỡ hơn nhiều. Chậu hoa Tường Vi anh không để ở trên gát  mà đem xuống đặt ngay lối ra vào khu vườn của ḿnh bên cạnh những chậu Tường Vi khác làm thành một dăy dài sáu chậu Tường Vi  như một dàn chào những ai đến thăm khu vườn. Anh say mê nói về loại hoa này với mọi người. Nào là hoa có màu hồng nhạt u buồn, nào là hoa rất lâu tàn, chịu được mưa nắng…Thanh quên rằng c̣n có những loài hoa khác đẹp và ư nghĩa hơn nhiều. Ngôi nhà củ Thanh cho sửa lại để Mẹ và hai em ḿnh ở,anh xây thêm môt gian nhà nhỏ trong khu vườn dành riêng cho ḿnh để có nơi làm việc và dạy học thuận tiện.

Vừa qua Tết được nửa tháng, Thanh xin nghỉ phép. Anh gọi cho Vi:

-Anh vào thăm em nhé.

Vi nghe Thanh báo như vậy vội trả lời như reo lên trong điện thoại:

-Dạ, em chờ anh. Vào nhớ mua cho em ít mè xững làm quà nghe anh.

- Được, em muốn mua bao nhiêu anh cũng ch́u hết.

 

Hai ngày sau Thanh lên sân bay đáp chuyến đi buổi sáng Máy bay đáp xuống phi trường Tân Sơn Nhất vào lúc chín giờ. Thanh lên taxi về khách sạn đầu đường Bùi Thị Xuân, quận nhất. Khách sạn này không được sang cho lắm nhưng với Thanh như vậy là quá đủ lắm rồi. Hơn nữa, giá thuê pḥng ở đây cũng mềm. Thanh ở tầng năm nhưng có thang máy không phải lội bộ nên cũng chẳng sao. Lên nhận pḥng xong Thanh quay xuống dạo một ṿng phố Saigon. Đến gần trưa trở về khách sạn tắm rửa, ngủ đến hai giờ chiều gọi điện thoại cho Nhân. Đầu dây bên kia có tiếng trả lời:

-Alô.

-Cô cho tôi gặp kỹ sư Nhân.

- Anh chờ cho một lát

Trong ống nghe có tiếng ồn ào của xe cơ giới và tiếng người nói. Năm phút sau mới nghe được tiengs Nhân:

-Alô.

- Anh Thanh đây.

-Em Nhân đây, anh khỏe không?

-Không khỏe làm sao vào đây thăm chú được. Chiều về gặp anh nhé, anh đang ở khách sạn .. pḥng năm lẻ tư.

- Dạ, anh chờ khoảng bốn giờ em đến.

Thanh lôi mấy tờ báo ra đọc chờ Nhân đến. Chờ măi đến năm giờ chiều mới nghe tiếng gỏ cửa pḥng. Thanh đứng dậy ra mở cửa:

-Anh Thanh!

- Ồ, trông Nhân già quá. Làm Cha rồi có khác.

- Thôi, đừng nopis nữa anh, chừ em thấy”lễ độ” rồi. Biết vậy ở như anh cho sướng.

- Vào đi em.

- Thôi, để em chở anh về nhà em chơi tí.

Vậy cũng được. Anh đến thăm thằng cu nhà em sao rồi.

 

Nhân chở Thanh về nhà ḿnh nằm trong con hẽm đường quận Phú nhuận. Cậu con trai ba tháng tuổi của Nhân nằm trong nôi o oe đùa dỡn với Mẹ. Căn nhà hạnh phúc bốn chục mét vuông, hai quả tim vàng và một trái tim kim cương trông rất ngăn nắp, sạch sẽ. Nhân nói với Thanh:

-Em gọi cho Vi đến rồi cùng ăn tối ,anh nhé.

-Thôi em, Vi mới đi làm về để em nghỉ. Anh chơi với vợ chồng em tí rồi anh em ḿnh qua Vi cũng được.

- Dạ, tùy anh .

Nhân trả lời như vậy v́ biết rằng Thanh vào đây mục đích là để gặp Vi, anh có chút thoáng buồn nhưng không để lộ ra ngoài. Nữa năm rồi Nhân chưa gặp lại Vi nên cũng muốn qua thăm xem cô sống như thế nào. Từ ngày lấy vợ đến nay Nhân luôn chu toàn mọi việc, xây đắp hạnh phúc gia đ́nh, luôn chăm sóc gần gủi vợ, nhất là thời kỳ cô ấy thai nghén. Đến khi sinh con, chiều nào Nhân cũng về nhà sớm ít khi đàn đúm với bạn bè. Trong nhà lúc nào cũng tràn ngập tiếng cười xen lẫn với tiếng khóc của thiên thần nhỏ bé.

Nhân gọi điện thoại báo cho Vi biết sẽ đến trong nửa tiếng nữa. Khi hai người dừng xe trước cửa nhà trọ, Vi đă đứng chờ sẵn rồi: Trông thấy Thanh bước xuống xe, Vi vô cùng ngạc nhiên và không dấu vẻ vui mừng:

-Ôi, anh Thanh. Vào sao không nói cho em biết để đi đón?

- Anh đâu phải trẻ con đâu mà em sợ lạc, có mời anh vào nhà không đấy.

-Dạ, em mời hai anh vào.

Thanh bước vào căn pḥng nhỏ của Vi, nh́n quanh:

-Em sống đơn giản vậy sao?

-Dạ, th́ có ḿnh em nên đâu cần cầu kỳ cho lắm ,anh.

-Tại em “chanh” quá nên cứ sống như vậy hoài- Nhân nh́n Vi – Bạn bè em chừ gần có cháu ngoại hết rồi đó.

-Anh nói ác cho em. Tại chưa có duyên số thôi. Hôm nay em sẽ làm cơm mời hai anh nhé.

-Thôi em, anh nh́n thấy đâu có ǵ để em làm thức ăn đâu mà đ̣i mời hai anh. Thanh nói với Vi.

- Chạy ra chợ tí thôi là xong. Hai anh ngồi chờ em nhé.

Nhân ngại thời gian sẽ kéo dài không kịp về nhà với con nên nói:

-Mệt lắm em. Anh mời em với anh Thanh ra quán cho tiện. Em đỡ mất công dọn dẹp.

-Em lại thích làm cơm mời hai anh thôi. Nhưng như vậy cũng được, để c̣n về sớm mà lo cho vợ nũa. Vi liếc nh́n Nhân cười, châm chọc. Anh đem xe vào nhà để em gọi taxi ḿnh cùng đi nhé.

-Đi xe máy thôi . Anh Thanh chở em được rồi. 

Buổi ăn trưa kéo dài khoảng một tiếng đồng hồ. Cả ba người hỏi thăm nhau nhiều chuyện. gần bảy giờ tối Nhân gọi tính tiền ra về.

-Chiều mai chủ nhật em sẽ đến đón anh đi nhậu với em nhé. Quay sang Vi: Anh chúc hai người tối nay đi chơi vui vẻ.

Vi có vẻ hơi ngượng v́ câu chúc của Nhân

-Cám ơn anh. Mai gặp lại nhé.

Thanh chở Vi vào quán cà phê trên đường Lê Hồng Phong., chọn chiếc bàn trong góc. Tiếng nhạc êm dịu nhẹ nhàng, Thanh gọi hai ly trà lipton:

-Em thích uống cà phê đen đá. Vi nói với Thanh.

-Vậy anh cũng uống cà phê với em. Thanh nh́n Vi, hai bàn tay cô vụng về đan vào nhau

- Anh ốm hơn trước nhiều lắm. Chưa định lấy vợ sao anh?

- Th́ cũng đang chờ em lấy chồng rồi đă. Đàn ông đâu có sợ muộn, chỉ lo cho em thôi

-Em đâu có định lấy chồng mà anh phải lo cho em.

-Em  không thể như vậy được. Hơn mười năm trước anh đă có mong muốn em sau này được thành đạt và có một gia đ́nh hạnh phúc, bây giờ anh cũng mong muốn như vậy.

Vi không nh́n Thanh, trả lời giọng buồn buồn:

-Mười năm trước em cũng đă yêu và mong muốn lấy được người ḿnh yêu. Bất chợt Vi ngước mặt nh́n Thanh, nói nhanh:

-Anh có muốn lấy em làm vợ không?  Dù đă biết Vi yêu Thanh thế nào rồi và v́ sao đến bây giờ cô vẫn chưa chịu lấy chồng nhưng khi nghe Vi hỏi bất th́nh ĺnh như vậy khiến cho anh hoảng hốt không kịp chuẩn bị cho câu trả lời. Vi hỏi tiếp:

-Có lẽ anh không muốn? Anh hỏi em chờ đợi điều ǵ vậy c̣n anh th́ sao?

          Thanh bối rối nhưng không thể né tránh câu nhỏi của Vi:

          -Anh không c̣n ai để chờ đợi nữa .

          -Vậy tại sao anh cứ im lặng hoài vậy?

          -Anh không im lặng. Tại anh ngại..và cũng không có thời gian thích hợp để anh nói rằng..Anh muốn lấy em làm vợ.

          -Anh có nghiêm túc khi nói điều này không?

          -Rất nghiêm túc nhưng tối nay anh chưa thể nói lời cầu hôn với em được. Cho anh một dịp khác được không em?

          Vi cúi đầu trả lời thật nhỏ:

          -Dạ.

          Hai người ngồi với nhau đến gần mười một giờ đêm. Thanh chở Vi đến nhà trọ của ḿnh c̣n anh chạy xe về gởi khách sạn. Họ hẹn nhau ngày mai chủ nhật gặp lại.

         

          Sáng hôm sau Thanh vào cửa hàng nữ trang mua chiếc nhẫn vàng tây bỏ vào cái hộp nhựa màu hồng rồi gọi điện thoại cho Vi, xong chạy xe đến nhà cô trọ bước xuống gơ cửa Vi hiện ra trước cửa khi Thanh bước chân vào. Anh cầm hai bàn tay cô nh́n thẳng vào đôi mắt đẹp của Vi rồi nói:

          -Em có muốn làm vợ anh không?

          Vi bất ngờ khi nghe Thanh hỏi nhưng lại nở nụ cười rạng rở:

          -Dạ, có.

          Thanh lấy chiếc nhẫn đeo vào ngón tay áp út của Vi:

          - Em lấy anh nhé.

          -Dạ, em sẽ lấy anh.

          Vi chưa nói hết câu Thanh đă  ôm chặt cô vào ḷng và đặt lên môi cô gái một nụ hôn thật sâu, thật say đắm. Họ cứ đứng ôm chặt nhau như vậy trong một khoảng thời gian rất dài. Vi đẩy nhẹ Thanh ra, nh́n anh:

          -Em chờ điều này lâu quá rồi. Tại sao bây giờ anh mới chịu nói.

          -V́ anh không xứng đáng được em yêu.

Vi nũng nịu:

          -C̣n em có xứng đáng với anh không?

          Thanh không trả lời Vi mà đặt lên đôi môi mọng đỏ của cô một nụ hôn dài nữa. Hai người say đắm trong nụ hôn này mà không để ư Nhân đă đứng trước cửa từ lúc nào. Khi nh́n ra Nhân đang mĩm cười nh́n Vi xấu hổ đẩy Thanh ra:

          -Ôi. Xấu hổ chết. Anh Nhân đến ḱa.

Thanh xoay đầu nh́n ra sau, có vẽ ngượng ngùng khi bắt gặp đôi mắt Nhân đang nh́n hai người . Nhân phá tan sự bối rối:

          -Em chúc anh chị hạnh phúc

 

          Nhân chúc mừng hạnh phúc Thanh và Vi rất chân thành. Tự đáy ḷng ḿnh anh muốn cho hai người nên duyên vợ chồng v́ dù sao họ cũng là người mà Nhân yêu thương, kính trọng. T́nh cảm này đă có từ bao năm nay không hề mất đi trong anh. Nhân nở nụ cười chúc mừng cho hai người như vậy nhưng chỉ có ḿnh anh mới biết được nụ cười ấy nó buồn như thế nào. Làm sao có thể quên đi được t́nh yêu anh đă dành cho Vi, dù đă có gia đ́nh vợ con rồi nhưng h́nh bóng người con gái của những tháng ngày nơi rừng núi xa xăm luôn trong trái tim Nhân. Anh vẫn nhớ từng bước chân khập khiểng của Vi trên đoạn đường dài đầy sỏi đá trong lần đưa cô về nhà ăn Tết năm nào. Nhớ lần anh vụng về làm đổ ly nước ướt cả ngực áo Vi khi cô nằm bệnh xá giửa mùa Đông lạnh giá. Cô gái bé nhỏ năm xưa bây giờ đă trở thành một kiến trúc sư tài năng xinh đẹp  không phải là của Nhân. Anh cảm thấy vui v́ Vi không yêu ai khác mà chọn Thanh, người luôn được Nhân kính trọng, người hy sinh t́nh yêu của ḿnh mười mấy năm trời cũng chỉ v́ Nhân. Thôi th́ cũng là duyên số, Nhân thầm nghĩ như vậy.

 

          Thanh và Vi vẫn c̣n đang ngượng ngùng  v́ sự xuất hiện  không  đúng  lúc  của Nhân nhưng hai người cũng kịp lấy lại sự tự nhiên. Vi kéo hai chiếc ghế nhựa mời Nhân và Thanh ngồi:

          -Sáng nay anh có rảnh đi chơi cùng em với anh Thanh cho vui.

          Nhân ngồi xuống ghế, nh́n Vi:

          -Anh gọi điện thoại đến khách sạn t́m anh Thanh nhưng tiếp tân nói anh đă đi ra ngoài từ sớm nên chạy đến đây t́m .Ḿnh đi uống cà phê rồi em phải về chở thằng nhỏ đi khám bệnh. Nó ho dữ quá.

          Thanh biết Nhân đang t́m cách thoái thác lời mời đi chơi chứ thằng con của Nhân có đau ốm ǵ đâu. Mới hôm qua Thanh đến nhà thăm nó c̣n đâng ê a với mẹ làm sao có thể đau nhanh như vậy được. Nghĩ vậy nên Thanh mĩm cười một ḿnh trong khi Vi đứng dậy thúc hai người:

          -Ḿnh đi nhé.

         

          Suốt ngày hôm đó Thanh và Vi quấn quưt bên nhau như đôi vợ chồng mới cưới, hai người chở nhau đi khắp các đường phố Saigon rồi t́m một quán cà phê có phục vụ ăn trưa. Họ cùng nhau ôn lại những kỷ niệm thời c̣n trẻ cùng nhau lao động ở núi rừng. Thanh chọc Vi:

-Em lúc đó như trẻ con khóc o oe đ̣i Mẹ.

-C̣n anh như tên khùng ra ngồi ngoài suối suốt ngày.

-Vậy mà có một cô không b́nh thường đi yêu tên khùng đó mới lạ.

Vi làm bộ bỉu môi chọc Thanh:

-Anh nhầm rồi, ai thèm yêu. Thấy anh không b́nh thường nên em lo vậy thôi, sợ anh khùng rồi nhảy xuống suối lấy ai lo cho em.

Thanh nh́n Vi âu yếm hỏi:

-Em c̣n nhớ anh đă yêu em từ lúc nào không?

Dạ, em cũng không biết nữa., Lúc nào cũng thấy anh lo cho em nên nghỉ anh yêu em từ lúc mới lên rừng. Phải vậy không anh?

          Thanh cầm tay Vi đặt tay ḿnh:

          -Không phải đâu em.

          -Vậy từ lúc nào?

          -Đố em biết. Anh có lần đă nói điều này với em rồi mà.

          -Em không nhớ. Lúc nào cũng cứ tưởng anh yêu em, kê cả những ngày chị N. Quế về thăm em cũng nghĩ anh yêu ḿnh em thôi.

          -Em nói đúng rồi, lúc nào anh cũng yêu em và nhớ về em. T́nh yêu anh dành cho em bắt đầu từ buổi chiều ḿnh ngồi trên tảng đá bên gịng suối cho đến tối mà em không chịu vào. Hôm đó không hiểu sao anh đủ dũng khí để không ôm chặt em vào ḷng mới lạ.

          -Nhớ rồi. Hôm đó anh tưởng em khóc thật hả. Anh bị em lừa rồi. Thật ra em cố t́nh ngồi ĺ như vậy để chờ anh ..rung động trái tim. Vậy mà cứ chờ hoài thấy anh ..ĺ như cục đá.

          Vi nh́n Thanh mím môi cười :

          -Lúc đó em đâu có khóc như anh thấy đâu. Hai tay em bó gối ngồi che không cho anh nh́n thấy em vốc nước dưới suối lên thoa vào mặt ḿnh cho anh hoảng sợ chơi. Không ngờ anh trúng kế của em nhưng vẫn ..ĺ không chịu..

          -Không chịu sao em?

          -Thôi, nói ra xấu hổ lắm.

          -Anh không tin.

          -Không tin kệ anh. Miễn sao em đă lừa anh được là vui rồi. Đêm hôm đó em vào nằm ngủ hoài không được, v́ sao anh biết không?

          …

          -V́ em cười thầm suốt đêm.

          -Anh không tin. Hôm sau ai bị sốt phải đi nằm bệnh xá cả tuần?

          -Ơ. Em đâu có nằm bệnh xá .

Thanh nhéo mũi Vi:

          -Hê, chừ anh mới biết em xấu như thế nào.

-Em đâu có nói dối. Chọc anh xem c̣n nhớ chi không thôi.

          -Sao anh không nhớ được chứ. Hôm đó em làm anh phát sốt theo, nhất quyết không chịu vào làm như bắt đền. Mà anh nói thật, em ngồi thểm xí nữa chắc anh..cũng liều.

          -Anh liều sao?

          -Th́..

          Vi ngắt lời Thanh:

          -Em nói thật nhé. Lúc đó trông anh tội nghiệp lắm, trông như cậu bé con mới lớn. Có mấy lần anh xít lại gần là biết muốn choàng tay qua vai em, Phải không?

-Em đúng là khỉ. Biết anh lúng túng như vậy mà cứ ngồi hoài không chịu vào.

          Vi cười. Cô cảm thấy hạnh phúc rất nhiều khi nhắc lại những chuyện củ đă qua.

-Những kỷ niệm ấy anh và em phải trả giá cho một chặng đường gần mười lăm năm. Anh không thấy tiếc cho khoảng thời gian đă mất sao?

          -Anh tiếc lắm. Đáng lẽ ḿnh được hưởng nhiều hơn những ǵ ḿnh đang có. Anh không nên chờ đợi lâu như vậy.

-Thôi anh. Bây giờ em mới thật sự hạnh phúc v́ được bên anh. Anh và em chừ “già” rồi nhưng em hài ḷng v́ đă đạt đựợc điều ḿnh mong đợi.

          Hai người bước ra khỏi quán đă hơn mười giờ tối. Khi về đến khách sạn, Thanh tần ngần một lúc rồi mới  nói với Vi;

          -Anh muốn đêm nay em ở lại với anh. Em đồng ư nhé.

          Vi nh́n Thanh có vẻ ngập ngừng rồi gật. Thanh chạy xe xuống đường hầm gởi rồi quay lên đưa Vi vào thang máy lên pḥng của ḿnh

          -Em vào tắm cho mát. Mặc tạm áo của anh nhé.

          -Da.

          Thanh ngồi ngoài nghe tiếng nước chảy bên trong pḥng tắm mà cảm thấy rạo rực lan tỏa nơi cơ thể ḿnh. Cảm giác lần đầu tiên trong đời người con trai  ba mươi lăm tuổi mới có được.

          Vi đứng yên cho ḍng nước mát chảy đều khắp người, nước vuốt ve lên bộ ngực căng phồng của cô gái, mơn man lên cổ, xuống lưng rồi chảy dài dọc theo đôi chân dài. Vi thấy một cảm giác là lạ khi dầm ḿnh dưới ṿi nước mát, cảm giác này cô chưa gặp bao giờ. Nó nhẹ nhàng nhưng tê dại.

 

          Vi bước ra khỏi pḥng tắm khoát chiếc áo sơ mi của Thanh trên người nh́n Thanh xấu hổ. Thanh cũng ngượng ngập không kém, anh lẳng lặng bước vào pḥng tắm mà không nh́n Vi. Khi  quay ra đă thấy Vi đang ngồi trên giường hong mái tóc trước quạt máy, anh bước đến bên cô dành lấy cái lượt rồi nhẹ nhàng chải tóc cho Vi. Vừa chải vừa hôn nhẹ lên mái tóc c̣n ướt:

          -Anh đă từng ước ao có một ngày ngồi bên cạnh vuốt mái tóc em, được hôn lên cái trán bướng bỉnh của em. Vậy mà phải chờ hơn mười năm mới có được.

          -Em đợi anh cũng chừng ấy năm rồi.

          Khi tóc Vi vừa khô Thanh choàng tay qua lưng  nhẹ nhàng d́u cô nằm xuống. Căn pḥng nhỏ với chiếc  giường trải ra trắng, chiếc nệm êm ái như một sự thách thức  quyến rủ. Hai người quấn chặt lấy nhau đến ngạt thở, một lúc sau Vi đẩy Thanh ra, ngồi dậy:

          -Thôi anh. Xấu hổ lắm, em chưa bao giờ như vậy. Em về thôi.

          Thanh cũng bật ngồi dậy, choàng tay qua vai Vi

          -Em đừng về. Anh muốn có em đêm nay, ở lại với anh nhé.

 Nét mặt có vẻ ngây dại, Vi không trả lời. Thanh dổ dành:

          -Ḿnh chờ nhau quá lâu rồi, em đừng về

          Vi nh́n Thanh xấu hổ:

          -Sợ lắm.Em chưa quen như vậy.

          -Anh cũng như em thôi.

          Vi cúi đầu xuống rồi bỗng ngẫng lên nh́n Thanh:

          -Anh và em đă chờ nhau được đến bây giờ, vậy ḿnh hăy dành lại cho ngày cưới nhé anh.

          Thanh nhỏ nhẹ:

          -Nhưng đêm nay anh muốn có em. Hăy ở lại với anh.

          -Không được đâu anh. Em phải về.

          Thanh không đối đáp lại với Vi nữa mà đặt lên má cô nụ hôn nhè nhẹ. Một nụ hôn mở đầu cho sự huyền diệu của con người. Vi choàng tay qua ôm lấy vai Thanh, cảm giác lâng lâng lan nhẹ vào cơ thể cô. Thanh hôn lên cổ, lên gáy rồi nâng cằm Vi đặt vào môi  cô một nụ hôn dài. Cảm giác cháy bỏng của nụ hôn đắm đuối lan tỏa khắp cơ thể hai con người yêu nhau. Bao nhiêu khát khao từ lâu nay họ đặt hết vào nụ hôn mănh liệt ấy. Trái tim Vi đập nhanh trong hơi thở dồn dập của Thanh. Cặn pḥng nhỏ với chiếc giường trải ra trắng như một sự thách thức quyến rủ, Thanh nhẹ nhàng đặt Vi xuống tấm nệm êm ái.

Họ tan biến vào nhau và trong thiên hà chỉ c̣n lại hai người.

         

          Chiều hôm sau đi làm về Vi chạy xe đến khách sạn rồi cùng đi ăn với Thanh. Một đêm nữa họ ở lại bên nhau, hơn ba mươi tuổi cả hai mới được nếm mùi vị t́nh yêu và được thăng hoa bằng những cảm xúc tuyệt đỉnh của nó, tiếc nuối những ngày họ đánh mất tuổi trẻ và t́nh yêu của ḿnh một cách vô lư. Họ không trách nhau nhưng lại tự trách ḿnh. 

                                       

 

Xem NGUYỆT QUẾ - 14

                                      

 

 

 

BÙI THANH XUÂN

Đà Nẵng, tháng 7/2012

 

 

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Bùi Thanh Xuân                |                 www.ninh-hoa.com