Trang Thơ và Truyện của Bùi Thanh Xuân                 |                  www.ninh-hoa.com

BÙI THANH XUÂN

Cựu Học sinh
Trung Học Ninh Ḥa

Niên Khóa:
1971-1972 lớp 9/2
1972-1973 lớp 10/B

Hiên sinh sống tại
 Quận Hải-Châu, Đà Nẵng

 


 

 

 

 

 

 

NGUYỆT QUẾ PHẦN 11
BÙI THANH XUÂN

 

      

Một buổi chiều  mùa Hạ, trong quán café. Ngồi xoay mặt ra vườn  nơi có cây Nguyệt Quế đang tỏa hương thơm ngát. Có hai người phụ nữ đă lớn tuổi nhưng khuôn mặt vẫn c̣n nét Xuân lắm. Vẻ đẹp Viên măn. Họ đang th́ thầm với nhau về một chuyện t́nh. Tôi nghe họ kể rằng…

 

 

          Nguyệt Quế c̣n ở lại thêm ba ngày nữa. Sau buổi tối ngồi  bờ sông cùng với Thanh suốt hai ngày cô không bước chân ra khỏi nhà. Hai mắt sưng mọng. Người chị họ trông thấy vậy chỉ biết đoán có lẽ cô đang vướng vào chuyện t́nh cảm với cái cậu chiều hôm trước đă đến đây nên không hỏi han ǵ nhiều không muốn khuấy động không gian riêng của cô. Đến giờ ăn mới gọi cô xuống cùng ngồi vào bàn. Người anh rể thỉnh thoảng pha tṛ cho không khí bớt trầm lặng. Nguyệt Quế cố gắng nở nụ cười nhưng ḷng vẫn cảm thấy buồn vô hạn.

          Thanh cũng không qua thăm có lẽ v́ ngại phải trả lời những điều cô muốn biết về Tường Vi. Nguyệt Quế nghĩ vậy.

          Thật ra trong chuyến trở về lần này Nguyệt Quế muốn giúp Thanh ra nước ngoài định cư nhưng cô chưa lộ rỏ về ư định của ḿnh. Sau đêm nói chuyện với anh cô cảm nhận mọi điều như sụp đổ tất cả và mọi dự định cho chuyến đi trở thành vô nghĩa. Thanh đă trả lời cô rỏ ràng về chuyện này là anh không hề có ư định ra nước ngoài để sống khiến cho cô hụt hẫng rất nhiều.

          Đêm ngồi với Thanh trên tam cấp cầu neo Nguyệt Quế như lơ lững giữa gịng nước trôi dưới chân ḿnh. Mặc dù biết rằng hai người sẽ không bao giờ đến với nhau được v́ một lư do mà cô chưa thể nói với Thanh. Nhưng cô vẫn thấy như có sự mất mát lớn trong đời. Trong những năm dài sống đơn độc nơi xứ người có đôi khi Nguyệt Quế cảm nhận được sự cô đơn thấm thía như thế nào. Cô trân trọng mối t́nh đầu với Thanh và giữ măi những kỷ niệm đẹp như vậy gần mười năm trời. Bạn bè cùng lớp hoặc sau này là những đồng nghiệp cùng làm việc với nhau cứ thắc mắc không hiểu cô gái Việt Nam này như thế nào mà cứ sống khép kín, ít khi nh́n thấy cô ḥa nhập cùng với mọi người. Những buổi tổ chức đi dă ngoại, party hay picnic hiếm hoi lắm cô mới tham dự. Nguyệt Quế sống trong kỷ niệm của ḿnh không bộc lộ cho ai biết điều thầm kín mà cô đă vùi sâu trong trái tim ḿnh. 

          Nhưng rồi một ngày cô nhận ra không thể sống như vậy măi được. Thiếu thốn t́nh cảm quá nhiều rồi. Đôi khi cô tự hỏi ḿnh hy sinh cuộc sống như vậy để làm cái gi? Bao nhiêu năm ḿnh đă phí hoài tuổi xuân một cách vô nghĩa cho một t́nh yêu vô vọng và biết người ấy có đợi chờ ḿnh hay không? Ngày tháng cứ trôi đều qua đâu có đợi chờ ai, nhan sắc rồi úa tàn mà chưa kịp hưởng thụ được ǵ. Mọi người chung quanh vẫn sống đấy thôi, ba mươi tuổi rồi và thời gian đâu c̣n đợi chờ ḿnh. Một khoảng thời gian quá dài đủ cho mỗi đêm về gặm nhắm trái tim héo khô của cô nên rồi một buổi chiều cuối Xuân Nguyệt Quế vội bật dậy bước ra khỏi pḥng và quyết định tham gia tṛ chơi cùng mọi người.  

          Cô có thai sau đó hai tháng và quyết định giữ lại, về sống chung với người đàn ông Hàn Quốc ba mươi ba tuổi. Một Kiến Trúc Sư cùng làm chung công ty với cô. Mọi việc xảy ra quá nhanh khiến đôi lúc nhớ lại không khiến cô phải bàng hoàng. Hai người sống chung với nhau không cần giấy kết hôn. Họ cam kết việc ai nấy làm không quan tâm đến cuộc sống riêng của mỗi người. Họ đến với nhau đơn giản như cần phải có như mọi người, không ràng buộc. Vậy thôi.

          Đứa con trai sáu tháng tuổi cô gởi cho gia đ́nh chồng trông nom hộ trong thời gian về thăm lại Việt Nam. T́nh yêu  dành cho Thanh nó vẫn c̣n mănh liệt như xưa thúc hối cô quay lại t́m cho bằng được người con trai năm nào cô đă yêu thương và cô đă thực hiện chuyến đi lần này.

Nhưng đến với nhau là điều không thể được. Nguyệt Quế hiểu rỏ điều đó nên mặc dù biết Thanh đă yêu thương người khác nhưng cô không dám trách móc anh nhiều bởi lỗi lầm của cô.

Trước khi trở về t́m Thanh. Nguyệt Quế có ư định rỏ ràng bằng mọi cách giúp đở cho anh qua Pháp định cư. Một dự định mà cô chưa kịp nói với Thanh. Cô sẽ kết hôn cùng Thanh để hợp pháp thủ tục bảo lănh rồi sau khi qua đó mọi chuyện xảy ra thế nào cũng được. Có thể Thanh quên đi chuyện cũ và sẽ tha thứ cho cô để được sống với nhau sẽ cùng nhau xây dựng một cuộc sống mới. Hoặc không ǵ cả. Sao cũng được, chỉ biết rằng ḿnh đă hết ḷng đối với Thanh.

          Mọi việc không như cô mong muốn. Thật ra sự suy nghĩ của cô quá đơn giản v́ Thanh đâu phải là con người dễ bảo như vậy. Đó là cú sốc đầu tiên với cô khi Thanh thú nhận t́nh yêu với người con gái khác, cú sốc thứ hai khiến cho Nguyệt Quế không gượng nổi. Mọi việc đă theo một hướng khác. Hai ngày qua tất cả đă sụp đổ trong cô nên ngày trở lại không c̣n một chút ư nghĩa nào nữa. Mối t́nh cô đă nuôi dưỡng bao nhiêu năm nay trôi theo gịng nước sông Hàn chiều hôm trước rồi.

          Sáng sớm ngày thứ ba sau đêm gặp nhau. Thanh đến thăm Nguyệt Quế rồi cùng đi uống café. Vẫn cái quán quen thuộc của Thanh thường ngày

          Nguyệt Quế mắt c̣n sưng húp. Trên tay cầm chiếc khăn để lúc nào cũng có thể dụi mắt c̣n đỏ hoe. Thanh nh́n cô xót xa  nhưng ngại chưa lên tiếng hỏi. Cô không uống café mà gọi ly nước chanh bỏ thêm đường cho ngọt. Thanh cầm ly nước khuấy đều cho cô chiếc muỗng va vào thành ly tạo những tiếng lanh canh nghe lạ. Anh nh́n Nguyệt Quế:

- Mấy hôm về đây em ngủ được không?

Nguyệt Quế trả lời, gịong hơi nặng:

- Dạ, cũng hơi khó ngủ nhưng rồi mệt cũng thiếp đi được. Sao hai hôm nay anh không qua thăm em?

          Thanh đưa ly nước chanh cho cô:

          - Anh cũng định đến mấy lần nhưng nghĩ có lẽ em không muốn gặp trong lúc này. Anh muốn để cho em được b́nh yên. Em c̣n ở lại mấy ngày nữa?

          - Chưa biết nữa anh. Cuối tuần em vào thăm Nha trang một ngày rồi quay vào Sài G̣n để thứ Ba qua Pháp lại.

Nguyệt Quế nh́n ra ngoài sân nơi những giọt nắng bắt đầu nhảy múa trên thảm hoa Ngọc Lan màu trắng.

- Em muốn ở lại chơi với anh vài ngày nữa. Có thể sau lần gặp này em sẽ không c̣n cơ hội trở về thăm anh.

- Tại sao lại không? Ḿnh có thể gặp nhau khi nào em trở về vẫn được chứ có sao đâu em.

- Em nghĩ là không thể đâu anh. Khi anh và em mỗi người đă có cuộc sống khác, lúc đó chúng ta như những người xa lạ. Thôi th́ cứ giữ trong ḷng ḿnh t́nh cảm đă dành cho nhau như vậy nó sẽ đẹp măi.

Nguyệt Quế nhặt một cánh Ngọc Lan đặt lên bàn, nói tiếp:

- Anh bây giờ đă có Tường Vi rồi. Em mừng và mong cho anh luôn được hạnh phúc. Những năm sau này em luôn lo sợ v́ yêu em mà cuộc đời anh sẽ héo hon. Xin lỗi anh v́ em đă cầm lá thư của cô ấy lên và định lấy ra đọc. Chiều hôm trước lúc ở trong pḥng anh, em đă dần biết ra mọi chuyện rồi.

- Vậy em đă nh́n thấy hai bức thư rồi sao?

- Đúng vậy. Cả chậu  hoa Tường vi trước cửa pḥng anh nữa, nó được đặt bên cạnh pḥng ngủ của anh và chỉ cần nh́n ra đă thấy . Nó ra hoa đẹp lắm. Chúng ta không c̣n cơ hội quay lại với nhau nữa đâu anh. Chuyện t́nh của ḿnh như như lớp phù sa c̣n đọng lại sau cơn lũ anh hăy cố giữ ǵn  đừng đánh mất nó mà cũng đừng v́ nó, như thế sẽ làm cho anh đau khổ. Cả em cũng vậy.

- Anh làm sao có thể quên được mối t́nh đầu của anh. Em vẫn măi ở trong anh cho đến cuối đời ḿnh, anh sẽ nhớ măi những ngày ngập ngừng theo sau em, nhớ những chiều trong sân vườn nhà em bên gốc cây Nguyệt Quế được nh́n đôi mắt đẹp của em. Cám ơn em đă yêu anh, cám ơn việc em có ư định bảo lănh qua Pháp. Nhưng anh không thể, mong em tha thứ cho anh .

Nguyệt Quế đưa khăn lên lau giọt nước mắt vừa trào ra khóe mắt:

- Em nhờ anh nhặt hộ em một ít hoa Nguyệt Quế bỏ vào cái cốc thủy tinh. Chiều nay em đến lấy. À, anh nhặt thêm cho em một ít hoa Ngọc Lan nữa bỏ vào một cái ly khác. Em sẽ nhớ măi quán café Quỳnh Châu này. Nơi anh và em gặp lại sau mười lăm năm nhé anh.

- Anh nhớ. Chừ anh đưa em về. Sáng nay có buổi dạy, chiều anh qua thăm em lúc năm giờ nhé.

- Anh đừng đến. Em sẽ qua nhà anh. 

Nguyệt Quế đến nhà Thanh khi ánh nắng buổi chiều vừa dứt. Cô nói với Thanh:

- Em muốn ḿnh đi dạo một ṿng phố. Anh đưa em đi nhé.

- Vậy cũng hay. Anh thích ra phố mỗi khi chiều vừa buông xuống. Nắng nhạt dần tâm hồn thấy dễ chịu hơn.

Thanh đưa Nguyệt Quế đi dọc theo con đường có nhiều cây Phượng đỏ hai bên rực rở trước cổng trường Trung học PCT. Những tà áo dài trắng thướt tha của các cô học tṛ vừa mới tan trường khiến con đường nh́n từ xa như được trải một màu tuyết trắng. Tiếng cười đùa của các em vang rộn ràng. Đâu đó có cậu học tṛ lẽo đẽo đi theo một tà áo trắng. Thậm thụt như con mèo ướt. Cô gái đi đằng trước lúng ta, lúng túng. Hai tay ôm cặp trước ngực ra vẻ đoan trang. Vừa đi mặt như ngước lên  nh́n trời nơi có đàn chim én đang lượn lờ về tổ.

          Thanh nh́n mấy cô cậu chợt nhớ về ngày trước ḿnh cũng như vậy. Ngày ấy Thanh đi theo Nguyệt Quế một khoảng khá xa. Mỗi ngày tự cho phép ḿnh tiến gần thêm tí nữa. Sáu tháng sau mới đến gần cô được nửa mét. Vậy là câu chuyện t́nh yêu bắt đầu. Thanh nói với Nguyệt Quế:

          - Nh́n mấy em đi học về anh ước chi ḿnh trẻ lại hai mươi tuổi. Chắc anh không nhọc công theo em mấy tháng trời mới dám đến gần nói chuyện.

          - Anh tưởng vậy thôi. Nếu trẻ lại em sẽ ”kinh nghiệm”hơn. Đừng ḥng mà tán tỉnh được em.

          - Em chắc không?

          - Chắc chứ.

          - Vậy th́ chừ xem như ḿnh đang c̣n đi học nhé. Em đi học về c̣n anh đang hụt hơi chạy theo em.

          Nói rồi Thanh chậm lại phía sau cách Nguyệt Quế một bước chân:

          - Nguyệt Quế!

          Cô dừng lại nghiêng đầu nh́n Thanh:

          - Gọi tôi? …sao biết tên?

          - Nh́n…trộm bảng tên.

          - Đi sau lưng sao nh́n thấy.. bảng tên.

          Thanh gải đầu:

          -  Th́ nh́n xuyên ..

          - Xuyên cái ǵ ?

          -  ..Ngực

          - Thấy ǵ không?

          - Đủ thứ.

          - Ǵ?

          - Khó nói, muốn lắm nhưng ..kỳ kỳ.

          - Nói đại đi

          - Đừng mắng họ nghe.

          - Ừ, không mắng, thấy chi?

          - Tuyệt lắm. Lần đầu thấy.

          - Khỉ. Mà thấy ǵ tuyệt.

Thanh đưa hai bàn tay lên trước mặt N.Quế rồi dùng hai ngón trỏ và ngón cái chạm vào nhau tạo h́nh gần giống trái tim. Cô thấy vậy ph́ cười:

          - Trời! Tề thiên hử, anh đúng là khỉ. Gọi tôi có việc ǵ không?

          - Không. Gọi thử…đúng tên không!

          - Đúng rồi đó mà gọi để làm chi?

          - Tên chi nghe có vẻ… Cung đ́nh quá. Cùng đường..đi cho vui. Người Huế hỉ?

          - Họ con cháu ḍng tộc mà. Huế “lai” thôi. Mà đi theo làm chi ?

          Thanh ngước mắt lên trời,nh́n cái mặt có vẻ đểu:

          - Ai theo . Họ đi học về kệ họ.

          - Rứa th́ tránh xa ra, đi gần làm chi?

          - Ai gần mô? Họ đi ngoài đường chớ đi nhà ai mô mà cấm.

          N.Quế liếc xéo Thanh:

          - Đường ni họ đi lâu rồi, theo làm chi?

          - Tui cũng đi đường ni lâu rồi, thắc mắc làm chi?

          - Nè, tui nói trước. Ưng th́ cứ đi nhưng không được hỏi lung tung đó nghe.

          - Ai thèm hỏi. Năy giờ tui toàn trả lời chứ có hỏi mô.

          - Xí.. Mà nè, nhà ở mô rứa?

          - Nói không hỏi rứa hỏi làm chi? Mét Mẹ họ hỉ?

          - Nhà ở đâu?

          - Ngoài nớ xa lắm. Nói rồi, hỏi chi kỷ rứa.

          - Hỏi biết, xi.. chó cắn

          - Trời đất. Cái mặt thấy hiền răng dữ rứa?

          Hai người dừng đối thoại một lát. Thanh cố nhớ ra buổi chiều hôm sau đă nói ǵ với Nguyệt Quế. Anh đi lên ngang với cô:

          - Ê! Dạn hỉ. Răng mà bạo rứa?

          -  Nói chuyện xí. Mai họ về quê rồi!

          - Không sợ tụi bạn nó thấy răng? Xít ra xa xí đi. Làm chi mà đi sát rạt rứa.

          - Ừ, th́ xít. Xa rứa nói làm răng nghe?

          - Th́ nói to lên.

          - Nói to người ta nghe hết răng?

          - Th́ nói …đàng hoàng. Mắc chi sợ.

          - Nhưng mà..kỳ lắm.

          - Sao không ở lại ăn Tết?

          - Nhớ Mẹ.

          - Chu! Có hiếu dữ?

          - Chứ răng. Mẹ là người sinh ra ta, nuôi ta lớn khôn…

          - Như hát tuồng.

          - Không đúng ?

          - Th́ đúng. Nhưng nghe cải lương quá. Nè hỏi thiệt. Quê ở đâu?

          - Hỏi làm chi?

          - Xi ..chó cắn. Khùng rồi đó nghe.

          - Người chi mà ác.

          - Rứa đừng đi theo.

          - Ai theo?

          - Ai lẽo đẽo mấy tháng ni?

          - Giỏi hỉ. Như điệp viên. Sao biết họ theo?

          - Nhột nhột sau lưng.

          - Như tiểu thuyết dựng thành phim..

          - Chứ sao, hỏi thiệt. Quê ở mô?

          - Hỏi để làm chi?

          Nguyệt Quế không thèm đối đáp nữa, quay sang Thanh:

- Ngày đó anh…hàm hồ dử rứa?

- Đâu có em. Cái tính anh nó thích đùa vậy thôi. Nhờ vậy mới bị Ba anh bắt …vô gặp rồi yêu em.

          Giong Nguyệt Quế bỗng chùng xuống:

- Phải chi anh đừng vô gặp em.

         - Trời định như vậy rồi. Anh phải gặp em, rồi ḿnh phải chia tay nhau.

         - Em muốn sống lại như ngày xưa dù chỉ một ngày thôi cũng được.

- Ai cũng muốn điều em muốn hết. Đời người đẹp nhất là thời đi học. Có nhiều đêm nằm mơ thấy đang đi theo sau lưng em tà áo dài của em nó cứ bay dính vào mặt gở hoài không ra. Tức quá anh kéo mạnh vạt áo làm em ngă chúi nhụi vào anh. Vậy là…ôm luôn.

- Anh nằm mơ khôn lắm ?

- Mơ mà em. Có lẽ nhớ em quá nên vậy. Sáng ra người anh như ngộp thở.

Nguyệt Quế thở dài:

- Đừng nhắc chuyện củ nữa anh. Nghe buồn quá. 

Hai người trở về lại nhà Thanh. Họ ngồi dưới gốc cây Nguyệt Quế gom từng cánh hoa trắng bỏ vào chiếc cốc. Có lúc hai bàn tay gặp nhau dưới nền đất. Họ lại nh́n nhau rồi rụt tay ḿnh về

 -----------------------------

Sau chuyến bay dài, Tường Vi bước xuống phi trường vào lúc năm giờ sáng. Cô chờ thêm hai tiếng nữa để lên chuyến bay về Đà Nẵng ngay buổi sáng hôm đó. Định tuần sau mới trở vào Sài G̣n làm việc.

Chỉ sau một ngày ở hai thành phố có nhiệt đọ chênh lệch với nhau khá lớn. Vi cảm nhận được cái nóng ngột ngạt ngay từ lúc vừa bước ra khỏi máy bay. Cô đón taxi về đến nhà vào mười giờ khi cái nắng chang chang gần đến đỉnh. Mẹ cô mừng rở chạy ra :

- Con gái Mẹ về rồi.

Bà Mẹ ôm chầm lấy con gái. Cứ ngỡ c̣n bé dại như hai mươi năm trước;

- Mẹ để con đem đồ đạc vô nhà đă.

- Con để Mẹ xách cho. Vào nhà trước đi con.

- Nặng lắm, Mẹ không vác nổi đâu.

Vi tính tiền taxi, nhờ tài xế khuân chiếc vali vào nhà. Hai má cô đỏ au v́ nắng nóng:

- Chắc chết quá Mẹ. Nóng quá con không chịu nổi rồi.

- Tại gió Lào đó con. Thôi, nghỉ tí rồi đi tắm rửa nằm nghỉ cho khỏe. Có đi đâu, để chiều mát nghe con.

Vi mở vali lấy những món quà ra. Chiếc áo lạnh bằng lông cừu mua ở chợ trời Paris được gói cẩn thận, đứng dậy đến bên Me:

- Con gái tặng Mẹ cái áo lạnh nè.

Tường Vi nũng nịu ôm vai Mẹ.

- Ôi. Cái áo đẹp lắm. Mẹ cám ơn con gái nhé!

Cô lôi tiếp những món quà khác nữa. Cái nịt da màu nâu, cái cà vạt mà vàng nhạt và chiếc áo sơ mi ngắn tay được cô để riêng ra ngoài. Chiều nay sẽ ghé thăm anh Thanh và tặng cho anh món quà này.

 Ăn cơm xong Vi ngủ một giấc dài đến năm giờ chiều. Chiếc quạt vẫn quay vù vù bên tai nhưng mồ hôi ra ướt đẫm cả người. Vi ngủ mê mệt không biết trời trăng mây gió là ǵ. Thức dậy rồi mà vẫn chưa muốn bước ra khỏi giường v́ toàn thân mệt mỏi ê ẩm sau chuyến đi dài.

Tường Vi nghĩ thầm chiều nay anh Thanh sẽ ngạc nhiên mừng rở khi cô xuất hiện trước hiên nhà. Cô h́nh dung khuôn mặt anh ngây ra khi trông thấy cô. Vi quyết định đi bộ đến nhà Thanh. Một phần muốn nh́n lại con đường quen thuộc mà đă hơn hai năm rồi cô chưa đi lại lần nào. Đường phố như vắng hơn. Mọi người đang đổ xô qua biển để giải nhiệt cái nóng mùa Hè. Vi từ từ thả từng bước chân không vội vả lắm. Muốn hưởng cái thú khi nghĩ đến Thanh sẽ ra sao khi gặp cô. Đoạn đường gần cây số vậy mà Vi đi hơn nửa tiếng mới đến nơi.

 

                                       

 

Xem NGUYỆT QUẾ - 12

                                      

 

 

 

BÙI THANH XUÂN

Đà Nẵng, tháng 7/2012

 

 

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Bùi Thanh Xuân                |                 www.ninh-hoa.com