Trang Thơ và Truyện của Bùi Thanh Xuân                 |                  www.ninh-hoa.com

BÙI THANH XUÂN

Cựu Học sinh
Trung Học Ninh Ḥa

Niên Khóa:
1971-1972 lớp 9/2
1972-1973 lớp 10/B

Hiên sinh sống tại
 Quận Hải-Châu, Đà Nẵng

 


 

 

 

 

 

 

NGUYỆT QUẾ PHẦN 10
BÙI THANH XUÂN

 

      

Một buổi chiều  mùa Hạ, trong quán café. Ngồi xoay mặt ra vườn  nơi có cây Nguyệt Quế đang tỏa hương thơm ngát. Có hai người phụ nữ đă lớn tuổi nhưng khuôn mặt vẫn c̣n nét Xuân lắm. Vẻ đẹp Viên măn. Họ đang th́ thầm với nhau về một chuyện t́nh. Tôi nghe họ kể rằng…

 

 

Đám cưới của Nhân tổ chức vào cuối tháng Ba dương lịch.  Sáu người bên nhà trai phải vào tận Cần Thơ để làm lễ và đón dâu về. Thanh là một trong số đó. Khách mời không đông lắm, bên nhà Gái chỉ có người nhà của cô dâu, tất cả sáu người như lần nhà trai vào.

Hôm dự đám cưới về, Mẹ Thanh có vẻ buồn:

- Nhân nó lấy vợ rồi. C̣n con tính sao đây?

- Dạ, từ từ đă Mẹ. Vài năm nữa Mẹ cũng có cháu thôi mà.

Bà Mẹ nhăn nhó:

- Từ từ là lúc nào? Năm nay đă ba bốn tuổi rồi. Con muốn Mẹ chờ đến khi nào nữa?

- Vậy Mẹ muốn con lấy vợ xa như Nhân không? Mẹ ừ là sang năm có cháu nội liền. Thanh nói có ư chọc Mẹ, Không ngờ bà trả lời:

- Ở đâu cũng được. Miễn sao đứa nào nó giống con Vi là Mẹ vui rồi.

Nghe Mẹ nhắc đến Vi, Thanh chợt cúi mặt thở dài. Anh đứng dậy, ra ngồi bên gốc cây Nguyệt Quế. C̣n vài ngày nữa là tháng Tư rồi, Thanh nh́n lên ngọn cây cao vút. Hôm nay là khoảng giữa tháng Hai âm lịch nên hoa nở và rụng đầy sân. Cứ mỗi lần trăng tṛn  mùi hương lại tỏa ngát. Nhưng hôm nay Thanh có cảm giác mùi hương không c̣n thơm như trước nữa. Có thể cây bây giờ đă già, thân không hút đủ nhựa để ra hoa như những năm trước.

Mấy ngày qua Thanh sống trong tâm trạng vừa hồi hộp âu lo, vùa có cảm giác lâng lâng, một niềm vui khó tả. Đó là việc trở về cùng lúc của hai cô gái. Đúng là một t́nh huống dở khóc, dở cười mà Thanh không biết phải chuẩn bị đối phó như thế nào. Người mà Thanh đang mong đợi nhiều hơn là Vi chứ không phải Nguyệt Quế. Lá thư Vi gởi về hồi đầu năm đă nhen nhóm lại t́nh yêu của Thanh dành cho Vi bao nhiêu năm qua nhưng không dám bày tỏ được ḷng ḿnh với ngay cả chính ḿnh. T́nh cảm bị dồn nén nên tâm hồn Thanh lúc nào cũng u uất.

Hai lá thư của hai cô gái nhưng Thanh chỉ gởi lại một. Nguyệt Quế bây giờ như người xa lạ bởi những lá thư cô gởi về sau này nó không c̣n chứa chan t́nh cảm như trước nữa. Toàn những lời khuyên, hay nói về cuộc sống văn minh nước Pháp, những điều quá xa lạ với Thanh. Nguyệt Quế đâu hiểu rằng dù yêu thương cô thật ḷng, thời gian xa cách đă làm héo ṃn tâm hồn Thanh nhưng anh muốn ḿnh là ḿnh, không thể v́ t́nh yêu với Nguyệt Quế mà thay đổi tất cả được. Chính Nguyệt Quế đă giết chết dần t́nh yêu trong Thanh.

Với Vi, t́nh yêu hai người quá Thánh thiện. Họ hy sinh cho t́nh yêu và chờ đợi. Thanh đă bất ngờ khi nhận lá thư thứ hai của Vi sau đó một tháng.

 

Anh Thanh!

Em  xúc động rất nhiều khi nhận được thư anh. Mừng đến nỗi mà hai ngày nay em để niềm vui lên tất cả mọi việc, không làm được ǵ cho đàng hoàng hết anh ạ! Một tháng nữa em sẽ quay về. Thời gian đó gần đến rồi, em mừng lắm. Anh có đợi chờ em không?

Xúc động lắm nên có lẽ em không viết được ǵ nhiều cho anh. Cám ơn t́nh yêu của anh, cám ơn anh hai năm nay vẫn nhớ về em và chăm sóc cây Tường Vi của em được tươi tốt, đă khiến cho em nghẹn ngào khi đọc những gịng chữ trong thư. Nhưng em vẫn cứ buồn v́ không hiểu tại sao đến bây giờ anh mới nói ra điều này với em? Tại sao ḿnh cứ măi chờ đợi nhau lâu đến như vậy?

Em có thể viết cho anh mấy gịng này thôi. Tại em quá hạnh phúc nên chữ nghĩa bay mất hết rồi. Hăy đợi em về rồi nói những điều anh muốn nói với em nhé. Nhưng với riêng em. Cho em được nói trước câu này. Rằng EM YÊU ANH.

                                                Em,

Tôn Nữ Tường Vi . 

 

Nhân đến đón Thanh ngay tại cổng trường . Hai anh em vào một quán nhậu b́nh dân bên kia đường. Chọn một góc ít ồn ào, Nhân kéo ghế cho cả hai ngồi xuống.

- Tối nay anh cho em say với anh một lần nhé. Chưa bao giờ được ngồi với anh thoải mái như hôm nay đâu. Đừng từ chối em.

- Được rồi. Nhưng đường về nhà mười mấy cây số anh không quen ăn nhậu lắm nên uống ít thôi. C̣n em th́ tùy.

Nhân khui chai bia Sông Hàn, rót đầy hai ly:

- Em mời anh.
Hai người uống cạn. Nhân đặt ly xuống:

- Anh Thanh nè. Em muốn quay về Thành phố ḿnh làm việc. Định mở công ty xây dựng riêng. Anh em ḿnh cùng hợp tác. Được không anh?

Thanh nh́n Nhân:

- Em quay về thật đúng lúc. Thành phố đang trong giai đoạn phát triển. Xây dựng là một nhu cầu rất lớn. Có những dự án lớn đang được đầu tư vào đây nếu em về anh nghĩ em sẽ thành công.

- Em muốn mở một công ty vừa thiết kế vừa thi công. Nếu có Vi cùng về hợp tác, hay biết mấy, anh nhỉ.

- Được vậy th́ c̣n ǵ bằng. Nhưng Vi được công ty của ḿnh tài trợ du học không thể bỏ quay về dược đâu em.

Nhân rót đầy ly bia, tu một hơi dài:

- Anh có liên lạc với Vi không? Lâu rồi không gặp được cô bé em cũng cảm thấy nhớ. C̣n anh bao giờ mới chịu lập gia đ́nh?

- Anh không tính được ǵ hết. Có lẽ vài tháng nữa anh mới quyết định được. Thanh trả lời lấp lững.

- Vi nó yêu anh mà anh cũng yêu Vi. Thôi, hai người lấy nhau đi. Anh đừng ray rứt ǵ về em nữa. Chuyện cũ đă qua, em có vợ rồi nên quên hết. Chỉ c̣n là kỷ niệm thôi anh.

Thanh nh́n vào mắt Nhân, nói nghiêm túc:

- Em có thật ḷng muốn anh và Vi lấy nhau không?

- Sao lại không, anh. Đó là điều em mong ước thật sự. Trước khi quyết định lấy vợ em trăn trở rất nhiều. Nhất là lần gặp Vi trong quán café . Lúc đó bọn em đang ngồi nói chuyện th́ Vi bước vào. Em đau khổ lắm nhưng vẫn làm vẻ mặt b́nh thường và Vi chúc hai đứa em vui vẻ. Miệng em đắng ngắt nhưng vẫn cười. Vi có lẽ đă nhận ra điều đó nên chỉ ngồi một lát rồi về.

- Anh có biết chuyện đó. Vi có viết thư kể cho anh nghe. Cô ấy cũng buồn lắm và nói khi nh́n em ngồi với người con gái khác cô ấy như mất đi một người bạn ḿnh quư mến, như mất đi những kỷ niệm đẹp trong đời.

- Vậy anh cưới Vi đi. Em luôn mong cho Vi được hạnh phúc và khi ở bên anh cô ấy mới có được điều đó mà thôi.

- Dù em đă có gia đ́nh rồi nhưng sao anh vẫn cảm thấy có lỗi với em. Điều này nó dằn vặt anh suốt bao nhiêu năm nay nên không thể đến với Vi được. Đó cũng là nguyên  nhân khiến đến bây giờ anh vẫn chưa có gia đ́nh là v́ vậy

- Em hiểu điều này mà anh. Đó cũng là nguyên nhân khiến em phải chọn lối đi riêng của ḿnh. Cách tốt nhất là em có vợ v́ điều này sẽ giúp cho cả ba người chúng ta t́m ra lối thoát. Vậy anh c̣n chần chừ ǵ nữa?

Nhân nói xong, mỉm cười đầy ư nhị.

 

Mới bước vào đầu tháng Tư mà nắng đă gay gắt. Cây Nguyệt Quế đứng im ĺm, không đong đưa một cành lá nào. Chiều nay chủ nhật, Thanh định chạy xe ra biển tắm nhưng vẫn c̣n ngại những tia nắng mặt trời như thiêu đốt da thịt mặc dù đă bốn giờ chiều rồi. Tần ngần một lát Thanh quyết định chờ đến chiều tối rồi mới đi.

Mấy ngày nay rồi Thanh tự hứa với ḷng sẽ làm một ṿng hoa Nguyệt Quế như mọi năm. Nhưng bước qua tháng Tư đă gần được nửa mà vẫn chưa thực hiện. Nghĩ vậy, Thanh trèo lên cây ngắt mấy nhánh có nhiều hoa rồi leo xuống ngồi kết chiếc ṿng. Kỷ niệm thời học tṛ năm xưa lại quay về mănh liệt trong Thanh. Những buổi chiều tháng Tư gần tắt nắng Thanh và Nguyệt Quế cùng đi bên nhau trên con đường quen thuộc, trở về nhà sau buổi học. Ngày ấy sao mà đẹp và hồn nhiên quá vậy?

Ba mươi hai bông trắng Thanh kết vào chiếc ṿng. Treo lên rồi đứng nh́n như tưởng niệm mối t́nh đầu đă chết. Vừa quay vào nhà bỗng Thanh nghe bước chân ai ngập ngừng ngoài cổng ngỏ. Một người phụ nữ đang nh́n Thanh trân trân, cô mang kính cận nhưng không dấu được đôi mắt đẹp và sáng. Tóc cắt ngắn nhuộm màu nâu nhạt. Một mỹ nhân đang chôn chân giữa hai cánh cổng dưới nắng vàng tuyệt đẹp như một bức tranh vẻ dưới nắng chiều.

Toàn thân Thanh như tê dại, cũng nh́n lại người phụ nữ không chớp mắt. Mọi cái trong khoảnh khắc như vở ̣a

- Em phải không?

- Anh..

- Nguyệt Quế ..

- Dạ…Em về rồi anh.

Thanh bước đến cầm bàn tay Nguyệt Quế. Bốn bàn tay run run nắm chặt lấy nhau:

- Em thật đây sao?  Không cho anh biết để đi đón.

Khóe mắt người phụ nữ ươn ướt:

- Em muốn thật bất ngờ. Và cũng muốn xem anh c̣n nhận ra em không?

- Em kiêu sa,lộng lẫy và đẹp hơn trước nhiều, Nhưng đôi mắt em vẫn vậy. Anh nhận ra em từ đôi mắt. Mười lăm năm rồi em cũng không thay đổi nhiều lằm. Chỉ có thêm cặp kính, mái tóc ngắn đi và đổi màu nhưng giọng nói vẫn nhẹ như xưa. Thôi, em vào nhà ngồi chờ anh tí.

Cô không vào nhà mà bước đến bên cây Nguyệt Quế. Sửng sờ nh́n ṿng hoa Thanh vừa mới kết treo lên lưng chừng . Dưới gốc cây là chiếc cốc chứa đầy hoa trắng. Chỉ thiếu cây nến nhỏ và ngọn lửa lung linh nữa thôi sẽ khiến cho Nguyệt Quế bật khóc. Cô kéo ghế đến ngồi dưới gốc cây, nh́n vào chiếc cốc rồi nhặt thêm vài cánh hoa nữa, bỏ cho thật đầy. Cứ vậy, cô nhặt hết cánh hoa này đến cánh hoa khác thả vào trên miệng chiếc cốc đă đầy. Những cánh hoa rơi ra ngoài. Giống như hồi c̣n bé chơi tṛ đong gạo.

Thanh bước ra kéo ghế đến ngồi bên cạnh:

- Anh chúc mừng Sinh nhật em! Em về từ lúc nào vậy?

- Về tối qua. Từ Sài G̣n bay thẳng về đây. Khi nào vào rồi ghé Nha Trang sau v́ em chỉ ghé thăm thôi, đâu c̣n ai thân thuộc ở đó nữa.

- Bây giờ em đang ở khách sạn nào?

- Không anh. Em ở nhà Cậu. Gần đây thôi em vừa đi bộ đến. Quán café Trái Dừa chín. Anh biết chứ?

- A! Vậy gần nhà anh lắm. Đi bộ năm phút đến ngă năm rẻ phải là đến thôi. Ông chủ quán cà phê nổi tiếng ấy ai cũng biết vượt biên ra biển bị mất tích rồi mà.

- Dạ, đúng rồi. Cậu ra đi trước và tàu bị cướp, mất tích từ năm bảy tám đến nay vẫn không có tin ǵ. Cả nhà cũng đi sau đó. Tất cả đang định cư ở Mỹ chỉ c̣n người chị có chồng nên ở lại thôi.

- Em định ở lại đây bao lâu?

- Cũng vài hôm . Em c̣n phải đi làm nữa. Cô chỉ cây Nguyệt Quế. Anh trồng từ lúc nào mà lớn như vậy?

- Mười năm rồi em. Anh xin của một người Dân tộc từ những ngày lao động trên rừng. Mấy năm trước hoa nhiều lắm nhưng không hiểu sao bây giờ nó lại ít như vậy.

- Em cám ơn anh. Nguyệt Quế nói thật nhỏ. Xa quê hương nhưng em vấn nhớ mùi Nguyệt Quế ở sân nhà em ngày đó.

Nguyệt Quế ngước nh́n lên ngôi nhà, nơi có căn pḥng của Thanh:

- H́nh như đó là pḥng ngủ của anh?

- Ừ, đúng rồi. Mà sao em?

Cô nh́n Thanh, cười:

- Em muốn được nh́n thấy anh sống như thế nào. Anh cho phép em lên thăm căn pḥng của anh nhé.

Thanh nh́n cô, găi đầu

- Thôi em. Bề bộn lắm.

- Cũng được có sao đâu. Em chỉ muốn xem có giống như ḿnh đă h́nh dung cuộc sống của anh không thôi. Những ngày xa quê em nhớ tất cả mọi thứ, thèm một chút bề bộn của anh.

Nguyệt Quế vừa nói vừa đứng dậy đi theo cầu thang bước lên pḥng Thanh. Anh để cho cô tự nhiên một phần v́ xấu hổ v́ căn pḥng bê bối của ḿnh.

Nguyệt Quế mở cửa pḥng, bước vào. Trên sàn nhà đủ loại sách báo ngổn ngang, c̣n trên giường, bộ áo quần làm việc lười biếng vắt ngang đầu giường. Cái chăn mỏng nằm nửa trên nửa dưới. Nguyệt Quế buông tiếng thở dài. Cô xắn tay áo lên rồi bắt đầu dọn dẹp. Treo bộ áo quần lên móc xong xếp lại đống sách vở, gấp lại cái chăn đặt ngay ngắn trên đầu giường, nh́n quanh khắp pḥng một lượt rồi đến ngồi bên chiếc bàn làm việc của Thanh. Trên bàn, ngoài cây đèn đọc sách là một cuốn vở mỏng, Nguyệt Quế nhận ra ngay đó là cuốn vở ngày nào cô ghi những gịng nhật kư trước khi ra đi. Em gái cô đă trao lại cho Thanh.

Cầm cuốn vở lên, lật giở lại từng trang nhật kư. Nguyệt Quế buông thiếng thở dài, nhưng sau đó lại mĩm cười đặt ngay ngắn cuốn vở lại chổ cũ. Cô kéo thọa bàn ra nh́n vào bên trong lỉnh kỉnh đủ loại. Băng keo, dao cạo râu, kéo, bút thước..Trong cùng c̣n có một cuốn sổ nhỏ nữa. Cô lại cầm lên và lật b́a sách, bên trong có mấy lá thư của cô gởi về từ Pháp và hai b́ thư ghi tên người gởi là Tường Vi, cũng từ Pháp

Nguyệt Quế ṭ ṃ định lôi bức thư ra đọc nhưng vừa lúc có bước chân của Thanh đi lên. Cô cẩn thận gấp cuốn sách đặt vào thọa bàn, đóng lại.

          Nguyệt Quế bước ra ngoài mở rộng cánh cửa đang khép hờ. Sát lan can là một chậu Tường Vi đang ra hoa rực rỡ. Thanh cũng vừa bước ra theo cô:

- Cám ơn em. Anh sống một ḿnh nên cũng không cần dọn dẹp kỹ lắm làm ǵ.

Nguyệt Quế đăm chiêu nh́n những chùm hoa màu hồng nhạt đang lắc lư theo cơn gió thoảng qua. Cô hơi choáng nên đứng dựa vào cánh cửa, mặt tái xanh.  Thanh nh́n thấy vậy bước đến bên cạnh:

- Em có sao không?

Nguyệt Quế đưa tay xoa hai bên trán:

- Không sao đâu anh. Có lẽ về đây thời tiết nóng bức khó chịu tí thôi. Cây Tường Vi ra hoa đẹp quá.

Thanh nhận thấy có điều ǵ đó là lạ nơi cô nhưng không tiện hỏi. Vừa lúc Mẹ anh bước vào cổng. Từ dưới bà nh́n lên thấy cô gái đang đứng nói chuyện với con trai ḿnh cứ tưởng là Tường Vi đến thăm nên hỏi:

- Vi mới về hở con?

- Dạ. Không phải đâu Mẹ. Đây là Nguyệt Quế, bạn con từ Pháp mới về thăm.

Hai người bước xuống cầu thang rồi ra pḥng khách Thanh kéo ghế cho Nguyệt Quế ngồi. Cô nh́n Mẹ của Thanh mĩm cười :

- Dạ, cháu chào Bác.

Bà Mẹ cảm thấy vui v́ có một cô gái ở trong nhà ḿnh. Điều hiếm hoi ở đây, ngoại trừ những cô nữ sinh đến học thêm:

- Cháu ngồi chơi với Thanh để bác pha nước uống.

Thanh đứng lên, nói với Mẹ:

- Con giới thiệu với Mẹ. Nguyệt Quế cùng học ngày trước với con ở Nha Trang mà có lần đă kể với Mẹ rồi.

Bà Mẹ xuưt xoa:

- Ôi! Vậy sao? Bà nh́n Nguyệt Quế rồi chỉ ra ngoài sân. Bác nghe Thanh nó kể về cháu nhiều lắm. Suốt bao năm nay nó cứ ủ rủ cạnh cái cây đó hoài.

- Thôi Mẹ.

 Thanh xoay qua Nguyệt Quế.

- Ḿnh đi ra quán ngồi uống nước rồi nói chuyện nhé em.

- Dạ.

          Thanh chở Nguyệt Quế đến quán Café  Quỳnh Châu. Cô bước xuống xe thật khó nhọc, gập lưng hai tay xoa gối nhăn mặt:

- Ngồi trên xe em ê mông quá.

Thanh kéo tay cô:

- Có khi nào anh chở ai đâu, nếu biết em về anh đă thay cái yên cho nó êm.

Thanh đưa Nguyệt Quế vào quán chọn chiếc bàn thường ngày vẫn ngồi, bên ngoài có hương thơm Ngọc Lan thoang thoảng bay vào. Nguyệt Quế kéo sát ghế gần Thanh hơn:

- Quán này khung cảnh dể thương quá anh. Nhạc hay mà c̣n có mùi hương nữa.

- Hoa Ngọc Lan đó em. Nh́n xem, nó cao vút. Thanh chỉ tay ra ngoài. Hoa nó rụng đầy sân. Ở thành phố này nó là cây duy nhất c̣n sót lại. Tỏa hương thơm bay rất xa nên nếu ngày nào đó cây bị đốn hạ, có lẽ người dân thành phố này ngẫn ngẫn, ngơ ngơ hết.

Nghe Thanh nói,Nguyệt Quế bật cười:

- Cái tính lăng mạn của anh vẫn c̣n nhiều vậy sao? Em cứ nghĩ bây giờ chắc anh thay đổi nhiều rồi. Đâu c̣n giống như ngày cứ lẽo đẽo theo em như cái đuôi.

- Mười lăm năm rồi em! Anh thay đổi từ ngày rời xa em quay về đây. Sau chiến tranh lại thay đổi thêm lần nữa. Tại em chưa nhận ra thôi.

Nguyệt Quế  tay trái chống cằm, nghiêng đầu nh́n Thanh:

- Em chưa thấy anh thay đổi ǵ nhiều. Vẫn cái đầu nghiêng nghiêng, dáng đi nhún nhẩy. Miệng cười hơi đểu nhưng cũng đỡ hơn ngày trước. Vậy mà không hiểu sao ngày đó em lại yêu anh mới lạ.

- C̣n bây giờ th́ sao?

          Nguyệt Quế cắn môi, mắt nh́n thẳng vào Thanh:

- Em cũng không biết nữa. Cái đó c̣n tùy ở nơi anh. Nhưng mà em nói thật, đôi khi em nhớ anh quay quắt. Muốn trở về nhưng không thể được. Những lúc như vậy em khóc sưng cả mắt.

- Đó là lúc em mới qua, phải không?

- Dạ. đôi khi cả sau này nữa nhưng đỡ hơn. Thỉnh thoảng lại nhớ cái ngày anh bỏ đi. Nó cứ dằn vặt em hoài. Em tự hỏi tại sao anh lại như vậy?

Thanh lấy ngón tay xoa xoa trên bàn:

- Em c̣n nhớ buổi chiều anh và em cùng ngồi dưới gốc cây Nguyệt Quế lần cuối cùng không?

- Dạ nhớ.

- Người tặng cho em bó hoa hồng ấy là ai vậy?

Nguyệt Quế nhíu mày nh́n Thanh:

- Đó là người em họ con ông Chú. Tuy là vai em nhưng cậu ấy lớn hơn em hai tuổi. Cứ tưởng anh biết?

Thanh cúi gục đầu xuống như hối hận:

- Anh xin lỗi!

Nguyệt Quế như muốn nỗi giận:

- Đúng ra anh phải hỏi lại em cho rơ ràng chứ. Tại sao vậy?

Nguyệt Quế nói như muốn khóc:

- Chiều hôm sau em đoán ra chuyện nên đă đem bó hoa đó vất vào sọt rác chờ anh đến để giải thích. Vậy mà em  đă chờ suốt bốn năm như vậy.

Những giọt nước mắt bắt đầu lăn dài trên má cô.

- Bốn năm là bao nhiêu ngày, anh biết không? Một ngàn bốn trăm sáu mươi ngày đêm em chờ anh trở lại. Không c̣n chịu đựng được nữa nên em đành phải ra đi.

- Anh xin lỗi.

- Em không muốn phải ra đi. Sau ngày ở trường Đại học trở về, mùa Hè năm bảy lăm thật là kinh khủng em không biết phải làm ǵ, sống như thế nào. Em gần như mất hết tất cả. Cuộc sống thay đổi quá nhanh khiến em không c̣n định hướng được phải đối phó ra sao. Không ai d́u dắt em c̣n anh ra đi lặng lẽ không lời từ biệt. Em có cảm giác như bị bỏ rơi giữa đường đời. Hụt hẫng, chơi vơi.

Thanh im lặng lắng nghe. Những lời của Nguyệt Quế như  một bản cáo trạng buộc tội anh. Rút chiếc khăn tay Thanh nghiêng người lau những giọt nước mắt trên má, môi của cô.

- Tất cả mọi điều xảy ra đều do số phận cả thôi em. Mười lăm năm qua, anh vẫn luôn nhớ về em. Mỗi độ tháng Tư về anh lại nhớ ngày ḿnh c̣n bên nhau rồi lại âm thầm ngồi kết ṿng hoa cho em. Anh trồng cây Nguyệt Quế này cũng v́ em, để có cảm giác như em luôn ở bên cạnh anh. Nhặt cánh hoa lên anh lại nh́n thấy em hiện về trong đó, cặp mắt u buồn nh́n anh trách móc. Ḷng ray rứt lắm.

- Vậy sao anh không chịu ra đi t́m em?

- Lúc đó anh giận em.

- Tại anh không chịu hiểu rơ sự việc xảy ra.

- Nhưng ngoài chuyện cậu em họ c̣n nhiều người khác nữa đến với em. Anh nh́n thấy em luôn vui vẻ với họ. Như vậy là sao?

Nguyệt Quế chùi giọt nước mắt đang chảy xuống cằm:

- Anh thật là ích kỷ. Họ t́m đến đó là việc của họ. Em cần phải nhẹ nhàng để t́m cách từ chối chứ không thể khác được, anh quá khắt khe với em.

- Anh đâu bắt em phải làm theo ư anh. Lúc đó bị tổn thương nên anh ra đi. Thôi, ḿnh đừng nhắc lại chuyện này nữa, em uống nước đi.

Tối đó hai người c̣n nói với nhau nhiều nữa. Thanh đưa Nguyệt Quế trở về đă gần nửa đêm. Lúc xuống xe, Nguyệt Quế nh́n Thanh, hỏi:

- Tường Vi là cô gái nào vậy anh?

Thanh sững sờ v́ câu hỏi bất ngờ của Nguyệt Quế. Im lặng một lúc rồi anh nói với cô:

- Chiều mai đi dạy về anh sẽ đến đón em. Sẽ kể hết cho em nghe chuyện này. Em vào nghỉ nhé, anh về. Chúc em ngủ thật ngon.

 

Sáng hôm sau, vừa chuẩn bị dắt xe đi làm. Mẹ Thanh hỏi:

- Cô Nguyệt Quế đó có định trở về luôn không con?

Thanh nh́n Mẹ mĩm cười, trông bà thật tội nghiệp:

- Dạ. Không đâu Mẹ. Cô ấy về thăm vài ngày rồi phải qua lại thôi.

- Vậy mà Mẹ cứ tưởng…Mà trông nó giống hệt Vi . Nh́n nó Mẹ nhớ  con bé quá. Thanh nghe bà thở dài sau câu nói, lặng lẽ dắt xe ra cổng.

Chiều hôm đó Thanh đi làm về sớm hơn b́nh thường. Có vài đứa học tṛ đă đến ngồi chờ học. Anh nới :

- Hôm nay thầy có việc bận. Các em nghỉ hai buổi nhé. Tuần sau thấy sẽ dạy bù lại.

Năm giờ chiều Thanh lội bộ qua nhà Cậu Nguyệt Quế. Ra đón Thanh là một phụ nữ nói giọng Huế đặc sệt:

- Thanh phải không?

Dạ. Cho em hỏi có Nguyệt Quế không chị?

- Em nó nói Thanh vào nhà chờ nó tí.

Thanh bước vào ngồi chờ.

Nguyệt Quế bước ra trong bộ váy đầm màu vàng nhạt, thắt lưng bằng một dải lụa cùng màu, mang đôi giày không cao lắm. Trông cô có vẻ trẻ trung, quư phái. Thanh nh́n cho đến khi cô bước đến bên cạnh:

- Em lúc nào cũng đẹp. Vẫn như ngày xưa, mỗi ngày em có một vẻ đẹp khác nhau. Chỉ có đôi mắt sáng long lanh của em là không bao giờ thay đổi..

Nguyệt Quế lườm Thanh:

          - Cách nói chuyện nịnh đầm như anh khiến em  nghĩ đến bây giờ anh vẫn không có người con gái nào bên cạnh, lạ quá.

          - Vậy mà đúng như rứa đó em.

          - Ḿnh đi đâu bây giờ anh

          - Chiều nay trời nắng đẹp anh muốn đưa em đi bộ dạo phố. Ḿnh xuống bờ sông nghe em.

          Thanh chào người chị họ của Nguyệt Quế rổi hai người bước ra khỏi nhà. Đi dọc theo đường Trần Quốc Toản có hàng cây bên đường râm mát, Nguyệt Quế đi sát vào Thanh. Nhớ lại ngày đầu đón cô ở cổng trường, anh bật cười.

          - Anh cười ǵ vây?

          Thanh nh́n cô chọc:

          - Xít ra xa xí. Đi chi sát rạt dữ rứa?

          Nguyệt Quế dừng lại nh́n Thanh. Cô có vẻ ngạc nhiên:

          - Anh vẫn c̣n nhớ sao?

          - Vẫn nhớ hoài. Làm sao quên được. Đó là một phần cuộc sống của anh. Kỷ niệm mối t́nh đầu bao giờ cũng vậy. C̣n em có nhớ được ǵ không?

          Hai người bước đi tiếp. Nguyệt Quế nói nhỏ:

          - Em không quên bất cứ kỷ niệm nào của anh và em hết. Nó đi theo em những lúc ngồi một ḿnh hay cả lúc em làm việc căng thẳng. Em nhớ đôi mắt anh nh́n lúc em ngồi trên chiếc xích đu, đầu đội chiếc ṿng anh tặng. Nhớ anh bất cứ thời gian nào trong ngày. Ngay cả lúc em nhận lời…

          Nói đến đó bỗng Nguyệt Quế im bặt. Thanh hỏi:

          - Sao em?

          - Dạ không có ǵ. Mười lăm năm rồi, em cứ tự hỏi tại sao không quên được anh.

          - Đó cũng là câu anh tự hỏi với ḿnh.

          - Có năm nào anh quên kết ṿng Nguyệt Quế cho em không?

          - Không. Năm nào cũng vậy. Hai năm ở trên rừng anh đă dùng một loại cây khác để kết xong thả xuống suối cho nó trôi đi. Biết đâu em lại nhận được nó. Thanh nh́n cô, mĩm cười.

          Họ đă đến bờ sông. Thanh d́u Nguyệt Quế đến ngồi trên chiếc ghế đá c̣n trống ngay trước Bưu điện Thành phố. Gió thổi lên từ bờ sông mát rượi. Nguyệt Quế nh́n mấy chiếc tàu đánh cá trở về:

- Sông Hàn không đẹp bằng sông Seine nhưng thơ mộng hơn nhiều. Sông Seine nó “hiện đại” quá, không c̣n giữ được vẻ b́nh yên như ở đây.

- Nhưng cũng từ con sông này biết bao nhiêu người đă đi từ đây để t́m một nơi chốn khác mà họ cho là Thiên đường. Bạn bè anh ra đi cũng nhiều .

Nguyệt Quế dựa sát người vào Thanh:

- Có bao giờ anh nghĩ, một ngày nào đó ḿnh sẻ rời bỏ con sông này mà đi không?

          - Chưa bao giờ, em.

          - Nhưng nếu anh ra đi cuộc sống sẽ khác hơn. Có nơi b́nh yên cho anh thỏa sức làm việc. Người giỏi luôn được tôn trọng. Em đủ điều kiện để bảo lănh cho anh qua Pháp, nếu anh đồng ư.

          Thanh nắm chặt bàn tay Nguyệt Quế, nh́n vào đôi mắt trong veo của cô:

          - Anh xin lỗi em. Chưa bao giờ anh có ư định sẽ rời bỏ nơi này. Mẹ anh một đời cực khổ nuôi bọn anh lớn khôn nên chỉ mong sao suốt đời được bên cạnh Mẹ. Em thử tưởng tượng xem nếu anh ra đi Mẹ sẽ như thế nào? Chắc chắn Bà sẽ chết dần chết ṃn v́ thương nhớ anh.

          - Rồi một ngày anh bảo lănh cho Mẹ qua, có sao đâu anh?

          Thanh nh́n cô :

          - Em nghĩ Mẹ anh sẽ qua?

          Nguyệt Quế im lặng. Thanh đứng dậy, cầm tay cô:

          - Ḿnh đi dạo tí em.

          Thanh chỉ về cây phượng đang phủ một màu đỏ rực rở, có một nhánh to ngă ra ngoài sông

          - Em có biết cây phượng này nó có ư nghĩa  thế nào với anh không? C̣n chiếc cầu neo thuyền này nữa. Đó là tuổi thơ anh. Ngày c̣n là cậu học tṛ Đệ nhất cấp anh và bọn bạn đă ra đây trèo lên nhánh cây này nhảy xuống sông tắm. Đoạn đường này đầy Phượng đỏ. Và đây là đường ray tàu hỏa. Bọn anh tắm xong chờ tàu đến bám vào phía sau đi nhờ một đoạn đường dài về trường. Đứa nào cũng ướt nhem, đen thui. Khi anh lên lớp Đệ tứ, lúc đó biết “làm dáng”, thôi không c̣n nhảy sông nữa.

          Nguyệt Quế vẫn đi sát bên, cô ôm cánh tay đầu ngă lên vai Thanh chầm chậm từng bước. Hai người đi lên chiếc cầu neo thuyền rồi bước xuống bậc tam cấp ngồi nghỉ:

          - Gịng nước ở đây trong xanh hơn sông Seine nhiều. Nó êm đềm quá.

Nguyệt Quế nh́n ra giữa gịng sông, nói với Thanh. Lát sau cô cúi đầu xuống hỏi thật nhỏ:

- Tường Vi là ai vậy anh?

Thanh đan hai tay vào nhau,nh́n chiếc ghe nhỏ đang tấp vào cầu:

- Đó là cô em gái bạn anh. Mà sao em biết cô ấy và hỏi anh như vậy?

- Em hỏi thật nhé. Anh yêu cô ấy phải không?

Thanh xoay qua nh́n vào mắt Nguyệt Quế:

- Tại sao em nghĩ vậy?

- Hôm qua lúc ở trên gát nhà anh. Mẹ tưởng em là cô Tường Vi nào đó. C̣n cây Tường Vi anh trồng trên gát có phải để được “gần” cô ấy không?

Thanh thở một hơi dài:

- Thôi được để anh nói cho em biết. Anh đă yêu cô gái đó nhưng anh vẫn yêu em.Và chính v́ yêu em mà anh không đến với cô ấy

- Và cũng v́ như vậy mà đến bây giờ anh chưa lập gia đ́nh, phải không?

- Đúng vậy.

- Nếu cả hai người cùng yêu anh và anh cũng yêu cả hai. Vậy anh chọn ai?

-Anh không biết. Có lẽ anh không chọn ai hết.

- Bây giờ cô ấy ở đâu rồi?

- Anh không gặp cô ấy từ hai năm nay. Vừa rồi có viết thư về cho anh. Cô ấy đang du học ở Paris. Cũng là một kiến trúc sư như em.

Nguyệt Quế bóp trán như cố nhớ ra điều ǵ. Cô nhớ về một buổi chiều mùa Thu trong công viên Luxembourg. Ừ, đúng rồi. Cái cô gái có đôi mắt to tṛn, nước da tái xanh v́ lạnh bỗng nhiên gọi Mẹ ơi. Cô gái thật đẹp có giọng Huế nhẹ như ru nhưng khuôn mặt trông có vẻ buồn lắm. Nhớ lại vậy nhưng cô không nói ra điều này với Thanh. Nguyệt Quế cắn chặt hai môi nghe tim ḿnh tê tái. Cô không muốn khóc trước mặt Thanh nhưng những giọt nước mắt cứ lăn dài bởi ḷng không kiềm chế được nỗi buồn. Màn đêm đă buông xuống nên Thanh không nh́n thấy những giọt nước mắt  trên má cô. Gió từ sông thổi lên lành lạnh. Hai tay ṿng qua ôm vai, cằm tựa trên cánh tay ḿnh mắt nh́n ra xa, Nguyệt Quế cố giử trong lồng ngực những thổn thức, im lặng như vậy rất lâu.

Thanh bắt đầu cảm thấy lạnh:

- Thôi, ḿnh về đi em.

          Chờ lâu, không nghe Nguyệt Quế nói ǵ. Thanh xoay qua nh́n:

          - Ḿnh về nhé. Em lạnh rồi.

          Nguyệt Quế vẫn im lặng. Thanh bắt đầu nhận ra cô đang giận dỗi:

          - Em sao vậy? Thanh nắm vai cô lắc nhẹ, lúc này mới biết những giọt nước mắt đang chảy dài xuống má Nguyệt Quế. Thanh hốt hoảng, rút khăn lau nhẹ khuôn mặt cô.

          - Anh đưa em về nhé?

          Thanh đứng dậy cầm tay Nguyệt Quế d́u lên bậc tam cấp. Hai người không nói ǵ với nhau trên đường trở về. Mỗi người một suy nghĩ riêng, nhưng tâm trạng ai cũng nặng nề, buồn phiền.

 

                                       

 

Xem NGUYỆT QUẾ - 11

                                      

 

 

 

BÙI THANH XUÂN

Đà Nẵng, tháng 6/2012

 

 

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Bùi Thanh Xuân                |                 www.ninh-hoa.com