Trang Thơ và Truyện của Bùi Thanh Xuân                 |                  www.ninh-hoa.com

BÙI THANH XUÂN

Cựu Học sinh
Trung Học Ninh Ḥa

Niên Khóa:
1971-1972 lớp 9/2
1972-1973 lớp 10/B

Hiên sinh sống tại
 Quận Hải-Châu, Đà Nẵng

 


 

 

 

 

 

 

NGUYỄN QUANG LỘC
B
ÙI THANH XUÂN

 

 

      

       Tôi may mắn được gặp Lộc trong một buổi chiều nơi thành phố Lộc ở. Cứ ngỡ sẽ gặp môt chàng trai phong lưu, lịch lăm. Lái xe “điện” điệu nghệ như các tài tử nổi tiếng Hollywood. Té ra cũng thường thôi.

 

       Đang ngồi nói chuyên với thằng bạn nhà báo tại vỉa hè góc đương Kư Con- Lê Thị Hồng Gấm, Lộc chạy xe may đỗ xịch ngay bên cạnh. Bốn mắt nh́n nhau như tia lửa xẹt. Nhận ra nhau ngay chỉ sau hai lần gọi điện thoại, vậy mà như nợ nhau.

 

       Bạn ra về như muốn dành cho tôi và Lộc tâm sự. Không nói nhiều về văn chương, chữ nghĩa, Lộc khen cái Thành phố này có nhiều điều đáng để sống, mà cái đáng sống đầu tiên là nó giúp ḿnh dễ kiếm tiền và để cho người khác …móc túi minh. Cách nói của Lộc nghe nó không giống như những ǵ Lộc đă viết, nó lạ lẫm với suy nghĩ của người nhà quê lên Thành phố như tôi.

 

        Lộc nói vậy nhưng không phải vậy. Có cái ǵ đó buồn buồn, u uất đằng sau đôi mắt Lộc, mặc dù khi nói lúc nào cái miệng cũng cười cười và cặp mắt th́ …nghiêng nghiêng, trông dễ ghét.

      

       Tôi đă đọc hết tất cả những bài văn Lộc viết. Có lúc nó tưng tửng như đùa cợt, đôi khi lại lừng khừng như người mộng du. Lộc “nh́n” thấy cái tĩnh lặng, êm đềm giữa phố chợ ồn ào, náo nhiệt mà người khác không nhận ra được. Tôi bái phục Lộc ở cái chỗ đó.

 

       Tôi nh́n thấy tôi trong văn của Lộc. Nó như dụ dỗ, mê hoặc tôi, buộc tôi phải suy tư và hồi tưởng lại một thời ḿnh trẻ như Lộc, nó xoáy vào tâm hồn ḿnh, rồi ray rứt, bâng khuâng. Muốn đi chậm lại hay quay về tuổi trẻ thế nào cũng được, miễn sao như Lộc. Không diễn đạt mông lung, màu sắc nhưng tôi như bay lên trong từng câu chữ Lộc viết, những giọt nước làm tươi lại tâm hồn tôi.

 

       Tôi biết Lộc như một sự t́nh cờ đáng ghét. Nhờ những vần thơ của một cô bạn cùng lứa, thời đi học đang ở phương xa,“được” đăng trên một trang web có những bài văn của Lộc. Thơ cô ấy đọc lên nghe như người Huế hát chầu văn, nó kỳ kỳ sao ấy. Rồi ṭ ṃ xem những người khác viết có “hay” như cô ấy hay không? Vậy rồi “tóm” được Lộc.

 

        Lộc gọi tôi là chú hay anh cũng được. Cái đó không quan trọng. Hai thế hệ có thể t́m nhau ở một góc hẹn nhỏ hẹp th́ có sao. Tôi chỉ mong Lộc giữ cho được cái riêng của ḿnh như đă có. Biết nhận lỗi với chính bản thân ḿnh, viết những điều ḿnh muốn và ghét những điều người ta thích. Bởi Lộc không phải như loài chim cánh cụt muốn bay cao. Tôi hy vọng Lộc sẽ không bao giờ làm thơ, v́ Lộc không làm nỗi một câu thơ nào. Cái tâm hồn nỗi loạn như Lộc mà làm thơ th́ thiên hạ...chết.

 

       Tâm hồn Lộc cháy bỏng một nỗi niềm. Đọc văn Lộc tôi nhận ra cái lạnh của mùa Đông giữa nắng Hạ chói chan. Thả ng̣i bút như thả ḥn sỏi xuống mặt hồ. Lạnh tanh.

        

       Lộc không viết về Quê hương ḿnh bằng cái giọng văn lơ lớ và cặp mắt xanh màu nước biển, (như thơ của cô bạn cùng lứa của tôi).

 

       Lộc vẫn luôn là chính ḿnh. Tôi tin như vậy và mong một ngày được gặp lại trong chiều Hạ vàng nơi phố biển của ḿnh.

 

                                      

 

 

 

BÙI THANH XUÂN

Đà Nẵng, tháng tư 2012

 

 

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Bùi Thanh Xuân                |                 www.ninh-hoa.com