Trang Thơ và Truyện của Bùi Thanh Xuân              |                 www.ninh-hoa.com

BÙI THANH XUÂN

Cựu Học sinh
Trung Học Ninh Ḥa

Niên Khóa:
1971-1972 lớp 9/2
1972-1973 lớp 10/B

Hiên sinh sống tại
 Quận Hải-Châu, Đà Nẵng

 


 

 

 

 

 

Tranh: Họa sĩ Phi-ṛm

 

NGUYỄN PHAN THỊNH  - Chuyện T́nh Của Anh
Búi Thanh Xuân

 

 

 

 

          Tôi gặp anh hai lần, trông thấy anh th́ đúng hơn. Một lần anh”gởi” bức tranh vẽ cô gái ngồi dưới ánh đèn cho em và lần sau tôi chú ư đến anh nhiều hơn bởi v́ anh “chiếm” mất cái ghế thường đêm của tôi dưới gốc cây bông giấy trong quán café Dung. Dáng người anh cao nhưng hơi gầy, khuôn mặt hiền từ, không như những người đàn ông khác hay đến quán với  ánh mắt thô tục hay lời lẽ khiếm nhă với cô chủ quán nhỏ nhắn xinh đẹp. Trong ḷng tôi lúc ấy chợt nhận  ra rằng đây mới là “đối thủ” đáng ngại nhất chứ không phải mấy con người đẹp trai, to con nhưng bổ bả kia.

 

          Ba mươi năm sau tôi mới thật sự biết anh là ai. Một người Sĩ Quan trẻ tuổi tài hoa và đúng như suy nghĩ của tôi lúc đó, anh đúng là “đối thủ” đáng ngại bởi anh hơn tôi nhiều lắm. Từ tuổi tác,kinh nghiệm sống đến tŕnh độ văn hóa và địa vị xă hội, nhất là cái vẻ bề ngoài chững chạc. Anh đến quán lặng lẽ chọn chiếc bàn trong góc và rồi ra về âm thầm. Hai lần gặp ấy tôi chưa được nghe giọng nói của anh dù ngồi rất gần.Anh có ánh nh́n nhẹ nhàng xa xăm,mang một nét buồn khó tả, khuôn mặt u buồn nói lên nội tâm chất chứa trong cái đầu kia như muốn nổ tung. Tôi lén quan sát anh qua vành ly café và khói thuốc,trong tôi lúc đó có sự khó chịu xen lẫn một chút ghen tị lúc anh tặng bức tranh vẽ chân dung em đang ngồi bên quầy, đầu hơi cuối xuống. Bức tranh sau này có lần tôi đă nh́n thấy khi được em cho xem. Anh vẽ không cần em ngồi làm mẫu nhưng chiếc cọ anh diễn đạt những đường nét trên khuôn mặt em thật tài t́nh. Lúc anh trao bức tranh tặng em tôi đă nh́n thấy đôi mắt em rực sáng long lanh như thế nào và hiểu rằng c̣n xa lắm tôi mới được như anh. Anh ngồi trên chiếc ghế của tôi như một sự vô t́nh và thách thức,không nhả khói thuốc liên tục nhưng tay lúc nào cũng vân vê điếu thuốc, thỉnh thoảng liếc nh́n qua khung cửa sổ nơi có cô chủ quán chăm chỉ học bài. Ba tháng sau tôi lặng lẽ rời xa em, bỏ lại Dục Mỹ với bức tranh cô thiếu nữ bên ánh đèn, bỏ lại dáng anh ngồi bên giàn hoa giấy với khuôn mặt mang nỗi  buồn u uất, nặng trỉu. Ba mươi tám năm sau tôi mới biết được anh cũng bỏ lại Dục mỹ và cô gái ngồi dưới ánh đèn của anh sau đó vài tháng.

 

          Tôi nhận được bài viết của anh về cuộc hội ngộ đồng hương    Dục Mỹ đầu năm 2007 như một sự sắp đặt trớ trêu của định mệnh, v́ một lư do tế nhị nào đó bài viết của anh không được đăng trên Ninh Hoa.com ngày ấy cách đây đă bảy năm chỉ  vài tháng trước khi anh chào vĩnh biệt đường trần và chính tôi chứ không phải ai khác viết về anh, gởi đăng bài viết của anh lên www.ninh-hoa.com ..

 

          Những ngày cuối tháng năm nóng bức, chị Thủy gởi cho tôi bài viết ấy như một sự t́nh cờ hay có thể một cách gián tiếp chị muốn cho tôi biết về t́nh yêu của anh dành cho em ngày đó qua câu chuyện đời em vừa kể. Chị nói cho tôi nghe về anh, con người trầm lặng dể mến. Giọng nói miền Bắc nhẹ nhàng và lúc nào cũng nh́n thẳng vào người đối diện mà anh muốn truyền đạt một điều ǵ. Khi nói về anh,chị bồi hồi xúc động rồi kể tôi nghe về sự sắp đặt như vô t́nh cho lần gặp gỡ của anh và người ấy năm 2006. Hôm đó có mặt   nhà văn L.V. và thầy D.A.S. Anh đến thật sớm ngồi chờ một cuộc hội ngộ lần thứ ba với người con gái năm xưa anh đă yêu nhưng chưa bày tỏ được bằng lời. Hai lần trước cách đây đă ba năm, khi hay tin em vào Saigon gặp gở ban bè sau hai mươi tám năm xa cách, anh đă vội vă đến quán Đất phương Nam t́m em và hôm sau t́nh cờ gặp nhau tại nhà chị Thủy cùng với Duyên. Anh chỉ dám hỏi thăm về cuộc sống của em,chuyện chồng con và công việc làm ăn mà thôi. Chị Thủy đă tế nhị cho hai người ngồi với nhau, anh tặng cho em tập thơ T̀NH CA MƯA đến bây giờ em vẫn c̣n giử như một kỷ niệm đời ḿnh.

 

 Mối t́nh ấy đi theo anh cho đến buổi chiều mùa Xuân 2006. Anh ngồi đó lặng lẻ với khuôn mặt khắc khổ,không dấu được những người có mặt đang  nh́n anh biểu lộ qua đôi mắt vụng về kia niềm mong đợi.Và rồi mọi người thấy anh vỡ ̣a một niềm hạnh phúc vô bờ khi em xuất hiện trên bậc thềm cùng với T.H , người bạn gái cùng học thời phổ thông. Em đứng đó, không nét kiêu sa lộng lẫy như ngày nào với khuôn mặt gầy hơn trước nhiều bởi phong ba băo táp cuộc đời. Ngơ ngác nh́n mọi người có mặt rồi cúi đầu chào.Chị Thủy giới thiệu nhà thơ V.H Và đặc biệt sự có mặt của anh ngày hôm nay. Em thoáng chút sững sờ và ngạc nhiên nh́n người đàn ông tóc đă bạc trắng đứng lên đối diện với ḿnh. Hai người ngồi xuống sau cái nh́n ngỡ ngàng đầu tiên, mọi người chúc Tết nhau nhưng em vẫn ngồi đó im lặng không nói lời nào. Thời gian trôi khá nhanh, hai tiếng đồng hồ sau anh mới thổ lộ cho em biết t́nh yêu của anh dành cho em ngày trước. Anh nói rất nhiều về những ngày đến ngồi dưới giàn hoa giấy nh́n em qua sợi khói nhưng em vẫn vô t́nh chăm chỉ học bài bên trong khung cửa sổ, gởi gắm yêu thương bằng những bài thơ chưa kịp gởi và nhiều bài trong số đó đă mang về sau này đăng trên các tạp chí Tri thức,Thế giới mới, Kiến thức, Văn uyển, Văn chương.. với các bút hiệu Thăng Trầm, Nguyễn Phan, Sơn Ca, Quyên Quyên.

 

          Hôm đó lần đầu tiên anh thổ lộ t́nh yêu của ḿnh với em không chút e ngại. Em sững sờ, im lặng lắng nghe lời tỏ t́nh muộn màng của anh như chấp nhận một quá khứ buồn. Anh hỏi,” em c̣n nhớ bài thơ duy nhất tặng em ngày ấy không?” Em đă mượn bút viết và chép lại bài thơ ấy gồm mười bốn khổ thơ nhưng chỉ c̣n nhớ được năm.

          …

          Anh uống cả h́nh em trong mắt

          Cho không gian xanh trời đất xanh lơ

          Ṿng tay ôm hết không gian lại

          Ngh́n năm ḥ hẹn tự ngh́n xưa

          …

          Bên anh đèn màu hồng mờ ảo

          Nhan sắc em đẹp nét diệu kỳ

          Anh yêu em qua trong câm lặng

          Nốc cạn buồn đau tận đáy ly

 

          Em như sương sớm trên cánh biếc

          Anh đă là mưa rụng xuống đời

          Em như hoa thắm c̣n khoe nụ

          Anh đă là xác bướm héo khô

         

Tôi chỉ ghi lại ba khổ thơ, c̣n hai khổ thơ kia đă được em gởi đăng trong bài  viết của ḿnh rồi.

 Chị Thủy kể trong lần hội ngộ năm 2007 năm đó em đă từ chối lời mời v́ mặc cảm với nỗi đau đời ḿnh sau lần được một cô bạn học thời phổ thông đang ở nước ngoài, v́ biết hoàn cảnh khó khăn của em nên đă kêu gọi mọi người giúp đở vốn cho em làm ăn nhưng cuối cùng bị thất bại và rồi người bạn ấy đă quay lưng lại với em mặc dù em đă có viết thư tạ lỗi với bạn.Năm 2006 bạn ấy có về tổ chức họp mặt, dù biết em đang ở nhà T.H tại B́nh Dương nhưng vẫn không một lời hỏi thăm. ( Sau chín năm, khi đọc bài viết của em đăng trên ninh-hoa.com, cô bạn ấy có gọi về với vài lời hỏi thăm )Từ đó em mặc cảm với bạn bè nên không đến dự dù đang ở rất gần.

 Anh cô đơn ngồi chờ bóng dáng người xưa với hy vọng bất ngờ em xuất hiện bên khung cửa nhà hàng. Thời gian cứ trôi và rồi anh ra về với nỗi buồn mang nặng trong ḷng. Để rồi anh từ giă cuộc chơi, về với cỏi Vĩnh hằng vài tháng sau đó.

 

 Tôi đọc hết bài của anh và  ngậm ngùi, thương cho con người tài hoa với t́nh yêu lặng lẽ và xin giới thiệu đến mọi người bài viết này của anh, như một lời tạ lổi thay em.

         

    “ Cảm nhận trong buổi họp mặt đồng hương Dục Mỹ ngày 7-1-2007

 

Tôi đến nơi hẹn sớm mười lăm phút, trước sáu giờ. Đầu tiên thấy Quán Ta, mặt tiền rộng hoành tráng, chưa có khách. Cách vài căn mới thấy Quán Tây, hẹp ngang, tầng trệt tối om, có vẻ đang sửa Vài chữa, chẳng có ai trước thềm. Chắc chắn đây rồi, chỉ tại thói quen của thầy giáo già nhà xa lo giữ phép lịch sự khi được mời, thời buổi hiện đại ở nước ta có khi gây cho người khác ngỡ ngàng lúng túng. Yên tâm rồi, tôi quay lại hàng cà phê quen gần đó nhâm nhi khói thuốc xem truyền h́nh một phim bạo lực đang diễn màn song đấu bạo liệt giữa một giai nhân có cú đá sấm sét với một anh chàng trông rất hung hiểm. Quán vắng. Xem thôi, chứ tai nghe giọng ca Tuấn Ngọc, em đến thăm anh chiều đông giá, đướng xa lạnh lùng...

 

Sáu giờ năm phút, tôi trở lại Quán Tây. Đă có mấy xe gắn máy. Gửi xe, lên tầng trên, trong một pḥng rộng ấm cúng bắt mắt, đang ngồi ở một bàn khoảng bảy, tám người, không quen. Từ đây cho đến hơn bảy giờ, tôi ở giữa những người xa lạ đến mỗi lúc một đông. Chung quanh tôi tràn ngập tiếng  cười nói gọi nhau ồn ào không ngớt. Không ai ngồi yên chỗ, họ chạy đi chạy lại, ôm nhau, siết tay, trong âm thanh reo vui huyên náo như bày ong vỡ tổ. Họ nhận ra nhau gần hết. Có người kêu lên, ba mươi hai năm rồi đó nghe! Người khác, ở Mỹ về hả? Lại người khác, tóc ông có bạc đi thôi, chứ trông là nhận ra ngay. Và, ủa, sao trông bà vẫn trẻ đẹp vậy ta?...

 

Tuổi tác mấy chục người này thuộc hàng trên dưới U 50. Trông ai cũng tươi tắn và đẹp đẽ. Cuộc sống thường hằng và quá khứ nặng nề ám ảnh phút này tan biến hết. Trong mắt nh́n và t́nh cảm của họ dĩ văng xa hơn, trẻ trung hơn ngời ngời sống lại. Cuộc tái ngộ của những thanh niên thiếu nữ  trường cũ lớp xưa, cùng với biết bao đường xá xóm thôn, chân cầu suối nước, nhà chợ giáo đường, sáng nắng chiều mưa, t́nh bạn t́nh yêu, mộng to mộng nhỏ, tất cả dường như làm họ trẻ lại say say.

 

Măi sắp đến giờ khai mạc, cô Thu Thuỷ, Hội Trưởng Hội Đồng Hương Ninh Hoà - Dục Mỹ mới đến. Buổi chiều cô đă phải vào bệnh viện, tôi thắc thỏm có thể cô không đến. Cô gửi email rủ tôi đến dự buổi tiệc này để kết t́nh đồng hương với những cư dân một thời Dục Mỹ. Thấy cô tôi rất mừng. Cô có nụ cười tươi, nhanh nhẹn, rất duyên dáng. Cô có vẻ mừng thấy tôi nghe lời cô mà có mặt giữa những người xa lạ. Nhiệt t́nh sâu lắng của cô dễ làm ấm ḷng người và có thể hiểu được những t́nh cảm và công sức cô đóng góp cho tổ chức hội đồng hương này đáng quư biết bao.

 

Hai dẫy bàn tiệc dọn ra, ly nâng cao chạm nhau côm cốp, máy h́nh chụp không ngơi trong tiếng cười đùa náo nhiệt. Chương tŕnh bắt đầu bằng cuộc bầu ban chủ nhiệm Hội Đồng Hương Dục Mỹ mới. Rồi đến màn ca nhạc. Tôi không cố ư ghi chép, nên những chi tiết sự việc và tên tuổi xin để dành cho người khác tường thuật chính xác và có ư nghĩa hơn. Tôi chỉ xin nói lên những cảm xúc của tôi, một người đă U 60 và chỉ có ba năm ngắn ngủi sống trong Trường Pháo Binh Dục Mỹ.

 

Thời gian ấy, chiến tranh đang căng thẳng, đặc biệt sau chiến sự hai mùa Tết 1968 và 1969. Doanh trại thường bị cấm trại liên miên, nên chúng tôi cũng ít ra ngoài. Thỉnh thoảng “xé rào” ra với khu phố Dục Mỹ v́ quá nhớ thèm không khí ấm áp thanh b́nh, thường cũng chỉ ở trong trong các quán cà phê và các quán bi-da sau khi mua sắm linh tinh mà thôi. V́ thế bây giờ gặp nhau đây, tuy ké tiếng đồng hương mà thật tôi chưa hề có duyên quen ai hết.

 

Tôi sẽ không quên được một đêm ca nhạc tự biên tự diễn tuyệt vời. Bất chấp tuổi tác, tất cả các anh chị lên hát đều say sưa nồng nàn với hơi điệu của những ca khúc trữ t́nh xưa đă ăn sâu vào tâm khảm một thời. Và tất cả mọi giọng ca đều điêu luyện, làm tưởng nhớ tới Aùnh Tuyết, Khánh Ly, Anh Khoa, Sĩ Phú.... Những rung cảm chân thật của lời ca thật là cả “một trời luyến nhớ”, thắp sáng lung linh những kỷ niệm tưởng đă phôi phai dưới lớp bụi thời gian nghiệt ngă.

 

Chẳng ǵ hơn hát cho nhau và nghe nhau hát những lời vàng tha thiết ngân nga trong tim ḿnh suốt một thời trẻ trung hoa bướm. Chỉ tiếc cây organ không tốt lắm, hơi ồn ào, giá chỉ một cây ghi-ta gỗ thôi cũng đủ sâu lắng chứa chan cho boston d́u dặt, valse lững lờ, moderato thanh thoát, hay slow huyền ảo... Nhưng có hề ǵ với những tiếng ca nồng nàn cất lên từ  đáy tim chân thật của t́nh bạn sau những chục năm dài thê thiết thăng trầm! Rất nhiều người hát. Ngay cả chủ nhân nhà hàng với bộ ria mép rất đẹp cũng góp giọng ca trầm ấm.

 

Tôi nhớ lại quán cà phê ấy ở Dục Mỹ, duới dàn hoa giấy. Nơi đây, tôi ngồi nhiều hoàng hôn, nhiều đêm khuya, một ḿnh bên khói thuốc đắm hồn trong giọng ca Thái Thanh, Khánh Ly, Duy Trác, Anh Ngọc... với những ca từ bất hủ. Chính ở đây tôi đă trải ḷng sống một quăng đời trai quá nhiều suy tư, cô đơn và khắc khoải. Sẽ thế nào, sẽ đi về đâu tất cả những êm ái ngọt ngào này, tôi không dám chắc một điều ǵ. Sau những năm ném hết đời trai mới lớn trên những ngọn núi đụng mây xanh, trong ḷng hố bom c̣n nóng khét, cái chết thoát trong gang tấc nhiều lần như điều kỳ diệu, bạn bè vơi dần ... Trong tâm hồn chi chít những vết thương nhói buốt, sự sống nỗi chết, hoà b́nh chiến tranh bàng hoàng nan giải, tôi về nơi hậu cứ an b́nh này, ngồi một ḿnh cũng già nua như một lăo già lạ mặt ngay với chính ḿnh.

 

Và cũng chính ở đây, tôi nhen lại sương khói của mộng mơ. Trong tiếng nhạc và ánh đèn mờ, tôi viết một bài thơ t́nh như của một cậu học tṛ. Sau khoảng 35 năm trời, tôi không nhớ bài này, v́ tôi không hề giữ . Tôi cũng không bao giờ viết một bài thơ lạ lùng như thế. Tôi đă cho đi, trong lúc chuẩn bị đánh bài số mệnh với hai ẩn số, hoặc cầm sự vụ lệnh ra tăng cường tuyến radar mặt trận Đông Hà, hoặc nhận lệnh biệt phái trở về nhiệm sở giáo dục cũ. Cuối năm1973, bất ngờ tôi được về lại với phấn trắng bảng đen, với học sinh thân yêu ở một thành phố biển nghèo nắng cháy. Đóù cũng là lần chia tay cuối cùng đất Dục Mỹ  và quán cà phê đầy ắp kỷ niệm ngày ấy. Tôi chưa một lần về lại sau bao nhiêu vật đổi sao dời, tang thương ngẫu lục, và biết tất cả đă không c̣n tăm tích cũ.

 

Vậy, bây giờ tôi ngồi đây giữa những người Dục Mỹ. Tôi biết trong vui vầy thế nào cũng có một ít ngậm ngùi. Các bạn không gặp lại nhau hết, có người đă đi, đă mất, có người không đến được, có người chưa biết ở đâu. Riêng với tôi, buổi đoàn tụ này không trọn vẹn, v́ người ấy không đến-cô nữ sinh chủ nhỏ của quán cà phê có dàn hoa giấy.

 

Lẽ sống vẫn có những cơ duyên, những nguồn cội siêu h́nh, không thể nói. Đừng mong v́ sẽ có lúc thất vọng, đừng cầu v́ mất mát sẽ lớn lao hơn. Muôn ngả đường gặp nhau, biết nhau thoáng chốc cũng là hạnh ngộ. Thời thế tan hoang thất tán rồi đằng đẵng miên trường mà c̣n nghe được tin nhau cũng là ân phúc. C̣n gặp lại nhau, tay bắt mặt mừng, nâng ly chúc khỏe, hoà giọng ca vui th́ thật là t́nh nghĩa một đời đáng nhớ vô cùng. Có khi trước mắt mỗi người đều có những khó khăn, những thành bại đeo mang, những trách nhiệm chưa tṛn, những ước mộng thanh xuân chưa thỏa... Gặp nhau chia sẻ, cho nhau thêm sức sống và niềm tin, để hướng tới những công việc chung hữu ích hơn nữa cho con người và đất cũ quê xưa, như hôm nay đây há không phăi tràn đầy ư nghĩa nhân văn cao đẹp?

 

Tôi cảm ơn một buổi tối hạnh phúc không ngờ và chúc cho Hội Đồng Hương Dục Mỹ sống khỏe sống mạnh thành ngôi nhà chung thân mến của những người con Dục Mỹ đến hẹn lại tứ  xứ t́m về quây quần hoan hỉ như đêm tuyệt diệt hôm nay.

 

15/1/2007

NGUYỄN PHAN THỊNH

---------------

 

 

          Tôi gởi lời tạ lổi và xin phép đến Gia đ́nh anh Nguyễn Phan Thịnh v́ đă đường đột viết lên bài này khi chưa có ư kiến những người thân của anh.

          Riêng Anh, Tôi muốn nói với anh rằng, Anh, tôi và cả em nữa. Không có ai là người chiến thắng trong chuyện t́nh này.

 

Tôi tin rằng bây giờ anh đă được Siêu thoát trên Thiên đường.

 

 

 

 

 

 

BÙI THANH XUÂN.

Đà Nẵng, tháng hai 2012

 

 

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Bùi Thanh Xuân             |                 www.ninh-hoa.com