Trang Thơ và Truyện của Bùi Thanh Xuân                 |                  www.ninh-hoa.com

BÙI THANH XUÂN

Cựu Học sinh
Trung Học Ninh Ḥa

Niên Khóa:
1971-1972 lớp 9/2
1972-1973 lớp 10/B

Hiên sinh sống tại
 Quận Hải-Châu, Đà Nẵng

 


 

 

 

 

 

 

Người Nhặt
Kỷ Niệm

BÙI THANH XUÂN

 

 

 

PHẦN MỘT

 

Có những điều ḿnh cứ ngỡ như đă ch́m sâu trong kư ức, đă quên đi hoặc đôi lúc trong mơ màng giấc ngủ chợt hiện về thoáng qua để rồi sớm mai thức dậy thêm một chút bồi hồi, rồi thôi. Nó không bao giờ là thật mặc dù chuyện đó đă từng xảy ra một lần trong đời, đă gom lại trong kư ức của ḿnh rất lâu. Như thực như mơ, không mơ mà thực.

 

Tôi sinh ra trong một gia đ́nh có ba anh chị em gái, luôn yêu thương và giúp đỡ lẫn nhau. Tôi nhỏ nhất nên được gọi là Tư út, được mọi người trong nhà yêu thương, cưng ch́u. Ba tôi là nhà Giáo nên cuộc sống lúc nào cũng chừng mực và nghiêm túc, dạy dỗ con cái biết đạo lư làm người. Trong ba anh  em tôi là người xinh đẹp nhất, luôn vui vẻ hoạt bát nhưng trong tâm hồn lúc nào cũng mơ mơ mộng mộng từ lúc c̣n là một cô bé thắt bím chơi ô quan.

 

Chuyện chẳng có ǵ đáng kể bởi cuộc sống của tôi b́nh thường, âm thầm sống giữa mọi người và luôn làm cho mọi người được vui. Cam chịu những nỗi đau và coi đó như một số phận dành riêng cho ḿnh, không đ̣i hỏi ǵ nhiều hơn.

 

Đến một ngày thật t́nh cờ tôi nghe giọng anh nói.  Một buổi chiều Hè đến thăm nhà anh chị tôi trên con đường đầy lá me, chợt  điện thoại reo và anh trai tôi bảo nhấc máy nghe dùm v́ đang bận tỉa mấy cành lá của chậu hoa ngoài hiên. Tôi cầm máy và  hỏi tên vậy là vô t́nh được nói chuyện với anh. Không đối diện nhưng tôi cảm nhận được hơi thở ấm áp của anh qua ống nghe điện thoại. Bốn mươi năm rồi chưa gặp lại nhưng tôi vẫn h́nh dung ra khuôn mặt nghịch ngợm trẻ con của anh. Lời anh nói như ru cho tôi một chút b́nh yên trong một buổi chiều mùa Hạ.

 

Anh học cùng lớp với anh trai tôi thời đệ nhị cấp, thỉnh thoảng lắm mới đến nhà tôi chơi. Ngày ấy tôi chỉ là bé con khờ khạo lớp Sáu, t́nh cờ gặp anh trong chính ngôi nhà của ḿnh vào một buổi sáng lưng chừng cuối Đông năm 1971. Anh ồn ào, hoạt bát giữa mọi người. Tôi khựng lại giữa sân nhà khi bắt gặp đôi mắt vô t́nh gởi tặng. Anh không cố t́nh nh́n như vậy v́ tôi chỉ là bé con thôi, nh́n rồi quên đi con bé vụng về, cô em gái người bạn học, tôi nghĩ vậy. Vậy mà đôi mắt ấy đi theo tôi suốt măi đến bây giờ. Khi anh bước ra khỏi cổng nhà tôi đă không giữ được vẻ thẹn thùng để đến bên anh trai của ḿnh hỏi người ấy là ai? Bốn mươi năm sau cái tên ấy vẫn c̣n ở măi trong tôi như một kỷ niệm vui ngày mới lớn.

Vậy rồi thôi. Ngỡ mọi chuyện qua đi nhưng  chiều hôm ấy tôi đă nghe lại giọng nói của anh. Ngỡ ngàng lúc lâu tôi mới trả lời :

- Anh Nguyên đó sao? C̣n nhớ em không?

- Không, xin lỗi anh không nhớ được. Em là cô bé nào vậy?

- Anh không nhớ th́ thôi, đừng hỏi.

- Vậy th́ cho anh chào cô bé ngày xưa. Sao em vẫn c̣n nhớ anh?

- Em chào anh. Làm sao có thể quên được, mà hồi đó anh đâu biết ǵ về em, phải không?

- Ừ, đúng rồi. Em c̣n bé con lắm. Anh trai em thỉnh thoảng có nhắc về em và anh cũng cố nhớ, h́nh dung em ngày đó như thế nào nhưng chịu.

- Em th́ không quên. Anh lúc nào cũng có thể cười được. Nhưng  mà em ghét nụ cười của anh lắm.

- Ai cũng nói như vậy và ghét cái miệng anh cười. Em khỏe không?

- Dạ, em khỏe. Cám ơn anh. Em c̣n nhớ cái ngày gặp lần đầu ở nhà em, hỏi anh hai mới biết cả họ và tên anh. Có phải là…

- Ôi. Anh cám ơn v́ em nhớ đến cái tên xấu xí lâu như vậy. Nếu lúc đó biết có người nhớ đến ḿnh như thế có lẽ anh đă ..không ra đi rồi.

Anh như vậy đó, nghe anh nói tôi chợt nhớ lại ngày xa xôi ấy:

- Anh vẫn vậy. Bốn mươi năm qua cứ ngỡ anh sẽ đổi thay vậy mà cũng c̣n đùa được như thời mới lớn.

- Anh xin lỗi. Ngày nào cười không đủ ba tiếng, không chọc được ít nhất một người tức, chắc anh chết lâu rồi.

- Gặp lại, em rất vui. Ngày nào đó anh đến thăm thế nào em cũng t́m xem anh bây giờ thế nào.

- Vậy anh sẽ không đến, không cho em gặp đâu.

- V́ sao?

- Chẳng v́ sao cả.

- Anh chảnh quá.

- Không phải vậy đâu, Ngày xưa ai ghét anh th́ bây giờ anh không muốn cho gặp thôi.

- Nhưng em đâu có ghét.

- Em nói rồi.

- Đâu nói.

- Vừa nói đó.

- Không có.

- Em mau quên hỉ? Thôi bỏ đi, chuyện gặp lại ḿnh tính sau. Em sống ra sao?

- Một cuộc sống b́nh thường như mọi người thôi. À, mà cũng có hơi khác một tí.

- Vậy là sao?

- Chẳng sao cả.

- Chẳng sao là sao?

- B́nh thường thôi

- Em khùng.

- Ừ, em khùng lâu rồi.

- Hồi đó qua nhà thăm anh mà biết em như vậy..ăn cú.                                           

- Em đâu ngu để anh cú.

- Em láu lỉnh rứa chắc anh thua. Mà nè, em sống ra sao?

- Nói rồi, chẳng sao cả. Anh hỏi dai quá.

- Em tưởng anh..dép su răng dai?

- Th́ cũng gần giống.

- Tức dể sợ.

- Anh nói mỗi ngày chọc ít nhất cho một người tức sao mới nói chuyện vài câu đă..tức.

- Tại em ĺ như..em bạn anh.

- Là ai?

- Em. Mà nè, hỏi lại nghe. Cuộc sống em có nhiều niềm vui không?

- Hỏi chi kỷ vậy ? Như mọi  người thôi, thỉnh thoảng ngồi ngắm trăng lên, chiều đẹp trời chạy xe quanh phố thị. Nhưng trời mưa lại ngồi bó gối đếm nỗi buồn rơi.

- A. Em cũng lăng  mạn vậy sao?

- Không anh. Có định đến thăm nơi này lần nữa không?

- Anh ngại lắm.

- V́ sao?

- Hỏi chi kỷ rứa?

- Nè, không chơi tṛ thù vặt nhé.

- Ai thèm thù.

- Không thù sao trả lời tưng tửng vậy. Anh đang cười em phải không?

- Ai thèm cười, anh muốn em giữ hoài cái nụ cười dễ ghét của anh thôi. Gặp rồi chán lắm.

- Có ai trẻ măi đâu anh. Em cũng vậy, đâu c̣n con bé thắt bím ngày xưa nữa để cho mấy anh chàng lớp trên theo đuôi. Em vẫn c̣n nhớ cái nụ cười đểu của anh.

- Nói nghe tức quá.

- Nh́n anh cười dễ ghét. Nhưng..

- Nhưng chi nữa, anh đâu c̣n cái lúm đồng tiền ngày xưa kia. Chừ là hai vết nhăn dài xấu xí. Gặp em anh xấu hổ chết.

- Không sao. Em muốn nghe anh nói chuyện thôi.

- Thôi, anh ngại lắm.

- Ngại chi?

- Nghe anh vào mấy cô rủ nhau đến gặp.. chịu răng nổi.

- Nói nghe …đểu.

- Anh mà đểu mấy cô nữ sinh ngày đó..chết với anh.

- Anh phách lối quá. Đừng nghĩ ḿnh cao giá.

- Đâu có em. Nhưng ai trả được giá..anh bán.

- Nói chuyện với anh lúc nào cũng muốn nhảy vô lưởi gà người ta. Tức không chịu được.

- Rứa thôi đừng nói. Mới nói xí là ưng gây.

-Ai thèm gây.

- Ai biết.

- Không thèm nói nữa.

- Hụt hơi hả.  -Anh…khỉ.

- Nè, mà em c̣n nhớ anh thật không?

- Em nhớ mà, nhớ kỷ lắm

- Nhớ ǵ nói anh nghe?

- Th́ nhớ đủ thứ. Vậy anh c̣n nhớ ǵ em?

- À, để anh ..nhớ thử nghe. Em gầy, nước da trắng, tóc ngang vai. Miệng lúc nào cũng chúm chím cười, mỗi lần đến nhà em chơi hay bị em chọc quê. Ngày anh đi em là cô nữ sinh lớp tám rồi, xinh đẹp lắm.

- Vậy anh c̣n nhớ đă nói ǵ với em hôm anh đến nhà chia tay không?

- Anh nhớ chứ. Có phải em định nói “nhưng rồi anh đă không trở lại để chờ em lớn lên” phải không?

- Anh lúc nào cũng thích chọc người ta. Em nghĩ anh bây giờ khác kia.

- Là sao em?

- Thôi, anh đừng hỏi dồn em nữa. Có khi nào anh vào thăm lại không?                                  

 - Anh không hứa. Anh ít đi đâu lắm em.

         

Tôi không ngờ anh c̣n nhớ đến tôi như vậy, trong ḷng cảm thấy vui và thầm cảm ơn anh v́ điều ấy. Cuộc đối thoại t́nh cờ chỉ vậy thôi. Tôi gọi anh Hai vào nghe máy rồi chạy xe trở về dưới nắng chiều, cơn gió mơn man trên tóc rồi đùa giỡn bờ vai tôi. Chợt mĩm cười một ḿnh nhớ lại câu chuyện của tôi và anh vừa rồi cảm thấy một điều là lạ. Vừa vui vừa buồn cười nhưng cũng không quên chút giận về cách nói chuyện không coi ai ra ǵ của anh. Con người ǵ mà lạ, đối thoại với phụ nữ cứ như là với bạn trai của ḿnh.Tôi cũng thuộc hạng “ có số”  vậy mà khi đối thoại không cách nào có thể vặn anh được. Nói câu nào Anh cũng đối đáp được rồi  nhảy vào”lưởi gà” của ḿnh, tức lắm. Nhưng thật ḷng tôi cảm thấy vui v́ gặp lai anh qua điện thoại, cố h́nh dung lại khuôn mặt anh ngày ấy, nhớ được nụ cười trên khuôn mặt anh rơ nhất.

 

 Nụ cười ấy đi theo tôi nhiều năm rồi, những lúc hạnh phúc vợ chồng như tan vở tôi lại nhớ nụ cười của anh, mong được đem nó vào giấc ngủ yên b́nh. Không hiểu v́ sao tôi lại có ư suy nghĩ lạ lùng như vậy, nhưng đó là sự thật mà tôi cố quên đi v́ biết rằng đó là điều không nên và không thể. Tôi đă nhiều lần nghe người đời trách móc về chuyện ngoại t́nh trong tư tưởng, nghe rồi tự mĩm cười một ḿnh, không với ai. Rồi tự an ủi ḿnh “ những người này họ tự biện hộ và dối trá với chính ḿnh. Đâu ai cấm họ nghĩ về một mối t́nh nào đó đă có trong quá khứ. T́nh yêu dù là một chút thoáng qua của ngày xưa nó cũng có một sức hút và một cái đẹp lạ lùng. Loại người này có lẽ họ chẳng có chút t́nh yêu nào”

 

 

Xem PHẦN 2

                                      

 

 

BÙI THANH XUÂN

 

 

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Bùi Thanh Xuân                |                 www.ninh-hoa.com