Trang Thơ và Truyện của Bùi Thanh Xuân                 |                  www.ninh-hoa.com

BÙI THANH XUÂN

Cựu Học sinh
Trung Học Ninh Ḥa

Niên Khóa:
1971-1972 lớp 9/2
1972-1973 lớp 10/B

Hiên sinh sống tại
 Quận Hải-Châu, Đà Nẵng

 


 

 

 

 

 

 

HỒNG NHAN
BÙI THANH XUÂN

 

 

 

PHẦN HAI

 

 

          Sau chuyến đi đó trở về t́nh cờ tôi gặp lại Hằng trong một buổi tiệc cưới người em họ. Tôi, khách mời của nhà trai c̣n Hằng là chị dâu của nhà gái. Trông Hằng hôm đó thật trẻ trung rực rở trong chiếc áo đầm màu xanh nhạt, khiến mấy anh chàng xúm xít quanh v́ cứ tưởng cô chưa có chồng. Mà Hằng xinh thật, hai má ửng hồng, đôi mắt long lanh ươn ướt. Khi Hằng cười hai bên má xuất hiện vết lỏm sâu trông duyên dáng và gợi cảm hút hồn . Tôi ngồi bên cạnh Hằng trong tiệc cưới đó và cả hai không tham gia những câu chuyện trong bàn tiệc, th́ thầm nói chuyện với nhau trong âm thanh hổn độn của cái loa phía sau lưng ḿnh, phát ra những tiếng nhạc xập x́nh đinh tai nhức óc. Các “ca sỹ” thuộc loại hát cho nhau nghe tha hồ thi thố tài năng trên sân khấu, họ hét th́ đúng hơn, bởi v́ tôi không nghe được một âm nào cho rơ. Cái văn hóa ca nhạc trong tiệc cưới dần lỗi thời rồi, không hiểu sao hôm nay lại diễn ra.

 Ngồi gần tiếng đồng hồ Hằng nói với tôi:

-Em về thôi.

Tôi nh́n Hằng ngạc nhiên:

-Sao vậy em, mới vào tiệc mà.

-Em không chịu nổi không khí ồn ào ở đây.

-Có lẽ chị cũng về.

Cả hai cùng đứng dậy bước ra khỏi bàn. Ánh nắng bên ngoài làm lóa mắt khi tôi đẩy bức màn nhung che kín nhà hàng, khiến chút xíu nữa ngă nhào vào một người đàn ông đang bước vào. Hằng vội kéo tay tôi lại kịp thời, trong lúc người đàn ông kia đang dang tay ra đón lấy tôi, khiến anh chàng một phen hỏng ăn, nh́n tôi, tiếc một cơ hội chứng tỏ ḷng hào hiệp của ḿnh. Anh chàng liếc mắt qua Hằng xuưt xoa:

-Xin lỗi đă làm cho hai cô giật ḿnh .

Tôi nhẹ nhàng:

-Không sao. Không phải lỗi của anh.

Nói rồi cầm tay Hằng kéo đi một hơi đến cuối dăy hành lang nơi cầu thang, dẫn xuống sảnh trước nhà hàng, Hằng rủ tôi:

- C̣n sớm chị em ḿnh vào quán cà phê nghe nhạc nhé chị.

- Ừ, Chị về nhà cũng chỉ một ḿnh thôi.

Tôi và Hằng chọn một quán cà phê ngay ngă tư nơi có nhiều xe cộ qua lại . Chiều chủ nhật đường phố vắng hơn, trang điểm thêm bởi những bộ áo quần nhiều màu sắc lượn lờ trên phố. Hằng kéo tôi đến ngồi bên cạnh một ô cửa lớn, có thể phóng tầm mắt nh́n được không gian bên ngoài, rồi gọi hai ly nước trái cây. Khuôn mặt Hạnh có vẻ buồn nhưng lúc nào cũng rực rở nhờ cặp mắt sáng long lanh. Đó là cái buồn rực rở . Có phải đúng như vậy không?. Câu trả lời là quả thật đúng như tôi đă suy nghĩ mà đến hai năm sau tôi mới hiểu được Hằng.

Tính tôi ít nói và cũng không muốn đi sâu vào chuyện đời tư của ai nhưng với Hằng lại khác. Ở cô có một sức quyến rũ, khuôn mặt như khiêu khích phải khám phá. Điều đó khiến tôi ṭ ṃ muốn biết đằng sau khuôn mặt khả ái kia có điều ǵ ẩn chứa:

-Hằng c̣n làm việc chỗ cũ nữa không em?

-Đổi chổ rồi chị. Bây giờ bọn trẻ nó nhảy việc lung tung khiến ḿnh cũng say theo chúng. Em làm cho một công ty khác hợp với ḿnh hơn, nhưng ở đâu rồi cũng vậy. C̣n chị thế nào rồi , đi t́m cho ḿnh một cuộc sống mới chưa?

- Thôi em . Chị không muốn. Có lẽ sống vậy mà hay hơn.

- Chị chung thủy với chồng như vậy sao? Anh ấy mất nhiều năm rồi mà?

Tôi không muốn trả lời Hằng câu hỏi này. Nó dành cho riêng tôi.

- Em lại không nghĩ như chị. Ḿnh thân gái yếu đuối làm sao có thể đứng vững một ḿnh được. Thiếu người đàn ông trong nhà khổ tâm lắm, mặc dù là người chồng không ra ǵ nhưng nếu thiếu họ đời ḿnh cũng liêu xiêu.

Tôi nh́n Hạnh như muốn được khám phá trong người con gái này có điều ǵ đó không ổn. Có lẽ cô biết tôi đang thắc mắc về ḿnh nên nói:

- Chị nghĩ em có được hạnh phúc không?

- Người như em chỉ có đem lại sầu khổ hoặc hạnh phúc cho người khác, chứ ai có thể làm buồn em được, phải không?

Hằng cười mĩa mai:

- Ai nh́n em cũng nghĩ như chị hết.

- Lúc nào em cũng tươi như đóa hồng vậy mà.

- Hồng héo th́ có. Em khổ lắm chị ơi.

Tôi đoán được phần nào nỗi buồn của Hạnh, nhưng vẫn muốn cô tự kể ra:

-Khó mà tin em có thể buồn được. V́ sao hôm nay đám cưới em chồng, nhưng em không cùng đi với chồng?

Hằng không trả lời, không nh́n tôi. Có lẽ câu hỏi của tôi khiến cô không được vui.

- Chị xin lỗi nhé.

- Chị có lỗi ǵ đâu. Chỉ là thấy buồn cho cuộc đời ḿnh mỗi khi ai hỏi đến chuyện chồng con thôi.

- Vậy chị sẽ không hỏi em về chuyện này nữa.

- Không sao đâu chị. Em sẽ kể cho chị nghe.

Tôi tựa cằm trên hai bàn tay nắm lại của ḿnh:

-Cuộc đời mỗi người có những nỗi buồn riêng, không ai hạnh phúc trọn vẹn được. Chị cũng vậy. Đôi lúc muốn tâm sự cùng ai đó cho vơi nỗi buồn, nhưng chẳng có ai để ḿnh gởi gắm hết. Em có thể kể cho chị điều em muốn nói, chị sẽ lắng nghe.

          Hằng buông thỏng hai tay xuống thành ghế, mặt quay nh́n ra đường, Cô im lặng rất lâu mới bắt đầu kể cho tôi nghe chuyện của ḿnh:

-Em lấy chồng khi đang học đại học, lúc đó mới mười chín tuổi. Hai mươi đă sinh đứa con gái đầu ḷng. Cô con gái của em dể thương và gia đ́nh em lúc nào cũng tràn ngập tiếng cười. Em hạnh phúc khi lấy được người chồng ḿnh yêu. Nhưng cuộc đời không suôn sẻ như vậy.

Em và anh ấy yêu nhau từ lúc c̣n học trung học. Anh học toán, hơn em một lớp c̣n em học văn chương. Hằng ngày em đi học về bằng xe đạp, theo sau em là hằng tá chàng trai đạp xe theo sau, nhưng chắc một điều con đường đó không phải nơi dẫn họ về nhà. Trong số đó có Vũ, tên chồng em sau này. Anh không đẹp trai bằng những người khác nhưng lại có một tâm hồn đẹp. Không bao giờ chạy xe gần em như những người khác mà chỉ len lén đằng sau xa . Trong sân trường đôi mắt anh luôn t́m kiếm nơi có em. Đó là sự cảm nhận của t́nh yêu mà em có được, nên không khó nhận ra điều này

Rồi một ngày em nhận được bài thơ anh ấy gởi tặng lúc đạp xe đi học về. Cách tặng thơ của anh cũng khá đặc biệt. Hôm đó là buổi chiều gần cuối năm học, con đường về nhà đầy nắng nhạt và lá vàng. Một màu trắng trải dài và em ch́m ngập trong màu trắng ấy. Anh cố đạp xe thật nhanh, len lơi vượt qua đám con trai để đến được gần em, thả bài thơ vào giỏ xe, rồi đạp nhanh lên trước, quay đầu lại sau khi nh́n em và nói: “ tặng Hằng đó”. Bài thơ tỏ t́nh thật dễ thương. Chúng em yêu nhau từ dạo đó khi em c̣n là cô nữ sinh lớp mười.

Bốn năm sau chúng em lấy nhau và sinh cô con gái năm sau đó.

Chồng em là con trai độc nhất trong gia đ́nh nên luôn được cưng ch́u như đứa trẻ mặc dầu đă lập gia đ́nh rồi. Năm năm sau, chúng em vẫn chưa có thêm đứa bé nào, em không hiểu v́ sao?.

 Cha Mẹ anh ấy là người xứ Huế, tốt bụng nhưng cũng không thoát được tư tưởng phải có cháu trai nối dơi . Một hôm Mẹ anh gọi em vào pḥng khách nói chuyện. Bà nhỏ nhẹ, nhưng những lời bà nói xoáy thẳng vào trái tim, khiến em vô cùng đau khổ. Bà tâm sự:

-Hằng này. Chúng con lấy nhau đă lâu nhưng cho đến bây giờ cũng chỉ sinh được đứa con gái. Tại sao vậy con biết không?

Em thật bất ngờ khi nghe Mẹ chồng hỏi câu đó. Một câu hỏi quá khó đối với em. Lúc ấy, em chỉ biết cúi đầu im lăng, như nghe bản cáo trạng về cái tội mà ḿnh không gây ra. Em suy nghĩ rất lâu để t́m ra câu trả lời cho bà Mẹ chồng, nhưng không biết phải biện hộ, giải thích như thế nào bởi cái tội không biết sinh cho bà một cháu nội trai. Mẹ chồng vẫn giọng nói nhẹ nhàng từ tốn :

-Thằng Vũ là con cháu đích tôn của cả gịng họ nhánh trong Nam này. Nếu sống với con mà không sinh được đứa con trai có lẽ nhà này coi như tuyệt tự.

Em bắt đầu lờ mờ hiểu ra ư đồ của bà Mẹ chồng ḿnh. Đầu em gục xuống và nước mắt bắt đầu tuôn chảy, không mở miệng nói được câu nào. Lời nói của bà xoáy thẳng vào trái tim ḿnh như kim châm khiến em phải hai tay bóp chặt ngực v́ ngạt thở. Mẹ chồng vẫn cố t́nh không nh́n thấy em lúc đó nên nói tiếp:

-Con suy nghĩ lời Mẹ nói hôm nay nhé. Chính con sẽ quyết định sự tồn vong của gia đ́nh này đấy.

Em muốn bật cười khi nghe câu nói mĩa mai của bà Mẹ chồng. Nói tóm lại bà muốn em ly dị với chồng ḿnh, để cho anh ấy có điều kiện lấy vợ khác, kiếm đứa cháu trai nối dơi mà thôi.

Chiều hôm đó em không bước chân ra khỏi pḥng mà cứ nằm ĺ trên giường khóc một ḿnh. Đă mấy tháng rồi chồng em cũng ít gần gũi, đi làm về anh ấy không trở về nhà như mọi khi, mà đến gần khuya mới chân thấp chân cao bước vào pḥng, người nồng nặc mùi rượu. Có khi là những vết son môi dính đầy trên áo, đă làm tổn thương em ghê gớm nhưng vẫn không dám một lời nặng nhẹ v́ biết hoàn cảnh ḿnh lúc đó không thể lên tiếng trong ngôi nhà mà bà Mẹ chồng không muốn ḿnh tồn tại nữa.

Hằng lau giọt nước mắt trên khóe mi. Đôi mắt đẹp long lanh ngấn lệ khiến cho tôi xót xa, nhưng không biết cách an ủi cô. Hằng lấy tay chống cằm nói tiếp:

-Thật ra, chồng em rất yêu em nhưng v́ phận làm con, mà là con trai độc nhất trong gia đ́nh nên anh ấy rất khó xử. Bao nhiêu niềm tin của ḍng họ dồn hết cho anh ấy, khiến cho anh càng ngày, càng mang nặng trách nhiệm, để rồi suy sụp tinh thần, đâm ra rượu chè. Tội lỗi là em không sinh được cho anh ấy đứa con trai.

Chuyện ǵ đến nó phải đến. Một hôm, giữa khuya anh ấy đánh thức em dậy, ôm chặt lấy em rồi nói:

-Hằng! Anh có lỗi với em nhưng anh không thể làm khác được. Ḿnh ly hôn nhé em..

Anh ấy nói nhanh và ngắn gọn. Câu nói như quyết định kết thúc một vấn đề đơn giản. Nó như cái đinh cấm phập vào trái tim em. Mọi việc quay cuồng trước mắt, trong ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn ngủ mà em cứ tưởng như trời đang sấm chớp chói ḷa. Mỗi âm trông câu nói của anh như một tiếng sấm, nó xé toạc màng nhĩ. Em ngă vật xuống giường khóc như điên dại, không nói được nên lời nào. Cứ như vậy cho đến sáng, anh ấy ôm chặt em không rời, mặc kệ anh ấy muốn làm ǵ em lúc đó cũng được. Người em như tê dại không c̣n cảm xúc ǵ nữa. Sáng ra, cả hai cứ nằm như vậy, bỏ cả phải đi làm việc. Cho đến gần trưa, em bước ra khỏi pḥng, mặt mũi bơ phờ, không chải chuốt đến gặp Mẹ chồng:

-Thưa Mẹ. Con đồng ư ly hôn.

Em nói với bà một cách nghiêm túc và mạnh mẽ, dứt khoát. Khuôn bà Mẹ chồng đang cau có v́ chuyện đă gần trưa rồi, cô con dâu chưa chịu dậy, nên khi nghe em nói vậy bà mẹ chồng quá đổi bất ngờ. Khuôn mặt bà giăn ra, nh́n em hồi lâu rồi nở nụ cười tươi như hồi mới rước dâu về:

-Con suy nghĩ rồi phải không? Mẹ nghĩ đó là lối thoát cho cả hai đứa.

Em không c̣n ǵ để nói nữa và cũng không c̣n e ngại bà Mẹ chồng như trước đây, chỉ thấy một cảm giác đắng cay, ê chề. Quay trở về pḥng lúc đó, chồng em cũng chuẩn bị bước ra ngoài nhưng không nh́n mặt nhau.

 Vợ chồng sống ly thân từ đó, không ra ṭa . Em quay về nhà Mẹ cùng với đứa con gái, c̣n anh ấy sống với một cô gái xinh đẹp khác sau đó hai tháng, không cần đám cưới và giấy kết hôn.

         

Thực ra, do anh ấy không đ̣i hỏi buộc phải ly hôn, mà em th́ sao cũng được, nên cứ để vậy cho đến bây giờ em vẫn là người vợ hợp pháp của anh ấy.

Có hai lư do khiến tụi em chưa ly dị nhau. Thứ nhất chúng em vẫn c̣n thương nhau dù không ai nói ra điều này. Thứ hai là do bà Mẹ chồng ngại phải chia tài sản cho em.

Chị thấy rồi đó. Hôm nay đám cưới cô em chồng, nhưng người đi bên cạnh anh ấy không phải là em, mà là một cô gái khác. Em không muốn tham dự đám cưới này lắm. Ngồi như bị tra tấn nên muốn bỏ về ngay từ đầu, nhưng nghĩ dù sao ḿnh cũng từng là dâu con trong nhà ấy. Thôi th́ cũng làm cho hết t́nh vậy. Hơn nữa, cô em chồng rất quư mến em, bằng tuổi nhau và trước đây cùng học chung lớp nên coi như bạn, mặc dù em là chị dâu của nó. Lúc c̣n ở chung, em và nó hay chia sẽ buồn vui với nhau. Nó đă binh vực cho em trong chuyện này, nhưng em khuyên nó không nên dính dáng vào v́ vấn đề phức tạp lắm, khó giải quyết bằng t́nh cảm được.

Hằng quệt những giọt nước mắt chảy dài trên má. Nghe kể mà thấy đắng cay cho phận làm dâu của cô gái không biết sinh cho chồng đứa con trai này. Tôi an ủi Hằng:

- Em uống nước đi. Số em như vậy rồi thôi đành chịu. Mỗi người một số phận biết sao chừ em. Nếu nhà chồng biết thông cảm cho thân phận người đàn bà như em có lẽ họ sẽ suy nghĩ khác. Họ c̣n có con gái nữa, không hiểu có đau khổ không khi con ḿnh rơi vào hoàn cảnh như em.

- Em cảm ơn chị đă nói những lời chân t́nh . Nhưng em biết Mẹ chồng em suy nghĩ ǵ khi con gái ḿnh lâm cảnh như em. Bà ấy sẽ mặc kệ tất cả. Con trai mới quan trọng, c̣n con gái là con người ta nên không quan tâm lắm đâu.

- Không lẽ bà ấy không xót xa sao em.

Hằng lắc đầu:

- Cách đây mấy ngày cô em chồng có qua nói chuyện về Mẹ ḿnh. Ba chồng em nói lấy chồng sẽ cho cô con gái ba cây vàng nhưng đă bị bà phản đối quyết liệt. Bà nói: “ Nó lấy chồng rồi lỡ như con Hằng làm sao đ̣i lại được”. Nghe em chồng kể vậy em không buồn cho ḿnh nữa.

- Thật là một người Mẹ kinh khủng. Nhà chị nghèo nhưng khi lấy chồng, chị cũng được Ba Má cho một số vốn khá lớn. Đang làm di chúc có phần của chị nữa. Cha Mẹ sinh ra con phải thương yêu chứ sao lại kỳ cục vậy?

- Đám cưới này gởi rể. Không biết cậu rể này chịu đựng được bao lâu. Nghe nói nhà cậu ấy nghèo nên mọi việc đều do nhà gái lo liệu, từ chuyện lễ cưới cho đến tổ chức nhà hàng, lời lỗ nhà gái chịu hết. Nhưng Mẹ chồng em tính kỷ rồi, khách mời đă được chọn lọc.

- Ghê quá. Chị không h́nh dung được có người Mẹ lạ như vậy.

- Trước đám cưới, cô em chồng khóc hết nước mắt v́ những toan tính của Mẹ. Em ngại vợ chồng nó không được hạnh phúc sau này, nếu chồng nó cũng có sự toan tính như Mẹ vợ.

Tôi và Hằng chia tay nhau khi đă gần chín giờ tối. Quay về nhà tắm rửa rồi lên pḥng ngồi bên máy tính, bắt đầu viết tiếp câu truyện dang dỡ. Ngồi trước bàn máy nhưng đầu óc tôi không tập trung được ǵ. Mọi thứ cứ như xoay quanh câu chuyện vừa nghe chiều nay của Hằng. Tôi đóng máy, lên giường nằm nghỉ.

3.

Thỉnh thoảng tôi viết vài câu chuyện gởi đăng báo cho vui vào những lúc rỗi rảnh, lúc chồng tôi c̣n sống hay động viên v́ biết tôi có tài viết tiểu thuyết . Anh là độc giả đầu tiên khi tôi đă hoàn thành một tác phẩm và lúc nào cũng được anh khen hay. Đă lâu lắm rồi tôi ít viết về đề tài t́nh cảm vợ chồng v́ ngại viết về lĩnh vực này. Tôi sợ chạm phải trái tim đau của ḿnh và của nhiều người khác.

 

Sống một ḿnh từ nhiều năm nay, khi chồng tôi qua đời v́ một tai nạn xe hơi và ở vậy buôn bán nuôi hai đứa con . Thằng con trai học lớp bốn và đứa con gái lên lớp tám, cả hai chúng nó đều rất ngoan, học giỏi nên tôi cũng không lo lắng nhiều. Một phụ nữ ba mươi sáu tuổi góa chồng, nhan sắc vẫn c̣n mặn mà như tôi không thiếu người theo đuổi, nhưng tôi vẫn thản nhiên v́ chán ngán cảnh chắp nối. Cũng có đôi lần thấy ḷng trống vắng mỗi khi đêm về, hay khi bước ra đường nh́n những cặp vợ chồng âu yếm đi bên nhau, cảm thấy chút chạnh ḷng nhưng rồi nghĩ đến hai đứa con, không c̣n ham muốn ǵ nữa. Nh́n thấy đám đàn ông hay lui tới quà cáp, không nhận bảo là kiêu căng, mà nhận th́ họ tưởng ḿnh có t́nh ư. V́ vậy, mỗi lần trông dáng bộ người đàn ông nào lộ ra chút ǵ đó, tôi quay ngoắt đi, để lần sau không đến nữa.

 

Nói như vậy không có nghĩa từ ngày chồng mất, tôi không chút rung động trước người đàn ông nào. Cũng có những ánh mắt thoáng qua nhưng rồi cho trôi đi, không để dừng lại. Tôi sợ.

 

 Cách đây hai năm, một lần gặp lại bạn bè cũ trong một buổi họp mặt đầu năm, tôi gặp lại anh bạn chung lớp ngày xưa. Anh ấy, mối t́nh đầu của tôi, người con trai khiến trái tim tôi xao xuyến một thuở, bạn học cùng lớp, ngồi bàn sau hay vuốt tóc tôi . Ngày ấy chúng tôi đă có cảm t́nh với nhau, đă trao nhau ánh mắt và những bài thơ vụng về khi t́nh yêu chớm nở. Tôi và anh ấy chưa có được những hẹn ḥ cuốn quưt bên nhau th́ mùa hè đến. Chúng tôi chia tay nhau bất ngờ. Anh ấy lên đường nhập ngũ theo lệnh tổng động viên lúc chúng tôi chưa nói được lời yêu nào. Tôi vào Văn khoa Huế c̣n anh ra trường được về một đơn vị ở Cam Ranh, lúc mà chiến tranh đến hồi khốc liệt nhất. Thời gian đầu chúng tôi c̣n liên lạc thư từ qua lại với nhau, nhưng rồi cuối năm bảy tư biệt tin anh.

 Tôi mất thăng bằng trong vài tháng, nhưng rồi cái hoản loạn khác lớn hơn xảy ra trong đời người con gái hai mươi tuổi, khi phải bỏ ngôi nhà của ḿnh ra đi theo ḍng người chạy loạn.Chúng tôi mất tin nhau từ đó.

 Năm năm sau, tôi lấy chồng th́ hay tin anh ấy quay lại t́m. Mọi chuyện trôi theo ḍng đời và chúng tôi lại mỗi người mỗi nơi cho đến ngày gặp lại sau mười bảy năm.

 

Sau buổi họp mặt, hai chúng tôi đi bên nhau dọc bờ sông, rồi đến ngồi trên ghế đá đến tận khuya. Anh bây giờ là chuyên gia cho một hăng chế tạo xe hơi tại Pháp, thỉnh thoảng về Việt Nam thăm Cha Mẹ vẫn c̣n sống tại đây. Anh có vợ là một cô gái Huế, sang Pháp du học từ nhiều năm trước, họ quen nhau trong một lần gặp gỡ của hội đồng hương và lấy nhau sau đó một năm. Về Việt Nam anh không đem theo vợ con v́ lư do nào tôi cũng không rơ, nhưng khi nói về người vợ của ḿnh anh luôn biểu lộ sự thương yêu không dấu giếm. Chúng tôi gặp nhau, nhắc lại những ngày c̣n đi học cách đây đă gần hai mươi năm mà luyến tiếc tuổi học tṛ của ḿnh. Anh nói:

- Ngày đó quay lại t́m, nếu Duyên chưa có chồng liệu đồng ư lấy nhau không?

Anh nói chuyện với tôi nhưng vẫn giữ một khoảng cách.

- Lúc đó tôi có ư gặp Duyên để t́m lại những hồn nhiên hồi c̣n ngồi chung lớp, vậy mà Duyên đă vội lấy chồng .

- Duyên cũng đă cố ư chờ. Năm năm là khoảng thời gian dài quá..

- Mọi việc xảy ra bất ngờ, không ai liệu trước được để mà tránh. Tôi cũng vậy. Hơn bốn năm lên rừng vác củi rồi đêm về mệt mỏi nằm nhớ chuyện quá khứ, không biết tương lai đi đâu, về đâu.

- Sau ba mươi tháng tư anh không quay về nhà sao?

- Tôi ở Long An trở về đến B́nh Định th́ có lệnh tập trung. Vậy là đi luôn cho đến ngày trở về t́m lại t́nh yêu của ḿnh. Duyên vội lấy chồng mất rồi.

Tôi im lặng nghe anh nói tiếp:

-Nửa năm sau lênh đênh trên biển cùng đoàn người tỵ nạn, và sau này vài lần trở về, biết cuộc sống của Duyên đă ổn định nhưng không dám gặp lại

Tôi thở dài:

- Không gặp lại như vậy có lẽ tốt cho chúng ta hơn.

- Sao lại tốt. – Anh nh́n tôi cười – Nếu tôi can đảm hơn tí nữa đă đến t́m Duyên khi hay tin anh ấy qua đời rồi.

- Để làm ǵ? – Tôi nh́n Viễn.

- Không biết. Nhưng gặp lại mối t́nh đầu của ḿnh, ai lại không mong muốn.- Viễn nh́n tôi cười hóm hỉnh;

- Người được gặp cũng xúc động lắm chứ phải không Duyên?

Tôi nh́n anh cười:

-Duyên cũng không biết nữa.

Viễn có ư muốn cầm tay tôi :

-Nhận lá thư cuối cùng của Duyên vào khoảng giữa tháng ba năm bảy lăm, chưa kịp gởi lại th́ từng đoàn tàu Hải quân chở người tỵ nạn đổ vào cảng Cam ranh. Tôi lúc đó bỏ đơn vị qua cảng t́m gia đ́nh và t́m Duyên.

Viễn quên ư định cầm tay tôi, anh bất đầu nói như diễn thuyết:

-Chạy khắp nơi gần như không c̣n sót chỗ nào nhưng chẳng có bóng dáng người thân nào. Ngày hai bảy tháng ba, đơn vị tôi được lệnh di tản. Tôi cùng đoàn người rồng rắn tháo chạy về B́nh Tuy, rồi theo đường biển về Vũng tàu. Lúc đó tôi không nhà, không tiền, không nơi đến nên đành phải tŕnh diện và về sư đoàn 22 bộ binh. Bốn ngày sau có mặt tại mặt trận Long An để làm bia đở đạn, bảo vệ cho bọn người kia được ra đi an toàn. Lúc ở mặt trận nghe NCK Tuyên Bố sẽ ở lại cùng mọi người chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, vậy mà vài ngày sau ông này cũng bỏ nước chạy mất. Bọn họ đă cướp đi lương tháng ba và tư của tôi. Bỏ lại đám tàn quân lôi thôi, lếch thếch như một lũ phỉ. Ngày ba mươi tháng tư năm đó, đoàn quân thua trận như những bóng ma, rồng rắn đi trong câm lặng mà trên người chỉ c̣n chiếc quần đă xé ống. Tôi là người trong đoàn quân bại trận ấy bước đi, ḷng căm hận cái đám người nhiều quyền lực, to mồm chạy trốn ra nước ngoài an toàn, vài năm sau hô hào quay lại chiến đấu như một lũ điên. Tôi căm ghét bọn người đó mặc dù sau này ḿnh cũng bỏ nước mà đi.

Viễn thao thao một hơi dài, như trút mọi bực dọc trong ḷng từ bao nhiêu năm nay. Tôi nhận ra anh không c̣n như ngày nào nữa, ngạc nhiên v́ sự giận dữ bất ngờ của anh.

- Có lần đọc báo thấy ông nào đó viết những ngày cuối cùng ở Cam Ranh sai bét, tôi bực ḿnh lắm. Ông ấy nói ngày ba mươi tháng ba c̣n ở lại để chỉ huy một số binh sỹ là lếu láo. Ông ta đă từng là tàn quân từ BMT.

Đến đây tôi thấy Viễn đi quá xa nên khuyên:

- Thôi Viễn, quên đi quá khứ cho ḷng được nhẹ. Những người ở lại như gia đ́nh Duyên rồi cũng làm được nhiều thứ mà không nghĩ ngợi ǵ nhiều v́ quá mệt mơi rồi . Những ǵ Viễn đă có được bây giờ rất lớn, đừng hận thù nữa.

 Nghe tôi nói, Viễn như chợt tỉnh. Anh có vẻ xấu hổ v́ đă lan man điều không nên nói trong lần gặp nhau này:

- Xin lỗi Duyên! Tôi nói nhiều quá.

- Không sao đâu anh. Thôi ḿnh về.

Viễn đứng dậy nắm tay tôi cùng nhau bước ra lấy xe. Viễn đưa tôi đến tận cổng nhà, chào từ biệt:

-Duyên ở lại mạnh khỏe nhé. Mai tôi đi rồi. Duyên đừng quên nhé?

Chúng tôi chia tay nhau thật nhẹ nhàng. Viễn đă có cuộc sống khác, thật khác.

Không hiểu Viễn định nói tôi đừng quên điều ǵ.

Tôi quên Viễn ngay hôm sau. Một chút rung động trong lần gặp gỡ bất ngờ đó lôi tôi trở về quá khứ với t́nh yêu đầu đời như một cơn gió thoảng nhẹ. Nó không đọng lại trong tôi được lâu, nhưng cũng có ư định hư cấu thêm thắt nhiều để viết về một chuyện t́nh đẹp, rồi lại cảm thấy xấu hổ với chính ḿnh nên thôi. Mối t́nh đầu giữ được trong tim gần hai mươi năm qua, vụt tắt chỉ sau một lần gặp gỡ ngắn ngủi. Viễn không c̣n tồn tại trong tim tôi hay chính trái tim ḿnh lạnh băng. Tôi không biết. 

 

4.

Nền kinh tế mở đă tạo cho rất nhiều con người cơ hội trở nên giàu có. Tôi không may mắn nằm trong số người đó nhưng cũng liều lĩnh chạy theo thời mở cửa. Gom hết vốn liếng của chồng để lại cùng với cậu em chồng nhảy ra kinh doanh mặt hàng điện máy. Thực ra tôi cũng đă tính toán kỹ lưỡng khi lao vào kinh doanh mặt hàng này, nếu lỡ may thua lỗ tôi vẫn c̣n căn nhà cho Mẹ con trú ngụ.

Ban đầu là một cửa hàng nhỏ trên mặt phố chính ngay trong căn nhà của cậu em chồng. Tôi làm đại lư cho hăng SAMSUNG bán các loại dụng cụ gia đ́nh như tủ lạnh, tivi, đầu máy video..

 

 Không ngờ công việc làm ăn phát triển một cách nhanh chóng. Tôi bàn với cậu em tiếp tục mở thêm một chuổi cửa hàng nữa trên khắp các con đường phố chính của thành phố và hai cửa hàng nữa ở ngoại ô. Lúc này không chỉ riêng SAMSUNG mà nhiều hăng nổi tiếng khác cũng muốn đầu tư cho tôi làm đại lư của họ. Vậy là công việc quá thuận lợi đem về lợi nhuận lớn, nhưng nhân sự làm việc có khả năng, để cho ḿnh tin tưởng rất khó t́m. Tôi nghĩ đến Hằng và mời cô về cùng làm với ḿnh. Vậy là sau hai năm từ ngày chị em gặp trong tiệc cưới chúng tôi bắt đầu cùng làm việc với nhau. V́ thế những ǵ xảy ra trong cuộc đời cô gái hồng nhan này tôi cũng được biết và chia sẽ cùng cô.

Nhờ công việc kinh doanh mà tên tuổi của tôi được nhiều người biết đến qua cái gọi là Nữ doanh nhân trẻ thành đạt. Thỉnh thoảng tôi và Hằng cùng nhau dự những buổi tiệc lớn và gặp gỡ rất nhiều người trong chính quyền và giới kinh doanh . Cả hai chúng tôi đều là những đích ngắm cho nhiều đàn ông ngưỡng mộ, mong muốn được chiếm đoạt. Nhất là Hằng, phụ nữ một con c̣n trẻ cộng thêm cái nhan sắc tuyệt vời của cô đă có nhiều gă đàn ông lắm tiền đeo đuổi, chinh phục. Trong đó không ít những “ông già” lăm le đến gần. Tôi thỉnh thoảng nhắc nhở với Hằng những cạm bẩy nguy hiểm nào cần phải tránh, khi trông thấy những bộ mặt ngây dại nh́n như xé toạt cả bộ váy trên người cô.

 

Cũng không nên trách những người đàn ông đó. Họ cũng chỉ là những con người b́nh thường với bản năng giống đực muốn dùng quyền lực đồng tiền để chế ngự những cô gái xinh đẹp, thông minh. Họ quan niệm tiền không mua được tất cả nhưng với thật nhiều tiền có thể mua bất cứ thứ ǵ mà họ muốn. Đó là chân lư của đám đàn ông lắm tiền và quyền lực có khuôn mặt úc núc đầy mỡ đi những loại xe đắt tiền và ở trong những căn nhà nh́n không phải là nhà mà giống như những con quái vật. Quan trọng là bản lĩnh người phụ nữ như tôi và Hằng có vượt qua được những cạm bẩy nguy hiểm đó hay không.

 

Tôi không c̣n trẻ như Hằng nhưng sống độc thân và nhan sắc, nên cũng không thoát được những cặp mắt hau háu của đám đàn ông kia. Luôn giữ một mối quan hệ thân thiết với họ v́ công việc làm ăn có lợi cho ḿnh nhưng thật ra tôi khinh bỉ những loại người này ghê gớm. Nhiều đêm sau những bữa tiệc quay về nhà tôi đă nôn thốc, nôn tháo v́ vẫn c̣n mùi hôi của những bàn tay bỉ ổi, như vô t́nh chạm vào người ḿnh. Dù họ có dùng những loại mỹ phẩm đắt tiền để che dấu bớt mùi hôi của ḿnh nhưng tôi vẫn ngửi được cái mùi thum thủm của bản chất thật con người họ. Cái mùi mà không mùi ấy nó bám lấy tôi suốt những ngày hôm sau, dù có dùng bất cứ thứ mỹ phẩm nào tẩy rửa. .

Có những buổi tiệc tổ chức ca nhạc hay ngâm thơ được nhiều người xung phong lên dành micro. Tôi bấm tay Hằng, nháy mắt mĩm cười nói nhỏ vào tai cô:

-Màn tra tấn bắt đầu rồi em, thôi t́m cách chuồn. Nghe những con khỉ óc ngắn tự xưng là thi sỹ này làm thơ chắc tối về mất ngủ quá em.

-Mặc kệ họ đi chị. Ḿnh ngồi xem chúng nó múa may ra sao?

-Thôi, thôi em. Chúng nó bắt đầu “sủa” ca tụng nhau đấy.

-Ch́u em tí đi! Em đang muốn nghe chúng nó “chải chuốt” cho nhau thế nào mà.

Tôi lắc đầu nhưng cũng ch́u theo Hằng ngồi nán lại. Trên sân khấu nhỏ, hết người này đến người khác lên tung hê với nhau, họ tán tụng nhau là nhà văn, nhà thơ không hề biết xấu hổ. Có một phụ nữ leo bằng được lên sân khấu, dành bằng được micro, tự xưng ḿnh là nữ thi sỹ xin đọc thơ của ḿnh sáng tác. Khi ngâm hết bài thơ của ḿnh, nh́n xuống không một tiếng vỗ tay mà

chỉ nghe những lời xầm x́ nên lẳng lặng bước xuống quên cả gật đầu chào.

 

***

Tôi tiếp tục phát triển công ty của bằng mọi cách có thể được, nhưng phải nằm trong khả năng của ḿnh cộng thêm một chút liều lĩnh và may mắn. Tôi nhảy qua lĩnh vực kinh doanh địa ốc , xuất khẩu cà phê nhưng cũng không bỏ sót thị trường xe máy đang phát triển mạnh trong thời kỳ này. Xe máy Trung quốc là mặt hàng dể kiếm lời nhất.

 

 Vậy là thêm một công ty vệ tinh nữa ra đời. Công ty này tôi giao lại cho Hằng làm giám đốc với mức lương khá cao. Tôi muốn một cách gián tiếp trao kinh nghiệm cho cô và thật ḷng muốn giúp đở cô về kinh tế để nuôi đứa con đang du học ở nước ngoài. Tôi quư mến Hằng cũng v́ sự chăm lo cho đứa con của ḿnh mà đôi khi quên mất cả bản thân. Một phần tôi muốn tạo điều kiện cho Hằng trả thù gia đ́nh chồng bằng sự thành công của cô trước mắt bà Mẹ chồng cay nghiệt đă cư xử với cô quá tệ trước đây.

Nhưng sự đời không như ḿnh mong muốn.

Hằng gần gủi với tôi nhưng không học hỏi hết kinh nghiệm tôi đă cho. Một hôm, hai chị em đi ăn tối, Hằng kể cho tôi nghe có quen một người đàn ông năm mươi tuổi, là một đại gia trong ngành sắt thép xây dựng và xuất nhập khẩu, lấn sân sang lỉnh vực địa ốc. Ông ta ly dị vợ hai năm trước và muốn đưa Hằng về chung sống như vợ chồng. Tôi đă cố khuyên Hằng nên tỉnh táo, t́m hiểu con người ông ấy như thế nào trước khi quyết định một chuyện quan trọng cả đời ḿnh. Ông này tôi biết khá rơ v́ trong quan hệ làm ăn, ông ta cũng thuộc loại phù thủy, nói năng bổ bả, thiếu học thức nhưng thành công trong kinh doanh v́ có người đứng sau đở lưng cho ḿnh. Với tôi, ông ta không có thiện cảm cho lắm.

Hôm ấy Hằng bận tham dự hội nghị khách hàng do một công ty tổ chức th́ ông ta đến t́m Hằng ngay tại văn pḥng công ty. Tôi lịch sự đón tiếp và mời ông ta vào ngồi uống nước ngay tại pḥng làm việc của ḿnh. Ông ta nh́n tôi không chớp mắt, cái nh́n điên dại của đôi mắt hổ nh́n con mồi. Không che dấu sự thèm khát được xé toạt con mồi nhỏ trong chớp mắt. Tôi nghiêm nét mặt, hỏi:

- Anh có cần gặp Hằng gấp không ?

- Không cần phải gấp đâu cô. Có cô đây đón tiếp là được rồi.

Tôi bực ḿnh, nhếch miệng cười không thành tiếng, nh́n thẳng vào mặt ông ta:

-Vậy mời ông cứ ngồi chờ. Xin lỗi, tôi rất bận.

 Ông ta nhe hàm răng của lợn cười h́ h́. Nụ cười của những người lắm tiền nhưng vô liêm sỷ, ít học thức thường giống nhau.

-Cô em có đôi mắt đẹp, trong veo như nước hồ thu . Tôi rất hân hạnh được làm quen với cô nhé.

Ông ta ch́a bàn tay nhám nhoét, sần sùi, c̣n vết chai sần của những ngày có lẽ đi làm thuê cuốc mướn, trông đến khiếp, nhưng tôi cũng cố đưa tay ra :

-Rất hân hạnh được biết ông.

Bàn tay tôi bị ông ta nắm chặt không chịu thả . Nụ cười của tôi vừa tắt trên môi cũng là lúc đôi mắt nghiêm nghị mở to nh́n thẳng vào mặt ông ta:

-Ông nắm tay tôi hơi chặt quá đấy.

-Ồ. Tôi xin lỗi nhé. Bàn tay cô mềm mại thật Có lẽ nh́n đôi mắt cô đẹp quá nên quên ḿnh đang nắm bàn tay người đẹp hơi chặt. Một lần nữa tôi thành thật xin lỗi.

-Tôi đang rất bận. Nếu anh cần gặp Hằng tôi sẽ gọi cô ấy về ngay.

-Không cần thiết nữa đâu cô. Tối gặp cô ấy sau cũng được.

Người đàn ông đứng dậy ra về mang theo nụ cười, trông thật bí hiểm.

 

Hôm sau gặp Hằng nhưng tôi không kể lại chuyện vừa qua. Định lúc nào đó thuận tiện sẽ nói cho cô ấy biết về người đàn ông này.

 

*****

 

Năm nay nghỉ lễ lao động được bốn ngày. Tôi lái xe chở con gái về Nha trang chơi, luôn tiện cho con đi tắm biển. Sống ở cao nguyên nên việc trông thấy biển là một sự kiện lớn đối với con tôi. Từ nhỏ đến lớn nó chưa bao giờ được đi xa nên khi đứng trước những đợt sóng dập d́u và tiếng ŕ rào của gió biển nó tỏ ra thích thú lắm. Biển Nhatrang mới đi ra vài mét đă sâu đến ngực, nên tôi không cho con xuống tắm như những đứa trẻ cùng lứa với nó đang nô đùa trên sóng. Hai Mẹ con ngồi trên bờ cát mịn nh́n mọi người qua lại chán rồi đưa nhau vào nhà hàng gần đó, gọi các món ăn hải sản.

Mẹ con tôi ngồi ăn rất lâu, không để ư bàn phía trong Hằng và người đàn ông tôi đă tiếp hôm trước, đang nói chuyện vui vẻ với nhau bên những lon bia và một cái lẩu hải sản. Đến khi đứng dậy ra về tôi bất chợt nhận ra ông ta đang nh́n ḿnh chằm chằm. Tôi bước đi thẳng không quay đầu lại như vô t́nh không gặp, bỗng nghe tiếng gọi của Hằng :

-Chị Duyên!

Tôi vẫn cố t́nh không nghe thấy, Duyên từ trong bàn bước ra níu tay tôi:

-Chị Duyên! Em gọi mấy lần mà chị không nghe.

Tôi quay lại nh́n Duyên ra vẻ ngạc nhiên:

-Uả. Hằng cũng đi Nhatrang chơi sao? Hồi nào vậy?

-Dạ, em xuống chiều qua. Đi cùng với anh Lai.

-Vậy à. Thôi em ở lại chơi vui vẻ nhé. Chị đưa cháu về khách sạn tắm rửa rồi đi dạo phố tí.

-Không. Chị vào ngồi với bọn em . Anh Lai nói ra mời chị .

-Không được đâu em. Chị phải về.

-Em năn nỉ mà chị. Ngồi một chút thôi.

Tôi không c̣n cách nào để thoái thác đành phải vào cùng với Hằng. Trông thấy tôi ông ta đứng dậy kéo ghế và đưa tay ra bắt. Cái cảm giác ê ê hôm trước vẫn c̣n ám ảnh tôi nhưng không thể từ chối được. Ông Lai chỉ vào chiếc ghế vừa kéo ra:

-Mời cô ngồi. Đi du lịch hai Mẹ con thôi sao?

-Cám ơn ông. Tôi chỉ có hai Mẹ con thôi.

Nh́n tôi bằng cặp mắt nheo nheo:

-Sao không t́m một anh nào đi chung cho có bạn. Người ta thường nói: “ Đi săn có thỏ có chồn. Đi du lịch có.. đàn ông mới vui”.

Nói xong câu thơ vô duyên, ông ta tự tán thưởng cho ḿnh một tràng cười trơ tráo, nhăn nhở không chịu được. Tôi không muốn làm cho Hằng mất vui nên cũng giả lả cười, nụ cười không thành tiếng. Ông Lai nh́n thấy tôi nhếch miệng như vậy, có lẽ cũng nhận ra vấn đề. Nh́n con người này tôi đoán chắc thuộc loại ít học, đă từng có một cuộc sống vất vả nhưng bây giờ là một đại gia nhờ cơ hôi. Cơ Hội này có thể đến từ anh em bà con, có chức có quyền tạo điều kiện cho ông ta làm nên. Những loại người này rất đáng sợ cho những ai là đối thủ của ông ta. Tôi biết điều đó v́ qua mấy năm lăn lộn trên thương trường đă dạy cho tôi nhiều bài học từ những người bị vấp ngă, v́ đă đối đầu với loại người này. Tốt hơn hết gặp mặt nên t́m đường tránh hoặc đừng giao thiệp hoặc cong lưởi, g̣ lưng để tránh thiệt hại về ḿnh. Tôi chọn cách dĩ ḥa vi quư là tốt nhất v́ đă lỡ chạm mặt với ông ta rồi . Nghĩ vậy nên tôi nhỏ nhẹ:

-Tôi sống như vậy quen rồi. Đi đâu chỉ cần hai mẹ con là cảm thấy hạnh phúc.

Ông Lai nh́n qua con gái tôi. Trong đôi mắt ông ta, tôi thấy như rực lên ánh lửa:

-Con gái cô đây à ?

-Vâng, con gái tôi đấy.

-Trông cô bé xinh đẹp, giống Mẹ quá. Cháu bao nhiêu tuổi rồi.

Con gái tôi thưa:

-Dạ cháu mười tám rồi ạ.

- Đă là thiếu nữ rồi đấy. Có người yêu chưa?

Tôi nghĩ ḿnh ngồi như vậy là cũng đủ lẳm rồi nên không chờ con gái trả lời, vội nói :

-Mẹ con tôi xin phép về nghỉ. Hai người ngồi chơi vui vẻ nhé.

Ông Lai cố níu kéo lại:

-Cô ngồi chơi tí nữa. C̣n sớm mà.

Miệng nói, nhưng đôi mắt hau háu của ông ta nh́n vào ngực con gái tôi:

-Cháu không tắm à?

-Dạ, Mẹ sợ sóng cuốn nên không cho cháu xuống biển.

-Vậy để chú đưa cháu xuống tắm nhé.

Đến đây th́ tôi không thể chịu đựng được nữa, cương quyết đứng dậy:

-Hai người ngồi chơi nhé.

Vừa nói tôi vừa bước ra khỏi bàn, cầm tay con gái dẫn đi. Đằng sau lưng tôi cặp mắt hau háu của gă đàn ông thô bỉ nh́n không chớp mắt. Liệu Hằng có nhận ra không?

 

Sau chuyến đi Nhatrang về hai ngày tôi mới gặp lại Hằng. Khi cô bước chân vào văn pḥng tôi gọi:

-Hằng ơi! Qua chị nói chuyện tí em.

-Dạ, em qua ngay đây. Hằng bước vào pḥng ngồi xuống đối diện với tôi:

-Đi đâu sớm hay sao mà gọi em vậy chị?

-Không đâu em. Chị muốn nói chuyện với em về ông Lai.

Hằng nh́n tôi ngạc nhiên :

-Có chuyện ǵ sao chị?

-Không ǵ lớn đâu em. Chị muốn biết em quan hệ với ông ấy như thế nào thôi.

Hằng ngập ngừng:

-Dạ, th́ cũng có chút t́nh cảm với nhau.

-Em đă t́m hiểu kỹ khi quen ông ta chưa?

-Nghe ảnh nói muốn lấy em làm vợ nhưng em cũng đang phân vân chưa biết tính sao.

-Chị khuyên em nên t́m hiểu cặn kẽ đă nhé.

-Dạ. Em cũng có biết sơ qua về ảnh rồi. Thấy ảnh cũng tội .

Tôi ngă người ra sau ghế thở dài khi nghe Hắng nói như vậy;

-Cuộc đời em một lần dang dỡ rồi. Chị xem em như em gái ḿnh, nên khuyên em cần phải cẩn thận với con người này.

-Dạ. anh Lai hay nói với em sẽ lo cho cuộc sống mẹ con em, nh́n ảnh cũng không có ǵ xấu đâu chị.

-Thôi em làm việc đi. Lúc nào rănh chị em ḿnh nói chuyện .

 Hằng bước ra rồi, tôi vẫn c̣n ngă người sau ghế suy nghĩ đủ điều và thấy tội nghiệp cho Hằng, đă ba mấy tuổi rồi mà vẫn c̣n non nớt quá.

 

Tôi chưa có cơ hội nói chuyện với Hằng về ông Lai th́ nhận thiệp mời dự lễ cưới của cô. Thật ra tôi vẫn c̣n chần chừ chưa biết phải nói thế nào cho Hằng hiểu được con người ông ấy, muốn vạch rỏ bộ mặt và ḷng dạ của ông ta nhưng lại ngại sự phản kháng của Hằng. Vậy là điều không muốn đă đến.

Ông Lai chọn ngày chủ nhật 4/7 làm lễ cưới của ḿnh với Hằng và trong buổi tiệc nhỏ hôm ấy tuyên bố : “ Hôm nay là một ngày đặc biệt của hai chúng tôi. T́nh yêu này sẽ măi măi bền vững như nền Độc lập của nước Mỹ”. Vài tiếng vỗ tay lác đác sau lời tuyên bố của ông ta. Khách mời hôm ấy khoảng năm chục người đến từ nhiều lĩnh vực khác nhau nhưng tôi biết hơn nữa trong số ấy đến dự là chuyện chẳng đặng đừng như tôi. Họ vẫn cười khi ông mời nâng cốc nhưng trong ḷng khinh bỉ cái con người óc phẳng nhưng may mắn này.

          Hằng đi làm việc trở lại sau nữa tháng, trong dáng vẻ mệt nhọc của mười ngày du lịch nước ngoài về. Không hăm hở như trước khi lấy ông Lai Trông cô buồn buồn. Duyên định hỏi nhưng thôi, v́ biết thế nào Hằng chỉ ừ à cho qua chuyện.

          Chiều hôm sau vừa về đến nhà tôi nhận được tin nhắn của Hằng: “ Chị cho em gặp riêng nói chuyện cùng chị nhé” Tôi nhắn lại : “ có chuyện ǵ vậy em”. “ 30 phút nữa em đến”. Tôi không vào tắm rửa như thường ngày mà chờ Hằng ở pḥng khách, ngồi xem TV cho đến hơn một tiếng sau Hằng mới bước vào, khuôn mặt bầm tím bên má phải. Tôi sững sốt:

   -Em sao vậy?

   -Dạ, không có ǵ đâu chị.

   -Hằng cần gặp chị có ǵ không?

Hằng yên lặng nh́n tôi rồi thở dài một tiếng:

   -Em xin lỗi đă làm chị buồn. Nhận ra mọi việc th́ lỡ rồi chị ạ.

   -Th́ có sao đâu em.

Hằng lắc đầu, mắt rơm rớm:

    -Mọi việc xảy ra không phải đơn giản như em nghĩ. Ông ta đúng là một con người khốn nạn.

Nh́n nét mặt đau khổ của Hằng, tôi muốn an ủi vài lời nhưng trong ḷng vẫn c̣n ấm ức v́ sự cả tin của cô. Hằng cúi đầu thổn thức:

-Đáng ra em cần phải xin chị lời khuyên trước khi về với ông ấy, nhưng v́ mù quáng trước lời ngon ngọt nên mới vậy. Em cứ nghĩ về làm vợ ông ấy, em sẽ có cuộc sống thoải mái hơn. Nào ngờ!

-Nhưng cũng chưa có ǵ trầm trọng sao em bi quan?

Hằng ngước nh́n tôi:

-Em có bầu hai tháng rồi. Ông ấy bắt em phải nghỉ việc, ở nhà chăm sóc vườn cây cảnh.

Tôi lắc đầu ngao ngán:

-Em phải đấu tranh cho quyền lợi của ḿnh chứ.

-Không được đâu chị . Em van chị.

-Vậy là sao? Không lẽ em về làm con ở cho ông ấy sao?

Hằng im lặng lau nước mắt. Tôi muốn nổi giận, mắng cho cô một trận nhưng nh́n vẻ đau khổ trên khuôn mặt Hằng nên không nở:

-Vậy th́ em về nhỏ nhẹ với ông ta, rồi xin đi làm đến ngày gần sinh nở hẳn nghỉ.

-Không được. Em phải nghỉ thôi.

 

Hôm sau Hằng đến bàn giao công việc lại cho một cô gái trẻ khác. Nh́n cô bước ra khỏi pḥng mà ḷng tôi thắt lại. Hằng là đứa em gái dể thương mà tôi kỳ vọng sau này sẽ thay tôi phụ trách công ty khi tôi không c̣n muốn làm việc nữa để trở về với văn chương mà ḿnh yêu thích. Nhưng mọi cái đă khép lại khi Hằng vướng vào chuyện t́nh cảm với người đàn ông quê mùa, vũ phu, it học nhưng lắm tiền.

 

Mỗi sáng đến công ty làm việc không có Hằng tôi cảm thấy buồn. Như vừa mất đi một người thân của ḿnh. Nó không mất đi bởi v́ Hằng vẫn c̣n tồn tại ở đó, nơi cách tôi vài cây số, mà là mất đi cái ǵ đó thật gần gủi. Một cô gái xinh đẹp, nhưng số phận hẩm hiu như Hằng làm cho tôi đau xót lắm. Thỉnh thoảng chị em có nhắn tin thăm hỏi nhau, nhưng cũng không thường xuyên, v́ theo như lời Hằng nói cô bị kiểm soát rất chặt chẽ. Hằng phải làm những công việc hằng ngày như chăm sóc vườn cây cảnh của ông Lai những lúc ông ta vắng nhà. Cô cũng giống như một chậu hoa trong vườn hoa nhà ông ta mà thôi. Hằng rất đẹp, điều đó khỏi phải nói rồi. Có đẹp ông ta mới đem về trang trí trong khu vườn của ḿnh sinh động hơn, v́ đây là loại hoa biết cười, giá trị cao. Tôi nghe Hằng kể những công việc đang làm mà tức điên lên, tôi hét trong điện thoại:

-Em là con điên. Bỏ ông ta ngay đi.

-Không được chị ơi. Em gần sinh rồi.

-Trời ơi! Cô về đây tôi lo cho. Đừng ngu ngốc như vậy nữa.

Tôi nghe tiếng Hằng khóc nấc trong điện thoại mà tức.

-Đừng u mê nữa , bỏ ngay thôi.

-Ông ấy dọa giết nếu em bỏ đi. Em sợ lắm.

Tôi hét lên một lần nữa:

-Không sợ ǵ hết. Về đây chị sẽ bảo vệ cho em.

Tôi chỉ nghe tiếng Hằng dạ trong điện thoại rồi im bặt

 

5.

Hai tháng sau, nghe tin Hằng sinh đứa con trai nặng ba kư tư. Tôi nghĩ thầm : “ Cái giống vô học vũ phu này vậy mà tốt dữ”. Tôi cũng không quên nhớ đến bà mẹ chồng tội nghiệp của Hằng thật vô phước.

Mà bà Mẹ chồng vô phước thật. Cô con dâu hờ đem về nuôi dưỡng, cưng ch́u năm năm rồi vẫn chưa sinh được đứa con nào. Không vô phước sao được khi gặp phải cô gái thật đanh đá, xem thường nhà chồng một cách thái quá. Bà Mẹ chồng nói một, cô ta đốp lại ba bốn nên nhờ vậy mà trong nhà được êm ấm hơn v́ bà gia đâu c̣n cơ hội để mà đay nghiến. Tôi nghe cậu em họ làm rể bên đó kể lại rằng từ khi đem cô gái ấy về thay thế Hằng để mong kiếm đứa cháu nội nối dơi trong nhà trở nên ảm đạm hơn. Chồng cũ của Hằng suốt ngày rượu chè đàn đúm bạn bè mà quên cô vợ sau của ḿnh. Cô dâu mới mắng nhiếc ông chồng không ra ǵ ngay trước mặt bà gia không tỏ ra e ngại. Thỉnh thoảng nghe bà than thở với chồng phải chi lúc trước tốt với cô Hằng th́ nay đâu nên nỗi. Khi nghe tin Hằng sinh cho người ta đứa con trai, bà như muốn ngất xỉu giữa nhà trước cái háy mắt của cô dâu trẻ. Tiếc nuối cũng đă muộn màng rồi.

 

Hôm tổ chức đầy tháng, Hằng mời tôi qua dự. Suy nghĩ không biết có nên đi hay không v́ ngại phải chạm mặt con người vô liêm sĩ ấy thêm mệt đầu, nhưng cuối cùng tôi cũng đi v́ thấy thương cho Hằng, sợ cô tủi thân.

Tôi đến trể hơn mọi người v́ bận chút việc cần giải quyết nên khi bước vào rất nhiều cặp mắt đổ dồn về phía tôi xầm x́ điều ǵ đó. Trong số khách mời này, ít nhiều cũng có người biết tôi . Vài người trông rất xa lạ và quê mùa nhưng cố làm ra vẻ nhất là đám đàn ông bạn của ông Lai . Ngưu tầm ngưu, mă tầm mă mà. Chắc chắn bọn họ như nhau thôi. Tôi đi thẳng đến chổ Hằng đang bế đứa con trai :

-Chị chúc mừng em!.

Hằng nh́n tôi mĩm cười:

-Dạ, cám ơn chị.

Ông Lai bỏ mấy chiến hữu của ḿnh, bước đến:

-Chào cô.

-Chào anh. Tôi chúc mừng anh có con trai.

-Cám ơn cô. – Ông ta nh́n sang Hằng – Hằng trông vậy mà cũng biết đẻ đấy.

Nét mặt Hằng trông vô cảm trước câu nói đùa của ông ta. Tôi định xin phép ra về, ông ta như đoán được ư đó nên nói:

-Mời cô ra nhập tiệc với mấy ông bạn tôi cho vui.

Tôi rất khó chịu trước thái độ của ông ta, nhưng cũng cố ra vẽ lịch sự:

-Cám ơn anh. Cho phép tôi ngồi chơi với Hằng, chứ tính tôi nhút nhát ngại nói chuyện lắm.

-Không sao đâu. Cô cứ đến ngồi có ǵ c̣n tôi đây mà. Không ai dám đùa được đâu. Bọn đàn em quê mùa này, bố đứa nào dám hỗn láo.

Biết không thể từ chối được, tôi miễn cưỡng đi theo ông ta đến ngồi xuống cùng với đám người thô lỗ, nham nhở đó. Bản năng người phụ nữ cứng rắn trong tôi trỗi dậy mănh liệt khi trông thấy những cái nh́n của đám đàn ông kia, để xem cái đám người này đối xử như thế nào cho biết. Ông Lai giới thiệu tôi với mọi người trong bàn:

          -Anh giới thiệu với mấy em. Đây, người phụ nữ xinh đẹp, tài năng xuất chúng. Nữ doanh nhân xuất sắc của thành phố. Cô Duyên.

          Màn giới thiệu nghe cũng tạm được. Có lẽ sau bao nhiêu năm quan hệ với giới thượng lưu nên ông ta cũng học hỏi được đôi điều lịch sự. Học được cách nói năng văn hoa của người thành phố. Tôi nghĩ ḿnh cũng không cần đứng dậy để chào cái đám người này nên chỉ gật đầu nhẹ rồi thôi.

 Ông Lai rót bia vào chiếc cốc đặt trước mặt tôi, ra vẻ lịch sự tay trái bưng đưa cho tôi c̣n tay phải giữ chiếc ly của ḿnh:

-Chúc sức khỏe mọi người!

Tôi uống một hơi hết ly bia dưới ánh mắt thán phục của họ.Tôi nghĩ, đă ngồi ở đây rồi, xem như cởi trên lưng cọp, khó mà thoát được ra khỏi bàn một cách êm ái. Vậy th́ chấp nhận cuộc chơi. Một người đàn ông từ lúc năy đến giờ nh́n tôi chăm chú bỗng đứng dậy lên tiếng:

-Tôi mời riêng cô ly này.

Tôi nh́n lại gă đàn ông không chớp mắt, lắc đầu:

-Cuộc chơi nào cũng có quy luật của nó. Các bạn không thể chơi “xa luân chiến”được. Hơn nữa tôi là phụ nữ các bạn hăy nhớ điều ấy. Nhưng nếu cần, tôi sẽ “chuông lơi”. Các anh là phái mạnh, hăy chứng tỏ ḿnh là người quân tử nhé!

Có người lên tiếng: “ Chuông lơi” là ǵ?. Tôi nh́n thẳng vào khuôn mặt xanh xám của người vừa hỏi: “Chơi luôn”. Có vài tiếng vổ tay.

Như vậy xem như tôi đă đưa ra thông điệp tuyên chiến với lủ người này.Trong những buổi tiệc trước đây tham dự, tôi cũng hay cùng mọi người nâng ly thuộc loại có hạng, nên khi ngồi vào đây đă chuẩn bị cho một cuộc đụng độ không cân sức rồi. Biết thể nào ḿnh cũng thua, nhưng không muốn họ coi thường phái nữ. Tôi gục ngă th́ họ cũng lăn cù, sợ ǵ. Nhưng trước hết tôi cần phải có vài đồng minh tiếp ứng. Nghĩ vậy tôi nh́n quanh bàn, vẻ mặt nghiêm nghị rồi nói:

-Hôm nay chị đây sẽ vui với các em. Uống khi nào no là về. Các em đồng ư không ?

Hằng loạt cặp mắt đổ dồn hết vào tôi, ngạc nhiên. Tôi bắt đầu lên mặt:

-Chị sẵn sàng đấu tay đôi với từng em một, nhưng cuộc chơi nào cũng cần có đồng minh. Bên các em đang có số đông áp đảo. Cho phép chị gọi vài cô nữa nhé.

 Ông Lai năy giờ đứng im lắng nghe mà không hề có ư kiến nào, nhưng khi nghe nói đến có mấy em gái. Mắt ông ta sáng lên. Có lẽ ông ta bất ngờ trước thái độ của tôi, nên không kịp mở miệng, c̣n đám đàn ông quê mùa, háo sắc nghe nói vậy vỗ tay không ngớt. Tôi bước khỏi bàn đến chổ Hằng, rút điện thoại ra gọi :

-Hương ơi! Cứu chị với!

Hương, cô nhân viên trẻ của tôi ngạc nhiên hỏi:

-Có ǵ mà cầu cứu vậy chị?

-Em cho đóng cửa lại nghỉ, gọi hết tất cả mấy em tập trung đến nhà chị Hằng nhé. Nhớ mua mấy viên thuốc giải men nữa. Em biết rồi đó, có trận này lớn đấy .

Cô nhân viên hiểu ư tôi ngay. Quay trở lại bàn tôi tuyên bố:

-Mấy cậu b́nh tĩnh chờ, c̣n ai muốn uống th́ cứ uống tự nhiên đi. Tôi vào Hằng tí rồi quay lại chứ nhỡ say không nói chuyện với cô ấy được mang tiếng .

Nửa tiếng sau ngoài cổng xuất hiện mười hai cô gái mặc váy đủ màu trước sự trầm trồ của đám đàn ông. Tôi chạy ra đón :

-Nè mấy em. Cẩn thận đấy nhé. Tối nay cho bọn chúng chết đi.

Mười mấy cặp mắt hau háu đổ dồn về phía cổng, khuôn mặt người trông cũng có vẻ dớn dác, tươi roi rói.

Chưa vào đến nơi mấy cô gái đă được ông Lai ra đưa vào chổ ngồi, rồi kéo thêm chiếc bàn nữa kê sát vào:

-Xin mời các tiên nữ ngồi.

Ông Lai làm điệu bộ như người sành điệu, nhưng không dấu được cái cốt cách người vùng trung du của ḿnh. Nh́n ông ta mà lợm giọng. Không hiểu sao Hằng có thể lấy con người như vậy làm chồng được. Thật đúng là “ Hoa lài, cắm…”

Tôi không dám xúc phạm đến những người xuất thân từ những vùng quê xa xôi, nhưng thực tế cuộc sống của họ không thể so sánh với những người ở đô thị được. Nhất là những người ít học thức như ông Lai và đám tầm ngưu đang ngồi ngay trước mặt tôi đây. Những con người của cơ hội, có người thân làm lớn, nhờ vả mà tiến thân. Những loại người này khi bước chân ra phố, họ sẵn sàng chà đạp lên tất cả để đạt được mục đích của ḿnh bằng những thủ đoạn đê tiện nhất. Khi đă đạt được rồi, họ lại xem người thành phố như chúng tôi, dù có học cũng chỉ là một loại người hạ đẳng bởi cái nh́n ngu ngốc của họ.Tại sao Hằng có thể mù quáng đến như vậy chứ?

Mặc dù đang ngồi chung với bọn họ, nhưng tôi không thể che dấu sự khinh bỉ của ḿnh, ít nhất cũng bằng những câu nói xa gần hoặc cái bỉu môi nhẹ nhưng bọn họ có lẽ cho tôi đang làm duyên hay sao ấy mà cứ đực mặt ra cười.

Trông đám người đang sun soe trước các cô gái trẻ đẹp của tôi mà tội nghiệp Thầm nghĩ, bọn này trúng đậm mỹ nhân kế rồi.

Tôi đứng dậy, chủ động rót bia ra từng cái ly rồi tuyên bố:

-Cuộc vui hôm nay bắt đầu. Tôi nhắc lại lần nữa nhé. “Uống no mới được về”. Các bạn đồng ư không?

Cả bàn đồng loạt hô “ đồng ư”. Tôi nháy mắt với các cô gái của ḿnh:

-Các em tôi đây sẽ ch́u các chú. Ly đầu tiên mọi người cùng nâng ly, mừng ngày gặp mặt!

Hơn hai mươi con người nam nữ cùng nâng cao chiếc cốc của ḿnh. Oọc ..ooc. Bọn đàn ông đổ bia vào miệng như nước xối vào sô.

Tôi đặt ly của ḿnh xuống bàn. Lúc này ông Lai mới lên tiếng:

-Tôi đồng ư tham gia cuộc vui này. Xin mời mỗi cô một ly.

Ông ta rót bia vào từng ly của các cô gái và ly của ḿnh. Tôi đứng dậy cụng ly :

-Được rồi. Tôi rất hân hạnh . Thay mặt các cô gái, tôi xin ch́u ông trước.

Uống ly thứ ba, tôi bắt đầu chếnh choáng nhưng không thể bỏ cuộc chơi này được. Tôi nói với các em gái:

-Bây giờ đến lượt các em. Thứ tự từ trái qua, mỗi em mời anh Lai đây một ly. Gọi là chúc mừng anh Lai có quư tử.

Khi nghe tôi nói như vậy mặt ông Lai từ đỏ chuyển qua tái. V́ sĩ diện với các người đep, ông ta không từ chối mà vui vẽ, toe hàm răng lợn:

-Xin mời!

Cứ như vậy mười hai cô gái, mười hai ly bia cùng với ly của tôi nữa là mười ba, quật ông ta ngă ngay tại chổ không thương tiếc. Ông Lai bắt đầu liêu xiêu, muốn ngă phải vịn tay vào thành bàn khiến mặt bàn đổ ào xuống đất. Mọi thứ rơi tung tóe, đám đàn em vội cuối xuống nhặt lên những thứ c̣n dùng được. Không ai dám hó hé một lời.

Ông Lai vẫn chưa chịu thua cuộc, mặc dù bây giờ đứng không c̣n vững nữa. Mười ba ly bia chỉ trong ṿng vài phút khó cho ông ta có thể trụ nổi trong cuộc chơi này nhưng vẫn dơng dạc:

-Các em cứ tiếp tục.

Tôi nói với người kia:

-Bây giờ đến lượt ai?

Đám ḅ u này, có lẽ biết bị chúng tôi cho vô thế bí, nhưng không ai lên tiếng. Tôi hỏi tiếp ông Lai:

-C̣n anh tiếp tục chứ.

-Tôi đồng ư.

Vậy là mười ba ly bia nữa sẽ tiếp tục chảy vào cổ họng ông ta. Đám đàn em há hốc mồm, lo ngại nhưng không dám cản lại v́ sợ làm mất mặt đàn anh ḿnh. Vừa đến ly thứ chin, bia không c̣n trôi vào miệng nữa mà đổ dài trên khuôn mặt nhơ nhớp của ông ta. Nh́n ông ta như vậy tôi hơi hoảng, lỡ có ǵ không hay xảy ra lại mang tội cố sát th́ oan lắm, nên gợi ư dừng cuộc chơi :

-Coi như chúng ta huề. Cả tôi và anh Lai không uống được nữa, chúng ta nên dừng lại ở đây. Tôi và các em đây xin phép được về để lo công việc và hy vọng một ngày khác sẽ gặp lại nhau.

Nói xong, tôi ra hiệu cho mấy cô gái của tôi đứng dậy ra về trước sự ngơ ngác của đàn em ông Lai. Riêng ông ta đang ngồi gục mặt xuống bàn, có hai ḅ u kềm hai bên, chứ không đă nằm dài xuống nền nhà rồi.

Tôi không ra về ngay, bước vào nhà nơi Hằng đang ẳm đứa con trai mới sinh đứng ở cửa ra vào:

-Chị phải về thôi em. Mai gọi cho em nói chuyện sau nhé.

Hằng cũng không muốn tôi ở lại thêm nữa v́ sẽ gây khó chịu cho ông Lai nên gật đầu chào:

-Dạ. Tối mai thuận tiện em sẽ gọi cho chị.

Cả hai cùng mĩm cười. Tôi hơi choáng, bước đi chập choạng, nghiêng ngă v́ mấy ly bia vừa uống xong lúc năy, nhưng cảm thấy vui v́ đă cho đám đàn ông ít năo kia một bài học nhớ đời. 

 

Sau trận đại chiến với ông Lai và đám đàn em của ông ta tôi bắt đầu cảm thấy hoang mang cho công việc làm ăn của ḿnh. Lo ngại luôn cho Hằng v́ phải hằng ngày đối diện với ông ấy, một con người nhỏ nhen ích kỷ thế nào cũng t́m cách trả thù v́ tôi đă làm nhục ông ta quá mức. Ông ta là một đại gia trong ngành sắt thép và địa ốc hàng đầu của thành phố này. Đại gia nhưng không phải đi lên từ trí tuệ mà bằng sự xảo quyệt và thân thế. Thế nào công việc làm ăn của tôi cũng bị ảnh hưởng nặng nề sau lần va chạm bất đắc dĩ đó, nhưng tôi không hề hối hận chút nào, trước sau ǵ chuyện như vậy cũng sẽ xảy ra nếu tôi c̣n lui tới quan hệ với Hằng. Nhưng làm sao tôi có thể bỏ rơi cô em gái kết nghĩa của ḿnh. Những đêm thao thức không ngủ, lo cho số phận người phụ nữ đơn độc đang sống trong ngôi nhà của con quái vật đội lốt người kia, thấy thương cho Hằng quá.

Tôi đă lường trước mọi chuyện đẻ có thể t́m cách đối phó, sẵn sàng chịu đựng những cú sốc trong công việc làm ăn của ḿnh, nhưng không ngờ hậu quả xảy ra sớm hơn tôi nghĩ. Hậu quả đầu tiên là công ty địa ốc của tôi bị giam lỏng đủ mọi kiểu, thủ tục giấy tờ về mua bán luôn bị trở ngại, khiến khách hàng rút lui không chịu giao dịch nữa. Thiệt hại bắt đầu thấy rơ cho tôi về doanh thu. Có những ngôi nhà bán lổ từ mười đến hai mươi phần trăm để thu hồi vốn xoay ṿng. Lương cho nhân viên tôi phải rút từ những khoản khác thanh toán, mới giữ được uy tín của ḿnh.

C̣n điều lo ngại khác nữa là sự trả thù hèn hạ của ông ta với Hằng đă xảy ra, khi đứa con trai mới sáu tháng tuổi không c̣n ở với cô. Đă có người giúp việc lo săn sóc đứa bé. Hằng bị đánh đập chửi mắng c̣n tệ hơn người giúp việc, cả một khu vườn cây cảnh rộng lớn, hằng trăm chậu cây của ông ta chỉ có hai người. Hằng và thêm một người phụ nữ khác nữa. Người phụ nữ kia c̣n đ̣i hỏi yêu sách này nọ chứ Hằng th́ không thể, bởi dù sao cũng mang tiếng là bà chủ nhà. Mà đă chủ nhà th́ cần ǵ đ̣i hỏi lương tiền, Hằng quần quật suốt ngày, chẳng có đồng nào để gởi về cho đứa con gái đang du học .

Một tối Hằng gọi điện thoại cho tôi, cô khóc lóc, kể nỗi khổ tâm của ḿnh. Tôi dứt khoát với Hằng:
-Em phải bỏ ông ta ngay tức khắc nếu c̣n muốn chị xem em là đứa em của ḿnh. Phụ nữ xinh đẹp như em thiếu ǵ người mà em phải đâm đầu vào để rồi chịu khổ như vậy chứ.

Hằng thổn thức:

-Hồng nhan bạc phận chị ơi! Em lỡ lầm rồi biết làm sao được. Không thể nào thoát khỏi ông ta đâu v́ ông ấy biết em không c̣n nơi để về. Ngôi nhà bán cho con bé du học, em về rồi biết ở đâu?

Tôi gằn giọng, hét lên trong điện thoại:

-Về ở với chị. Em phải về ngay! Vất hết tất cả đi.

Hằng do dự:

-Em không muốn làm phiền chị đâu. Để cho em thời gian rồi t́m cách thóat ra, chứ bây giờ rối trí lắm.

-Em không cần phải suy nghĩ ǵ nữa, hành động đi. Chị sẽ giúp, nếu em chịu bỏ ông ta. Có hiểu ư chị nói không?

-Cám ơn chị. Em sẽ suy nghĩ.

-Chị nhắc lại. Không cần phải suy nghĩ ǵ nữa, quay về với chị ngay thôi!

 

Tôi đang khó khăn trong công việc làm ăn, c̣n phải lo lắng cho Hằng nên sức khỏe của tôi dạo này xuống rơ rệt, nhưng quyết không rời bỏ công ty của ḿnh cho đến khi nào kiệt sức th́ thôi.

Gần một năm sau lần đụng độ với ông Lai. Một buổi chiều, chuẩn bị ra về th́ Hằng đến với khuôn mặt bầm tím. Tôi kéo cô vào pḥng ḿnh hỏi v́ sao, Hằng nói không ra lời, chỉ biết ôm mặt khóc.

-B́nh tỉnh nào. Kể chị nghe có chuyện ǵ vậy?

Hằng gục đầu vào ngực tôi, nức nở:

-Ông ta đưa một cô gái về nhà. Cô ta c̣n trẻ lắm, đâu khoảng hai lăm tuổi thôi, Không yêu thương ǵ ông ta nhưng cảm thấy ḿnh bị xúc phạm, nên em lớn tiếng la hét. Vậy là ông ấy đánh em tới tấp trước mặt cô gái kia. Em không chịu được nữa nên vớ được vỏ chai bia, quăng trúng ông ấy rồi bỏ chạy. Có lẽ không dám quay lại nơi đó được nữa rồi, không biết con em sao nữa chị ơi!

Tôi nghe đắng trong cổ họng, ôm Hằng vào ḷng nh́n cô đau xót:

-Thôi, được rồi. Bây giờ là lúc em cần phải mạnh mẽ lên! Quay lại đó với chị, rồi t́m cách tính sau. Nhưng phải về nhà chị tắm rửa đă.

Tôi chở Hằng, suốt đoạn đường không nói ǵ với nhau, cho đến khi bước chân vào cổng nhà, ông Lai đă đứng ngay trước từ bao giờ rồi. Nh́n thấy Hằng, ông ta hét lên:

-Con kia. Mày quay về nhà ngay không?

Tôi đẩy Hằng vào nhà, c̣n ḿnh đứng đối diện với con quỷ này, không hề tỏ ra sợ sệt:

-Tôi nói cho ông biết điều này. Đánh đập phụ nữ là vi phạm pháp luật đấy.

Ông ta sấn tới, tôi cũng không vừa v́ quá biết loại người này, miệng hùm gan sứa, chuyên núp sau lưng người khác, dùng mưu mô, chước quỷ hại người, không dám làm điều ǵ dại dột:

-Hằng là em gái tôi. Tôi nói cho ông rơ nhé.- tôi gằn từng tiếng- Nó yếu đuối nhẹ dạ, chuyện này sẽ nhờ chính quyền giải quyết.

Ông Lai nghe thấy tôi cứng rắn như vậy nên nhẹ giọng lại:

-Hằng là vợ tôi, cô không có quyền dự vào chuyện riêng của người khác!

-Ông nhầm rồi. Hằng sẽ ở đây với tôi, đến khi nào hội phụ nữ đến, tôi sẽ đưa cô ấy về nhà ông lại. Bây giờ ông yên tâm về đi.

Con quái vật nh́n tôi hằn học, lên xe nổ máy.

Tối đó, tôi khuyên Hằng làm đơn gởi Phường giúp đỡ và kiện ông ta tội bạo hành phụ nữ.

Hằng vẫn c̣n lo sợ:

-C̣n con em th́ sao?

Tôi nói cho Hằng yên tâm:

-Con em c̣n nhỏ, nó sẽ được theo Mẹ. Thôi bây giờ ngủ đi. Mai chị sẽ ở nhà giúp em.

         

Ngày hôm sau, Hằng nộp đơn nhờ chính quyền và hội phụ nữ bảo vệ quyền lơi cho ḿnh. Ông Lai là một nhân vật có thế lực ngầm ở thành phố này ai cũng biết. Ông ta trơ trẽn, chai mặt nên ai cũng không muốn dây vào khổ thân, nhưng sự việc của Hằng không thể làm ngơ được, v́ vậy chính quyền cần phải can thiệp . Hơn nữa, sợ tôi đứng sau Hằng làm căng chuyện này, không có lợi.

Một sự thỏa thuận giữa hai người cũng tạm gọi là tốt đẹp đối với Hằng. Tuy không phải ra ṭa để xử, nhưng họ đồng ư ly thân dù không có giấy kết hôn với nhau, một kết quả ngoài mong đợi của tôi và Hằng. Cô được quyền nuôi đứa con gái của ḿnh, như vậy là vui lắm rồi. Nhưng thực ra ông Lai cũng không muốn v́ đứa con làm vướng chân ḿnh, đâu phải là đứa con duy nhất đâu mà ông ta phải lo lắng lắm. Hai bà vợ trước có cả chục đứa con, ông cũng bỏ rơi đấy thôi.

Hằng ôm con về sống cùng tôi trong ngôi nhà rộng thênh thang sáu pḥng ngủ mà chỉ có tôi và đứa con trai. Con gái lớn đă đi du học từ năm ngoái rồi nên có Hằng về cũng đỡ hiu quạnh hơn, lại thêm đứa con gái bé nhỏ bi bô đem lại tiếng cười trong nhà thật là hạnh phúc.

 

6.

          Công việc làm ăn có chiều hướng đi xuống. Tôi cũng đă mệt mỏi nhiều, không c̣n muốn đương đầu trên thương trường nữa. Sau một thời gian làm ăn, bương chải, đấu tranh dành giật thị trường khiến tôi rả rời thân xác nhiều, nên muốn t́m một cuộc sống nhẹ nhàng hơn.

Một hôm ngồi với Hằng tôi nói lên suy nghĩ của ḿnh:

-Hằng này, có lẽ ḿnh về một thành phố nào đó ven biển sống thôi em. Chị chán cái vùng đất đỏ này rồi.

Hằng tṛn xoe mắt nh́n tôi:

-Sao vậy chị? Không lẽ bỏ hết công việc làm ăn ở đây sao?

-Bỏ thôi em. Chị mệt mỏi lắm rồi.

-Chị có ư nghĩ đó từ lúc nào vậy?

-Gần đây thôi. Chị muốn mở một khách sạn rồi giao cho em quản lư, nhưng không phải ở đây.

-Vậy chị muốn về đâu?

-Chưa biết nữa. Tuần tới chị sẽ đi du lịch vài nơi. Em ở nhà trông coi công việc giúp chị. Có thể mọi việc sẽ được quyết định sau khi chị quay về thôi.

 

Tôi đi sau đó hai tuần.

 Nhiều thành phố tôi đặt chân đến, nhưng chưa có nơi nào thuyết phục được ḿnh dừng chân, nhưng cũng có một vài suy nghĩ khi cuối cùng tôi đến thành phố Huế, quê hương tôi. Ở đây cuộc sống êm đềm nhưng có thể làm du lịch được. Tuy vậy, tôi vẫn chưa có quyết định nào, v́ công việc hiện tại vẫn c̣n nhiều thứ chưa giải quyết xong.

Thời gian sau đó tôi sang lại dần các cửa hàng của ḿnh, đến cuối năm tôi không c̣n tham gia bất cứ việc ǵ ở thành phố này nữa mà trở về lo cho công việc sắp đến của ḿnh ở một thành phố khác .

Ông Lai thỉnh thoảng có đến nhà tôi, mượn cớ thăm con nhưng tôi biết ông ta muốn thăm ḍ công việc làm ăn của tôi. Có thể, một phần tiếc nuối, đă vuột mất một phụ nữ xinh đẹp, không phải ai cũng có diễm phúc sở hữu được như ông ta đă có. Mất Hằng rồi ông ta tỏ ra hối hận. Cô gái kia trẻ đẹp, nhưng khôn khéo, chỉ biết moi tiền cho thật nhiều mà không biết vâng lời như Hằng.

Tôi chuyển về thành phố khác, tránh được con người đê tiện này, sẽ nhẹ nhơm hơn nhiều. Hơn nữa, đây đâu phải là quê hương của ḿnh sinh ra và lớn lên, có ǵ đâu để quyến luyến. Tôi chỉ là người ở trọ may mắn mà thôi. 

*****

 

Tôi mua khu đất rộng gần bốn trăm mét vuông bên bờ sông Hương và đang cho xây dựng làm khách sạn sáu tầng với hai mươi lăm pḥng . Chung quanh có sân vườn sau này xây dựng xong sẽ có một khu vườn thoáng mát phục vụ du khách. Tôi mua thêm một căn nhà ở Bến ngự để ở trong thời gian xây dựng khách sạn. Mẹ con Hằng cũng về cùng v́ tôi không thể sống thiếu cô ấy được.

 

Gần một năm sau khách sạn hoàn thành nhân dịp Festival Huế. Tôi đặt tên khách sạn là Hương Duyên, đă đón một lượng khách lớn, kín tất cả các pḥng. Điều này đem lại cho tôi và Hằng nhiều niềm vui. Tôi giao cho Hằng quản lư toàn bộ công việc trong khách sạn, c̣n tôi thỉnh thoảng đi du lịch đây đó, không tham gia bất cứ một việc ǵ.

 Thật ra, tôi rất yêu mến Hằng nên tôi đă làm như vậy. Cuộc đời cô quá bất hạnh rồi, tôi muốn Hằng được nhiều hơn nữa, để bù đắp những thiệt tḥi cuộc đời đă giáng xuống cô. Con trai tôi cũng đă đi du học, c̣n con gái lấy chồng định cư luôn ở nước ngoài. Vậy là trong nhà chỉ c̣n ba người. Hằng, tôi và con gái Hằng. Cô bé bây giờ đă được ba tuổi, liếng thoắng nói chuyện suốt ngày, luôn gọi tôi là Mẹ Duyên. Hạnh phúc đó không có ǵ bù đắp được nếu thiếu vắng mẹ con Hằng, khi t́nh cảm của tôi đă dành cho cô quá sâu đậm. Tôi nghĩ, một ngày nếu định cư nước ngoài với con, có lẽ sẽ đem theo tất cả Mẹ con Hằng hoặc để lại cơ ngơi này cho cô để có nơi mà về như với gia đ́nh thân yêu của ḿnh.

 

Mơ ước một cuộc sống yên b́nh, không vướng bận ǵ nữa như vậy nên dần dần trao hết công việc cho Hằng. Bây giờ cô là một bà chủ thật sự, đảm đang hết mọi thứ . Xinh đẹp và quyến rũ ở tuổi gần bốn mươi, Hằng cũng là ước mơ của nhiều người đàn ông khác được chiếm hữu cô. Tôi bắt đầu lo ngại Hằng gặp lại một người đàn ông như ông Lai th́ sẽ khổ sở . Ở tuổi c̣n mặn mà, duyên dáng như Hằng, tôi mong sao cô gặp được một người đàn ông đứng đắn để có đôi, nhưng trong ḷng lo lắng khôn nguôi khi nghĩ nghĩ đến Hằng hai lần dang dỡ lại đâm sợ . Hằng đă từng nói, Hồng nhan bạc phận, liệu cô có vững vàng trong chuyện này nữa không? Hơn nữa nếu tất cả tài sản để lại cho cô, liệu có giữ được không? hay đó là miếng mồi ngon cho bọn đàn ông t́m đến để lừa dối, chiếm đoạt. Tôi cần phải suy nghĩ thật kỷ, không vội vă trước khi giao lại tài sản của ḿnh cho Hằng.

Cuối cùng cũng t́m ra được giải pháp. Tôi quyết định viết di chúc. Khách sạn sẽ để lại cho con trai tôi, nhưng giao cho Hằng quản lư bằng cách cho thuê trong ba mươi năm. Tôi nhờ luật sư tư vấn việc này và mọi cam kết trong hợp đồng cho thuê rất rơ ṛng, chặt chẻ. Số tiền cho thuê được tính khá mềm để giảm bớt mức thuế thu nhập phải đóng và Hằng phải chịu chi phí thuế này.

Thực ra nó không phải như vậy. Số tiền cho thuê ghi trong hợp đồng chỉ là ảo, v́ tôi đâu có bắt Hằng phải trả ngoài tiền thuế phải nộp, tôi chỉ muốn mọi việc được rơ ràng sau này, tránh những kiện tụng đáng tiếc giữa con trai tôi và Hằng mà thôi.

Tôi gọi Hằng đến và nói ư định của ḿnh cho Hằng biết nhưng không ngờ cô đă có phản ứng mănh liệt :

-Em không thể nhận như vậy được. Mang ơn chị quá nhiều rồi, chỉ mong sao được gần chị và quản lư khách sạn này cho chị, em cảm thấy quá hạnh phúc. Đời em quá nhiều may mắn mới được chị cưu mang, giúp đở.

Tôi giải thích :

-Chị ra nước ngoài sống với con, đâu cần cái khách sạn này nữa em. Tài sản của chị cũng c̣n nhiều, đủ sống cho hết đời . Em cứ nhận quản lư cho chị, nhưng tất cả mọi việc kinh doanh khách sạn do em tự định đoạt để lo cho con cái sau này. Trong thời gian ba mươi năm, em có thể đủ sức ra riêng và xây dựng cho ḿnh một khách sạn khác. Lúc đó em đâu cần ǵ cái khách sạn này nữa, phải không?

-Em nói thật ḷng, nếu không có chị bên cạnh, có lẽ em khó mà xoay sở được.

-Kinh nghiệm làm ăn em học được hết rồi, cứ vậy mà làm, có ǵ đâu phải cần đến chị. Thời gian qua, chị đă nh́n thấy em cứng rắn hơn nhiều rồi. Can đảm, cứng rắn thêm tí nữa, chị tin chắc em sẽ thành công,

-Mọi việc cứ như cũ đi chị. Lúc nào chị ra đi, em sẽ quản lư nó cho chị.

-Thôi vậy cũng được. Chị không bàn chuyện này nữa.

Nói như vậy nhưng mọi chuyện tôi đă quyết định hết rồi, kể cả hợp đồng cho thuê dài hạn tôi cũng làm xong, nhưng không cho Hằng biết. 

 

 Hằng bị một tai nạn nhẹ nên cô không cho tôi biết v́ sợ tôi phải lo lắng. Chuyện này một năm sau cô mới kể cho tôi nghe, khi đă có quan hệ yêu đương với vị bác sỹ có pḥng mạch tư, cứu chữa cho cô lúc đó.

Hôm ấy cô va quẹt với một xe máy trên cầu Tràng tiền và bị xây xát ở chân. Có một vị Bác sỹ đi làm về thấy vậy nên đề nghị Hằng đến pḥng mạch của ḿnh để băng bó vết thương cho cô. Một phụ nữ xinh đẹp, quyến rũ như Hằng được người khác quan tâm là chuyện b́nh thường .

 Chuyện nếu dừng lại ở đó có lẽ Hằng không phải buồn phiền về t́nh cảm thêm một lần nữa rồi.

Hằng kể, sau đó một thời gian t́nh cờ gặp lại ân nhân của ḿnh trong quán cà phê vào một buổi chiều cuối Thu. Hôm ấy cô bạn gái thời c̣n đi học rủ uống cà phê, đang lúc rănh rỗi Hằng không từ chối mà c̣n vui mừng đi với bạn. Hai người nói chuyện với nhau vui vẽ th́ vị Bác sỹ bước vào quán, t́m đến cái bàn c̣n trống gần với hai người phụ nữ xinh đẹp. Hằng nhận ra ngay anh ta và gật đầu chào . Vị Bác sỹ có nhă ư được qua ngồi chung bàn và được Hằng đồng ư:

-Mời Bác sỹ!

Hằng giới thiệu : Đây là Bác sỹ Doăn, c̣n đây là Hiền bạn học cũ.

-Rất vui được ngồi chung bàn với hai cô. Chiều đẹp trời như vậy, mà tôi chỉ có một ḿnh, buồn quá!

Hiền liếng thoắng:

-Trông Bác sỹ đẹp trai vậy, đi có một ḿnh hơi lạ.

-Tôi có một ḿnh th́ đi một ḿnh chứ biết sao chừ cô. Được ngồi với hai cô như vậy là diễm phúc lắm rồi.

Hiền liếc qua Hằng:

-Có người vừa đẹp vừa “rănh” sao anh không mời?

-Đâu dám. Cô Hằng đây bận rộn việc nhà làm sao tôi có thể mời đi được.

-A! Vậy là hai người chưa biết ǵ về nhau phải không?

Hằng nh́n Hiền, níu tay bạn định nói ǵ đó nhưng không kịp :

-Tôi giới thiệu với anh. Hằng, doanh nhân cô đơn, Trẻ, xinh đẹp th́ anh biết rồi.

Bác sỹ Doăn ngước nh́n Hằng, ngạc nhiên:

-Cô chưa có gia đ́nh sao?

Hằng thành thật:

-Trước đây th́ có.

-Vậy c̣n bây giờ?

Hằng chưa kịp lên tiếng, Hiền đă dành nói:

-Trước kia th́ có. C̣n chừ th́..h́ h́. Nói đi Hằng.

Hằng đá chân cô bạn:

-Bà thật là…

Bác sỹ Doăn:

-Vậy ḿnh làm bạn với nhau nhé Hằng.

-Dạ.. được ạ!

Hiền cười hi hi:

-Được là được thế nào. Mừng quá đi chứ.

Hằng trừng mắt nh́n Hiền:

-Vừa thôi, con khỉ.

Ngồi thêm một lát, Hiền đứng dậy ra về để hai người ngồi lại với nhau.

Vậy là câu chuyện t́nh bắt đầu.

Doăn thường xuyên lui tới thăm hỏi, chăm sóc cho Hằng, thỉnh thoảng cũng có chút lăng mạn, tặng cho Hằng những món quà thi vị khiến cho trái tim Hằng một lần nữa rung động. Cô hay kể cho tôi nghe về chuyện của hai người. Nhưng thật ra tôi âm thầm theo dơi t́nh cảm của họ diễn biến như thế nào v́ lo sợ Hằng vấp ngă lần nữa.

Một hôm Hằng về nhà với cặp mắt đỏ hoe, tôi hỏi ǵ cũng không nói. Đến tối, tôi gơ cửa vào pḥng Hằng nói chuyện:

-Hằng này, em có chuyện ǵ buồn vậy nói chị nghe.

Tôi chưa nói dứt câu, Hằng đă ôm mặt khóc nức nở:

-Đời em sao lận đận quá chị ơi!

-Em kể chị nghe chuyện ǵ .

Cô thổn thức:

-Chiều nay anh Doăn thú nhận đă có vợ con rồi. Họ đang sống tại Đà nẵng.

Tôi nghe Hằng nói, cũng không lấy làm ngạc nhiên lắm v́ đă đoán trước được sự việc . Hơn nữa người đàn ông bốn mươi tuổi, học thức và có địa vị như Doăn làm sao chưa có gia đ́nh được chứ. Việc này trước đây đă nghi ngại và có nhắc nhỡ Hằng, nhưng cô gái hồng nhan đa đoan này chịu khó t́m hiểu đâu đến nỗi phải lụy v́ t́nh. Nhưng dù sao biết được như vậy mà dừng lại là tốt rồi. Tôi hỏi Hằng:

-Bây giờ em tính sao?

-Dạ em cũng không biết phải làm thế nào nữa.

-Em phải cứng rắn, dũng cảm lên. Chấm dứt ngay chuyện này đi, nếu em không muốn khổ vào thân.Hằng quệt ước mắt:

-Nhưng em yêu anh ấy!

Tôi chỉ c̣n biết thở dài. Hằng nói tiếp:

-Anh Doăn nói sẽ ly thân với người vợ hay cờ bạc đó rồi về chung sống với em.

Tôi tức giận:

-Tại sao em lại dể tin đến như vậy? Đàn ông nói ǵ em cũng tin hết là sao?

-Ảnh nói nếu không ly dị được th́ khi nào gần nhắm mắt sẽ tuyên bố cho mọi người em là vợ bé của ảnh.

Tôi không c̣n b́nh tỉnh nữa, hét lên:

-Cuộc đời em đă hai lần ngu rồi vẫn không khôn ra được tí nào sao? Em cứ đâm đầu vào hố sâu, vũng lầy như vậy hoài, biết đến khi nào mới tỉnh người ra đây? Cô trả lời tôi nghe, đến lúc nào cô mới khôn ngoan hơn?

Tôi giận dữ đứng dậy bước ra ngoài, đóng sầm cửa lại.

Nghe tiếng cửa đóng mạnh, Hằng tỉnh ra, vội chạy theo níu cánh tay tôi:

-Em xin lỗi đă làm chị buồn. Em sẽ suy nghĩ lại. Em hứa..

Tôi hất tay Hằng, bước nhanh về pḥng ḿnh, ngực không thở được. Buồn cô em gái lớn tuổi rồi mà vẫn c̣n dại, nhưng nghĩ lại thấy thương cho số phận t́nh duyên của Hằng. Phải chi cô có trái tim lạnh như tôi th́ đâu có khổ vào thân.

Mười mấy năm rồi, khi chồng mất đi tôi vẫn giữ ḷng chung thủy với anh, chưa một lần vấp ngă nào. Tôi bắt đầu nhớ lại tất cả những ǵ ḿnh đă trải qua trong suốt thời gian sống cô đơn một ḿnh với trái tim lạnh băng, chợt nhận ra rằng, có phải ḿnh quá khắt khe với Hằng khi thấy cô vấp ngă trước mặt ḿnh mà không lời an ủi, c̣n mắng nhiếc cô. Có phải v́ t́nh yêu dành cho chồng quá lớn lao mà tôi thờ ơ trước những lời tán tỉnh của đàn ông? Hay tại ḿnh không c̣n trái tim nữa. Biết bao câu hỏi tôi tự đặt ra nhưng vẫn không có câu trả lời, chỉ biết một điều chắc chắn, tôi không c̣n cảm xúc để yêu. Hằng khác tôi v́ trái tim em vẫn c̣n nhịp đập. Tôi cần phải có cái nh́n rộng lượng hơn để giúp đỡ cho cô vượt qua cơn sốc lần này.

Hai hôm sau, Doăn đến nhà thăm Hằng v́ mấy hôm rồi không liên lạc được với cô. Người đón tiếp là tôi v́ hôm đó Hằng đi đến cơ quan thuế. Tôi bước ra mời Doăn vào nhà:

-Doăn vào đây, chị muốn nói chuyện với em.

Cậu Bác sỹ rụt rè ngồi xuống ghế salon trong pḥng tiếp tân khách sạn. Tôi nh́n Doăn nói ngay:

-V́ sao em lừa dối Hằng như vậy?

-Da, em không định tán tỉnh, lừa dối chi Hằng đâu chị . Có lẽ do duyên số đến bất ngờ, em cũng không nhận ra được.

-Em là một người có tri thức, một Bác sỹ lại đi nói dối một phụ nữ yếu đuối như cô ấy để lừa t́nh không cảm thấy ray rứt sao?

Doăn ngồi im hai tay đặt trên vế. Tôi tiếp tục :

-Em đến đây để làm ǵ nữa.

-Dạ em đến xem Hằng có được khỏe không?

-Cô ấy vẫn khỏe. Cậu không nên đến đây làm khổ cô ấy thêm nữa.

-Em muốn đến gặp Hàng để xin lỗi.

Tôi nỗi giận thật sự:

-Không cần cậu phải xin lỗi. Tôi mong cậu hăy rời xa cô ấy ra, nên trở về với vợ con.

-Nhưng em không sống thiếu cô ấy được.

-Cậu đang có một gia đ́nh, đừng nên làm khổ cho nhiều người nữa. Suy nghĩ lại cho thật kỹ nhé.

Nói rồi tôi đứng dậy như một biểu hiện tiển khách. Doăn hiểu ư tôi muốn chấm dứt câu chuyện ở đây, nên cũng đứng dậy xin phép ra về.

Tôi không kể lại chuyện Doăn đă đến t́m với Hằng v́ nghĩ không cần thiết và cũng không muốn làm trái tim cô tổn thương thêm nữa. Hai ngày sau Hằng đi suốt buổi chiều đến gần tối mới quay về . Tôi nghi là Hằng đi với Doăn nên không hỏi ǵ, nhưng Hằng lại đến bên tôi kể lại cuộc gặp với Doăn:

-Chị Duyên. Chiều nay em đă nói chuyện thẳng thắn với Doăn . Mọi chuyện xem như kết thúc.

Tôi nh́n Hằng ngạc nhiên:

-Em nói thật chứ?

-Thật mà chị. Em đă nh́n rơ và nhận ra con người thật của anh ấy rồi .

-Em đă nh́n thấy ǵ?

-Chiều nay Doăn nhắn tin muốn gặp hẹn em tại quán cà phê. Nhưng ngồi uống chưa hết ly nước anh ấy đă gợi ư em vào khách sạn và em đă cương quyết từ chối.

-Chị mừng là em đă nhận ra bộ mặt thật của cậu ấy.

-Khi em không chịu Doăn như lần trước, anh ấy đă nói những lời không đẹp đă làm cho em nỗi giận và khinh bỉ.

-Cậu ấy nói ǵ với em?

-Doăn nói nhẹ nhàng, nhưng lời nói đă làm cho em bị tổn thương. Anh nói em là phụ nữ nhẹ dạ , Vợ ảnh c̣n đẹp hơn em nhiều..

Tôi mừng cho Hằng :

-Vậy là thoát được rồi. Chị cũng thấy em nhẹ dạ lắm, dù sao em cũng là một phụ đẹp và tốt bụng. Đừng để bị lợi dụng lần nữa nhé em.

 

Chuyện của Hằng và Doăn kết thúc như vậy đă làm cho tôi yên tâm một thời gian dài. Lúc này tâm trí của tôi tập trung cho chuyến xuất ngoại sắp đến, nên không quan tâm điều ǵ khác hơn nữa. Con gái tôi sinh đứa con trai đầu ḷng và muốn tôi qua thăm và nếu thích sẽ làm thủ tục định cư luôn. Mọi công việc làm ăn từ lâu tôi đă giao hết lại cho Hằng. Càng ngày, cô càng tỏ ra là một bà chủ thật sự có đủ bản lĩnh. Sau những lần vấp ngă trên đường t́nh ái, Hằng dường như khép lại trái tim ḿnh, dành thời gian cho con và lo cho công việc làm ăn.

Tôi qua Mỹ được ba tháng th́ Hằng gọi điện thoại cho tôi;

-Chị Duyên nè. Anh Vũ, chồng cũ của em vừa ra t́m. Không biết v́ sao mà anh ấy biết được em ở đây nữa.

-Anh ấy nói ǵ với em?

-Dạ, ảnh nói em quay về với ảnh. Cô vợ sau bỏ đi lâu rồi, anh Vũ khóc lóc, hối hận v́ đă làm em khổ. Thấy cũng tội nhưng em không trả lời là đồng ư hay không.

-Đúng rồi. Chuyện này chuyện này chị không thể góp ư với em được mà do em suy nghĩ, rồi quyết định. Nhưng phải b́nh tĩnh để suy xét cho đúng, đừng vội vă quá.

-Em cũng đă suy nghĩ rồi chị. Có lẽ không quay lại với ảnh nữa đâu.

-C̣n bà Mẹ chồng em sao rồi?

-Da, nghe anh Vũ kể, bây giờ bà già yếu lắm, mà cũng hối hận nhiều nên ít nói hơn, anh Vũ kể vậy.

Hai tháng sau tôi quay về lại Huế nhưng Hằng không ra đón tôi được v́ phải vào để tang cho Mẹ chồng. Khách sạn vẫn hoạt động b́nh thường dù không có mặt cô, đó là một tín hiệu vui khi Hằng có đủ khả năng quản lư công việc, mặc dù vắng mặt nhưng khách sạn vẫn hoạt động b́nh thường, đó là một tín hiệu tốt đẹp.

Một tuần sau Hằng quay về sau khi đă chôn cất Mẹ chồng xong. Cô nói với tôi:

-Trước khi nhắm mắt, Mẹ chồng muốn gặp mặt em lần cuối nhưng anh Vũ đă không dám gọi điện thoại cho biết, v́ sợ em sẽ từ chối.

Tôi hỏi :

-Con gái em có về để tang không?

-Da, không chị. Cháu ở xa quá không về kịp nên thôi. Anh Vũ đă báo tin cho cháu biết rồi.

Tôi thăm ḍ Hằng:

-C̣n chuyện Vũ em tính sao đây?

Hằng cúi đầu :

-Dạ, lúc này trông ảnh tiều tụy, đáng thương lắm chị.

Nghe trong giọng nói của Hằng tôi biết cô vẫn c̣n yêu Vũ. Nhất là trong hoàn cảnh của Vũ bây giờ, Hằng không thể quay lưng như Vũ đă làm với cô trước đây . T́nh yêu đầu không dể ǵ quên được, hơn nữa họ đă có với nhau một đứa con. Đó là sợi dây ràng buộc giữa hai người. Tôi nói với Hằng:

-Trong chuyện cũ của em, Vũ cũng thật đáng trách. Hạnh phúc là của ḿnh chứ không phải của Mẹ ḿnh, nhưng không dám đấu tranh để giữ cho hạnh phúc vợ chồng được trọn vẹn. Chúng em đến với nhau khởi nguồn từ t́nh yêu chứ không v́ một áp lực nào khác, nhưng tan vỡ v́ áp lực phải sinh con trai nối dơi. Bà Mẹ chồng nông cạn đă buộc con ḿnh phải hy sinh t́nh yêu và hạnh phúc, cũng cần thông cảm cho bà Mẹ ấy. C̣n bây giờ mọi chuyện do em tự quyết định . Nếu Vũ đă hối hận, muốn quay lại với em, cũng cần suy nghĩ cho kỹ. Em có đứa con riêng, liệu Vũ có mở ḷng ra đón nhận hay không?

Tôi nói một hơi dài, nhắn nhủ với Hằng để cô nh́n nhận lại sự việc cho đúng , cần phải đặt ra những t́nh huống có thể xảy ra sau này không lường trước được.

         

Vũ ra t́m Hằng vào chiều thứ bảy trước khi làm tuần cho Mẹ hai ngày. Lần đầu tiên tôi chạm mặt với người đàn ông bốn mươi hai tuổi, nhưng khi mới nh́n thoạt trông già hơn nhiều. Vẽ khắc khổ hiện lên trong đôi mắt người đàn ông này, khi giới thiệu với tôi là chồng cũ của Hằng. Tôi mời cậu ta vào pḥng tiếp tân của khách sạn ngồi đợi Hằng đang bận việc trên lầu.

Tôi bắt chuyện;

-Chị chia buồn cùng gia đ́nh Vũ nhé. Hằng có nói cho chị biết việc Mẹ chồng qua đời .

-Dạ, cám ơn chị . Mẹ em mất gần bốn chín ngày rồi.

Vừa lúc ấy Hằng bước xuống:

-Anh ra lúc nào sao không gọi cho em trước?

Vũ nói nhỏ nhẹ:

-Vừa mới đến ngồi nói chuyện với chị..

Hằng đỡ lời:

-Chị Duyên.

Tôi đứng dậy để hai người được thoải mải hơn. Vũ xin phép được đưa Hằng đi ra ngoài. Tôi gật đầu nhưng cười thầm: “ ḿnh đâu phải mẹ của Hằng”.

 

Sau khi dự làm tuần bốn chín ngày mẹ chồng trở về, nh́n Hằng vui vẽ hơn nhiều. Cô nói chuyện huyên thuyên về người chồng cũ của ḿnh, không chút e ngại như trước đây khi nhắc đến Vũ. Tôi cũng cảm thấy vui lây với t́nh yêu vừa mới quay về với cô sau hơn mười năm lận đận. Vậy đă có đáp án cho bài toán mới mà cũ này.Theo tôi như vậy cũng là một kết thúc có hậu cho người con gái hồng nhan đa truân chịu nhiều đau khổ.

Vũ tiếp tục làm việc như cũ. Vài tuần lại ra thăm Hằng vào chiều thứ bảy rồi ở lại đến sáng thứ hai mới quay về.

Sau nữa năm như vậy họ quyết định chính thức trở lại sống với nhau. Tôi vẫn để khách sạn cho Hằng quản lư như trước, thời gian sắp đến Vũ sẽ xin nghĩ hẳn về cùng Hằng chăm lo công việc ở đây.

Đứa con riêng của Hằng được Vũ thương yêu như con ḿnh, hằng ngày đưa đón nó đi học và thỉnh thoảng chở bé đi dạo phố cùng với Hằng.

Một năm sau Hằng sinh thêm cậu con trai. Bà Mẹ chồng đă không được diễm phúc trông thấy đứa cháu nội nối dơi tông đường của ḿnh.

Tôi qua Mỹ định cư hẳn vào một chiều cuối thu năm ấy. Để lại sau lưng ḿnh nhiều niềm vui và nỗi buồn nhưng lại mang theo t́nh cảm thương yêu Hằng và cảm thấy ḷng ḿnh thanh thản khi tuổi đă xế chiều.

 

HẾT

                                      

 

 

BÙI THANH XUÂN

 

 

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Bùi Thanh Xuân                |                 www.ninh-hoa.com