Trang Thơ và Truyện của Bùi Thanh Xuân              |                 www.ninh-hoa.com

BÙI THANH XUÂN

Cựu Học sinh
Trung Học Ninh Ḥa

Niên Khóa:
1971-1972 lớp 9/2
1972-1973 lớp 10/B

Hiên sinh sống tại
 Quận Hải-Châu, Đà Nẵng

 


 

 

 

 

 

 

Chuyện T́nh Cuối Năm, Đôi Điều Tâm Sự
BÙI THANH XUÂN

 

Tranh: Họa sĩ Phi-Ṛm

 

 

   Sau khi bài CHUYỆN T̀NH CUỐI NĂM được đăng trên Đặc San Tết 2012 ninh-hoa.com, có nhiều bạn trực tiếp hoặc gián tiếp góp ư phê b́nh với tôi. Ư kiến nhiều nhất trong nội dung phê b́nh là tại sao hai người yêu nhau như vậy nhưng khi ngồi đối diện với nhau mà không nhận ra nhau. Tại sao nhân vật người chồng không xuất hiện trong câu chuyện?

 

  Tôi xin giải thích với các bạn rằng đây là một câu chuyện hoàn toàn được hư cấu, không dựa trên một câu chuyện có thật nào. Bối cảnh nơi xảy ra câu chuyện là có thật, quán cà phê đó cũng có thật, nó tồn tại đă hơn bốn mươi năm rồi, và cả chuyện có một đôi vợ chồng hay ngồi uống cà phê đêm 30 Tết là có thật.

 

   Những chuyện t́nh buồn xảy ra trong thời gian ấy không phải là không có. Tôi chỉ muốn nói đến trong phạm vi bài viết của tôi thôi.

 

   Những ngày giáp tết tôi vừa ở bệnh viện trở về, chị Thủy gọi điện thoại thúc hối tôi viết bài để gởi lên ninh-hoa.com. Chỉ c̣n vài ngày nữa là Đặc San Xuân Nhâm Th́n ra mắt đúng vào giờ giao thừa. Thôi th́ cầm bút viết cho chị Thủy được vui.

 

   Tôi định viết vài chuyện vui ngày tết nhưng khi cầm bút tâm hồn tôi lại thăng hoa theo một hướng khác. Ư tưởng tuôn trào và tôi đă viết một mạch gần 3 tiếng đồng hồ kết thúc câu chuyện. Đêm sau ṃ mẫm trên bàn phím thêm hai tiếng nữa, tôi chưa kịp chải chuốt nên sửa đổi vài chỗ không được suông sẻ cho lắm. Gởi xong cho chị Thủy nhẹ nhơm và quên luôn bài ḿnh đă viết.

 

   Sau tết, tôi thật bất ngờ nhận được nhiều cuộc điện thoại nói rằng câu chuyện không có hậu và vô lư. Tôi nghĩ, điều này thú vị đây!

 

   Tôi cố gắng giải thích rằng tâm trạng người chồng lúc đó phải như vậy. Anh ấy im lặng trong t́nh huống đó là một sự im lặng “tuyệt vời”. Nếu như anh ấy lên tiếng th́ mọi chuyện “vỡ toan “ và “nát” hết. Các bạn hăy nhắm mắt lại và tưởng tượng sẽ thấy anh ấy đă ngờ ngợ nhận ra người phụ nữ kia khi mới bước chân vào quán cà phê nên đă chọn cái bàn gần đấy. Anh đă lắng nghe từ đầu đến cuối câu chuyện. Trạng thái tâm lư anh lúc ấy là hụt hẫng, chơi vơi, là nghẹn ngào, tiếc nuối. Tâm hồn anh đang sống lại với những ngày hai người c̣n yêu thương nhau, rồi sự hiểu lầm và chia ly, c̣n bây giờ là đau khổ tột cùng.

 

   Anh không thốt lên được lời nào, anh nghẹn ngào th́ đúng hơn. Với hoàn cảnh anh lúc đó thật khổ sở và bối rối nên không thể lên tiếng được. Người phụ nữ kia không nhận ra anh bởi sau tai nạn có thể làm khuôn mặt anh thay đổi, thời gian bào ṃn thể xác anh. Hơn nữa đây là một cuộc gặp bất ngờ, họ không có ư định đến đó đế gặp nhau sau ba mươi năm xa cách. Cô ấy sống ở nước ngoài, có lẽ không lao động vất vả lắm nên nhan sắc vẫn c̣n và anh đă không khó để nhận ra.

 

   Tuyệt nhất là người vợ. Chị như đă ngờ ngợ đoán được người yêu của người phụ nữa kia la ai và đă hỏi tên người đàn ông. Câu trả lời đă xác định chắc chắn suy nghĩ của ḿnh. Tuyệt vời ở chỗ chị diễn đạt được hai trạng thái tâm trạng cùng một lúc. Cao thượng và ích kỷ. Chị cao thượng v́ đă nói cho người phụ nữ kia biết là đă gặp lại người xưa, nhưng lại quá ích kỷ nên phải chờ đến lúc cửa xe taxi đóng lại mới làm được điều ấy. Chị không muốn mất người chồng mà ḿnh yêu thương.

 

   Các bạn thử tưởng tượng đêm ba mươi ấy người chồng không kềm chế được cảm xúc, chuyện ǵ sẽ xảy ra?

 

   Tôi không muốn câu chuyện kết thúc như vậy. Không thể để nó “vỡ toang”. Và nó đă được ”vỡ ̣a” trong ḷng người đọc khi những gịng cuối cùng xếp lại câu chuyện.

 

   Thú vị quá phải không các bạn!

   Tôi sẽ viết nhiều chuyện t́nh buồn như vậy. Luôn có một kết thúc bất ngờ.

   Như chính cuộc đời tôi.

 

 

 

 

 

 

BÙI THANH XUÂN

Đà Nẵng, tháng ba 2012

 

 

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Bùi Thanh Xuân             |                 www.ninh-hoa.com