Trang Thơ và Truyện của Bùi Thanh Xuân              |                 www.ninh-hoa.com

BÙI THANH XUÂN

Cựu Học sinh
Trung Học Ninh Ḥa

Niên Khóa:
1971-1972 lớp 9/2
1972-1973 lớp 10/B

Hiên sinh sống tại
 Quận Hải-Châu, Đà Nẵng

 


 

 

 

 

 

Chị HÀ THỊ THU THỦY

 

 

 

 Năm 1998, tôi găp lại chị sau hai mươi lăm năm, chị vẫn vậy. Vẫn khuôn măt rạng rỡ và tiếng cười ḍn tan.

 

 Thật bất ngờ khi tôi được chị đón tiếp niềm nỡ. Bước vào nhà chị không nhận ra tôi là ai nhưng khi biết tôi là người từng đă sống ở Dục Mỹ hai năm, chị rất vui mừng mời tôi vào nhà.

 

 Chị học cùng trường với tôi nhưng hơn hai lớp, Ngày xưa chi kiêu sa lộng lẫy, bọn con trai chúng tôi chỉ dám lắm lét hoặc nh́n chị qua…hai ngón tay. Vậy đó, chị không thay đổi ǵ nhiều, vẫn cười, nụ cười tự nhiên, vô tư và sảng khoái. Tiếng cười trong veo khiến cho tôi dễ gần chị hơn.

 

 Hai năm sống ở Dục Mỹ, làm người khách trọ và đi học ở trường Ninh Ḥa, tôi chỉ là cậu bé con mà thôi. Biết chị qua Hoa, cô em họ, ban học cùng thời với chị. Có cùng Hoa đến nhà chị vài lần. Chị luôn rực rỡ trong mắt mọi người.

 

 Tôi biết khá rơ về gia đ́nh chị, một gia đ́nh quyền quư ở Dục Mỹ thời đó nhưng sống thân thiện với mọi người. Tôi may mắn là bạn của Hà thu Liên, em gái chị, không học chung lớp nhưng khá thân. Cuộc sống chị cũng đơn giản, it sắc màu. Lần đầu tiên nghe chị hát trong đêm văn nghệ mừng Phật đản năm 1972, giọng truyền cảm và rất hay. Dáng chị đi lúc nào cũng nhẹ nhàng thanh thoát. Tôi nhớ măi hinh ảnh chị măc áo dài lam, đôi chân như lướt trên những chiếc lá vàng khô trong sân chùa Dục Mỹ năm ấy và tôi nghe tiếng th́ thầm phía sau, ‘’ Giáng tiên’’. Tôi quư chị và xem chị như Nữ hoàng trong tôi. Sau này qua điện thoại tôi nói lại điều ấy, chị cười vang.

 

 Người Dục Mỹ xa xứ biết ơn chị. Tôi nghĩ vậy. Chị là cầu nối cho mọi người xích lại gần nhau hơn. Bạn bè ngày xưa cũ t́m lại nhau nhờ có chị, và cũng nhớ có chị tôi đă t́m lại sợi tóc mây ngày ấy của ḿnh.

 

 Tôi không rơ về cuộc sống t́nh duyên của chị, bởi đơn giản một điều tôi tôn trọng chị. Chỉ biết rằng chị sống cùng vợ chồng cô em gái và hai cháu của ḿnh. Chị luôn mở rộng ṿng tay đón tiếp, giúp đỡ mọi người đồng hương cũ t́m đến.

 

 Tôi và chị liên lạc với nhau thường xuyên, kể cho nhau nghe những buồn vui trong cuộc sống, hỏi thăm nhau về những người bạn lâu rồi không gặp. Có lần nói chuyện với chị, chúng tôi tranh luận với nhau về t́nh yêu của tuổi trẻ Dục Mỹ ngày đó và tôi có ư định viết một bài về đề tài này. Tôi, người từ thành phố khác đến nên tôi có cái nh́n khác hơn. Tôi nói với chị bọn con trai chúng tôi ngày đó nh́n mấy cô nữ sinh xinh đẹp chỉ biết …nghiến răng mà tức. Đến gần đă khó, nói chi đến chuyện được yêu. Ngoài cặp đôi Liên - Thành th́ dường như chẳng có ông nào làm nên chuyện. Dưới cái nh́n của tôi ngày đó, Dục Mỹ phủ một màu xanh. Màu xanh của cây rừng và màu xanh áo lính. Mai vàng rực rỡ xen lẫn những bông hoa biết cười, biết làm duyên. Đám con trai đứng xa ngó mà thôi. Nghe tôi nói chị cười..sung sướng.

 

 Tôi nói với chị con gái Dục Mỹ ngày đó mơ màng lắm, không biết yêu. Hoa ở đây không nhiều nhưng lại lạc giữa rừng gươm nên tâm hồn mấy cô ‘’héo queo’’, không hưởng được hương vị của t́nh yêu ( tôi xin lỗi các chị em thế hệ 5x của tôi ngày ấy). Những buổi chiều xuống hay đêm về mấy cô đâu dám bước chân ra khỏi nhà để dạo trên những ‘’ Con đường có lá me bay’’, không biết ǵ về ‘’Góc phố hẹn ḥ’’ Dục Mỹ đă đánh mất của mấy cô những đêm ‘’t́nh tứ nh́n trăng lên, những đầu ngón tay chạm nhau và cả những nụ hôn…’’. Tuổi trẻ Dục Mỹ làm chi có ‘’Ngay xưa Hoàng thị’’ để được những chàng si t́nh lẽo đẽo theo sau, đố có cậu bé nào dám lững thững thả hồn làm cái đuôi mấy em, không bị chó cắn cũng bị cho là.. ‘’tưng’’. Chị đồng ư với em không chị Thủy. Nghe tôi nói chị lại cười …sung sướng.

 

 Chị cười, cười không dứt khi nghe tôi nói và khuyên tôi, em cứ viết, viết những ǵ em nghĩ. Chị chờ bài viết của em. Dạ, nhưng mà em ngại lắm. Lỡ mấy cô giận sao chị. Chị cười, đề tài mới mà em, vui thôi mà. Ḿnh lớn rồi, không c̣n nhiều thời gian nữa đâu em. Chị tránh dùng từ ‘’già’’ với tôi. Có lẽ chị muốn chúng ta trẻ măi với sự tàn phá của thời gian.

 

 Chị vậy đó, lúc nào cũng lạc quan, hài hước mặc cho bệnh tật đè nặng trên thân xác. Gần đây chị khoe với tôi chị khỏe nhiều v́ nhờ có Thân, người bạn học cùng lứa nhưng khác lớp với tôi chữa bịnh cho chị. Tôi chọc T.’’ Ông sướng, được đấm lưng cho chị Thủy, nhứt ông..’’LÊ HÙNG THÂN, người bạn học cùng lứa nhưng khác lớp với tôi gần bốn mươi năm mới liên lạc với nhau. Thân là một Bs đông-y, một nhà thơ nghiêp dư ( đôi lúc rảnh quá không biết làm chi nên làm thơ) được chị gởi đăng nhiều bài thơ của ḿnh lên ninh-hoa.com. Được nhiều người ngưỡng mộ nên sung sướng lắm. ( tui nói rứa, ông có đọc những ḍng này đừng có..tức mà lên tăng-xông nghe T.) Thơ của Thân trữ t́nh, ḍng thơ mượt mà đầy khát vọng yêu thương, chị Thủy đă phát hiện ra tài năng của Thân và những gịng thơ lăng mạn, trữ t́nh ấy đă đến được với những tâm hồn yêu thơ.

 

 Biết chị ốm đau hoài Thân đă nhiệt t́nh chữa chạy cho chị. Sau thời gian hai tháng sức khỏe chị tốt hẳn lên, nhất là giọng cười (tôi mê tít giọng cười của chị rồi ). Một lần gọi điện thoại cho tôi, chị nói ; ‘’ Xuân ơi, chị cảm ơn hai em nhiều lắm. Nhất là Thân, chị không biết làm cách nào để trả ơn Thân, đă giúp cho chị rât nhiều, Thân đă làm cái việc mà không ai làm được cho chị. Thân đă giúp chị được mạnh khỏe, yêu đời hơn‘’ Tôi nghe giọng chị rưng rưng khi nói về Thân như vậy. ‘’Chị đừng ngại, Thân nó là người có tấm ḷng, có tâm hồn. Một ngày nào đó chị không đến chỗ Thân chữa bịnh nữa nó sẽ buồn lắm, chị biết không? Thân nó quư mến, kính trọng bởi con người chị cũng có tấm ḷng với mọi người như Thân’’, tôi nói với chị như vậy.

 

 Có những đêm thao thức khó ngủ tôi mở máy xem ninh-hoa.com, nhớ đến chị tôi gơ nhẹ vài ḍng chúc chị mạnh khỏe, không ngờ nhận ngay được lời cảm ơn của chị. Từ đó tôi hiểu được rằng chị đă thức rất khuya để tải lên những vần thơ, những đoạn văn của nhiều người muốn gởi gắm tâm hồn ḿnh đến với mọi người. Chi hy sinh giấc ngủ để đem đến niềm vui cho người khác. Mấy ai biết được chị đang chống chọi, vật vă với cơn đau trong thân thể ḿnh để ai đó có được nụ cười măn nguyện.

 

 Đêm giao thừa tôi nhận được lời chúc tết của chị thật cảm động. Tôi cầu mong cho chị luôn được mạnh khỏe. Luôn giữ được nụ cười ḍn tan để cho tôi, bạn bè tôi, những người em của chị, trong ṿng quay cuộc đời đôi khi có những buồn vui được chị lắng nghe và chia sẻ.

 

 Hăy cười hoài chị nhé !

 

 

 

 

 

BÙI THANH XUÂN

Đà Nẵng, tháng hai 2012

 

 

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Bùi Thanh Xuân             |                 www.ninh-hoa.com